“CHIẾN BINH MỞ ĐƯỜNG”

Hillary Clinton: Bí Mật Quốc Gia Và Sự Hồi Sinh

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 32 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
16

❊ ❊ ❊

Về nhà với bản kế hoạch chi tiết về tranh cử tổng thống 2012, Bill Clinton cùng các trợ lý đã kiểm tra kỹ lưỡng. Một người là quản lý chiến dịch vận động Jim Messina và người kia là Giám đốc điều hành Ủy ban vận động Thượng viện của Đảng Dân chủ Guy Cecil. Với mỗi người, Bill đều đã xây dựng được quan hệ vững chắc dựa trên cơ sở chính trị. Cecil, từng là linh mục đồng tính và là giáo viên trung học, đã tham gia với gia đình Clinton trong giai đoạn đầu của chiến dịch tranh cử năm 2008, thời điểm mà nhiều thành viên Hillaryland yêu cầu vị cựu tổng thống này rời xa các chiến dịch tranh cử hiện tại càng xa càng tốt. Cecil rất gần gũi với nhóm của Bill và tham gia các hoạt động chính trị của gia đình Clinton, nên ông nhanh chóng trở thành đối tác của Mark Penn [Giám đốc Chiến lược của Microsoft] sau cuộc bầu cử sơ bộ, trước khi trở thành cố vấn cấp cao của Thượng Nghị sĩ Michael Bennet. Cuối năm 2011 tại Harlem và tháng Sáu năm 2012 tại Chicago, Messina đã cung cấp thông tin tóm lược cho Bill Clinton, lúc đó đang gặp khó khăn khi xử lý dữ liệu bầu cử; từ đó họ thường xuyên trao đổi với nhau qua điện thoại.

Giờ đây, cả Messina và Cecil đều trở thành điều phối viên của nhiệm vụ chính trị là quyên góp nhiều tiền hơn cho Bill và Hillary ngay trong Đảng Dân chủ. Quỹ này vừa cho phép gia đình Clinton hỗ trợ Obama, vừa tiếp tục chăm chút cho những ưu tiên của gia đình này. “Họ không nhất định phải sắp xếp lịch trình của Bill trùng với Obama,” một quan chức của Đảng Dân chủ gần gũi với chiến dịch vận động của Bill năm 2012 nói.

Sau cuộc tranh luận cuối cùng giữa Obama và Mitt Romney vào cuối tháng Mười, Messina bắt chuyến máy bay ngay sáng sớm từ Boca Raton đến Chicago, tại đây ông gặp Bill ở tầng 34 của khách sạn Hyatt Regency nhìn ra sông Chicago. Chỉ còn hai tuần nữa là tới ngày bầu cử, đó là thời gian để Bill tìm kiếm sự ủng hộ cuối cùng cho Obama. Hai người nhất trí rằng, không có các cuộc phỏng vấn, chỉ có các diễn đàn vận động bầu cử. Một người tham gia chiến dịch vận động cho Obama nói với phóng viên, “Thời gian dành cho các buổi diễn thuyết có ý nghĩa hơn cả, và đó là nơi tốt hơn cho ông ấy.”

“Chúng tôi muốn ông ấy nói chuyện với các cử tri, chứ không phải với các anh.” Một nhân viên nhóm vận động bầu cử của Cliton nói với các phóng viên.

Messina đã lên lịch dày đặc cho Bill, nhưng cựu tổng thống không muốn chỉ như vậy. Ông liên tục lặp lại cùng một thông điệp, theo lời một nguồn tin thân cận với chiến dịch ủng hộ Obama. “Nhiều hơn, nhiều hơn, nhiều hơn. Tôi muốn nhiều hơn thế,” Bill nói. Điều duy nhất Bill sẽ không vì Obama mà làm là hủy buổi hẹn đến xem cháu trai mình là Zach Rodham thi đấu trong trận chung kết bóng đá giữa trường Maret và trường Sidwell Friends – trường dạy múa của Chelsea tại Washington, ba ngày trước khi cuộc bầu cử chính thức diễn ra. Điều này thậm chí tốt hơn cho Bill, rất nhiều điểm dừng chân của Obama đều có dấu ấn của hai người, nơi Bill có thể khẳng định vị trí tổng thống của Obama và cũng yêu cầu các cử tri ủng hộ các ứng viên Hạ nghị viện, Thượng nghị viện và Chính phủ, những người sẽ trả ơn Hillary trong thời gian vài năm nữa.

