Giám đốc Ủy ban Thanh tra các sở cuối cùng cũng về đến nhà mình. Ngày hôm nay có biết bao sự kiện mới mẻ và vị cảnh sát bắt đầu cảm thấy thấm mệt. Wuenheim đi về phía tủ rượu và tự cho phép mình uống một ly củng cố tinh thần. Vài giây sau khi thưởng thức ly rượu, anh lặng lẽ đứng bên cửa sổ rộng gắn kính ở phòng khách. Ánh sáng của thành phố điểm tô cho vẻ tĩnh lặng của màn đêm và Sarcré Coeur vẫn luôn thức giấc trên đồi Montmatre.
Eve có thể đang ở đâu được nhỉ? Muộn như thế này, cô chắc chắn đã phải rời phòng mạch bác sĩ rồi. Điện thoại di dộng của cô không trả lời. Cô ấy chắc phải đang ở nhà. Anh rất muốn biết tin tức của cô, muốn có thể ghì chặt cô trong vòng tay để an ủi cô, hôn cô âu yếm, làm giảm nỗi ưu phiền của cô và chuẩn bị nói cho cô biết một tin xấu khác.
Làm sao có thể giải thích cho cô hiểu những chứng cứ đang đè nặng lên cha cô lúc này đây? Làm thế nào để nói cho cô hay rằng ông ta rất có thể là một tên giết người xảo quyệt chứ? Làm thế nào để thuyết phục cô rằng toàn bộ câu chuyện ma quỷ này chỉ là kết quả của thói ác tâm tài tình của cha cô mà thôi? Wuenheim chẳng biết làm gì. Liệu anh có nên để cho cô ấy hy vọng không? Hay ngược lại, thông báo cho cô biết trước khi quá muộn? Anh là người duy nhất biết sự thật. Anh có thể chọn giải pháp im lặng, chọn giải pháp làm như chẳng có điều gì xảy ra… Nhưng điều này lại trái ngược với tính cách của anh.
Wuenheim tự rót cho mình ly rượu nữa trong lúc phân tích vụ việc. Trên thực tế, Saint Hilaire đã có một chứng cứ ngoại phạm chắc như bê tông tách ông ra khỏi án mạng của vợ mình: chuyến công du của ông đến Florence. Toàn bộ chuyện này dẫn anh đến việc đặt ra hai giả thiết: hoặc Chánh thanh tra Saint Hilaire không đến tham gia hội thảo ở Italia, hoặc ông có một kẻ đồng lõa để giết chết vợ mình và đến đặt xác bà ấy vào trong hầm ngầm của Trung úy Caramany. Ngày mai, anh sẽ kiểm tra với các cấp có thẩm quyền Italia về sự có mặt thực sự của Chánh thanh tra tại Hội nghị ở Florence. Còn về giả thiết thứ hai, anh chẳng có phương tiện nào để xác định danh tính của bất kỳ một kẻ đồng lõa nào. Tại sao lại có người có ý định giúp kẻ khác một tội ác vì tình nhỉ? Điều đó chẳng có một ý nghĩa nào sất. Những câu hỏi không lời đáp này đã thuyết phục anh nên im lặng trước những gì anh biết lúc này.
Ổ khóa cửa ra vào bỗng phát ra tiếng lách cách. Eve Saint Hilaire xuất hiện trong ánh sáng hành lang. Khuôn mặt cô lộ rõ vẻ mệt mỏi. Mái tóc rối bời. Cô để nhanh túi xách của mình trong tủ hộc như thể điều đó được ưu tiên hơn cả, rồi nở một nụ cười yếu ớt với Wuenheim.
— Em yêu, em đã ở đâu vậy? – Viên cảnh sát dịu dàng hỏi – Anh đã rất lo lắng đấy! Và cuối cùng anh nghĩ rằng em đã về ngủ ở nhà em rồi.
Eve đến tựa đầu vào người Wuenheim mà không đáp lại những câu hỏi của anh.
— Em ổn chứ hả? – Anh cố nài hỏi.
— Em ở IML[1] – Cô cũng đáp lại.
