Các nhà vệ sinh tồi tàn của Ủy ban Thanh tra Tổng hợp các sở là sân khấu của một sự hỗn loạn kỳ cục. Chừng mười hai viên chức đang rửa tay rửa mặt. Những vết máu loang lổ trên lớp men bồn rửa. Mỗi cảnh sát viên ai nấy đều xem xét những vết thương của mình và lôi trong tủ thuốc ra những mẩu băng để dán lên miệng vết thương. Wuenheim cũng bị thương. Đứng trước một tấm gương soi, anh kiểm tra những vết xước làm khuôn mặt anh biến dạng. Một vết sâu dài đến 4cm nằm ngay dưới mắt phải, khiến anh đau nhức vô cùng, vết rách do một móng tay đã được gọt tỉa hoàn hảo gây ra, không ngừng chảy máu. Vừa giữ một mẩu bông gòn để thấm máu, anh vừa nhìn vết tích của một hàm răng để lại trên cánh tay phải mình.
Điên dại, tức tối, hoang dã, điên cuồng, là những từ được cánh cảnh sát dùng để chỉ hai nữ người mẫu nổi loạn. Khi Wuenheim trình bày lý do của cuộc viếng thăm, và nhất là miêu tả chi tiết những chứng cứ có thể sẽ được đưa ra để chống lại Rebecca Portia, thì cô chị gái Monica bùng lên một cơn giận dữ điên khùng. Cô ta đã nhảy xổ lên cô em sinh đôi của mình và bắt đầu túm lấy búi tóc của người này. Đám cảnh sát, muốn can ngăn hai người đẹp, thì bỗng dưng phải đối mặt với hai người đàn bà nổi cơn tam bành dữ dội. Rebecca và Monica đang đối đầu nhau bỗng quay ngoắt sang chống lại các cảnh sát đã đến để bắt họ. Những cái tát, những cú đạp, những vết cào và cắn nhằm hết vào những kẻ thi hành pháp luật. Cuộc cãi lộn ồn ào kéo dài nhiều phút liền trước khi các cảnh sát có thể kiểm soát được tình hình. Bị còng tay và còng chân, các cô tiếp tục tấn công các nhân viên cảnh sát bằng hàng tràng lời thóa mạ đầy hình ảnh.
Wuenheim ra khỏi nhà vệ sinh với một ý định cứng cỏi sẽ thẩm vấn hai chị em gái nhà Portia và sẽ có được những thông tin cần thiết từ các cô để có thể tóm được Saint Hilaire. Trong hành lang, anh va phải Chánh thanh tra tập sự Le Taillan, nụ cười trên môi, cuối cùng cũng hỉ hả vì đã không được mời tham dự vụ bắt bớ ngán ngẩm này. Khi anh ta trình bày lại với thượng cấp, sự việc vừa xảy ra thì người này tưởng như bị hóa lỏng vì sững sờ. Saint Hilaire xóa tất cả những dấu vết liên quan đến án mạng của vợ mình. Nếu cuộc truy đuổi phải kéo dài, Wuenheim chẳng bao lâu nữa sẽ không còn chứng cứ đem đến trình quan thẩm phán để quy tội người đồng nghiệp của mình. Cuộc điều tra này đúng là một khổ ải thực sự, cả trên lĩnh vực nghiệp vụ lẫn cá nhân. Anh nghĩ rằng việc quấy trời đạp đất ấy, có lẽ đã buộc nghi phạm số một kia nằm rạp chờ đợi những ngày sáng sủa hơn. Nhưng thay vào điều ấy, Saint Hilaire tiếp tục thoát khỏi những mắt lưới được các sở cảnh sát giăng ra. Ông đã di chuyển được trong thành phố mà không hề lo ngại bất kỳ người nào. Còn hai người đàn bà đang ngồi đợi trong phòng thẩm vấn sẽ phải cung cấp cho anh những thông tin hữu ích để anh có thể kết thúc cuộc truy đuổi này chứ. Chỉ mong mọi việc kết thúc nhanh gọn, anh bước vào phòng và ra lệnh cho đại úy Poncey phụ trợ mình trong cuộc xét hỏi.
