Kẻ Săn Người

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 44 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Bảy

❊ ❊ ❊

Pierre Saint Hilaire không hề chợp mắt. Chưa bao giờ có chuyến đi nào lại có vẻ dài như vậy đối với anh. Bị giam hãm trong khoang tàu, anh đã nhận liền hai cú vả thẳng vào mặt. Viên Trung úy trung thành của anh bị kết tội giết người và hiện đang bị tất cả ngành cảnh sát Pháp tìm kiếm, và người đàn bà xa lạ nấp dưới cái tên dịu hiền Monica Scalzo kia, sau khi đã tặng cho anh những khoảnh khắc củng cố tinh thần, thì lại trao cho anh bức thông điệp kỳ cục dưới dạng hy vọng: Cô ấy còn sống. Phải hiểu nghĩa câu này thế nào đây? Liệu có phải đó chỉ đơn giản là một từ khích lệ hay một sự chắc chắn đây? Làm sao mà người đàn bà xa lạ này lại có thể nắm giữ được những thông tin về vợ anh chứ? Và nếu đúng như vậy, sự có mặt của cô trên tàu không phải là ngẫu nhiên? Tại sao Monica Scalzo lại bỗng dưng biến mất? Tất cả những câu hỏi này nhào bóp bộ óc của người đàn ông khốn khổ trong suốt cả đêm dài bất tận ấy. Bình minh hé lên dưới một cơn mưa lớn. Màu sắc những cánh đồng vừa mới được cày xới hòa nhập với nền trời. Cặp mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ, Chánh thanh tra để mặc cho cả vùng nông thôn trượt qua mà chẳng thèm chú ý. Một loạt những biệt thự và nhà cao tầng lần lượt hiện ra báo trước chẳng bao lâu nữa, tàu sẽ đến Paris. Ở đây, ở kia, những đường sáng đỏ và vàng nằm ngoằn ngoèo như rắn là dấu hiệu tắc đường trên những tuyến cao tốc dẫn về thành phố. Đoàn tàu, bẻ theo từng ghi nọ đến ghi kia, dần dần dấn vào tận trung tâm ga. Ngay cả khi đóng va li, Saint Hilaire cũng không thể ngăn mình nghĩ đến câu tiết lộ trên tấm các đêm qua. Để bắt đầu cuộc điều tra, anh không có gì ngoài một dấu hiệu mong manh được dựng lên bằng một cái tên riêng, một cái tên họ duy nhất: Monica Scalzo. Liệu đó có phải là danh tính thực sự của cô ta không? Anh chẳng biết gì về chuyện ấy cả. Cuộc gặp gỡ chắc chắn không phải là ngẫu nhiên. Anh đã bị theo dõi ư? Monica Scalzo hẳn đã ngủ với anh nếu như anh không từ chối sự mơn trớn của cô ấy? Những câu hỏi này, trước mắt, anh vẫn chưa thể có lời đáp ngay.

Sân ga Lyon chẳng mấy chốc định vị được con tàu vừa mới dừng lại trên đầu đường ray. Anh quyết định tạm thời gác lại những ngờ vực không chắc chắn, mà cuộc gặp gỡ hồi đêm gây nên. Trung úy Caramany phải gọi ngay cho anh trong buổi sáng nay và anh sẽ chỉ có rất ít thời giờ để tiếp cận với hồ sơ vụ này. Thế nên thay vì về nhà, anh muốn đến thẳng sở cảnh sát.

Khi từ toa tàu bước xuống, Saint Hilaire ngay lập tức bị làn sóng bất tận hành khách choán lấy. Sự xô đẩy náo loạn trên sân ga đông nghịt, nấp dưới tòa nhà kính khổng lồ đang rền lên dưới cơn mưa xối xả đổ xuống.

