Caramany không hề bộc lộ vẻ lo lắng mà chính nó đang gặm nhấm anh. Dưới những đường nét bất động trên mặt, chỉ có cặp đồng tử cử động từng hồi trúc trắc là biểu thị một sự náo động trong tầm hồn anh. Ngồi gí trên chiếc ghế bọc da nâu, anh là nhân chứng bị cưỡng ép và bất lực trước việc đội Ủy ban Thanh tra tổng hợp các sở đang lục soát trong nhà anh một cách trắng trợn. Liệu anh còn có thể làm được gì hơn nữa để tự bảo vệ mình đây? Anh không nhớ đã từng nghe một ả điếm nào mang tên Mélanie Bouzy giải trình cả. Khi Chánh thanh tra tập sự Le Taillan bước vào phòng, đặt trước mắt anh một bản tiến trình tố tụng luật pháp có chữ ký của anh và là vật chứng anh đã từng thẩm vấn người đàn bà xa lạ này, thì anh đúng như trên trời rơi xuống. Viên Trung úy cảnh sát cùng lúc đã xử lý biết bao hồ sơ tố tụng. Anh không sao nhớ hết tất cả những người bị cáo giác đã từng đến ngồi trước ghế thẩm vấn của anh. Điều gây ấn tượng mạnh nhất nơi anh, đó là anh không thể hình dung nổi khuôn mặt của người đàn bà này, mặc dù anh có trí nhớ cực tốt, mà thường thường, anh chưa bao giờ nhầm lẫn cả. Khi Chánh thanh tra Wuenheim đưa cho anh xem bức ảnh của người khởi tố anh, thì những đường nét của khuôn mặt ấy lẽ ra phải gợi lại trong anh một vài ấn tượng nào đó, bởi anh là một người giỏi nhớ mặt và không tưởng tượng nổi lại có thể quên người nào đó đã từng gặp trong khuôn khổ công việc của anh. Tuy nhiên, bằng chứng nằm sờ sờ đây, đè nặng lên anh và không thể chối cãi được. Phủ nhận điều hiển nhiên ấy thì chỉ gây thêm bất lợi cho anh mà thôi.
Vậy là anh ngồi đó chứng kiến những viên chức của IGS., được các cảnh sát đội Hình sự trợ giúp, họ tỉ mỉ lục tung căn hộ của anh lên. Những cán bộ Hình sự trích lấy mẫu để xét nghiệm thảm sàn nhà, đáy bồn tắm hoa sen và tất cả các ngóc ngách nghi có thể lưu giữ lại những vết tích sinh học của người đàn bà đâm đơn khởi tố anh. Một thợ chụp ảnh chụp rất nhiều bức trong mỗi phòng.
Vắt vẻo trên tầng chín, tầng cuối cùng của tòa nhà, căn hộ của Caramany bao gồm bốn phòng thông với nhau bằng một hành lang giữa. Họ lục lọi, làm căn hộ của anh bừa bộn chẳng khác gì cảnh lộn xộn trong phòng làm việc. Những ngăn kéo bị lôi tuột ra khỏi tủ; sách trên giá bị lôi xuống, chồng đống trên nền thảm cũ. Duy chỉ có cây xương rồng thẳng đuỗn hình dương vật, thì vẫn còn oai vệ ngự trên chiếc ti vi. Một phụ nữ trẻ, vận áo gi lê in các chữ cái hoa “IJ”[1] màu vàng phát sáng, đến ngồi quỳ gối trước Trung úy. Mái tóc đen được cột thành búi một cách cẩu thả. Cô hình như có vẻ gượng gạo trước những gì mà cô phải thông báo. Caramany đã không ngần ngại mỉm cười với cô.
— Xin Trung úy thứ lỗi cho tôi. – Cô phải đằng hắng cho trong giọng – Anh biết là, để cho tiến trình điều tra… Chánh thanh tra Wuenheim đã yêu cầu tôi dò tìm hơi bột đạn trên tay anh.