Sau khi đã liên kết với nhau để cào rách mặt các cảnh sát khi họ xâm nhập vào văn phòng, lúc này, hai chị em sinh đôi kia lại dỗi nhau, mỗi người ngồi một xó phòng. Một nhân viên cảnh sát, ngồi trên một chiếc ghế đẩu, im lặng theo dõi họ. Monica nhẩm đếm các móng tay bị gãy trên mỗi bàn tay nhưng vẫn cố níu chiếc sơ mi đã bị rách toạc để tránh những cặp mắt soi vào ngực cô. Rebecca ôm đầu trong hai lòng bàn tay, cố giấu khuôn mặt dưới mái tóc rối bời của mình. Cô đã không có thời giờ để thay quần áo, nên vẫn diện chiếc váy dạ hội đã bị cô làm rách khi lẻn vào nhà vị thám tử tư, để lộ ra đôi chân dài khiến cặp mắt chàng nhân viên cảnh sát trẻ đảm nhận việc giám sát họ không thể vô cảm mãi.
Khi Wuenheim bước vào phòng, theo sát sau là đại úy Poncey, người cảnh sát vận quân phục bật đứng nghiêm và chào các cấp trên của mình, không khỏi run bắn lên. Sự trọng vọng này khiến cô nàng nổi loạn Monica Portia tủm tỉm cười. Chỉ duy ánh mắt ít thiện cảm của Wuenheim đủ khiến người viên chức cảnh sát trẻ kia lỉnh mất. Chánh thanh tra đặt tập hồ sơ lên mặt bàn. Hai người phụ nữ đứng lên. Poncey vẫn đứng ở cuối phòng để quan sát họ. Sự giống nhau của hai cô gái thật hoàn hảo. Monica tóc đen còn Rebecca tóc vàng, nhưng khuôn mặt cũng như những đường nét còn lại thì gần như y chang. Hẳn sẽ chẳng thể nói được ai trong số hai cô là thanh mảnh hơn hay cao hơn. Thậm chí cả ngực họ hình như cũng được đúc ra từ một khuôn mẫu. Ánh mắt hoang dã của họ khiến anh ta nghĩ rằng Wuenheim vẫn chưa đi đến cùng đoạn khổ ải của mình.
Wuenheim đến ngồi đối diện với các cô để bắt đầu cuộc thẩm vấn.
— Thật khó giữ được bình tĩnh khi bị chính người em gái song sinh của mình nói dối nhỉ! – Chánh thanh tra nói với Monica.
Monica im lặng dẫu rằng cô cũng nghĩ hệt như thế. Poncey khâm phục cách thức mà cấp trên mình bắt đầu cuộc lấy cung. Ông ta đã sử dụng một kỹ thuật cổ điển của ngành cảnh sát. Nó được sử dụng để làm mất đoàn kết giữa hai chị em nhằm tìm ra sự thật. Wuenheim mở tập hồ sơ và thâu tóm tổng thể các sự kiện kể từ buổi gặp gỡ của Saint Hilaire với Rebecca trong chuyến tàu Florence–Paris, cho đến tận lúc họ đi trốn trong căn hộ của Irène Pupillin. Anh nói rõ rằng căn nhà này khi còn sống, người đàn bà quá cố Marthe Saint Hilaire đã trú ngụ tại đó. Trước những chứng cớ chi tiết buộc tội Chánh thanh tra Saint Hilaire, cặp mắt xanh của Monica Portia tối sầm xuống. Làm sao mà em gái cô lại để bị lôi kéo vào trong một vụ trốn lủi như vậy được chứ? Làm sao nó lại có thể để bị thuyết phục về sự vô tội của người cảnh sát ấy một cách dễ dàng như vậy chứ? Monica hoang mang. Thông thường, các cô rất hiểu ý nhau. Cô cố gắng hiểu tại sao, lần đầu tiên, con đường của họ đã tách xa nhau. Tinh thần cô rối bời, pha trộn giữa một cảm giác buồn nản và một cơn giận dữ điên cuồng. Hai người cảnh sát nhận thấy điều ấy hiện rõ trên khuôn mặt căng thẳng của cô.