— Ờ há! Anh không hiểu! – Anh nói rồi lùi lại một bước để tìm gặp ánh mắt cô.
— Em cần đến tưởng niệm… Em phải đến xin lỗi bà! – Cô thốt lên và cằm lại bắt đầu rung lên nhè nhẹ.
Eve không nói dối. Dẫu mục đích đầu tiên của cô hoàn toàn khác, nhưng cô cảm thấy một nhu cầu được quay lại đứng gần bên mẹ mình. Với Wuenheim, chẳng cần phải nhiều dẫn chứng hơn thế để tin tưởng một cách chân thành thiện ý của người yêu. Còn cô, quá xấu hổ về lần nói dối đầu tiên này của mình, không dám nhìn thẳng vào mắt anh và giấu cặp mắt không biết nói dối của mình vào vầng ngực rộng của anh. Nhưng cô nhất định không để cuộc điều tra của cha mình bị đổ bể. Cô phải chịu ơn ông về điều đó.
— Anh đã cố gắng gọi điện cho em nhưng em không trả lời, sao vậy?
— Vâng, điện thoại di động của em bị hết pin – Cô vừa nói vừa đi tới cắm xạc vào một ổ điện.
Tình tiết này khiến cô không thể liên lạc được với Saint Hilaire. Lúc này cô phải tìm cho ra được khoảng thời gian thích hợp để gọi cho ông và để thông báo cho ông những tin tức vừa nhận được trong suốt buổi tối nay.
— Anh chắc phải đi tắm đi trong khi em sắp xếp đồ – Cô nói – Em mệt lắm và muốn được đi nằm càng sớm càng tốt dưới lớp chăn ấm kia – Cô nói thêm và hôn lên má anh.
Wuenheim chấp nhận lời yêu cầu của cô và biến mất vào trong phòng tắm.
* * *
Ông vẫn ngồi đó, thưởng thức món mì ống sốt thịt. Nếu như Léognan không muốn đến Viện pháp y để không nhỡ bữa khai vị, thì ông cũng chẳng kém phần tò mò theo dõi những phần tiếp theo của vụ án tẹo nào. Yvan Sarras biết rõ cấp trên trực tiếp của mình và biết tìm thấy ông ở đâu mà chẳng khó khăn gì. Ông già Berbère đứng sau quầy và quán hàng có cửa kính màu hình như vẫn luôn luôn vắng vẻ thế.
Chiếc khăn giấy được lồng gọn trong cổ áo phía trước của sĩ quan hành chính Léognan vẫn không ngăn được ông làm lấm áo sơ mi của mình. Hệt như thói quen, bộ ria của ông đỏ lên do nước sốt Italia và vẫn vương thêm vài mẩu thức ăn. Người quân cảnh trẻ nhăn mặt trước cảnh tượng như vậy.
— Anh đúng là ghê thật đấy! – Anh ta thốt lên với cấp trên của mình.
Viên cảnh sát có vẻ như chẳng lấy đó làm phiền, ông có một cách sống của riêng ông, với những niềm hạnh phúc nho nhỏ hàng ngày, vẻ bề ngoài của ông đối với ông chẳng quan trọng cho lắm. Từ lâu rồi, ông đã không còn cố gắng để làm hài lòng một người đàn bà nào và thức ăn hiện giờ cũng đủ đem đến cho ông niềm vui thú. Ông chủ quán đi tới nghe Sarras gọi món.
— Điều hay ho với anh – viên cảnh sát nói thêm – đó là anh có thể khiến cho bất kỳ kẻ khốn cùng nào chán ngấy khi phải ăn những gì anh đang ngốn kia!
Ông chủ nhà hàng hiểu ngay lời bóng gió và rút lui một cách mau chóng.
— Tôi hả, chẳng ai ngăn được tôi ăn cả! – Ông ta đáp trong lúc nuốt nốt miếng mì ống.
Victor Léognan vớ luôn lấy hộp đựng pho mát nghiền parmesan và lắc thêm lần nữa trên đĩa thức ăn của ông.
— Thế là cậu đã nói lời chia buồn tới Trung úy Caramany rồi chứ? – Ông hỏi.