Thế đấy, bây giờ người ta còn nghi ngờ anh đã sử dụng súng nữa cơ đấy! Đúng là Wuenheim không để thoát bất kỳ chi tiết nào hết. Anh ta nghiên cứu mọi hướng để tìm cho ra ngả sẽ dẫn anh ta đến đáp án cuối cùng. Caramany, chẳng có bất kỳ ác ý nào với người nữ điều tra trẻ, liền chìa ngay tay cho cô, hai lòng bàn tay mở rộng như thể anh thỉnh cầu một vị Chúa hiện đến trong những tình huống này.
— Nếu cô tìm thấy bất kỳ dấu vết nào của bột, khói súng, thì tôi rất muốn người ta chặt đầu tôi tại đây ngay! – Anh nói với nữ cảnh sát.
Cô tặng cho anh một nụ cười dễ thương nhất trên đời, dẫu rằng nó chẳng phải là nụ cười rạng rỡ, mê ly nhất. Bên ngoài, bão giông tăng gấp bội. Những hạt mưa nặng đập thẳng xuống mái nhà và âm vang trong khắp căn hộ, đến mức những điều tra viên phải như gào lên để có thể nghe được tiếng nhau nói.
Chánh thanh tra Trưởng ty Wuenheim xuất hiện dưới khuôn cửa. Caramany ngay lập tức hùng hổ với anh ta.
— Thế nào, thưa Chánh thanh tra, ông đã tìm thấy những xác chết trong tủ tường nhà tôi chưa? Có bao nhiêu chiếc quần lót phụ nữ được phát hiện dưới tấm đệm của tôi hả? – Anh mai mỉa.
— Hãy cứ cười đi, Trung úy ạ! Khi ông phải đứng trước một quan thẩm phán, người sẽ ghi cho ông một chỗ nghỉ tạm thời trong nhà giam, thì xem ai trong hai ta sẽ còn đùa được đây!
Poncey bước vào phòng khách và nói đế thêm:
— Tôi sẽ rất vui được đích thân tháp tùng cậu đến tận phòng giam của cậu đấy!
Caramany nắm chặt hai bàn tay, sẵn sàng chiến đấu ngay. Người nữ cảnh sát lùi lại.
— Nếu như bị quy tội hiếp dâm, thì tôi cũng bị kết án vì hành hung người thi hành công vụ quốc gia nữa chứ! – Caramany đe dọa.
Tiếng chuông nhỏ từ chiếc điện thoại di động của Chánh thanh tra lảnh lót vang lên trong phòng. Anh ta khoát tay về hướng Poncey để ra hiệu cho người này không nên đáp lại những trò khiêu khích của kẻ đang bị họ khống chế.
— Chánh thanh tra Wuenheim đây, tôi xin nghe – Anh ta nói và lấy lại giọng nói bình thản, phù hợp với vị thế Giám đốc sở của mình.
— Nhiệm vụ của tôi thế là xong! – Nữ viên chức của đội Hình sự lên tiếng – Xin cảm ơn Trung úy – Cô nói thêm đầy vẻ kính trọng.
Caramany rốt cục cũng gửi tặng cô một nụ cười gượng ép. Tuy nhiên, ánh mắt anh vẫn chăm chăm nhìn thẳng vào Chánh thanh tra.
— Chào ông Saint Hilaire! Xin bỏ qua cho cách làm việc của tôi – Anh ta trả lời một cách ranh mãnh, – nhưng tôi được biết ông đang ở Italia. Tôi đã tính sẽ thông báo vụ này ngay khi ông trở về.
Một luồng hy vọng lướt nhanh trên mặt Caramany. Cuối cùng thì cũng có một người xen vào giữa anh và Wuenheim. Saint Hilaire có thể là chiếc phao cứu nạn của anh. Cho đến giờ hai người đã rất hiểu nhau và mỗi người ai nấy đều đã học cách tôn trọng công việc của nhau. Trung úy tin chắc cấp trên của anh sẽ biết cách làm sáng tỏ vụ việc đầy yếu tố bí hiểm này, mà trước mắt nó đang nghiêng thế bất lợi về phía anh. Anh ngồi nghiêm để tránh làm chiếc phô tơi da kêu loạt xoạt, và dỏng tai nghe.