— Cô đã là tác giả của một vụ trộm, một vụ bắt nhốt người có vũ khí và một vụ trộm xe hơi – Wuenheim tóm lược lại tình hình và quay về phía Rebecca nói.
— Cũng không tồi lắm cho một kẻ mới vào nghề! – Poncey lên tiếng, vẻ ranh mãnh.
Wuenheim nhíu mày. Bất kỳ nhận xét thiếu khôn ngoan nào cũng đều hàn gắn lại tình đoàn kết của hai chị em gái đang giận nhau đây. Anh khua tay với người trợ lý của mình để đề nghị anh ta tránh nói những lời nhận xét kiểu như thế.
— Chính Chánh thanh tra Saint Hilaire đã phạm những tội này? – Rebecca trả lời, phá vỡ sự im lặng.
— Đúng thế, đúng thế! Chúng tôi có thể kiên quyết bắt ông ta thú nhận những tội lỗi này… Nhưng cô không hề có ý ngăn ông ta lại! – Anh nói thêm trong lúc duỗi thẳng ngón tay trỏ lên mặt bàn.
— Thưa ông Chánh thanh tra!
Cô nhìn thẳng vào mắt anh, vẻ quyến rũ của cô thật không thể phủ nhận và không một người đàn ông nào, nếu không dùng đến sức mạnh lý trí, lại có thể vô cảm trước vẻ đẹp của cô.
— Thám tử tư Vergelesses chắc đã nói rõ với ông về sự bất ngờ của tôi khi ông ta thông báo cho tôi biết rằng Chánh thanh tra Saint Hilaire đang bị truy nã vì tội giết người, đúng thế không?
Wuenheim chỉ có thể xác nhận sự thật này bằng một cái gật đầu nhẹ.
— Tôi chẳng biết gì cả. Tôi chỉ biết vâng theo những mệnh lệnh của một cảnh sát mà tôi nghĩ rằng anh ta đang tác nghiệp! – Cô bực bội thốt lên – Hãy đi hỏi người phục vụ nhà hàng mà xem! Saint Hilaire đã giữ cánh tay tôi lại. Tôi đã muốn bỏ đi khi tôi nhận ra ông ấy. Nhưng ông ta đã rút thẻ tam sắc của mình cho tôi xem. Thế thì tôi còn có thể làm được gì đây?
Poncey như khán giả đứng xem trận đấu chỉ vừa mới thực sự bắt đầu. Cô gái trẻ trả lời rành rọt từng câu một trước những tấn công của cấp trên anh ta.
— Chắc chắn là thế! Nhưng khi người thám tử tư đã tỉnh lại, cô đã không cố gắng trợ giúp con người bất hạnh đáng thương ấy à?
— Nhưng Saint Hilaire có súng! – Cô gái lập luận, cắt ngang lời anh.
Rebecca chơi rất sát. Bằng mọi giá cô phải đưa hai chị em ra khỏi tình cảnh rắc rối này. Hãng của họ, đang hoạt động quá tốt, không thể để đóng cửa được. Monica không đáng phải chịu một sự bất công như vậy. Hơn nữa, được tự do là cách tốt nhất để đến trợ giúp Pierre Saint Hilaire. Đáng buồn là hệ thống tự vệ của cô sẽ chỉ trụ được khi đổ thêm tội cho Chánh thanh tra. Cô hy vọng một khi ánh sáng đã soi rọi vào vụ việc này, thì những tội lỗi chất lên anh cũng sẽ được hủy bỏ hết.
— Hơn nữa – cô nói thêm – tôi đã khám phá ra rằng Vergelesses là một kẻ bị ám ảnh tình dục, anh ta tìm sự kích thích trên những bức ảnh quảng cáo của tôi.
