Saint Hilaire xin lỗi Rebecca Portia khi anh muốn ra ngoài một mình để trả lời cuộc điện thoại của con gái. Cô bình thản ngồi yên trong xe taxi cùng với người tài xế. Ông ta đang đợi để khách hàng thanh toán tiền cước xe cho ông. Công tơ số vẫn quay đều đều. Người đàn ông này khiến cô rất dễ chịu và mến yêu, sức cuốn hút khiến cô ngồi lại trong taxi thay vì chạy trốn. Cuộc đàm thoại chỉ kéo dài vài phút trước khi Saint Hilaire vẫy tay ra hiệu cho cô bước xuống. Anh trả tiền cho người tài xế và họ dừng lại trước một chung cư có vườn cây xum xuê ấn tượng bao quanh.
— Ông đã làm lành với con gái ông rồi ư? – Cô gái hỏi.
— Đáng buồn là chính vụ việc này đã khiến chúng tôi xích lại gần nhau! – Chánh thanh tra thổ lộ.
Nhưng lúc này không phải là giờ tâm sự. Anh đã kịp nghĩ đến phần sau của cuộc điều tra.
— Văn phòng thám tử tư nằm ở đâu?
Rebecca chỉ cho anh những văn phòng nằm ngay tầng trệt tòa nhà. Vào giờ muộn màng như thế này, chắc chẳng còn ai trong các phòng ấy nữa. Viên cảnh sát đáp lại rằng đó chính là điều mà anh đã dự trù trước, điều có vẻ khiến cô gái trẻ bị choáng. Rebecca Portia không ý thức được sự bất chính mà cuộc điều tra này đang được tiến hành. Để tránh đánh thức cả khu chung cư, Chánh thanh tra quyết định đi vòng sang cánh trái tòa nhà rồi tấn công một ô cửa sổ. Rebecca bắt đầu nghi ngờ chức năng cảnh sát của anh và nhắc cho anh nhớ rằng cô đang mặc váy dạ hội, điều không tiện lợi để chơi trò kẻ trộm trèo tường. Saint Hilaire không hề bận tâm đến điều đó mà còn yêu cầu cô rảo bước. Họ băng qua nhiều khu đất trống, cô tránh những nơi gần đèn công cộng, rồi chạy băng qua thảm cỏ. Dừng lại trước một ô cửa sổ rộng, Chánh thanh tra lôi từ trong túi mình ra một con dao Thụy Sĩ và ngay lập tức tấn công vào ổ khóa. Rebecca lấy làm ngạc nhiên khi chứng kiến vẻ thành thục hiếm có mà người đàn ông bảo vệ công lý này thao diễn để phá ổ khóa của một cánh cửa ra vào. Cửa sổ mở ra, viên cảnh sát nhảy vào trong căn phòng tối đen đầu tiên. Khi băng qua khuôn cửa kính, phần dưới chiếc váy của cô gái bị kẹt vào hệ thống khóa. Cô giằng mạnh mà không tính đến chất vải của váy và gần như cả một vạt trang phục của cô bị xé rách để lộ ra cặp chân tuyệt vời.
— Chết tiệt! – Cô thốt lên.
Saint Hilaire đặt ngón tay trỏ lên miệng cô.
— Xuỵt – Anh thì thầm.
Anh không thể không ngắm cô gái kiều diễm lúc này đang quá hớ hênh.
— Tôi thích cô như thế này hơn!
— Cũng thế cả thôi! – Cô đáp ngay để làm dịu vẻ hừng hực trong anh.
Cầm theo một chiếc đèn pin, Chánh thanh tra thận trọng tiến vào những phòng khác nhau của căn nhà, hỏi Rebecca về địa điểm chính xác mà cô đã gặp người tuyển mộ mình. Cô chỉ cho anh căn phòng cuối cùng ngay bên cạnh cửa ra vào được coi như là phòng làm việc của vị thám tử tư. Họ lao nhanh vào đó và không bật đèn.