— Đúng thế, và nếu cần tôi sẽ giải trình chuyện ấy. Nhưng tôi đã phải hành động khẩn! Đây là một vụ việc rất nghiêm trọng, ông biết chứ?
Wuenheim hình như không được tự nhiên cho lắm. Nếu như lời nói rất cương quyết và lộ vẻ đe dọa, thì khuôn mặt anh ta lại phản chiếu sự bồn chồn, gượng gạo. Caramany nghĩ rằng Saint Hilaire chắc phải đang tạt một “cỗ máy thổi” cho ông bạn đồng nghiệp Chánh thanh tra của mình. Nhưng tiếng động của cơn mưa đập trên mái ngói khiến anh nghe không rõ tiếng nói của cấp trên mình. Trong khi đó, Đại úy Poncey với bản chất tò mò, lén lút tiến lại gần phía sếp của mình để hóng hớt thông tin từ cuộc đàm thoại.
— Chúng ta đang vướng phải một vụ trọng án. Mặc dù tôi vô cùng tôn trọng ông nhưng tôi không thể chấp nhận lời đề nghị của ông được – Giám đốc IGS đáp lại, vẻ cố chấp.
Cuộc đấu sẽ chẳng dễ dàng gì. Wuenheim chẳng muốn nhả gì ra hết. Tuy vậy, Caramany vẫn giữ hy vọng.
— Ông sẽ phải đợi những kết quả điều tra đầu tiên của tôi đã, trước khi nhảy vào càng xe. Tôi hiện giờ đang có mặt trong căn hộ của Caramany, và mọi chuyện hình như đều chứng tỏ anh ta là tác giả của vụ hiếp dâm – Chánh thanh tra Tỉnh trưởng kết tội.
Trung úy định đứng bật dậy. Poncey ngay lập tức tiến nhanh lên một bước. Anh ta ập ngay bàn tay phải lên ngang sườn anh. Wuenheim đã kết tội anh là thủ phạm, thì ông ta chẳng nói rồi lại rút lời đâu. Những trò cờ gian bạc lận đã xong đâu đấy. Caramany những muốn nhảy qua chiếc bàn thấp để phi đến giật chiếc điện thoại di động kia. Anh đã dừng ý tưởng ấy lại do có cảnh sát thứ hai đi vào cùng với Chánh thanh tra tập sự Le Taillan. Chánh thanh tra Tỉnh trưởng chỉ muốn kết thúc cuộc đàm thoại càng nhanh càng tốt.
— Chánh thanh tra Saint Hilaire à, tôi sẵn sàng hầu chuyện ông, nhưng lúc này, ông phải để tôi tiếp tục cuộc điều tra của mình.
Rồi anh ta kết thúc cuộc điện thoại chết giẫm đó.
— Chúc thượng lộ bình an, thưa Chánh thanh tra!
Những người có mặt trong phòng khi ấy liền nghe thấy tiếng Chánh thanh tra Saint Hilaire gào lên trong máy điện thoại:
— Wuenheim!
Anh ta lưỡng lự trước khi tắt máy.
— A lô! A lô?
Cuộc hội thoại đã bị cắt. Anh ta cười mỉm, không quá buồn bã khi trút được một công việc khó nhọc nhường ấy.
* * *
Sâu trong một quán bar có kính mờ, ngồi đối diện nhau trên những chiếc băng dài bọc nhung đỏ, hai người đồng nghiệp cùng phòng Victor Léognan và Yvan Sarras, tấn công ly whisky thứ ba của họ. Viên sĩ quan hành chính, mặc dù rất hoảng trước phát hiện của mình, nhưng vẫn chén ngon lành những miếng bánh phết rillette[2] khổng lồ giữa hai ngụm rượu mạnh xứ Ê–cốt. Ông đã thay quần áo, giờ vận chiếc áo pull cổ gấp màu đen. Miệng đầy lúng búng, ông nhồm nhoàm nhai phần bánh mì của mình. Không sao nuốt nổi, hai khuỷu tay chống trên mặt bàn, Sarras nắm chặt ly whisky của mình và đưa lên ngang tầm mắt, nhưng vẫn nín thinh.