Cách tiền sảnh đón khách chừng trăm mét, Chánh thanh tra nhận ngay ra một “ủy ban đón tiếp” đáng ngờ. Linh tính nghề nghiệp ngay lập tức báo cho anh biết sự có mặt của cảnh sát vận thường phục. Ban Thanh tra Tổng hợp các sở chắc đã phải làm việc cả đêm qua. Công việc tìm kiếm những cuộc gọi đã được thực hiện trong các ca bin điện thoại trong khu, nơi kẻ bị truy đuổi đã biến mất, hẳn đã dẫn họ đến tận số điện thoại di động của anh. Khi dừng lại giây lát, anh ngay lập tức bị người đi sau xô vào. Rất nhanh, đám đông tránh xa anh, hệt như một luồng nước chạy vòng qua tảng đá lớn. Đi theo những vị cảnh sát kia, thì việc mất thời giờ giải thích này nọ với họ, kéo dài suốt buổi sáng là không tránh nổi. Thay bằng việc trình giải, anh thích hành động một cách nhanh nhất có thể hơn. Anh không muốn lỡ cuộc hẹn gặp với Caramany. Saint Hilaire quay ngoắt lại, đảo ngược đường để nhảy vào cửa tàu điện ngầm đầu tiên mà anh nhìn thấy trên sân ga. Anh nhanh chóng chạy xuống hết các bậc cầu thang. Anh nhảy lên chuyến tàu điện ngầm đầu tiên và chọn một chỗ ngồi sát cửa sổ. Chú giun điện khổng lồ dấn sâu vào đường hầm tối om. Chính lúc này, nhờ trò chơi ánh sáng, khuôn mặt anh phản chiếu trong tấm kính. Anh đã không cẩn thận khi không chịu cạo râu trên tàu. Hình ảnh anh hiện ra khiến chính anh cũng phải khiếp đảm. Những đường nét mệt mỏi, da nhợt nhạt và vết hằn sâu của những nếp nhăn trên trán khiến anh già đi cả chục tuổi. Mặc dù con tàu êm ru và hơi ấm tỏa ra, nhưng cặp mắt Saint Hilaire vẫn mở trừng trừng. Hy vọng gặp lại vợ hệt như một thứ ma túy giữ tâm tưởng anh luôn sáng suốt, dẫu rằng trước mắt anh không có bất kỳ một dấu hiệu đáng tin nào cho phép tìm được vợ cả. Anh lại bắt đầu xem xét lại tất cả mọi giả thiết. Vụ bắt cóc vì trụy lạc? Tại sao không nhỉ? Đó có thể là lý do nghiêm túc nhất kể từ lúc Monica Scalzo xuất hiện trong khoang tàu của anh. Anh chắc chắn sẽ nhận được một yêu cầu đòi tiền chuộc. Tại sao những kẻ bắt cóc kia lại chờ đợi quá lâu đến thế trước khi phát tín hiệu chứ? Từ lâu rồi, anh đã tính đến khả năng này. Trong suốt sự nghiệp của mình, anh chắc hẳn đã có rất nhiều kẻ thù trong các băng đảng tội phạm lớn. Có thể chúng bắt anh phải trả giá cho sự năng nổ trong công việc của anh cũng nên? Ngoài ra, giả thiết này tránh cho anh nghĩ đến một tình huống khác có thể xảy đến, tình huống vợ anh có lẽ đã trốn anh để đi với một người đàn ông khác. Trong những giờ phút trầm cảm dài dặc, anh những muốn, một cách xấu hổ, hình dung ra cảnh cô ấy bị trói ngoặt, vất sâu dưới một hầm ngầm nào đó hơn là đang nằm trong tay một thằng đĩ đực.

Khi con tàu chui ra khỏi mặt đất, những hạt mưa lớn trượt trên các lớp kính, làm mờ đi tầm nhìn của hành khách. Sáu toa tàu lăn trên cây cầu sắt chạy dọc theo đại lộ Rochechouart. Khu Barbès phô ra khuôn mặt của những ngày buồn và Montmatre vươn mình tỉnh giấc giữa các đám mây thấp. Những cỗ cần cẩu khổng lồ xê chuyển trên đống đổ nát của những tòa nhà cũ kỹ dành cho đám người sống lén lút. Chúng xây dựng nên một tân Paris, đẩy cảnh nghèo khó đi xa, rất xa khỏi ngưỡng cửa của nó. Máy điện thoại di động của anh bỗng chốc lại bắt được sóng và ngay lập tức réo vang. Saint Hilaire giật nảy mình. Tin nhắn hiển thị trên màn hình một cách ngắn gọn: HG[1] ở nơi ẩn nấp của gã Grec trong 2h00 nữa LC. Caramany thật không cẩn trọng khi sử dụng điện thoại di động của mình, Chánh thanh tra nghĩ bụng, cậu ta lẽ ra phải tiếp tục sử dụng ca bin điện thoại công cộng. Nếu Wuenheim đã cho đặt tất cả mọi phương tiện để tìm cho ra cậu ta, thì anh ta chắc phải đủ khả năng xác định được khu đó, nơi sẽ thu hút những cuộc tìm kiếm đổ về đấy.