— Phải chăng sẽ dễ dàng hơn khi lấy hẹn làm việc với ông ấy vào sáng mai? – Cô hỏi, giọng khe khẽ.
— Tôi không có thời gian để đợi! Tôi rất cần biết danh tính của người đã theo dõi tôi! – Anh nói trong lúc đẩy mạnh ổ khóa ngăn kéo bàn làm việc.
Saint Hilaire đưa cây đèn pin lên miệng ngậm để giải phóng hai tay. Chừng năm chục bộ hồ sơ được xếp theo thứ tự ABC đặt gọn gàng ngay ngắn trong những hộp các tông mỏng. Ngón tay trỏ của anh dò trên những nhãn giấy nhỏ dán trên đó và dừng ngay lại trên tập có ghi tên anh.
— Đây rồi! – Anh nói và lôi tập hồ sơ liên quan đến anh ra.
Anh mở trang đầu và nhìn thấy ngay bức ảnh của Rebecca Portia. Anh dừng lại vài giây để chiêm ngưỡng tấm hình gợi cảm của cô gái trong bộ bikini trên bãi biển đầy cát mịn.
— Ngay khi vụ này chấm dứt, tôi mời cô đi biển! – Anh đùa.
— Nhưng tôi không là một trong những phương tiện của ông! – Cô tủm tỉm đáp lại.
— Đây không phải là một lời đề nghị nghề nghiệp – viên cảnh sát trả lời – tôi nghĩ đúng hơn là một lời mời với tư cách cá nhân…
Ánh sáng đột nhiên bao trùm lên khắp nơi. Một người đàn ông đứng sững ngay trước ngưỡng cửa phòng, chĩa một súng ngắn tự động về hướng hai kẻ trộm đêm. Rebecca theo phản xạ giơ thẳng hai tay lên trời trong khi Saint Hilaire vẫn giữ nguyên tư thế bất động: một chân quỳ sát đất, cây đèn pin ngậm trong miệng và tay vẫn cầm tập hồ sơ.
— Ồ xem này! Những vị khách quý! – Người đàn ông trong bộ pyjama thốt lên.
Chủ nhân căn nhà mất vài phút trước khi nhận ra Rebecca.
— Cô Portia ư, tôi không chờ gặp cô ở đây! – Ông ta nói trong lúc soi mói cặp chân trần của cô gái trẻ.
Cô có vẻ bối rối trong tình huống hiện tại. Điều cô sợ nhất đã vừa xảy ra. Cô đã vi phạm nguyên tắc bảo mật liên quan đến một khách hàng. Chị gái cô hẳn sẽ giận điên lên khi biết tin.
Viên thám tử hình như không muốn giỡn với chuyện này. Tóc trên đầu rối bù, các vết drap vẫn còn hằn trên trán. Khuôn mặt tối sầm của những ngày xấu trời đem lại cho người đàn ông này một dáng vẻ điên khùng. Mặc dù chuyên lục lọi cuộc đời của những người khác, nhưng ông ta chẳng thích thú tẹo nào khi nhìn hai kẻ này đột nhập vào đại bản doanh của ông. Ông ta chĩa súng về phía Chánh thanh tra, ngón trỏ đặt trên cò súng.
— Mời ông nhả cây đèn pin của ông ra để chúng ta có thể làm quen với nhau! – Ông ta ra lệnh cho Saint Hilaire.
Saint Hilaire nhổ cây đèn hệt như người ta nhổ một điếu xì gà cỡ bự. Cây đèn pin rơi mạnh xuống đất, gây tiếng ồn ĩ.
— A! Tôi lẽ ra phải nghi ngờ chuyện này! – Thám tử tư cười ồ – Nếu bức ảnh mà người ta đưa cho tôi thật giống, thì ông chắc phải là vị Chánh thanh tra lừng danh Saint Hilaire?