Wuenheim cụp mắt xuống gỡ album ảnh ra khỏi tập hồ sơ.
— Thế nên tôi chẳng có lý do gì để giúp ông ta cả – Cô kết thúc.
Vừa nghe phần cuối lời tự vệ của cô, Wuenheim vừa rải hai bức ảnh bán khỏa thân của cô gái lên mặt bàn. Poncey nhón chân, nhổm lên để không bỏ mất một chi tiết nhỏ.
— Tôi đang nhìn những bức ảnh này đây! – Chánh thanh tra nói, cặp mắt đưa từ bức nọ sang bức kia để tỏ sự khêu khích. – Liệu tôi có vì thế mà là một kẻ bị ám ảnh tình dục không hả? – Anh vặn lại – Những bức ảnh này, có phải chính cô đã cho chụp không?
— Vâng.
— Cô đã chụp chúng để người ta ngắm nhìn, có đúng thế không nhỉ? – Chánh thanh tra vẫn nói với cùng một ngữ điệu.
— Vâng!
— Thế thì, cô nên suy nghĩ chín chắn trước khi coi nạn nhân bị còng trên một cái ghế và bị bỏ hoang trong căn hộ bị tàn phá của mình kia là bị ám ảnh tình dục nhé!
Wuenheim không đùa. Anh đã quyết định át vía hai người đàn bà này.
— Đã bao giờ cô tham gia một phiên tòa đại hình chưa? Thưa cô Portia? – Chánh thanh tra hỏi trong khi đã biết câu trả lời.
Cô im lặng không trả lời.
— Cô nghĩ rằng những lập luận như vậy sẽ chọi được với những chứng cớ không thể thay đổi mà tôi thu thập được từ ba ngày nay à?
Anh lục trong tập hồ sơ rồi đặt một bức ảnh chụp thi hài Mélanie Bouzy nằm trong thùng rác. Anh xoay ngược nó trên bàn rồi đẩy đến trước mặt Rebecca.
— Tôi đã gặp người đàn bà này, tối hôm qua. Cô ấy vẫn còn sống khi cô ấy nói với tôi rằng một cảnh sát đã ép cô ấy khởi kiện chống lại Trung úy Caramany.
Rebecca đưa tay bưng miệng khi nhìn thấy thi thể của cô gái điếm.
Chánh thanh tra đang chiếm ưu thế, anh tiếp tục theo đà của mình:
— Tôi sẽ nói cho cô biết những gì tôi nghĩ về toàn bộ vụ việc này…
Anh ngồi thẳng dậy để thể hiện sự cương quyết của mình.
— Saint Hilaire đã khám phá ra chuyện vợ ông ta có quan hệ với Trung úy Caramany. Ông ta đã thuê Mélanie Bouzy, gái làm tiền, để đến tố cáo Caramany. Saint Hilaire biết rất rõ rằng sở của tôi thế nào cũng sẽ tới khám nhà Trung úy, thế là sau khi dùng dao giết chết vợ mình, ông ta đã đem xác bà ấy đến đặt ở đó.
Wuenheim tì hai cánh tay lên bàn như thể anh sắp sửa nhảy xổ lên hai người đàn bà.
— Thế rồi, ông ta đã đến treo con dao lên cánh cửa sổ bao ngoài trong phòng làm việc của Caramany, để chỉ định anh ta như là một thủ phạm, và ông ta đã đi Italia để dựng lên một chứng cớ ngoại phạm vững như bàn thạch.
Chánh thanh tra lấy hơi trong lúc lại nhổm người dậy.
— Ông ấy không chờ đợi buổi gặp gỡ với cô trên tàu, nhưng ông ta rất cần phải tìm lại cô bởi cô là người duy nhất đã nhìn thấy ông ta trong toa tàu, vào đêm mà chúng tôi tìm thấy xác vợ ông ấy. Với ông ta, cô là một sự bảo đảm vững chắc để ông ta tự vệ.