Tờ New York Times thống kê được 37 liên minh vận động tái tranh cử mà Bill Clinton tạo ra cho Obama trong bảy tuần cuối cùng của chiến dịch tranh cử. Rất nhiều cuộc vận động dồn vào những tuần cuối. Bill có sự hỗ trợ mà những người ủng hộ khác không thể có. Bên cạnh những gì mà Messina gọi là “người bảo đảm kinh tế” cho chiến dịch vận động tranh cử của Obama vì kỷ lục mà ông giữ vững suốt thời gian dài, ông có thể tập hợp được những thành viên Đảng Dân chủ thuộc các ý thức hệ khác nhau.

Một quan chức vận động cấp cao của Obama nói, “Ông ấy là người đóng thế vĩ đại trong chiến dịch vận động, bởi vì bạn có thể cử ông ấy đến cả các khu vực chính và phụ để vận động.” Chính Bill khẳng định cần tổ chức thêm các sự kiện vận động ở Minnesota và Pennsylvania trong những ngày cuối của chiến dịch tranh cử. Obama đã làm tốt công việc ở đó, nhưng Đảng Dân chủ vẫn có những ứng viên khác có thể tạo thêm chút động lực. Với Đảng Dân chủ, lợi ích của việc Bill tham gia các buổi diễn thuyết nhiều hơn là rủi ro, nên Obama cần lo lắng tại những bang được cho là không thuận lợi. Điều này lại tạo ra ảo tưởng cho chiến dịch vận động của Romney rằng họ có thể mở rộng phạm vi vận động.

Những tổng thống rời nhiệm sở một cách tốt đẹp thường lo ngại tính đảng phái chính trị có thể ảnh hưởng xấu đến vị thế của mình trong những cử tri độc lập và thành viên của đảng khác. Đối với Bill, làm ngược lại điều đó mới có hiệu quả, và ông đã không ngần ngại công kích Romney. Sau năm 2008, đó là chính sách tốt đã giúp ông củng cố vị trí của mình trong Đảng Dân chủ. Giữa tháng Mười, ông đã cắt một đoạn video phục vụ chiến dịch tranh cử của Obama, trong đó ông nhìn thẳng vào máy quay và buộc tội Romney đã nói dối về kế hoạch kinh tế. Trên các diễn đàn vận động công khai, Bill thậm chí còn quyết liệt hơn. Ông đã hỏi cử tri tại một điểm tiếp xúc ở Parma, bang Ohio, hồi giữa tháng Mười, “Ông ấy là người điều hành hãng Bain Capital và là một doanh nhân, như vậy, ông ấy có giấu giếm ngân sách của mình không? Điều đó có thể cho các bạn biết một điều. Ông ấy, umm, ông ấy cũng đang trốn thuế. Ông ấy đang giấu mọi thứ.”

Những nỗ lực làm “người đóng thế” của Bill ngày càng quan trọng với Obama khi cơn bão Sandy ập xuống Bờ Đông; Obama buộc phải hủy các hoạt động tranh cử để có thể theo dõi và điều hành hoạt động cứu trợ từ Washington, mà không thể hiện quá mức tính chính trị trong thảm kịch. Sáng sớm 28 tháng Mười, Obama gặp Bill trong một căn phòng tại khách sạn Doubletree ở Orlando để yêu cầu ông tiếp tục thực hiện kế hoạch vận động cử tri ở một khu vực thuộc bang Florida vốn rất quan trọng đối với kết quả bầu cử của Đảng Dân chủ, trong khi Obama sẽ phải bay về Washington để nghe báo cáo tình hình tại Phòng Tình huống. Nhà Trắng cho đăng bức ảnh của hai người, trong đó Obama xắn tay áo, còn Bill mặc quần jeans và chiếc sơ mi màu xanh nhạt hơi phai, họ đang trao đổi với nhau trong một căn phòng chỉ có ánh sáng phát ra từ chiếc đèn làm việc xua đi màu tối của buổi sáng sớm. Chân của Obama bị cúp khỏi bức hình, điều đó gây tò mò, do ông không đi giày – theo lời một trợ lý của ông.