Thời gian vậy là được tính đếm từng khắc. Chánh thanh tra xuống khỏi tàu điện ngầm tại bến Blanche và vài phút sau đã đến phố Ballu. Nhận thấy không có một chiếc xe hơi lạ nào đậu trước sở của anh, anh liền lẻn vào trong lối đi dành riêng cho viên chức sở và phóng ào vào bên trong tòa nhà. Bàn tiếp khách nằm trên tầng hai, do tầng trệt dành toàn bộ cho các phòng tạm giam. Các bậc cầu thang gỗ rít lên dưới bước chân anh. Tiếng động thân quen tạo cho anh một cảm giác nhẹ nhàng khi cuối cùng rồi thì cũng được trở về nhà mình. Bất hạnh của anh chính là ở chỗ đấy! Anh quá thường xuyên nhầm lẫn nơi làm việc với nơi ở của mình.

Claire, nữ nhân viên lễ tân làm việc ở bàn tiếp khách, đang tranh luận với một bà cụ già, là khách quen của chốn này. Bà cụ thường đến đây để tố cáo một người hàng xóm, một kẻ qua đường hay là một người lái xe nào đó vì một sự khiếm nhã bất kỳ. Chủ đề gì không quan trọng. Điều quan trọng nhất với bà lão khốn khổ cô đơn này, đó là việc người nữ cảnh sát duyên dáng, hiền dịu chăm chú ngồi nghe cụ kể hết mọi chuyện. Saint Hilaire định im lặng mặc nhiên băng qua tiền sảnh tiếp khách. Cặp mắt quen định dạng người của Claire đã nhận ngay ra sếp mặc dù trang phục ẩm ướt nhàu nát và bộ râu lởm chởm của anh. Chị ngay lập tức bứt khỏi ghế và kết thúc cuộc nói chuyện với bà cụ già bằng một câu xin lỗi ngắn gọn, kèm theo một nụ cười xã giao. Dẫu vậy, Chánh thanh tra cũng chẳng dừng bước. Khi biết đã bị nhận ra, anh mào đầu trước:

— Chào Claire! Trong lúc tôi đi vắng, có chuyện gì mới không vậy?

— Chào sếp! Chúng ta đã có cuộc thăm viếng…

—… của IGS. chứ gì! – Anh cắt ngang lời chị – Tôi biết hết chuyện ấy rồi. Còn gì nữa?

— Từ sáng sớm nay, toàn bộ các nhân vật quan trọng trong ngành muốn nói chuyện với sếp. Máy điện thoại không ngừng réo vang. Tôi có ít nhất là mười lăm tin nhắn – Chị nói và chìa ra một loạt những tờ “Post–it”.

Saint Hilaire bước vào phòng làm việc của mình và ném chiếc áo vét lên cột treo áo.

— Chánh thanh tra tỉnh trưởng Pupillin yêu cầu sếp phải gọi cho ông ấy trước tiên, ông ấy đã nói rằng chuyện rất khẩn cấp. Chánh thanh tra Wuenheim của Ủy ban Thanh tra tổng hợp các sở muốn sếp phải liên lạc với ông ta ngay lập tức.

Claire nói thêm mà không dừng lại để lấy hơi:

— Ông này hả, đó là một con người khắt khe nghiêm khắc, nếu tôi có thể tự cho phép mình nói thế! Với ông ấy, người ta chắc chẳng thể ngày nào cũng cười được đâu!

— Con gái tôi sống với anh ta từ một năm nay rồi đấy! – Saint Hilaire thổ lộ trong lúc tháo bỏ đôi giày.

