Những đường nét khác thường trên khuôn mặt khiến người đối diện khó đoán được độ tuổi của người đàn bà ăn vận toàn màu đen này. Ngồi bên chiếc bàn tròn phủ một tấm thảm xanh lục, bà ta xoay đầu đi khắp các hướng, ánh mắt khiếp đảm, như thể bà ta đang bị vài con ma vô hình nào đó hành hung.
Người đàn ông ngồi đối diện mụ có vẻ như đang sống trong một trạng thái hoàn toàn khác hẳn. Ông ta tròn ung ủng, ở ông ta toát ra một cảm giác thanh bình, điều đó được tô rõ hơn bởi quầng sáng bao quanh ông. Khi bắt liên lạc với một thế giới khác, ông chờ đợi một động tĩnh xuất hiện trên hòn thủy tinh mà tay ông đang đặt lên.
— Thế nào hả? – Người đàn bà hỏi, vẻ sốt sắng.
— Xuỵt! – Người đang nhập đồng thì thầm.
Bà ta giậm chân trên ghế. Với 200 euro cho 1 giờ, bà ta cứ ngỡ rằng mình đã tìm được đúng nơi mà mình kỳ vọng, đó là người đàn ông như đang ngủ kia.
Bất thình lình, một luồng sáng vàng vụt đến chiếu thẳng vào hòn pha lê trong lúc bàn chân phải của vị thánh sống đảo một cách thành thục trên liền ba bàn đạp.
— Họ có mặt ở đây tất! – Cuối cùng, ông ta cũng thốt lên bằng một giọng nói kỳ lạ. – Họ đang giận dữ đấy!
Thế là, trước cặp mắt sửng sốt và khiếp đảm của người đàn bà khốn khổ kia, người đàn ông bắt đầu lao vào trong những cơn co giật dữ dội và buộc tội bằng một thứ tiếng đặc giọng mũi:
— Đồ sát nhân! Đồ sát nhân! Ngươi phải trả giá!
Người đàn bà co rúm lại trên ghế, hãi hùng.
— Hãy xá tội cho tôi! – Bà ta cầu khẩn.
Bà ta hình như đã bị mất trí. Cặp mắt của vị thánh sống lấy lại được sự bình tĩnh, như thể chẳng có chuyện gì xảy ra.
— Họ muốn tôi phải trả giá ư! Nhưng làm thế nào để trả nợ những người chết đây? – Người đàn bà điên hỏi – Tôi chẳng thể làm được gì nếu như tất cả bọn họ đã bị thiêu cháy trong khách sạn của tôi!
— Không có đồ chữa cháy – thầy pháp nhận xét – và những người chết này biết hết cả đấy!
Bà ta nhay móng tay. Bà không tìm ra bất kỳ giải pháp nào để thanh toán món nợ của mình.
— Chờ xem đã! – Người đàn ông lên tiếng trong một tia sáng ranh mãnh. – Tôi điều hành một Tổ chức gìn giữ và bảo tồn khu phố Saint–Georges. Một sự đóng góp vô đó có thể sẽ làm những linh hồn kia bình tâm lại.
Người đàn bà khốn khổ kia suy ngẫm giây lát. Rồi bằng một hành động bất ngờ, bà ta rút cuốn séc từ trong túi, và viết một con số có thể làm hài lòng những người đã khuất. Bà cẩn thận gỡ tấm séc rồi chìa nó cho thầy pháp, ông ta biểu thị sự hàm ơn và không che giấu một nỗi thất vọng nào đó:
— Năm mươi euro cho sáu cái chết ư! Vậy là chỉ có chưa đầy mười euro cho một cuộc đời đã mãi mãi mất đi ư!
Bà già áo đen hiểu ngay rằng sự tính toán này là không ổn. Bà giật lại tấm séc, muốn quên đi thói keo kiệt hơn là phải đối đầu với đám ma hiện hình. Bà có vẻ đắn đo trước con số có lẽ sẽ phù hợp để làm tĩnh trí sáu vị khách hàng cuối cùng trú ngụ trong khách sạn của mình. Thầy pháp cảm thấy nên thúc thêm với danh nghĩa của một cố vấn.
— Thêm hai mươi euro nữa đi, tôi nghĩ có thể sẽ thỏa mãn họ đấy!
Người đàn bà không có vẻ đánh giá cao lời nhận xét. Ông ta nhấn chân lên một trong ba bàn đạp giấu dưới gầm bàn, và hòn pha lê lại bắt đầu sáng lên. Ông giả vờ ngạc nhiên, lùi lại trên ghế. Bà ta không còn lưỡng lự lấy một giây đồng hồ nào nữa và viết khoản tiền đã được đề nghị.