Rebecca lắc đầu, không chấp nhận suy luận của Wuenheim.
— Sau đó thì sao nhỉ? – Anh hỏi trong vị thế của người chiến thắng – Sau đó, Saint Hilaire chỉ còn mỗi việc quay trở lại Paris. Caramany khốn khổ chỉ còn tin tưởng mỗi ông ta. Họ hẹn nhau. Trong khoảng thời gian ấy và hệt như đã dự kiến trong kế hoạch của ông ta, người ta đã phát hiện ra con dao đã được sử dụng để sát hại Marthe Saint Hilaire. Chồng bà ấy chỉ còn mỗi việc giả vờ tức giận và chạy đi giết chết Caramany.
Wuenheim hình như tự hào vì đã tóm tắt được những sự kiện một cách logic như vậy. Một hàng nước mắt chảy dài trên đôi má ửng đỏ của Rebecca.
Cô ta sẽ phải chịu thua thôi! Poncey nghĩ bụng.
— Ông nói dối! Ông đang nói dối!
— Toàn bộ chuyện này thật một trăm phần trăm! Cô đã bị lừa! Bị lạm dụng! – Wuenheim dằn từng tiếng – Saint Hilaire đã mưu toan tất cả từ A đến Z. Ông ta sau đó đã giết chết Mélanie Bouzy để xóa sạch những nhân chứng cuối cùng nằm trong kế hoạch của ông ta. Một khi chết đi rồi, cô ấy sẽ chẳng tiết lộ được bí mật của ông ta. Ngày một ngày hai, chúng tôi sẽ tóm được ông ta. Trước các vị thẩm phán, ông ta sẽ thú nhận án mạng Caramany, ông ta sẽ viện lý do dẫn đến hành động đó là một sự điên rồ, cơn điên khùng, ông ta sẽ chỉ phải chịu vài năm tù giam hoặc được hưởng án treo bởi pháp luật chẳng tống giam những người giết hung thủ là kẻ đã sát hại vợ họ! Đấy, giờ thì cô hiểu mình đang chiến đấu vì một con quỷ gian ác và xảo quyệt ở tầm cỡ nào!
Rebecca chẳng còn biết mình đang ở đâu. Cô không biết nghĩ sao nữa. Người ta muốn chụp mũ cho Chánh thanh tra Saint Hilaire. Cô kể lại giả thiết rằng kẻ giết người đã đến kiếm con dao trong sở cảnh sát để giết Caramany rồi quay lại để vũ khí vào chỗ cũ của nó. Monica nhìn em gái mình với một vẻ mệt mỏi. Làm sao mà cô ấy lại có thể tin vào một câu chuyện tầm phào như thế được chứ?
— Hãy nhìn thẳng vào sự thật đi! – Wuenheim ngắt lời cô – Tại sao sáng nay các người lại chia tay nhau?
Cô người mẫu nước mắt chứa chan, không đáp.
— Ông ta chắc phải bịa cho cô nghe một chuyện khác để minh chứng cho sự ra đi của mình, đúng không? – Anh gặng hỏi – Ông ta đã chẳng thú thật với cô rằng ông ấy đi để giết Mélanie Bouzy đâu!
Rebecca bối rối? Làm thế nào để bảo vệ Saint Hilaire mà không kể toạc ra rằng anh ấy đang có mặt tại sở cảnh sát nằm trên phố Ballu đây? Và nếu không phải thế thì sao? Sự ngờ vực xen vào trong suy nghĩ của cô. Tất cả những gì Wuenheim nói đều có quan hệ chặt chẽ với nhau. Tất cả hình như đều dẫn đến việc kết tội Saint Hilaire! Cô quay sang nhìn chị gái mình, tìm kiếm trong ánh mắt chị một sự ủng hộ.
— Hãy nói với ông ấy hết cả đi! – Monica ra lệnh, cô đã bị Chánh thanh tra thuyết phục.