— Chính thế! – Chánh thanh tra đáp lại.
— Đây đúng là một kiểu liên doanh kỳ quặc! Người mà tôi tuyển mộ và người mà cô ta phải theo dõi lại cùng nhau lẻn vào nhà tôi trộm cắp! – Người đàn ông tiếp tục lên tiếng, cười để lộ hai chiếc răng giả bằng bạc.
Saint Hilaire đưa mắt quét một lượt căn phòng làm việc. Những tấm huân huy chương treo đầy trên tường, hai đoản kiếm trong một tủ kính, một lá cờ Li Băng gắn những vũ khí của một tiểu đoàn quân tinh nhuệ đặc biệt, điều này thì chắc như đinh đóng cột! Anh đang chạm mặt với một cựu chiến binh. Có thể là một chiến binh ngoại quốc nghỉ hưu hay một mật thám muốn sống ẩn danh. Vũ khí mà ông ta đang cầm trong tay hẳn là đã được sử dụng nhân một chuyến mật vụ ở châu Phi. Sẽ rất khó khăn để thuyết phục được người đàn ông này.
— Xin nghe đây… – Chánh thanh tra bắt đầu lên tiếng, – tôi sẽ giải thích cho ông nghe!
— Để bắt đầu thì hãy buông ngay tập hồ sơ xuống đi! – Vị thám tử tư ra lệnh một cách cương quyết – Và hãy giơ tay lên để tôi nhìn thấy chúng đã!
Saint Hilaire thi hành ngay. Vị thám tử tư nhè nhẹ dịch dần sang bên trái mình và lần đến tận một tủ kính, nơi đặt những vật dụng khác nhau, ông ta vơ nhanh một bộ còng số tám rồi ném nó cho cô gái.
— Hãy còng ông ta lại!
Rebecca thi hành. Saint Hilaire, nhổm hẳn dậy, chìa hai cổ tay cho cô. Cô nhìn thẳng vào anh. Cặp mắt cô chất vấn anh về phương cách mà nó sẽ có thể đưa họ ra khỏi tai nạn này. Cô hình như bị rối loạn thực sự và phó mặc hoàn toàn cho viên cảnh sát. Tiếng lách cách của vòng số tám khiến vẻ mặt thám tử tư giãn ra, ông ta ngồi xuống một chiếc phô tơi nhung vàng trong lúc vẫn chĩa mũi súng về phía người cảnh sát.
— Chiểu theo giờ giấc muộn màng vào lúc ông đến khám nhà tôi đây, tôi giả thiết là chẳng có gì gọi là chính thức lẫn hợp pháp trong chuyến viếng thăm lịch lãm của ông cả! – Người đàn ông ngoài lục tuần giáng xuống – Tôi không nghĩ một viên thẩm phán cho phép lục soát văn phòng của một thám tử tư vào lúc hai giờ sáng đâu!
— Thưa ông Vergelesses, toàn bộ chuyện này là do lỗi của tôi! – Rebecca lên tiếng – Chúng tôi đã quyết định cho làm quảng cáo trên một tờ báo ra nhiều bản và đáng buồn là Chánh thanh tra Saint Hilaire đã nhận ra bức ảnh của tôi – Cô thú nhận để tán tỉnh vị cựu chiến binh.
— Điều đó chẳng khiến tôi ngạc nhiên đâu! Viên cảnh sát này bám dai lắm!
Saint Hilaire bắt đầu sốt ruột trước tất cả những câu ngoại giao lịch sự này.
— Tôi đến đây để biết ai đã ra lệnh cho theo dõi tôi – Anh nói khô khốc.
Vị thám tử tư lại khoe hàm răng của mình một lần nữa khi nở một nụ cười sảng khoái.