Bất cứ nơi nào Bill đến, từ New Hampshire đến Virginia, Colorado, Florida, hay Ohio, ông đều nhắc các cử tri giống như khi ông nói tại một điểm tiếp xúc rằng Obama có “riêng hẳn một ngoại trưởng.” Những người ủng hộ Obama không thể đòi hỏi gì hơn nữa từ Bill trong chiến dịch tranh cử này; họ tiếp tục quyên góp tiền để trả nốt số nợ của Hillary.

Một trợ lý cấp cao của Obama nói, “Bill trở thành chiến binh mở đường vĩ đại cho chúng tôi.”

Thời gian bầu cử quả là mùa bội thu cho ngân quỹ đã chi năm 2008 của Hillary, nhưng lại có tin đồn rằng Obama sẽ tặng bà một món quà chia tay để trả hết nợ, thật ra sự hỗ trợ lớn nhất của Obama là giúp bà trả hết nợ từ mùa hè năm 2012. Sau khi tăng lương hơn 200 nghìn đô-la cho Hillary trong khoảng giữa tháng Năm và tháng Bảy, 85 nhà tài trợ mới đã quyên quỹ tối đa 2.300 đô-la cho bà trong giai đoạn này, và những cử tri ủng hộ Obama cũng chi những tấm séc có trị giá nhỏ hơn – Obama cũng thuê cả một loạt nhân viên từ chiến dịch tranh cử của Hillary trong tháng Mười với chi phí 62.782 đô-la. Chuyên gia thăm dò ý kiến Celinda Lake và các ứng viên Elizabeth Warren, Joe Kennedy và Christie Vilsack cũng có được danh sách các nhà tài trợ của Hillary với một mức giá thấp hơn; Bill đã gửi thông điệp yêu cầu giúp đỡ vào cuối tháng Mười một và thu được 63.284 đô-la chỉ trong tám ngày, gần như đã hết nợ với cam kết nỗ lực trả xong nợ trước khi rời nhiệm sở. Trên thực tế, về mặt kỹ thuật, Hillary đã có tiền trong tài khoản từ cuối tháng Chín; bà đã có nhiều hơn số tiền 73.000 đô-la đang nợ tại thời điểm đó. Món tiền thú vị nhất trong hồ sơ tài chính của bà, đó là khi Obama nâng lương cho bà vào xuân và hè năm 2012, thì bà lại có được số tiền ủng hộ lớn hơn sau khi cuộc bầu cử kết thúc. Chỉ có 238 nhà tài trợ cá nhân cho chiến dịch của Hillary trước cuộc bầu cử, và sau bầu cử, đã có đến 1.026 nhà tài trợ. Rõ ràng là có một nguồn lực lớn từ những thành viên Dân chủ cấp cơ sở muốn bảo đảm Hillary có bản tổng kết tài sản tốt. Bà sẽ có hơn 200 nghìn đô-la trong tay vào cuối tháng Mười hai và chấm dứt vận động tài trợ đầu năm 2013.

Trong nỗ lực vận động, Bill có những lần dừng chân giúp đỡ một số ứng viên vào Hạ viện, trong đó có Kathy Hochul, nữ Thượng Nghị sĩ New York mà Hillary đã gọi điện từ London sau cuộc bầu cử năm 2011. Bill xuất hiện tại một cuộc họp chung ở Rochester với Hochul và Hạ Nghị sĩ Louise Slaughter, một trong những người ủng hộ Hillary mạnh nhất trong cuộc vận động tranh cử năm 2008. Hochul đang trong một cuộc chiến mà chỉ cần hơn 1% số phiếu cũng đã quyết định được thắng lợi thuộc về ai, nhưng Clinton cũng nhất quyết giành phần cho New York.