Nữ cảnh sát gượng gạo, dừng ngay tràng nói thao thao bất tuyệt của mình lại. Dẫu sao thì chị vừa nhận được một thông tin mà chị có thể tự hào truyền đạt lại bên cạnh máy pha cà phê của sở cảnh sát. Vội vã, vị cảnh sát cao cấp tế nhị “mời” Claire ra khỏi phòng làm việc của mình bằng cách cử chị đi thông báo cho sĩ quan hành chính Léognan về việc anh đã về. Rồi anh khóa trái phòng và chuyên chú vào việc sửa sang lại vẻ bề ngoài của mình.

* * *

Việc giám định gien được Wuenheim ra lệnh làm khẩn cấp. Kết quả đưa về vào ngay đầu buổi sáng. Chúng thật rõ ràng, không phải tranh cãi gì. Kết quả giám định xác nhận kết luận khám nghiệm tử thi được Eve Saint Hilaire tiến hành hồi đêm. Xác chết được phát hiện trong hầm ngầm của Caramany đúng là xác của người mẹ sinh ra bác sĩ pháp y.

Giám đốc Ủy ban Thanh tra tổng hợp các sở vẫn còn đang bị choáng trước thông báo này. Anh đã tạm biệt bạn gái mình sau khi ép cô dùng thuốc an thần. Cô nhanh chóng chìm ngay vào một giấc ngủ sâu. Ngay cả trong khi ngủ, khuôn mặt cô vẫn hiện lên những cơn run rẩy nơi mí mắt và những động tác xấu xí của khuôn miệng. Cô vừa tự tay mổ xác chính người mẹ ruột của mình. Cô đã lôi lục phủ ngũ tạng mẹ ra khỏi vùng bụng, nơi mẹ đã hoài thai cô. Cô đã cắt hộp sọ của người đã thân sinh ra mình và mổ xẻ bộ não của bà. Làm sao cô có thể sống nổi với sự ám ảnh như thế cơ chứ? Wuenheim tự hỏi. Làm thế nào cô có thể vượt qua được sự việc khủng khiếp đó chứ?

Ngoài những mối lo lắng về tình trạng sức khỏe tâm lý của Eve Saint Hilaire, thì Chánh thanh tra Wuenheim vẫn không sao tìm ra được mối liên hệ giữa sự biến mất khỏi nhà của Marthe Saint Hilaire, từ mười bảy tháng trước đây, với vụ khởi tố tội hiếp dâm chống lại Trung úy Caramany. Hai vụ này liên kết với nhau vì lý do gì? Mélanie Bouzy là chìa khóa của điều bí ẩn này. Vậy nên anh nhất định phải tìm bằng được cô ta. Chắc chắn sẽ dễ tóm được cô ta hơn là Trung úy Caramany. Khi đã suy tính kỹ, Chánh thanh tra chờ đợi sự xuất hiện của người đồng nghiệp mình với sự e dè. Anh đã phái một đội đi “đón” Pierre Saint Hilaire khi chuyến tàu về bến. Anh không muốn ông biết tin về cái chết của vợ một cách bất ngờ. Trách nhiệm của anh là phải thông báo cho ông hay về những sự kiện xảy ra hồi đêm. Nhưng anh cũng muốn thuyết phục được ông cộng tác để bắt được người Trung úy dưới quyền ông.