— Thế ông đã bao giờ chứng kiến một nhà điều tra tư nhân tiết lộ tên tuổi khách hàng của mình chưa hả? Nếu như trong một cuộc vui vẻ lịch sự, tôi cung cấp cho ông danh tính của người yêu cầu được phục vụ, thì tôi sẽ ngay lập tức hủy hoại hết cả sự nghiệp của mình, ông biết rõ rồi đấy, cũng hệt như tôi, rằng sự giữ kín bí mật khách hàng là luật của nghề này!
Cổ ông ta có một vết sẹo dài mà hai đầu của nó kéo đến tận hai tai. “Nụ cười Kabyle”, Saint Hilaire thầm nghĩ, ông ta chắc đã phải thoát khỏi một vụ xử tử. Còn Vergelesses nữa chứ! Cái tên hẳn nhiên là được mượn này là cái gì nhỉ? Qua làn da nâu, vết sẹo, cái danh tính tầm phào này của ông ta, Chánh thanh tra chắc chắn; anh đang đối mặt với một mật vụ, một tên gián điệp có ý định phục thù Quốc gia.
— Tôi biết rõ tất cả những điều ấy nhưng tôi thực sự cần thông tin này! – Anh nói một cách nghiêm túc – Kẻ nào đó đã tấn công những người thân của tôi và tôi nhất định phải tóm được hắn trước khi hắn ta tiếp tục những gì mà hắn đã bắt đầu.
— Tôi biết, thưa ông Saint Hilaire.
Người đàn ông lại ngồi dấn sâu hơn nữa vào lòng ghế phô tơi. Chánh thanh tra, trong lúc trả lời những câu hỏi của Vergelesses, thì vẫn tính toán khoảng thời gian ít nhất cần thiết cho anh để nhảy bổ lên người cựu chiến binh kia. Trong năm hay sáu bước chân, anh chắc phải lao được đến chỗ ông ta. Người đàn ông tiếp tục nói:
— Tôi có rất nhiều bạn tốt trong hàng ngũ cảnh sát, họ thông báo đều đặn cho tôi những lệnh truy nã! Hơn nữa tôi thấy hình như là một trong số lệnh truy nã ấy liên quan đến ông phải không? – Vị thám tử tư hỏi, nhưng đã biết rõ câu trả lời.
Rebecca Portia biểu thị sự ngạc nhiên của mình bằng cái nhíu mày. Cô đưa mắt chất vấn Chánh thanh tra. Vergelesses nhanh chóng hiểu rằng cô gái trẻ vẫn chưa biết gì về toàn bộ vụ việc.
— Thế là thế nào hả? – Thám tử tư xen vào – ông vẫn chưa nói cho cô ấy biết rằng ông là một tên tội phạm ư!
— Ông ta đang kể linh tinh cái gì thế! – Cô gái trẻ vội hỏi.
— Chuyện xảy ra không phải như các người tưởng đâu – Saint Hilaire cố giải thích, nhìn soi mói hết người này đến người kia.
Cô gái trẻ đưa một tay lên che miệng.
— Cô cần phải xem xét những cuộc bắt chuyện làm quen của mình đấy, cô Portia ạ! – Vergelesses nói thêm – Cuộc đi dạo đêm với kẻ giết một Trung úy cảnh sát, điều đó có thể dẫn thẳng cô đến trại giam đấy!
— Chúa ơi! Ông đã dẫn tôi đi với ông trong khi ông bị cảnh sát truy nã vì giết người ư?
Cô gái lùi lại một bước.
— Nghe có vẻ kỳ quặc khi cảm thấy bị lừa dối, đúng thế không thưa cô Portia? – Nhà thám tử thốt ra vẻ giễu cợt – Thế thì, đó chính xác là điều mà tôi đang cảm thấy đối với cô đấy! Cô đã phản bội lại danh tính của tôi.
— Tôi sẽ giải thích cho ông hay! Toàn bộ câu chuyện này chứng tỏ một âm mưu được dàn dựng rất chi tiết để hại tôi.