Hochul nói, “Họ không xuất hiện giống như một phần thưởng trong các cuộc vận động dễ dàng. Sau này, tôi nghĩ rằng ông ấy sẽ ra máy bay, nhưng ông ấy đứng lại và cho tôi những lời khuyên về chiến dịch vận động... Con gái tôi, năm nay 23 tuổi, không thể có mặt, vì thế ông ấy muốn gửi lời nhắn cho con bé bằng cách viết lên một tấm áp phích. Đó là cách quan tâm mang đặc trưng cá nhân, cho thấy sự khác biệt giữa gia đình Clinton với những người đương nhiệm mà tôi đã gặp trong suốt cuộc đời làm việc của mình.”

Chuyến vận động cuối cùng của Bill tại bang Minnesota đã khiến báo giới phải đặt câu hỏi, liệu Obama có yếu thế ở bang này không. Obama thì không, nhưng Rick Nolan thì có. Ông ta đang cố gắng trở lại Nghị viện sau 30 năm và đang ráo riết chạy đua. Bill đã từng ủng hộ đối thủ chính của ông ta là Tarryl Clark, cũng là người ủng hộ Hillary mạnh mẽ vào năm 2008, nhưng Nolan cần mọi sự giúp đỡ có thể trong đợt tổng tuyển cử. Chuyến đi đến Duluth – dù không cần thiết ở mức vận động tranh cử tổng thống và thượng nghị sĩ – đã xoa dịu phần nào nỗi bất bình dai dẳng của Nolan, người cuối cùng đã thắng.

Hơn nữa, Bill bị mất giọng do liên tục phát biểu trước công chúng vì Obama, và Bill còn bận rộn với hàng loạt các cuộc điện thoại và thư thoại với những ứng viên Đảng Dân chủ trung thành với Hillary. Đại biểu Hạ viện Steve Israel, Chủ tịch Ủy ban tranh cử của Đảng Dân chủ, bắt đầu lo lắng về số lượng cử tri có mặt tại quận Long Island sau thảm họa bão Sandy. Ông ta đã gọi điện đến nhóm của Bill xin giúp đỡ, và Bill nhanh chóng trả lời qua thư thoại.

Trong khi Messina lên lịch trình cho Bill theo chiến dịch tranh cử của Obama, thì vị cựu tổng thống cũng tự lên kế hoạch cho những chuyến đi ngoài lề và những nhiệm vụ chính trị của riêng mình. Đa phần những kế hoạch đó tập trung hỗ trợ cho các ứng viên Thượng viện. Mối quan tâm chính của ông là Cecil, người đã ủng hộ hết mình cho chiến dịch tranh cử tại New Hampshire của Hillary, trong khi đội ngũ của bà bận rộn ở Iowa hồi năm 2008.

Tại một thời điểm trong chiến dịch tranh cử, người ta nói với Bill rằng Mike Easley, Thống đốc Bắc Carolina, người từng ủng hộ Hillary, nay đã ủng hộ Obama. Bill gọi điện thoại cho Cecil, lúc này đang tắm, và để lại tin nhắn, “Chết tiệt! Làm thế nào mà chuyện quái quỷ này xảy ra?” Bill đã hét vào ống nghe, “Có người vừa nói với tôi rằng, Thống đốc Bắc Carolina đã quay sang ủng hộ Obama. Tôi đi bộ một chút. Gọi lại cho tôi lúc tôi ở nhà nhé.”

Cecil cố gắng tìm hiểu xem đó có phải sự thật hay không. Hóa ra không phải vậy. Ông gọi lại cho Bill, “Tôi chỉ muốn ông biết rằng đó không phải là thống đốc.” Cecil giải thích, đó là Phó Thống đốc Bev Perdue đang chạy đua ghế thống đốc.

Bill nói, “Được rồi, tốt lắm,” cảm thấy thoải mái hơn. Ngày hôm sau, ông gọi điện lại để hàn gắn quan hệ.

Họ vẫn giữ quan hệ thân thiết với nhau, mặc dù Bill ủng hộ Andrew Romanoff trong một cuộc bầu cử sơ bộ ở bang Colorado, chống lại sếp sau này của Cecil là Michael Bennet. Cuối năm 2012, Bill và Cecil gặp nhau mỗi tháng một lần để đề ra chiến lược hỗ trợ những ứng viên Thượng viện vốn rất trung thành với Hillary. Các ứng viên của Đảng Dân chủ thấy rõ những ưu tiên của Bill. Một thượng nghị sĩ Dân chủ nói, “Chúng tôi đã không yêu cầu ông ấy đi vận động những người ủng hộ nhiệt thành cho Obama. Ông ấy đã làm nhiều việc cho những người ủng hộ và tán thành Hillary.”