Chánh thanh tra tập sự trẻ Le Taillan bước vào căn phòng làm việc mênh mông của cấp trên sau khi đã được phép. Từ ga Lyon trở về, anh ta giải trình với Michel Wuenheim rằng người đồng nghiệp Saint Hilaire của cấp trên mình hình như không có mặt trên chuyến tàu ấy. Buồn phiền vì sự mất thời giờ này, Wuenheim quyết định nhấc điện thoại để liên hệ với Chánh thanh tra Tỉnh trưởng Pupillin. Anh thông báo cho ông hay những tin tức mới nhất về vụ án mạng mà không hề biết rằng Giám đốc cảnh sát hình sự khu 2 Paris là một người bạn chí thân của Pierre và Marthe Saint Hilaire. Cái tin thật khó nuốt trôi, ông sẽ phải thông báo cái tin này cho vợ ông thế nào đây? Hai bà vợ quá gần gũi và thân thiết với nhau. Phu nhân Pupillin đã khóc rất nhiều trước sự biến mất của bạn gái mình, và giờ đây, bà sẽ phải chịu đựng một cái tang thứ hai. Vị cảnh sát già, người tự coi mình như một ông chú của Eve, lo lắng cho tình trạng sức khỏe của cô. Được biết cô đang ngủ trong căn hộ của Wuenheim, ông quyết định thông báo tin này cho phu nhân để bà đến bên giường an ủi cô gái trẻ. Chánh thanh tra Tỉnh trưởng cố nài để lãnh trách nhiệm báo tin cho Pierre Saint Hilaire. Dẫu cho đám lính của Wuenheim không tìm thấy anh khi xuống tàu, nhưng ông vẫn nghĩ bạn mình đã có mặt ở thủ đô rồi. Ông biết rõ Pierre và biết rằng anh bạn này rất ghét bị người ta áp đặt cho mình bất cứ điều gì. Hơn nữa, ông biết rõ anh có thể tàng hình trước những cặp mắt dày dạn kinh nghiệm nhất của các viên chức cảnh sát mà chẳng gặp khó khăn hay phiền phức gì. Ông truyền đạt lệnh cho đồng nghiệp của mình tiếp tục những cuộc tìm kiếm để tóm bằng được Caramany. Nếu như thoạt đầu ông đã tin sự vô tội của anh ta, thì hiện giờ ông sẽ là người đầu tiên nã một viên đạn vào chính giữa hai mắt hắn, nếu như con đường của họ bất chợt giao nhau.

* * *

Pierre Saint Hilaire ngồi yên vị trên chiếc ghế bọc da sau bàn làm việc bằng gỗ sến phiến chắc nịch của mình. Một tách cà phê bốc khói được đặt cạnh máy tính của anh. Trong chưa đầy năm phút, anh đã sở hữu một vẻ bề ngoài đáng tôn trọng. Anh đã khoác bộ complet thay đổi mà anh luôn để lại trong ngăn tủ tường của mình. Léognan xuất hiện đúng lúc Chánh thanh tra vừa nhấp ngụm cà phê đầu tiên.

— Vào đi, major![2] – Anh nói và đặt tách cà phê xuống.

— Chào sếp!

— Victor à, tôi đang cực kỳ vội đây! Vậy, hãy kể vắn tắt cho tôi nghe đi – Saint Hilaire ra lệnh.

Viên sĩ quan văn phòng bắt đầu kể nhanh và sơ lược về những gì xảy ra ngày hôm trước, ông ta dùng một kiểu diễn đạt đầy những câu chữ được mượn từ thứ ngôn ngữ hành chính, được rút ra từ những bản báo cáo và biên bản mà ông vẫn viết hàng ngày, ông tránh bình luận tính cách hách dịch và không năng động của Chánh cảnh sát Wuenheim, Claire đã kịp thông tin cho ông về mối quan hệ tình cảm của người này với con gái của sếp. Saint Hilaire nhanh chóng ngạc nhiên bởi sự nhiệt tâm ít ỏi mà vị sĩ quan văn phòng bộc lộ để bảo vệ Caramany.

— Chớ có nói với tôi rằng anh tin cậu ấy là thủ phạm chứ?

Viên sĩ quan văn phòng không biết nói dối. Ông đã cùng với Sarras vạch ra cả một chiến lược để dẫn họ đến chỗ phát hiện ra con dao được treo bên cánh cửa bao ngoài, trước sự chứng kiến của Saint Hilaire. Nhưng kế hoạch mà ông coi như là “nhát gan” ấy sau một đêm mưa với giấc ngủ ngắn ngủi, đã ngay lập tức sụp đổ khi ông đứng trước mặt vị thủ trưởng của mình.

— Sếp ơi, nghe này…

Léognan tìm từ để diễn đạt.

— Chuyện là thế này, hôm qua, chúng tôi đã làm một việc vô cùng bậy bạ – Cuối cùng ông cũng thốt ra được.

Chánh thanh tra nghĩ rằng mình vẫn chưa ở đoạn cuối của mọi điều ngạc nhiên.

— “Chúng tôi” là những ai? – Anh hỏi.