— Chúng ta có nguy cơ gặp rắc rối to đấy khi che giấu vật chứng này đi – Léognan lầm bầm – Tôi có thể nói lời chào vĩnh biệt với những vạch quân hàm sĩ quan văn phòng nếu ai đó phát hiện ra điều mà chúng ta vừa làm đây!
— Tôi không sao tin nổi là có chuyện đó đấy… Caramany, một tội phạm ư!
Viên sĩ quan nhìn chằm chằm vào chất lỏng trong ly của mình đầy vẻ nghĩ ngợi đăm chiêu. Quán bar vắng ngắt, chỉ còn mỗi vị chủ quán, đứng sau quầy đang lau vài chiếc ly. Từ bốn chiếc loa bọc gỗ gắn trên các kèo nhà, một âm điệu nhẹ nhàng lan tỏa khắp quán.
— Trong sự nghiệp của mình, những kẻ gàn gàn lập dị, tôi đã gặp cả đống! – Con người gần về hưu kia lên tiếng – Nhưng tên này lao nhanh lên vị trí số một trong bảng xếp hạng đấy.
— Tôi nhắc cho anh nhớ là mới cách đây chưa đầy một giờ, chính anh đã khăng khăng bảo vệ anh ta đấy nhé – Người quân cảnh bẻ lại.
Đồng nghiệp của anh nốc một hơi cạn ly rượu mà thậm chí chẳng thèm thưởng thức thứ chất lỏng chứa trong đó. Ông đưa tay ra dấu cho chủ quán cà phê.
— Sai rồi! Tôi chỉ tính đến tất cả các khả năng thôi. Dẫu sao thì cũng là hợp pháp khi bắt đầu bằng niềm tin rằng anh ta vô tội chứ.
Léognan bất ngờ dừng phắt câu chuyện lại. Ông già Berbère sở hữu quán này từ hai mươi sáu năm nay, ông hiểu và phục vụ khách theo dấu tay và ánh mắt. Ông tiến lại rót tiếp cho hai vị khách và rút lui ngay, ông luôn tôn trọng những thói quen của khách: đến đứng bên quầy, tức là viên cảnh sát này muốn nói chuyện, thậm chí muốn có được những thông tin; ngồi sâu trong quán rượu, tức là vị cảnh sát kia muốn được kín đáo và yên tĩnh. Sarras nhổm sát lại gần người đang nói chuyện với mình và cúi gập người lên mặt bàn thì thầm:
— Dẫu sao, lúc này chúng ta đã biết được rằng ả điếm kia không thể còn hiện hữu trên đời này nữa rồi.
Sĩ quan hành chính tán thành, và nuốt tiếp một miếng bánh phết rillette nữa. Sarras tiếp tục:
— Hiện giờ chúng ta cần phải biết những lý do đã dẫn anh ta đến một hành động như vậy!
— Đây không còn thuộc phạm vi của chúng ta nữa rồi, Yvan ạ! – Vị thượng cấp thì thầm – Ngày mai, đợi Saint Hilaire về và chúng ta sẽ làm ra vẻ bất ngờ phát hiện ra con dao được treo lủng lẳng ở dây phơi bên cánh cửa sổ.
— Anh đã buộc thật cẩn thận rồi chứ? – Sarras hỏi.
— Rõ rồi! Vả lại, họ sẽ không dễ gì tìm ra dấu vân tay đâu. Bởi khi xóa dấu vân tay của tôi, thì tôi cũng đã xóa hết vết tích của kẻ sát sinh.
— Thế nào chẳng còn máu dính ở đấy.
— Chỉ có điều sân trong là một cái máy giặt khổng lồ từ hơn năm tiếng đồng hồ nay rồi! Sáng mai chắc chắn sẽ chẳng còn bất kỳ dấu vết gì hết.