— Mọi thứ giờ đây sẽ diễn ra tốt hơn – ông nói để trấn an bà ta.
Nữ khách hàng đứng dậy, vừa như được an ủi bởi đã trả được món nợ của mình vừa có cảm giác bị móc túi. Vị thầy pháp vẫn ngồi yên như thể ông vẫn còn chưa kết thúc, ông húng hắng ho để thu hút sự chú ý của người đàn bà khốn khổ.
— Bà đã quên… nếu tôi có thể tự cho phép, phần tiền công của tôi… – Ông nói tiếp với vẻ hạ cố.
Lần này thì tức tối, bà thò nhanh tay vào túi và lôi ra hai tờ một trăm euro rồi ném một cách cẩu thả lên mặt bàn trước khi đi về phía cửa ra vào. Hệt như thói quen, người đàn ông này không sờ vào tiền, vờ như không hề để tâm đến chuyện đó, và đứng dậy tiễn người đàn bà điên khùng.
— Nhân danh Tổ chức của khu phố chúng tôi, xin cảm ơn một lần nữa, và chớ có ngại liên hệ với tôi nếu như họ lại quay về quấy quả bà – ông ta chuyển giọng nói ngọt như mật ong.
Một nụ cười thỏa mãn nở trên khuôn mặt trong lúc ông xoa tay vào nhau. Một cái beo nhói lên bên tai trái khiến ông ta ngay lập tức thoát khỏi cảm giác hân hoan của mình. Saint Hilaire xuất hiện như trò ảo thuật ngay sau lưng ông ta, xiết chặt vành tai của ông ta giữa ngón cái và ngón trỏ của anh.
— Nghe này, Troplong, tôi chưa bao giờ nghe nói về Tổ chức này? – Chánh thanh tra chất vấn.
— Đó là vì… là vì, – người đàn ông đứng nhón trên mũi chân ấp úng – đó là vì tôi vẫn còn chưa thành lập nó. Tôi tính tối nay sẽ làm!
— Anh thấy không, tôi đã nhiều lần kiểm tra tài khoản nhà băng của anh rồi… Và tôi đã luôn tự hỏi làm thế nào mà anh giấu được những khoản tiền đã móc được từ túi của tất cả những người điên khùng khốn khổ của khu phố này.
Troplong cười nhệu nhạo.
— Pierre à, tôi cũng phải sống chứ! – Cuối cùng thì ông ta cũng đáp lại được.
Quai hàm Saint Hilaire nghiến chặt. Anh buông ông ta ra để ôm chặt bên vai bị đau. Máu chảy rỉ thấm qua áo sơ mi đã bị rách của anh. Làn da nhợt nhạt, anh gục ngã một cách nặng nề xuống nền nhà gỗ.
Hai người đàn ông quen nhau từ thời còn là những đứa trẻ. Họ đi học ở cùng một trường trong khu phố và ngồi cùng bàn. Tình bạn này đã bị mai một theo năm tháng: một người đã chọn ngành cảnh sát và có một cuộc sống gia đình ấm cúng trong khi người kia lại chọn cho mình một con đường khác. Troplong là một nhân vật thuộc “bờ phải” của Paris. Anh ta nổi tiếng với những thành công của mình nhờ một chương trình trên đài truyền hình, kéo dài suốt những năm tám mươi. Nó đã tạo điều kiện thuận lợi cho anh ta thực hành những chiêu bói toán và một lượng không nhỏ khán giả đã bị ngón nghề của anh ta quyến rũ. Con người này đã lập nên một văn phòng bói toán trên đại lộ Champs–Élysée, nơi mà những ngôi sao nổi tiếng nhất đã đến xem anh ta đoán vận mệnh cho mình, cho đến một ngày mà một trong những lời tuyên đoán của anh ta hoàn toàn bị lầm. Người bị thương tổn kia không ai khác là một nhân vật số hai của Bộ Tài chính thời kỳ đó. Anh ta đã phải hoàn trả số tiền của màn diễn mà trong đó đã trót tuyên lời cố vấn tồi kia. Qua đường vòng vo của một đội thanh tra thuế, vào một ngày đẹp trời, họ đã đổ bộ đến cửa hiệu bói toán của anh ta. Bị triệt hạ, anh ta đành chia tay cảnh hào nhoáng và ánh sáng để dành những lời “phán” hay ho của mình cho số đông. Anh ta tiếp tục dựng lên một văn phòng mới ngay trong căn hộ của mẹ mình, căn hộ trên khu Pigalle mà mẹ anh ta đã sống từ lâu. Người mẹ này, chứng kiến biết bao cảnh trầm uất của loài người suốt ngày diễu qua diễu lại nhà con trai mình, đã rời bỏ thế giới của những sinh linh trên thế gian, chỉ vài tháng sau khi anh ta dọn về đó. Kể từ đấy, anh ta sống một mình trong căn hộ này. Đôi khi, anh ta tiếp vài chàng trai trẻ mà anh ta gặp gỡ trong các hộp đêm nhớp nhúa của Paris. Họ qua đêm với anh ta trên chiếc giường êm ái của người mẹ khốn khổ đã khuất bóng.