— Tôi và Sarras. Tối qua, cả hai chúng tôi đã ở lại sau khi sở đã đóng cửa. Khi ấy, bão còn mạnh hơn cả bây giờ kia. Trong lúc cả hai chúng tôi đang bàn tính về vụ việc này, một cánh cửa sổ trong phòng làm việc của Trung úy bắt đầu đập mạnh. Thế là chúng tôi đã đi đến để đóng nó lại.

— Thế thì sao hả? – Chánh thanh tra hỏi, vẻ hồi hộp.

— Thế là lúc đó, chúng tôi đã phát hiện ra một con dao!

Chánh thanh tra ngồi im nghĩ ngợi trong lúc chờ kể phần tiếp theo.

—… Con dao ấy được buộc, treo lủng lẳng ở cửa phía ngoài cửa sổ.

— Các anh đã thông báo cho Chánh thanh tra Wuenheim chưa?

Léognan vung tay lên gãi đỉnh đầu.

— Nghe này, sếp, vụ việc này rất tế nhị. Chúng tôi không muốn làm hỏng tiến trình điều tra và gây trở ngại cho Trung úy. Thế là…

— Thế thì các anh đã làm gì hả? – Chánh thanh tra hỏi có ý thúc tiến câu chuyện.

— Chúng tôi đã buộc lại con dao vào phía ngoài cánh cửa sổ! – Vị sĩ quan văn phòng trả lời một cách cụ thể, hết sức ngượng nghịu.

— Gì cơ? Các anh đã để lại chứng cứ này bên ngoài ư! Dưới cơn mưa to như thế ư! – Saint Hilaire gào lên.

— Vâng… Đúng thế ạ – Léognan thú nhận.

— Các anh tính sẽ để tôi khám phá ra con dao, để rồi cái quyết định nhọc nhằn kia lại rơi vào tay tôi sao, đúng thế không, hả major? – Anh nhanh chóng phân tích sự kiện.

— Ờ thì… Chính anh là thủ trưởng mà, thưa sếp!

Saint Hilaire quyết định vụ việc theo cách của mình. Mới chỉ có khoảng hai giờ đồng hồ, một thông tin đến làm náo động cuộc sống hàng ngày của anh. Qua điện thoại, anh yêu cầu Claire, nữ cảnh sát tiếp tân, cho gọi quân cảnh Sarras đến phòng làm việc của anh. Anh nhấn mạnh với nữ cảnh sát báo cho Sarras biết anh ta sẽ phải đến gặp anh với sự trung thực tuyệt đối. Điều này khiến người nữ trợ lý hết sức tò mò.

Yvan Sarras không chậm trễ lê tấm thân đồ sộ của mình lên lớp thảm trải nhà êm ái của sếp mình. Trước dáng vẻ tiu nghỉu của anh ta, Saint Hilaire hiểu ngay ra sự bối rối mà chàng cảnh sát đang vướng phải. Người này lia một cái nhìn phản đối về phía sĩ quan hành chính, người vừa tiết lộ bí mật. Sau những lời chào theo thông lệ, Sarras lôi từ dưới lớp áo pull của mình ra một chiếc túi ly nông chứa dụng cụ mà họ đang bàn đến. Bằng hai lòng tay mở rộng, anh ta đặt nó lên bàn thủ trưởng mình hệt như một kẻ chư hầu xưa kia hiến tặng lễ vật cho lãnh chúa. Saint Hilaire cố tránh không chạm vào đó. Anh đưa mắt nhìn giờ trên chiếc đồng hồ báo thức đặt trên bàn làm việc. Trong chưa đầy một giờ nữa, anh phải có mặt ở điểm hẹn được Trung úy Caramany ấn định. Anh thông báo cho hai cảnh sát dưới quyền về việc Ủy ban Thanh tra tổng hợp các sở đã khám phá ra một thi thể không hồn của cô gái điếm trong hầm ngầm nhà viên sĩ quan cảnh sát, và cho họ biết nội dung cuộc nói chuyện với người đồng nghiệp đang bỏ trốn của họ. Hai người đàn ông đưa mắt nhìn nhau, vẫn còn đang bàng hoàng trước thông báo về những sự kiện này.

— Vậy là các anh – Chánh thanh tra giáng tiếp – có vẻ như vừa phát hiện ra vũ khí gây án nhỉ!