Cửa ra vào rập mạnh. Một luồng gió mạnh ập vào họ. Mưa tiếp tục ồ ạt đổ xuống khu Pigalle. Một người đàn bà bước vào quán bar. Không có ô che, bà ta bị ướt sũng. Chiếc áo choàng pardessus hồng đã chẳng có ích gì cho bà dưới những dòng nước xối xả, vẫn đang tràn lênh láng trên các mái nhà thành phố Paris.
— Xem này, một tên travelo[3] ở dưới phố Des Martyr đấy! – Sarras nhận xét.
Chủ quán hất đầu ra hiệu cho người mới đến để ngăn anh ta đừng đi về phía hai người đàn ông đang ngồi kia. Anh ta hiểu ngay mà không đặt câu hỏi, và cố tránh xa những vị cảnh sát. Bằng một kiểu cách hết sức nữ tính, anh ta đến kiễng chân ngồi lên chiếc ghế đẩu cao ở quầy và đốt một điếu thuốc.
Người quân cảnh còn hạ thấp giọng hơn nữa:
— Anh ta chắc chắn là có một lý do chính đáng để hãm hại cô ta! – Sarras tiếp tục không muốn rời bỏ ý kiến của mình.
— Chắc chắn là thế! Caramany không có bản mặt của kẻ giết người hàng loạt, những gã cảm thấy thích thú khi cắt cổ những nạn nhân của mình – Sĩ quan hành chính xác nhận – Hắn phải có một lý do chính đáng để đến mức phải thủ tiêu cô ta đi.
— Nếu chúng ta tìm ra được sự tại sao của thế nào, và nếu cách cư xử của anh ta là có thể tha thứ được, thì chúng ta có thể sẽ có được những lý lẽ giảm nhẹ cho vụ xử của anh ta đấy!
— Cậu biết rõ, hệt như tôi thôi, rằng luật pháp sẽ chẳng nương nhẹ chút nào cho một cảnh sát đã đi quá xa con đường chính đạo đâu – Viên thượng cấp bẻ lại – Cậu phải để cho IGS. làm việc của họ đi. Chúng ta sẽ không bỏ phí cả sự nghiệp của mình vì một kẻ rất có thể là sát nhân được.
Léognan hình như hoảng sợ. Cuộc sống cỏn con buồn tẻ của ông đã bị đảo lộn. Công việc hàng ngày của ông có thể vỡ tung bất cứ lúc nào. Ông sẵn sàng bảo vệ bất kỳ một đồng nghiệp nào của mình, nhưng chỉ trong giới hạn mà những thói quen của chính ông không bị quấy quả.
— Hãy nghe cho kỹ điều tôi nói đây! – Ông nói, bằng một vẻ thật nghiêm trọng – Trung úy Caramany sẽ buộc phải giải trình một khi tất cả những chứng cứ được đặt trước mũi anh ta. Nếu anh ta phải chịu một vụ tống tiền phía ả điếm kia, nếu anh ta đã say mê ả ta thật hay vì bất kỳ lý do khác nào, thì anh ta buộc phải công khai nói hết ra.
Sarras vung tay để ra hiệu cho ông ta hạ thấp giọng xuống.
— Nếu những gì anh ta nói ra là hợp lý và logic, thì khi ấy tôi sẽ thuận giúp cậu một tay để đỡ anh ta ra khỏi cơn trầm luân này. Nhưng trong lúc chờ đợi, chúng ta phải chơi trò đà điểu và sẽ đi nằm thôi! – Ông ra lệnh.
— Tôi dám chắc là Saint Hilaire sẽ đề nghị chúng ta tìm ra những chứng cứ để gỡ tội cho anh ta – Sarras tiếp tục trong lúc đưa ly lên nhấp hai lần liền để uống cạn phần rượu của mình.
Hai người đàn ông đứng dậy. Viên sĩ quan hành chính rút ví ra và để nó trên mặt quầy, trước mắt kẻ đồng tính vẫn ngồi đó.