— Anh ấy đúng là chết thật rồi! – Sarras đáp trong lúc thò cả hai tay vào trong hai túi áo blouson của mình – Đây là lần đầu tiên tôi chứng kiến một đồng nghiệp nằm trên bàn của bác sĩ pháp y. Tôi vẫn không sao hết ngỡ ngàng!
— Ai mà có thể dự báo trước được điều ấy chứ? – Léognan tiếp tục – Caramany hình như rất nghiêm túc, rất tự hào được làm nghề cảnh sát.
— Dẫu sao thì Chánh thanh tra chẳng bỏ qua anh ta. Tôi đã đếm được năm, sáu nhát dao đâm, ông ấy đã chẳng nương tay tí nào cả!
Sarras hình như rất sốc bởi những gì anh đã chứng kiến.
— Những điều bất ngờ của cuộc đời có khả năng biến bất kỳ một con cừu non nào thành một con vật hoang dại khát máu. Hơn nữa, các bác sĩ đã quên khâu lại phần cổ anh ta. Trung úy thật đúng là chẳng đậu phải ngày may mắn!
— Họ hẳn muốn kiểm tra xem liệu Caramany có bị bóp cổ hay không đấy mà! – Léognan nói trong lúc lại tiếp thêm một thìa nữa vào miệng.
— Con gái Saint Hilaire đã nói rằng đó là người ta trích mẫu đem đi xét nghiệm – Sarras trả lời.
— Con gái Chánh thanh tra đi cùng với các cậu à?
— Đúng thế! Điều đó có vẻ như kỳ cục đối với anh nhưng cô ấy đã lén đến để tưởng niệm trước thi hài mẹ mình. Tôi không biết cô ấy nhưng đúng là một quả bom tình cực nóng đấy!
— Cậu thì chỉ để ý đến cái “đuôi” của cậu thôi! – Người sĩ quan sắp về hưu bẻ lại.
— Tôi nghĩ rằng cô ấy còn đẹp hơn cả mẹ mình…
— Cậu biết phu nhân Chánh thanh tra ư? – Léognan hỏi.
Sarras có vẻ như ngạc nhiên trước một câu hỏi như vậy.
— Đương nhiên rồi! Bà ấy đã đến vào buổi chúc mừng năm mới của sếp, hai năm trước. Anh nhớ chứ! Anh đã bị chết gí trên giường do đã nốc đầy sô cô la trong suốt buổi lễ.
Vị sĩ quan hành chính gật đầu đồng tình.
— Đúng là tôi chưa bao giờ bị đau như cái hôm đó thật! Cái số tôi mãi vẫn cứ là không được gặp cả vợ lẫn con gái của Chánh thanh tra. Tôi đã nghe nói rất nhiều rằng cả hai người đều rất đẹp và duyên dáng, nhưng chỉ thế thôi!
Cặp mắt người trợ lý của ông ta sáng lên lấp lánh. Léognan cảm thấy người đàn ông này đang rạo rực.
— Đừng có ảo vọng hão huyền nhé Yvan! Đó không phải là người đàn bà dành cho cậu đâu. Hệt như mẹ, cô ấy mê say một Chánh thanh tra cảnh sát. Và tôi mạn phép nhắc cho cậu nhớ rằng cậu chỉ là một thằng quân cảnh quèn thôi đấy!
— Chức vụ cấp bậc chẳng dính dáng gì đến sức quyến rũ của tôi cả! – Sarras tức mình bẻ lại.
Léognan phá lên cười.
— Tôi dám chắc là cô ấy chưa bao giờ được biết một người đàn ông đích thực cả – Sarras nói và lấy hơi rướn căng lồng ngực mình – Tôi không hiểu tại sao một người đàn bà quá đẹp, quá thông minh và gợi cảm nhường ấy lại có thể đem vẻ quyến rũ của mình dâng tặng cho một con người quá đỗi đáng ghét như Chánh thanh tra Wuenheim chứ.