— Ông ta đã giết vợ! – Người lính lê dương tiếp tục nói với cô người mẫu.
Khuôn mặt Rebecca tái nhợt trước lời thông báo của viên thám tử. Cô đã suýt chết bởi vẻ quyến rũ của một tên tội phạm. Tim cô đập mạnh. Cô đã làm gì ở đây chứ? Làm sao mà cô lại để bị sa bẫy một cách dễ dàng như vậy được chứ? Cô là người luôn đa nghi cơ mà.
— Đừng nghe lời ông ta – Saint Hilaire nói để bào chữa – Tôi đã tính chia sẻ với cô…
Vị thám tử cười ha hả. Sự bức xúc của hai người này khiến ông ta buông lỏng cảnh giác. Chánh thanh tra không ngừng dò xét sự cẩn trọng của thám tử, hệt như một con mèo rình mồi, chớp thời điểm thuận lợi bật mạnh lên người nhà thám tử tư. Một nhát đạp làm bay khẩu súng ngắn tự động và khiến nó bắn mạnh vào tường. Khẩu súng rơi xuống nền thảm chỉ cách Rebecca vài xăng ti mét. Hai đầu gối của viên cảnh sát nằm thẳng lên đùi viên thám tử và hai nắm tay bị còng của anh đập mạnh vào cằm vị cựu chiến binh. Cuộc tấn công nhanh chóng và mạnh khiến ông ta bất tỉnh. Chánh thanh tra, lưng xoay lại phía nữ người mẫu, thoát ra khỏi phô tơi, nơi thân thể vị thám tử bất hạnh nằm rũ rượi. Anh quay lại để bảo người đồng lõa với mình tháo chiếc còng số tám.
— Rebecca! Không! – Anh ngạc nhiên kêu lên.
Người đàn bà, bị choáng trước những tiết lộ của Vergelesses, vớ lấy cây súng tự động và lúc này đang chĩa thẳng vào viên cảnh sát.
— Ông đã lừa tôi! – Cô run rẩy thốt lên.
— Sai rồi! – Anh đáp lại ngay – Tôi chỉ không muốn tiết lộ cho cô biết tất cả những mờ ám của vụ việc này thôi. Tôi không muốn cô dính dáng vào chuyện này!
— Có đúng là hôm nay ông đã giết chết một người đàn ông không? – Rebecca hỏi.
— Ai đó đã làm tất cả mọi chuyện để người ta tin là như thế… Nhưng không đúng thế đâu! Hãy tin tôi đi! Liệu cô có nghĩ rằng tôi thực sự có dáng vẻ của một kẻ sát nhân không? – Anh nói và tiến về phía khẩu súng.
— Tôi chẳng biết nghĩ thế nào nữa! – Người đẹp tóc vàng đáp – Vợ ông đã bị giết hại rồi ư?
— Đúng thế, cô ấy đã bị đâm chết.
Anh nhìn thẳng vào mắt cô.
— Tôi phải tìm cho ra kẻ nào đã làm chuyện ấy…
Cô gái, không sao ấn được lẩy cò súng, bắt đầu khóc nấc lên.
— Đưa cái này cho tôi nào – Chánh thanh tra thì thầm và tước vũ khí của cô.
Anh vớ ngay lấy khẩu súng. Trong chiếc váy dạ hội rách của mình, cô thật đẹp, thật quyến rũ. Một James Bond girl thực sự, anh nghĩ thế trong lúc làn môi anh đến đặt trên môi Rebecca. Hai cơ thể họ dữ dội quấn lấy nhau. Ham muốn bị kìm nén từ bấy lâu bỗng bùng lên vào thời điểm kém thuận lợi nhất. Bị vướng víu do vũ khí vừa tước được cầm trong tay, anh không sao khám phá hết được hình thể tuyệt mỹ của nữ người mẫu. Một tiếng rên của thám tử tư đưa anh quay trở lại với thực tế.