— Tôi phải thanh toán cho anh chứ, Mohamed? – Ông hỏi, trong lúc đã biết rõ câu trả lời.
— Không đâu, thưa hai ông! Lần này là quà tặng của nhà hàng! – Vị chủ quán đáp lại với một nụ cười thân thiện.
* * *
Michel Wuenheim thật chật vật để tiếp tục cuộc điều tra của mình. Lấy cớ tìm kiếm dấu vết trong phòng của Trung úy Caramany, anh ta tách khỏi những điều tra viên khác. Mặc dù cùng trực thuộc một đoàn Chánh thanh tra cảnh sát, nhưng bao giờ anh ta cũng tránh phải gặp gỡ trực tiếp Saint Hilaire. Eve có lẽ sẽ chẳng bao giờ tha thứ cho Wuenheim vì đã bắt chuyện với cha cô, thậm chí là cuộc nói chuyện vô hại. Cô đeo đẳng một mối hận dai dẳng với cha mình kể từ vụ mất tích đột ngột của mẹ cô. Cô coi cha là thủ phạm của chuyện đó, trách cứ cha về sự vắng mặt thường xuyên. Wuenheim như nhìn thấy cô chường ra trước anh những bộ móng vuốt cay nghiệt. Anh đã cố gắng mọi cách để tìm ra dấu vết của “nhạc mẫu”, đã sử dụng tối đa, thậm chí lạm dụng những đặc quyền và chức năng của mình. Anh đã sử dụng tất cả những hồ sơ, tất cả những nguồn thông tin mà anh có được để cố gắng trấn an người anh yêu thương. Anh thậm chí đã chọc trời khuấy đất, nhưng vô vọng. Người đàn bà này vẫn bặt vô âm tín. Đây là lần đầu tiên anh được nghe giọng nói của “nhạc phụ” mình. Cuộc nói chuyện qua điện thoại đã là một thảm họa thực sự, chẳng còn hy vọng có thể hòa giải được nữa. Khi Saint Hilaire tức giận, trong giọng nói của mình ông ta chứng tỏ quyền uy mà đôi khi anh vẫn bắt gặp trong cách nói của Eve. Ngoài việc khiến anh bực bội thêm, thì thực sự là chẳng có gì trong chuỗi thông tin này có thể giúp cho tiến trình điều tra tiến triển được cả. Tuy nhiên tất cả mọi yếu tố đều quần tụ về hướng Caramany. Nhưng những suy đoán thôi thì chưa đủ chứng thực để bỏ tù một tội phạm nguy hiểm. Anh đang dây dưa với một cán bộ chuyên môn ngành cảnh sát, người biết rõ tất cả các đường dây mơ rễ má của đám bất lương và tất cả những ngón khéo để quay vòng luật pháp. Chắc chắn là sẽ rất khó lột mặt nạ anh ta. Anh nhất định phải tìm cho ra người đàn bà đã đến khởi tố, nếu không thì vụ án này của anh sẽ bị xếp vào đống hồ sơ lưu.
Với một sự hăng hái và bướng bỉnh, Đại úy Poncey cũng cố gắng tìm kiếm những bằng chứng để kết tội đồng nghiệp cũ của mình. Kể từ dạo làm việc ở Đội phòng chống ma túy, anh ta đã kéo lê theo mình một tiếng xấu “bán đứng đồng nghiệp” và chẳng bao giờ có thể rũ bỏ được nó. Caramany phải chịu trách nhiệm trước những gì xảy đến với anh ta. Vụ này là cơ hội trời cho để anh ta trả thù. Quỳ gối trước một cái tủ quỳ trắng, anh ta lục lọi lần thứ hai những ngăn kéo đã được Chánh thanh tra tập sự Le Taillan lục tung hồi nãy. Một hạt mưa rơi bộp xuống gáy anh ta. Anh ta ngẩng lên. Dưới làn mưa xối xả, trần nhà cũ nát bắt đầu để lộ ra những dấu hiệu xuống cấp. Serge Poncey hẳn có thể xới tung cả căn hộ, gỡ từng viên gạch một để mong tìm được thứ gì đó khép tội Caramany. Anh ta cố gắng xê chiếc tủ quỳ, nhưng nó cứ ỳ ra trước lực đẩy của viên đại úy cảnh sát. Nó hình như đã được gắn chặt vào tường. Viên đại úy cảnh sát ranh mãnh thích thú lấy vai ẩy mạnh. Món đồ ấy tự bửa ra làm ba mảnh. Poncey lục lọi trong đám đổ nát. Một chiếc chìa khóa được giấu giữa bức tường và phần còn lại của chiếc tủ. Anh ta vội vơ ngay lấy và dò xét nó một cách chăm chú.