— Tiền đấy anh bạn ơi! Vì tiền! Các cô thì đều giống nhau cả thôi. Các cô ấy toàn thích các cảnh như lộn mửa trên giường để rồi được chạy rong ruổi trên các shop hơn là điều ngược lại đấy! – Vị sĩ quan hành chính giáng mạnh.
— Anh thì biết gì về cách cư xử của phụ nữ hả? – Sarras huênh hoang – Tôi đảm bảo rằng nếu như tôi đã có chút thời gian, một mình đối diện với cô ấy, thì cô con gái yêu quý của Chánh thanh tra sẽ chẳng chậm trễ mà ngã vào vòng tay tôi đâu!
— Tôi chẳng mong điều ấy cho cậu – Léogan nói thẳng – Điều đó có nghĩa là ngày một ngày hai cậu sẽ bị sếp bám chặt lấy. Và tôi khuyên cậu rằng tốt hơn là đừng để có một người như ông ấy dính vào người!
* * *
Lẩy bẩy, cô vội vàng mở túi xách tay đã được giấu sâu trong tủ tường. Lẫn với con dao mà cha cô đã đưa cho, trong đó có một mẩu giấy được xé ra từ chiếc phong bì có ghi số điện thoại của vị thầy pháp. Saint Hilaire đã không chỉ mượn của ông ta mỗi thẻ tín dụng! Cô chạy nhanh đến bên điện thoại đang được nạp điện trong phòng khách, cửa hành lang dẫn tới phòng tắm nửa đóng nửa mở. Eve đợi cho nước trong vòi chảy mạnh trong bồn. Cô bấm hết cả mười số trên bàn phím và nhét mẩu giấy vào túi.
— Vâng, a lô! – Eve nghe thấy tiếng và nhận ra giọng cha mình.
— Con, Eve đây, – cô thì thầm. – Ba khỏe không?
— Ba đang điều tra trên một hướng mới – Saint Hilaire nói ngay mà không thêm một lời giải thích nào.
— Ba nghe đây! Con đã đi làm tất cả những việc mà ba yêu cầu rồi.
Một luồng gió nhẹ khiến cô giật nảy mình. Cô giấu nhanh điện thoại vào đằng sau quầy rượu ngay lúc Wuenheim thò đầu ra khỏi phòng tắm.
— Em yêu, em có nhìn thấy dao cạo râu của anh đâu không? – Chánh thanh tra hỏi.
— Anh đã tìm nó bên dưới đống khăn tắm chưa? Ban nãy em đã lôi mấy cái ra khỏi tủ – Eve trả lời mà không sao giấu nổi vẻ gượng gạo.
Người đàn ông lại thụt vào ngay sau đó. Eve đợi một lát trước khi nghe thấy tiếng “cảm ơn” vọng ra, cô tiếp tục cuộc đàm thoại với cha mình.
— Ba à?
— Đây, ba nghe đây – Saint Hilaire trả lời.
— Ba đã đúng từ A đến Z ba ạ! Những cuộc kiểm tra của con chứng minh rằng con dao đó đúng là đã được sử dụng để sát hại mẹ, nhưng cũng là vũ khí giết chết Trung úy Caramany – Cô thì thầm.
— Chúa ơi! Nhưng làm sao lại có thể thế được nhỉ? – Chánh thanh tra thốt lên.
— Chưa hết đâu… – Cô nói để thu hút sự chú ý của ông – Con đã phát hiện ra rằng người trợ lý của ba đã bị bóp cổ. Những nghi ngờ của ba hoàn toàn chính xác! Có sự dàn dựng để biến ba thành một kẻ giết người.
— Ba đã ngờ điều đó! – Cha cô hứng khởi, rốt cuộc đã có người âm mưu dựng hiện trường giả để hại ông – Hãy nghe lời ba cho rõ này! Mẹ của con đã chết một cách thật bất hạnh và người ta đã cố chụp mũ cho ba và – anh dừng lại để lấy hơi – có thể giả thiết rằng vì một lý do nào đó mà chúng ta vẫn còn chưa biết cụ thể, có ai đó đã oán hận cả gia đình chúng ta. Chính vì vậy mà con phải cực kỳ thận trọng nhé.