Rebecca giấu mặt dưới những lọn tóc vàng của mình. Đây là lần đầu tiên cô cảm thấy đơn độc đến thế. Hai chị em cô luôn có mặt để hỗ trợ nhau, cả hai chưa bao giờ biết đến sự đơn thương độc mã. Cảm giác này với cô hoàn toàn mới. Chánh thanh tra nhìn đồng hồ. Thời gian không mang đến lợi thế cho anh. Anh phải hạ gục con mồi của mình, phải cho nó một nhát kết liễu!
— Cô có biết chị gái cô sẽ gặp nguy cơ gì do cô gây nên không? – Anh hỏi – Poncey đâu! Hãy nói cho cô ấy biết đi! Có thể anh sẽ có tài thuyết phục hơn tôi chăng!
— Ờ thì… Nếu theo như tôi tính toán… – vị cảnh sát kia tuyên bố trong lúc nhìn những ngón tay trên bàn tay phải mình – thì có: cản trở hoạt động của cảnh sát, bạo hành liên tiếp lên nhân viên cảnh sát trong lúc họ thi hành công vụ, thóa mạ, chửi rủa, hủy hoại tài sản quốc gia.
Monica nhổm hẳn người dậy. Cô gái này hình như không hiểu câu kết tội chủ chốt cuối cùng.
— Các đế giày nhọn của các cô đã thọc sâu vào các ghế xe cảnh sát, các cô không coi đó là một sự hủy hoại tài sản ư? – Anh ta hỏi, vẻ ranh mãnh.
Monica Portia buông một tiếng thở dài. Anh ta tiếp tục điểm lại lần lượt:
— Với chuyện đó thì phải thêm vào: đồng lõa và trợ giúp đối tượng bị truy nã, và tôi không nói với cô những phần tiếp theo của cuộc điều tra về những hoạt động của các cô, hoạt động được gọi là cung cấp “người mẫu”, nhưng luật pháp nên chăng phải xếp vào hạng… gái làm tiền?
Monica đã rất nhẫn nhục chịu đựng. Kể từ khi thành lập công ty, cô đã đấu tranh hết mình để không bị gán mác xấu. Mặc dù đang bị còng, cô lao đầu về phía trước nhắm thẳng phần bụng phía dưới vị đại úy cảnh sát. Poncey thở đứt quãng, anh ta nằm vật xuống nền nhà. Wuenheim không hề do dự lấy một khắc. Bất ngờ và thô lỗ, anh đấm mạnh lên gáy người phụ nữ đang nổi cơn tam bành, đến lượt mình, Monica cũng đổ gục xuống nền nhà, bất tỉnh nhân sự. Rebecca đã kịp đứng lên để trợ giúp chị mình. Nhưng đôi chân cô bị còng số tám khóa với nhau khiến cô đổ nhào về phía trước. Chánh thanh tra Wuenheim giơ tay túm lấy cô và đẩy dán cô vào tường. Tay phải anh chặn lên cổ cô để bắt cô phải giữ tôn trọng.
— Cô Portia, chớ có làm tình hình của cô trầm trọng thêm nữa đi! Bây giờ cô sẽ phải nói cho tôi biết Saint Hilaire đang ở đâu và với sự tử tế của mình, tôi sẽ quên các cô đi, cô và cả chị gái cô! – Anh nói và xiết chặt những ngón tay hơn nữa.
Người đàn ông khiến Rebecca hoảng hồn. Tình hình thật tuyệt vọng. Kể từ lúc chia tay, Saint Hilaire có thể không còn ở sở cảnh sát nữa. Mặc tất cả những gì mà hai cảnh sát ngồi đây tuôn ra, cô vẫn luôn tin rằng anh vô tội.
— Cô Portia, hãy nghĩ cho kỹ đi!
Ánh mắt Chánh thanh tra sắc như giết người. Một sự ớn lạnh chạy khắp toàn thân cô.
— Ông ấy… – Cô phát âm thật khó khăn, như bị xiết chặt lấy họng. Cô bắt đầu ngạt thở. – Ông ấy đang ở sở cảnh sát Saint Georges!