— Nhanh lên, hãy mở còng cho tôi đi! – Anh đề nghị.
Khi đã được tự do, anh cột chặt cây súng ngắn tự động vào dây xanh tuya quần mình rồi đến xích tay người đàn ông lục tuần kia vào cái máy sưởi duy nhất trong phòng. Không chờ ông ta tỉnh lại, anh quay ngay đến tập hồ sơ và nhấc bức ảnh của cô gái ra để chứng kiến toàn bộ phần còn lại đã bị hủy.
— Chó chết! Chẳng còn gì nữa!
— Sao lại có thể thế được?
— Tôi không hiểu gì cả, nhưng anh bạn Vergelesses của cô sẽ phải trả lời câu hỏi này – Anh nói trong lúc nhìn ông ta với một vẻ băn khoăn.
Nước tạt mạnh lên mặt vị thám tử rồi chảy dọc xuống bộ pyjama của ông ta. Xô nước được Saint Hilaire dội lên đủ để đánh thức vị cựu chiến binh dậy. Ông ta mất vài giây trước khi mọi chuyện trở lại trong tâm trí.
— Chúc mừng Saint Hilaire! Kể từ thời ở Đông Dương, tôi chưa bao giờ bị đánh gục như thế này đâu!
Chánh thanh tra tiếp tục:
— Bộ hồ sơ liên quan đến tôi đâu?
Người đàn ông, ướt lướt thướt, dụi mặt vào thành ghế phô tơi.
— Tôi hủy hết rồi! Khi lệnh truy nã ông đã được tung ra, tôi đã đốt hết tất cả những gì liên quan đến ông.
Vị thám tử tư nói một cách khó nhọc. Quai hàm ông ta vẫn còn đau nhói do quả đấm móc đúp của viên cảnh sát.
— Tôi đã chỉ giữ lại mỗi những tấm hình của cô Portia thôi – Ông ta thừa nhận.
Saint Hilaire nhìn nữ người mẫu, cô này có vẻ bối rối trước lời thú nhận này.
— Tôi cần phải biết ai đã yêu cầu ông theo dõi tôi – Viên cảnh sát dằn từng tiếng với sự cương quyết.
— Nếu chỉ một khách hàng của tôi mà biết được rằng tôi tiết lộ một thông tin như vậy, thì tôi sẽ mãi mãi chẳng tìm thấy ai tin tưởng tôi nữa! Hãy hiểu cho tôi với chứ – Người đàn ông kêu lên và kéo mạnh đôi còng số tám.
Bằng một động tác nhanh gọn, Chánh thanh tra lên đạn cây súng của thám tử tư và ấn nó lên má phải ông ta.
— Người ta đã giết hại vợ tôi, cả người trợ lý của tôi nữa, tất cả mọi người đều xem tôi là kẻ giết người, thế thì ông tin là tôi sẽ ngập ngừng một phút đồng hồ để nã một viên đạn vào óc ông chứ? – Anh dọa.
Cặp mắt Saint Hilaire hình như nhảy ra khỏi tròng. Cơn điên khùng lộ rõ trong cái nhìn của anh.
— Chớ có làm trầm trọng thêm nữa trường hợp của ông. Ông đi nhầm đường rồi…
Chánh thanh tra giẫm lên bộ còng số tám. Với sự trợ giúp của máy sưởi và dưới lực của chân anh, anh khiến cổ tay Vergelesses từ từ gập lại. Ông ta hét váng lên dưới độ xoắn của chiếc còng.
— Tôi hỏi ông lần cuối cùng – Viên cảnh sát ra lệnh dứt khoát – ai đã thuê ông?
Những bắp thịt trên cánh tay viên cảnh sát co lại, ngón cái của bàn tay anh khởi động búa kim hỏa khẩu súng ngắn. Một tiếng “cạch” vang lên. Khẩu súng đã sẵn sàng nhả đạn. Một giọt mồ hôi chảy trượt trên trán Saint Hilaire và rơi xuống trúng mũi vị thám tử tư, bắn ra tung tóe. Chánh thanh tra không lòe chút nào cả.