— Con đang ở cùng Michel! – Cô đáp để trấn an cha mình.
— Ở với cậu ấy tối nay đi! Và ngày mai, hãy đến phòng làm việc, ở đó chí ít thì con sẽ được an toàn. Ba sẽ gọi cho con ngay khi có thể.
— Con không được nói cho anh ấy biết à?
— Không, còn quá sớm! Cha nghi ngờ tất cả mọi người. Con dao đã ở trong sở cảnh sát của ba, ấy thế mà, ai đó đã xoáy được nó để giết Caramany. Ba không loại trừ những kẻ đồng lõa nằm trong hàng ngũ cảnh sát. Chúng ta phải hết sức thận trọng và chỉ có thể trông chờ vào chính chúng ta mà thôi! – Saint Hilaire nói với một lý do cực chính đáng.
— Anh ấy lại vào rồi! – Cô chỉ có đủ thời gian thông báo cho cha biết trước khi tắt máy.
Chánh thanh tra Wuenheim ra khỏi hành lang, trên mình quấn độc chiếc khăn tắm ngang phần bụng dưới. Eve chiêm ngưỡng thân thể anh. Đây chưa phải là lúc để đùa vui nhưng khi nhìn cơ thể rắn chắc của anh thì cô lại muốn được nũng nịu yêu chiều. Cô khéo léo đặt điện thoại xuống bàn để bạn trai của cô không kịp nhận ra và đến áp sát vào người anh.
— Vào sưởi ấm giường lên trước đi – cô nài nỉ má phải áp lên ngực anh, – em đi tắm ù một cái rồi đến ngay.
Cô hôn lên cổ anh và lẻn nhanh vào trong phòng tắm.
Wuenheim còn lại một mình, lãng đãng với nụ cười phảng phất trên khuôn mặt. Anh đi về phía tủ rượu và vớ lấy chiếc điện thoại di động của cô bạn gái. Anh chọn mục danh sách những cuộc gọi sau cùng và ghi lại số điện thoại vừa được gọi đi. Vẻ mặt của Eve đã khiến Chánh thanh tra đặt câu hỏi khi anh bất ngờ ra khỏi phòng tắm. Bản năng và sự tò mò đã báo hiệu cho anh biết rằng có chuyện gì đó không ổn. Do bản chất đa nghi, anh đã bật vòi nước mà không bước ngay vào bồn tắm rồi quay lại sát cửa để theo dõi người bạn tình yêu mến của mình. Anh đã chỉ nghe được những câu cuối cùng của cuộc đàm thoại. Eve chắc muốn thông báo cái gì đó nhưng người đầu dây bên kia không muốn nghe. Do việc cô giữ im lặng và giấu anh những thông tin chắc chắn là quan trọng như vậy, nên anh hiểu ngay rằng đó là cha cô đang ở đầu dây đằng kia. Đến lượt mình, anh lại vớ ngay lấy điện thoại.
— Le Taillan hả! Wuenheim đây! Tôi biết là bây giờ đã rất muộn nhưng tôi cần sự trợ giúp của anh.
Anh ra lệnh cho cấp dưới tìm ra danh tính và địa chỉ của chủ nhân số điện thoại mà Eve đã gọi đến và cho chuẩn bị ngay một đội phản ứng nhanh vào sáng hôm sau, đúng sáu giờ. Rồi anh thông báo cho anh ta hay những giả thiết mới và truyền những công lệnh phải thực hiện sau đó.
— Sáng mai, tôi muốn đại úy Poncey theo sát Eve Saint Hilaire ngay khi cô ấy ra khỏi căn hộ của tôi! Anh ta phải thông báo cho tôi biết tất tật những việc làm và hành động dù là nhỏ nhất của cô ấy. Cô ấy có thể dẫn chúng ta đến chỗ Chánh thanh tra… Và nhất là cô ấy không hề biết ông ta nguy hiểm đến mức độ nào! Ông ta đã giết chết vợ mình, thì tại sao ông ấy lại không thể giết nốt đứa con gái mình chứ?
❀ ❀ ❀
[1] Viện pháp y.