Nơi duy nhất ông được yêu cầu đi vận động nhưng lại từ chối là bang Massachusetts, nơi một linh mục ủng hộ Obama là Elizabeth Warren đang chạy đua vào Thượng viện. Bill giúp đỡ bằng cách viết một e-mail mời gây quỹ, nhưng ông không xuất hiện cùng Warren, người được xem là đối thủ tiềm năng của Hillary vào năm 2016. Cả khi đã tha thứ cho Claire McCaskill, Bill Clinton vẫn đứng ngoài chiến dịch tái tranh cử của bà ta tại bang Missouri. Ông giúp vạch chương trình tranh cử cho Bill Nelson ở Florida, Joe Donnelly ở Indiana, Tammy Baldwin ở Wisconsin, Sherrod Brown ở Ohio, Amy Klobuchar (người không cần sự giúp đỡ) ở Minnesota, Shelley Berkley ở Nevada, và hai lần giúp Heidi Heitkamp ở Bắc Dakota.

“Ông ta yêu chính trị”, nguồn tin cho hay. “Bill đã nỗ lực cho những người thuộc phe Obama hơn bất cứ vị cựu tổng thống nào trong quá khứ đã từng cố gắng trong một cuộc đua bầu cử. Do đó có nhiều điều cần phải giải quyết với những người thuộc phe Obama khi họ không muốn ông ta hoặc khi họ sẵn sàng buông xuôi để chúng ta có thể thoải mái tiến – lui.”

Khi Bill vận động chính trị khắp nước Mỹ thì Hillary đang là tâm điểm của dư luận bởi những hậu quả của vụ Benghazi. Ngày 15 tháng Mười, một ngày trước cuộc tranh luận tổng thống lần thứ hai, Hillary khẳng định rằng đã đủ tiền trả nợ, và rằng Obama cùng Phó Tổng thống Joe Biden đã không thể điều hành Bộ Ngoại giao như trước được nữa.

“Tôi là người chịu trách nhiệm,” bà phát biểu trên CNN trong chuyến thăm Lima, Peru.

Dường như hiện thời bà đang hứng chịu những sức ép chính trị thay cho Obama, những nhận xét của bà tạo điều kiện cho tổng thống trả lời những chất vấn trong cuộc tranh luận diễn ra vào buổi tối hôm sau, tại Hempstead, New York. Nhóm của Obama nhìn thấy nhược điểm của Romney khi đề cập vấn đề Benghazi, một phần do ông ta đã có một tuyên bố đúng thời điểm nổ ra vụ tấn công, nên đã gây ra những phản ứng chính trị dữ dội.

Sau khi tự tìm cách bảo vệ quan điểm chính trị trong vụ tập kích và tiêu diệt Osama bin Laden, Obama nói, “Trong khi chúng tôi đang phải giải quyết việc những nhà ngoại giao của chúng ta bị đe dọa, thì Thống đốc Romney đã tổ chức một cuộc họp báo chỉ nhằm tạo dấu ấn chính trị. Đó không phải là điều một người chỉ huy thường làm. Quý vị không thể biến một vấn đề an ninh quốc gia thành một vấn đề chính trị được, nhất là đúng lúc nó xảy ra. Khi tôi nói rằng chúng ta sẽ tìm ra được chính xác những gì đã xảy ra, thì mọi người sẽ cùng có trách nhiệm, và tôi hoàn toàn chịu trách nhiệm về những gì đang xảy ra ở đó vì nơi đó có những người bạn của tôi, cũng chính tôi là người tiếp nhận những cỗ quan tài đưa họ trở về nhà, quý vị hiểu điều tôi nói đây có nghĩa là gì. Ngoại trưởng Clinton đã làm những việc phi thường. Bà ấy làm việc cho tôi. Tôi là tổng thống. Và tôi luôn chịu trách nhiệm.”