Sarras, không cần xin phép, đến ngồi xuống một trong ba chiếc ghế bày trước bàn làm việc của thủ trưởng mình. Léognan, hãi hùng vì đã hàng ngày kề cận một kẻ sát nhân, đứng im thẳng tắp tựa như một chữ i, bụng vồng ra phía trước.

Sự chồng chất những bằng chứng chống lại viên phó của mình tất yếu dẫn Saint Hilaire đến chỗ xem lại kế hoạch của mình. Anh không thể lén lút đi đến điểm hẹn đã được kẻ bỏ trốn ấn định nữa. Thế là anh quyết định chia sẻ điều bí mật của mình với hai cảnh sát viên để bảo vệ sự an toàn cho mình.

Léognan phản đối:

— Sếp không thể một mình đi đến chỗ ẩn náu của gã Grec đó được đâu! Điều ấy nguy hiểm quá! Chí ít thì cũng để chúng tôi đi sau yểm trợ cho anh. Đó là một chỗ vắng vẻ nguy hiểm đấy! – Ông ta thốt lên một cách chân thành.

— Không được! – Chánh thanh tra bẻ lại – Caramany sẽ ngay tức thì nhận ra các anh và hắn sẽ cho đây là một cái bẫy. Tôi nhất định không muốn thấy anh ta bốc hơi đâu. Dựa vào tình hình, tôi sẽ phán xét xem anh ta có thiện chí hay thâm ác trong vụ này. Tôi sẽ phải có mặt ở đó trong chưa đầy 45 phút nữa và tôi muốn các anh tuyệt đối giữ im lặng về thông tin này.

Trước vẻ mặt lo lắng của người dưới quyền Léognan, và ánh mắt thất lạc của Sarras, Saint Hilaire nhấn mạnh:

— Các anh đã nghe rõ lời tôi chưa hả?

Vị quân cảnh gật đầu tán thành.

— Nếu trong hai giờ nữa mà tôi vẫn còn chưa trở về, thì khi ấy các anh có thể đến thẳng nơi gã Grec. Nhưng trong lúc chờ đợi, tôi muốn các anh ngoan ngoãn yên vị tại sở cảnh sát hệt như không có chuyện gì xảy ra hết! Và nhất là, không được nói gì cả! – Anh ra lệnh và gắn liền động tác với lời nói.

Điện thoại reo vang. Claire ở đầu dây báo động cho thủ trưởng của mình biết sự hiện diện của đích thân Chánh thanh tra Tỉnh trưởng Henri Pupillin. Anh vừa cúp máy thì vị lãnh đạo cấp trên đã mở cửa văn phòng làm việc của anh. Hai cộng sự dưới quyền Saint Hilaire đứng ngay dậy và chào nhà chức trách một cách thật thành kính. Pupillin không hề để ý đến họ và gay gắt yêu cầu được nói chuyện riêng với bạn mình. Hai cảnh sát viên biến mất khỏi phòng mà không cần một lời giải thích. Henri Pupillin nhìn họ ra khỏi phòng làm việc và tin chắc rằng cánh cửa đã được đóng cẩn thận. Khuôn mặt cương quyết và dáng vẻ trầm trọng của cấp trên gây ấn tượng mạnh cho Saint Hilaire. Henri Pupillin không thể ngồi xuống ghế.

— Kiếm anh khó thật đấy – ông bắt đầu nói.

— Tôi đang ở sở mình đấy thôi! – Saint Hilaire ranh mãnh đáp lại – những người chờ tôi ở ga chính là lính của anh đó à?

— Của Wuenheim đấy! – Pupillin thốt ra.

— Tôi đã ngờ ngợ điều đó rồi mà. Anh ta muốn luộc tôi để tôi dâng cho anh ta người trợ lý của mình trên một cái khay đẹp chứ gì?

— Không, đó là vì một lý do khác hẳn kia, Pierre ạ! – Ông nói với bạn mình với vẻ nghiêm trọng – Và tôi đến đây cũng vì lý do đó.

❀ ❀ ❀

[1] HG: Hẹn gặp.

[2] Chức Sĩ quan văn phòng trong sở cảnh sát Pháp.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Christophe Guillaumot

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.