Trung úy Caramany, vẫn ngồi trong phô tơi, đã lấy lại hy vọng. Cấp trên của anh đã được thông báo về những rắc rối phiền toái của anh và đã xông vào đấu chọi với Wuenheim. Mặc dù nỗ lực tìm kiếm, những người này vẫn chưa tìm được bất kỳ yếu tố nào để xác nhận những giả thiết của mình. Anh đã nghe lỏm được từ miệng đám lính gác rằng người đàn bà tên là Mélanie Bouzy ấy là một ả điếm. Nếu ả này không xuất hiện nữa, và nếu ả ta không đem đến những bằng chứng cụ thể chống lại anh, thì anh biết mình sẽ thắng một trăm phần trăm. Những vụ án gái điếm cố tình gây tổn hại cho một cảnh sát viên chuyên điều tra về những cuộc tranh giành khách của họ vẫn là chuyện thường ngày ở huyện. Chẳng một ông thẩm phán nào lại liều đưa ra một hành động luật pháp cho kiểu vụ án này cả. Lập luận này dẫn anh đến chỗ kiếm tìm một trong số các bản trình tự tố tụng đã có thể nấp bóng dưới một ả điếm hay dưới một kẻ bảo kê của cô ta.
Wuenheim bước vào phòng với vẻ hào hứng và khí khái hơn lúc anh ta ra khỏi đó trước đó vài phút. Anh ta ngồi xuống tràng kỷ đối diện với ghế của Caramany, mở một hộp đựng hồ sơ và rút ra một tờ giấy. Trung úy nhận ngay ra bản in kiểu một bản khiếu tố.
— Tôi sẽ đọc cho ông nghe lời miêu tả căn hộ của ông được cô gái tên là Mélanie Bouzy trình bày lúc cô ấy đến khiếu tố – Chánh thanh tra bắt đầu một cách trịnh trọng.
Kẻ bị kết tội vẫn vững như thạch.
— Phòng khách chỉ có một cửa sổ duy nhất mà từ đó có thể nhìn thấy thấp thoáng Sacré Coeur[4]. – Wuenheim nhìn ngay về hướng có lỗ trổ duy nhất ra bên ngoài.
— Đêm nay chẳng phải lúc mà ông kiểm tra được đâu! – Trung úy nói.
Đêm và mưa khiến cho nhiệm vụ của những điều tra viên trở nên phức tạp hơn. Chánh thanh tra tiếp tục đọc bản tài liệu của mình.
— Căn phòng có một chiếc ghế phô tơi màu nâu, một tràng kỷ, một chiếc bàn thấp và một chiếc tivi.
— Thế còn cây xương rồng của tôi thì sao? – Caramany chất vấn.
— Cây xương rồng của ông làm sao?
— Cô ta không nêu cây xương rồng của tôi. Ông có thể nhận ra nó chứ? Nếu người ta để ý được cái ti vi của tôi, thì nhất định họ phải nhận ra được cây xương rồng, nó ngự ngay bên trên kia.
— Khi mà người ta bị choáng, tôi chắc không cần phải dạy ông điều này đâu nhỉ, thì một số thông tin bị chạy ra khỏi trí nhớ. Những dữ liệu không bị xóa có thể tái xuất hiện rất lâu sau vụ hành hung – Chánh thanh tra phản bác.