Cùng lúc đó, nhóm nghiên cứu của Ủy ban quốc gia của Đảng Cộng hòa (RNC: Republican National Committee) đã đưa một đoạn video dài 42 phút lồng ghép một đoạn quảng cáo nổi tiếng về cuộc điện thoại của Hillary gọi lúc 3 giờ sáng năm 2008 với cuộc tấn công ở Benghazi. Hillary cho rằng Obama không sẵn sàng giải quyết cuộc khủng hoảng xảy ra khi đang nửa đêm, và những trợ lý ở RNC nghĩ rằng Benghazi có thể chứng minh cho điều đó. Trên những bức ảnh gốc lấy từ đoạn quảng cáo về Hillary và cảnh Lãnh sự quán của Mỹ bị cháy, có dòng chữ in hoa màu trắng, “Cuộc điện thoại diễn ra ngày 11 tháng Chín năm 2012.” Trong hình nền, chuông điện thoại reo lên liên tục. Dòng chữ tiếp tục chạy với nội dung, “Các yêu cầu an ninh bị từ chối. Bốn người Mỹ thiệt mạng. Một Chính phủ đang thay đổi.” Chương trình quảng cáo kết thúc với tín hiệu máy bận.

RNC không có tiền để đăng quảng cáo đó trên truyền hình quốc gia, nhưng những trợ lý có mặt ở đó nghĩ rằng các nhà báo sẽ phát tán đoạn video này nếu nó được đăng lên Internet hoặc đường link chia sẻ. Trong cuộc họp thường kỳ ngay trước khi cuộc tranh luận thứ hai diễn ra, RNC cho phát đoạn quảng cáo chiến dịch tranh cử của Romney. Nhưng việc đó lại không hẳn là tốt cho Romney, người đã hai lần sử dụng vụ tấn công Benghazi một cách sai lầm – lần đầu tiên với lời tuyên bố thiếu khôn ngoan vào đêm xảy ra vụ tấn công; và lần thứ hai là trong buổi tranh luận khi người điều hành lại ngả về phía Obama khi tranh cãi việc liệu tổng thống có gọi vụ tấn công đó là hành động khủng bố hay không. Các trợ lý vận động tranh cử của Romney, những người rất quan tâm vấn đề kinh tế trong cuộc vận động tranh cử lần này, đã thông báo với các phụ tá RNC rằng, Benghazi “không phải là thông điệp của tuần này,” theo một nguồn tin quen thuộc với các cuộc thảo luận cho hay. Nguồn tin này không bàn về việc liệu có phải những sai lầm riêng của Romney về vấn đề Benghazi đã khiến ông ta thua Obama khi tranh luận hay không.

Thất bại của Romney trong việc biến vấn đề Benghazi thành một nội dung tranh cử cuối cùng lại ghi điểm cho Hillary – ít nhất vào thời điểm hiện tại – và cũng tăng thêm hiệu quả của việc vận động cho Obama và các ứng viên được lựa chọn khác mà Bill đang tiến hành. Thành công của những đảng viên Dân chủ trong các cuộc đua ở Thượng viện cho thấy vai trò to lớn của Bill trong các cuộc đua lớn, mặc dù có thất bại ở các cuộc bỏ phiếu sơ bộ và tổng tuyển cử.

Ngày 6 tháng Mười một, Obama đã tái đắc cử, trở thành tổng thống thứ hai của Đảng Dân chủ kể từ thời Franklin Roosevelt làm được điều này. (Bill là người thứ nhất.) 60% cử tri xác định kinh tế là vấn đề quan trọng nhất mà nước Mỹ đang đối mặt. Vì vậy, thậm chí với tỉ lệ thất nghiệp lên tới 7,9%, Obama vẫn cố gắng thuyết phục cử tri rằng mình điều hành nền kinh tế tốt hơn Romney. Sau chiến thắng, Obama có trao đổi ngắn với Romney, sau đó gọi điện cho Bill Clinton.

LLARY CLINTON: BÍ MẬT QUỐC GIA VÀ SỰ HỒI SINH ebook©MotSAch TVE-4u©nguyenthanh-cuibap —★— Nhà xuất bản: NXB Thanh Niên
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.