Nằm trên một chiếc tràng kỷ đệm tím, Saint Hilaire dần dần lấy lại tinh thần. Chiếc áo sơ mi ướt đẫm của anh đã được thay bằng một chiếc T-sirt vải thun, bó sát người màu đen, mang dòng chữ màu hồng “love sex”. Anh chạm vào cánh tay bị thương và cảm thấy một lớp băng đã được quấn quanh nó. Vị đạo sĩ Troplong ngồi tĩnh tại trong một chiếc phô tơi tiện nghi bằng da, ngắm nhìn anh trong lúc vẫn tiếp tục khuấy chiếc thìa nhỏ trong một tách cà phê.
— Tớ chỉ làm những gì tớ có thể thôi! – Anh ta lên tiếng khi nhìn vết thương – Nhưng đầu đạn vẫn còn ở bên trong, sẽ phải cần một ai đó để lấy nó ra!
Saint Hilaire gắng gượng ngồi dậy. Anh chớp mắt và ước lượng thời gian anh bất tỉnh.
— Cậu đã bị bất tỉnh đấy, áng chừng hai tiếng đồng hồ. Nhưng tớ cũng chẳng lo ngại gì vì cậu gáy khò khò như một kẻ rất hạnh phúc vậy.
Kẻ bị thương chìa cánh tay vẫn còn lành lặn để chưng ra bộ áo lố lăng đã thế chỗ cho chiếc áo sơ mi đẫm máu của anh.
— Đừng lo, tớ sẽ phủ cho cậu một chiếc áo pull để che nó đi.
— Súng của tôi đâu rồi?
— Được cất kỹ trong liễn sứ rồi! – Troplong đáp và đưa mắt chỉ cho anh một cái liễn súp được đặt gần đó.
Saint Hilaire như đang sống trong lớp sương mù. Anh đưa hai tay ôm đầu và lại nhắm mắt lại. Làm sao anh lại có thể đến nông nỗi này trong chưa đầy hai mươi bốn giờ đồng hồ chứ? Hôm qua, anh là đại diện của đất nước Pháp tham dự một Hội nghị Quốc tế ở Italia còn hôm nay, anh lại là nhân vật bị cả ngành cảnh sát Pháp truy đuổi.
— Cậu có muốn dùng trà không, Pierre? – Thầy pháp hỏi và đặt tách của mình xuống.
— Không, cảm ơn! Cho tôi một ly whisky thì tốt hơn.
— Cậu nói đúng đấy, chúng ta cần một thứ gì đó để củng cố tinh thần thì hơn.
Anh ta đứng lên lấy một chai rượu được xếp trong một chiếc tủ quỳ bằng gỗ.
— Mười lăm tuổi đấy! – Anh ta tuyên bố với vẻ tự hào – Nó chắc sẽ khiến chúng ta tươi tỉnh lại!
— Chẳng có gì thay đổi ở nhà mẹ cậu nhỉ – Chánh thanh tra bắt chuyện – Tôi có cảm giác sống lại bốn mươi năm trước.
— Tớ hẳn có thể thay đổi hết được, nhưng tớ quá hãi mẹ tớ quay về giữa đám người chết để truy đuổi nếu như tớ động vào bất kỳ đồ vật nào của bà!
— Đúng thế đấy! Bà chẳng dễ dãi lắm đâu – Saint Hilaire xác nhận – Ờ mà cậu thì cũng chẳng sợ mất mát gì nhiều. Cậu đoán giỏi đến mức mà tôi có cả hàng triệu euro trong tài khoản ngân hàng – Anh bốc đồng, chất giọng mai mỉa.
— Cậu chưa bao giờ muốn tin vào uy lực của tớ – Troplong vừa nói vừa rót đầy hai ly rượu.
— Ở điểm này thì cậu có lý đấy. Bù lại, tôi luôn tin vào sự cương quyết mỗi khi cậu moi tiền khách hàng nếu họ tìm đến cậu! – Người cảnh sát tủm tỉm trong lúc với ly rượu.