— Thôi đi! Thôi đi nào! Chính vợ ông đã thuê tôi đấy! Là vợ ông đấy!
Saint Hilaire lùi lại một bước, sửng sốt. Anh chỉ vừa mới tạo cho mình ý tưởng rằng Marthe đã bị bắt cóc, và đã bị đâm chém một cách dã man. Toàn bộ giả thiết của anh vậy lại hỏng một lần nữa. Trước những câu hỏi của anh, vị thám tử tư trả lời rằng Marthe Saint Hilaire đã tự nguyện đến văn phòng của ông hai tháng trước đây. Bà khá mơ hồ về những động cơ của mình, chỉ giải thích rằng bà là nạn nhân của một vụ tống tiền và để kết thúc với nó, bà nhất định phải biết liệu chồng bà có còn yêu bà không. Tất cả những chi tiết vừa được hé lộ này đập mạnh vào tâm thức của viên cảnh sát.
— Tôi không hiểu – Saint Hilaire thốt lên – ai đã dọa tố cáo cô ấy?
— Tôi không biết! Bà ấy đã không nói cho tôi điều ấy! Bà ấy chỉ ủy thác cho tôi nhiệm vụ khám phá tình cảm của ông đối với bà ấy thôi.
Chánh thanh tra choáng váng trước những gì anh đang nghe. Tại sao Marthe lại muốn biết những tình cảm của anh chứ? Sao không hỏi trực tiếp anh mà lại đi thuê một thám tử tư? Cuộc điều tra của anh càng tiến triển thì anh lại càng không hiểu nổi điều đang xảy đến với anh.
— Bà ấy nói với tôi rằng đã vướng phải một sai lầm trong quá khứ và bà mong muốn được chuộc lại – Vergelesses nói rõ thêm.
— Cô ấy không nói gì với ông những chuyện khác nữa à, những chuyện có thể giúp chúng tôi tìm được kẻ cầm đầu việc tống tiền này?
— Bà ấy cũng yêu cầu tôi điều tra về người đàn ông mà ông đã giết chết…
— Tôi không giết anh ta – Viên cảnh sát đáp lại ngay theo phản ứng – Cô ấy muốn biết gì về Caramany?
— Chỉ để biết xem liệu anh ta có còn làm việc ở sở cảnh sát Saint–Georges nữa không – Vergelesses thú nhận – Và chớ nên hỏi tôi bà ấy làm thế vì mục đích gì, tôi không biết đâu…
— Có thể anh ta có mối liên hệ với vợ ông chăng? – Rebecca liều hỏi.
Dẫu ý tưởng đó xuất hiện chờn vờn trong đầu anh, nhưng Saint Hilaire không muốn tin.
— Ông đã trình bản tổng kết của ông cho cô ấy thế nào? – Anh hỏi trong lúc giắt lại khẩu súng vào dây lưng.
— Tôi đã gửi cho bà ấy một bản báo cáo chi tiết. Đó chính là điều bà ấy yêu cầu. Sau đó tôi không gặp lại bà ấy nữa – Cuối cùng thì vị thám tử tư cũng trả lời.
Đương nhiên là Chánh thanh tra hỏi ngay địa chỉ mà ông ta đã gửi thư đi.
— Đơn giản thôi! Ở số 1, phố Chapelle, nằm trong quận 18. Nhưng bà ấy yêu cầu tôi viết một cái tên khác mà không phải tên thật của bà ấy trên phong bì – Thám tử tư nói rõ hơn trong lúc vẫn cố giữ một kiểu gây tò mò nào đó – Bà Pupillin, tôi nghĩ thế! Đúng vậy, tôi nhớ tên người rất tốt, đúng thế! Bà Irène Pupillin!