Họ chạm cốc. Troplong làm một hơi dài, chỉ để lại chút ít cho lịch sự. Đồ uống có cồn này đem lại dũng khí cho anh ta.
— Này, Pierre – anh ta bắt đầu – làm thế nào mà lại có một Chánh thanh tra cảnh sát đột nhập nhà tớ qua cửa sổ nhà vệ sinh và ngã gục trước lối ra vào với một viên đạn trên vai nhỉ?
Saint Hilaire nhấp thêm ngụm thứ hai rồi đặt chiếc ly lên mặt bàn thấp trước khi trả lời.
— Marthe chết rồi…
Thầy pháp thốt ra một tiếng khe khẽ đặc biệt, để chứng tỏ sự thương tiếc của anh ta.
—… Cô ấy bị sát hại.
Sự ngạc nhiên qua đi, cặp mắt thầy pháp vẫn muốn có thêm lời giải thích. Sau hai ly rượu mạnh đầy tràn nữa.
Troplong đã biết hết tất cả những biến cố mà bạn mình đã trải qua trong suốt những tháng vừa qua. Saint Hilaire nhẹ nhàng thuật lại mọi việc, rà soát lại từng sự kiện và cố gắng hiểu xem những gì đang xảy đến với anh hơn là để thỏa mãn trí tò mò của Troplong. Chơi trò đánh bài ngửa, dẫu vậy anh đã không nói về cuộc gặp gỡ đáng ngờ của anh với Monica Scalzo trong chuyến tàu Florence–Paris. Liệu thực có mối liên hệ trong chuyện này không? Câu hỏi có nguy cơ còn phải đợi lâu thì mới có câu trả lời, do không có những yếu tố khác để đào sâu hơn về hướng này. Vết thương ở vai khiến anh đau đớn. Chừng nào viên đạn còn nằm trong da thịt anh, thì anh còn khó mà tập trung tư tưởng để có nhận định sáng suốt về án mạng của vợ. Hiện giờ, anh đã biết mình không phải là nguyên nhân trong việc vợ anh bị mất tích, con gái anh chắc chắn sẽ thuận tình giúp anh. Anh nhất định phải nối lại quan hệ với Eve. Con gái anh có thể sẽ là một đồng minh với anh trong việc điều tra ra kẻ gây nên cái chết thảm thương của mẹ nó. Mặc dù mối quan hệ của nó với Wuenheim, thì anh vẫn phải liên lạc với nó ngay mà không chờ đồng nghiệp của mình được thông báo về điều đó.
Saint Hilaire chẳng mất nhiều thời giờ thuyết phục “chủ nhà” gọi điện cho con gái để tổ chức một cuộc hẹn gặp mặt. Con người béo tròn kia là một kẻ tính toán có hạng. Giúp một Chánh thanh tra cảnh sát, đó như thể rút được cây át chủ bài trong ván chơi. Những hoạt động dễ bị tranh chấp của anh ta ngày một ngày hai sẽ rất cần chàng cảnh sát kia can thiệp để lôi anh ra khỏi cảnh rắc rối dễ gặp. Giúp đỡ anh ta trong cuộc điều tra lúc này, là một sự đảm bảo trong tương lai cho mình.
* * *
Troplong gọi điện trong lúc Eve đang ngồi trong phòng đợi của luật gia. Thoạt đầu cô hết sức ngạc nhiên trước lời thỉnh cầu kỳ cục mà anh ta trình bày với cô. Troplong đã lấy lý do nhìn thấy cảnh mẹ cô xuất hiện trong hòn pha lê của anh ta. Bà mong muốn tiết lộ cho con gái mình danh tính đích thực của kẻ giết hại bà. Cho rằng đây là một trò đùa, cô đe dọa sẽ khởi kiện người ở đầu dây bên kia. Để thuyết phục được cô về sự nghiêm túc của mình, Troplong đã cung cấp cho cô những chi tiết về cuộc sống riêng tư của bà mà chỉ có một người thật gần gũi với bà biết được. Tò mò trước cú điện thoại và mong muốn chứng minh sự vô tội cho cha mình, cô chấp thuận gặp gỡ ông ta và tôn trọng những điều kiện để được “gặp” người mẹ quá cố của mình: đến điểm hẹn một mình. Eve không thuộc dạng người nhút nhát, cầm theo ống bom cay, cô sẽ biết cách tự phòng vệ… Điều quan trọng là phải khai thác hướng này. Hoặc cô sẽ xác định được thủ phạm, hoặc cô sẽ vạch trần thủ đoạn của gã chuyên lường gạt thiên hạ kia.