— Luật sư của tôi sẽ nghiền nát tiến trình tố tụng của ông thành cháo cho mà xem! – Viên sĩ quan cảnh sát thách thức.
Mặc dù cực kỳ tức giận, nhưng dấu hiệu đầu tiên có thể làm sáng tỏ vụ án này lóe lên trong đầu anh. Caramany thường chuyển chỗ cây xương rồng của mình tùy theo mỗi mùa để nó luôn được hưởng ánh sáng mặt trời nhiều nhất. Nếu như cô gái điếm kia không nhận ra cây này của anh thì đó là bởi cô ta hay một người quen của cô ta đã đến nhà anh vào mùa hè trong lúc cây xương rồng đang được đặt ngoài ban công phòng ngủ của anh. Anh giữ thông tin này lại cho riêng mình. Wuenheim chẳng để anh có thời gian suy nghĩ lâu và tiếp tục:
— Nền nhà được lát gỗ… Các bức tường được sơn màu trắng…
Anh ta đưa mắt liếc nhanh về hướng các bức tường và nền nhà gỗ để chứng thực rằng mọi thứ đều phù hợp.
— Kể cũng lạ là một ả gái điếm lại biết tỏ tường đến từng chi tiết nhỏ nhất nơi ở của một viên chức cảnh sát, không đúng thế ư? – Chánh thanh tra hỏi, vẻ giễu cợt.
— Có hai phần ba cơ may để rơi đúng vào trường hợp các bức tường nhà ông được sơn trắng — Caramany lập luận – Thế ông không có à, ở nhà ông ấy, một chiếc tràng kỷ hả? Một cái ti vi ư? Và thậm chí là một chiếc bàn thấp hệt như ở hầu hết các gia đình trên đất nước Pháp này ư? Chẳng có gì đặc biệt trong lời miêu tả căn hộ của tôi cả. Hãy cứ tiếp tục theo hướng này đi và tôi sẽ rất lấy làm thích thú được biến ông thành trò hề trước tòa!
Poncey bất ngờ xuất hiện trong phòng đúng lúc mà Wuenheim bắt đầu đuối lý. Anh ta cầm trên tay chiếc chìa khóa đã được tìm thấy đằng sau chiếc tủ quỳ.
— Bằng sự hiểu biết cặn kẽ của mình về ngành khóa, tôi đoán đây là chìa khóa nhà xe hay một hầm ngầm. Tôi không nhầm chứ, Caramany?
Trung úy ngắm nhìn đồ vật trong giây lát, trước khi trả lời:
— Chuyến viếng thăm của các ông chí ít cũng phục vụ cho chuyện gì đó! Tôi đã thất lạc nó từ lâu lắm rồi. Phải nói rằng, tôi chưa bao giờ sử dụng hầm ngầm của tôi cả.
— Không phiền ông chứ nếu chúng ta cùng đi thăm nó ngay bây giờ? – Chánh thanh tra hỏi.
— Nếu điều ấy làm ông hài lòng!
Đám cảnh sát xếp hàng dọc đi xuống cầu thang, được cuộn hình xoáy trôn ốc xung quanh lồng thang máy. Cái cầu thang này quá chật để chứa cả đoàn người đông đúc, họ chạm mặt bà gác cổng. Bà ta lẳng một ánh mắt khó chịu về phía Caramany. Còn anh, đầu cúi thấp, hoàn toàn không để ý đến bà ta. Đi thứ ba trong hàng người, anh nghĩ rằng chỉ cần ba cú huých vai, anh sẽ có khả năng thoát khỏi đám lính canh mình. Họ nhanh chóng xuống đến nơi. Poncey dẫn đầu đoàn và luôn khư khư chiếc chìa khóa hầm ngầm, bắt nhịp cho các bước đi. Khi đến tầng trệt, Trung úy chỉ cho họ một cánh cửa gỗ không khóa, đó là lối vào duy nhất dẫn xuống tầng hầm. Họ bước xuống một cách trật tự.
Khi Poncey xoay nút đèn, ánh sáng từ những bóng đèn phát ra khiến một con chuột cống hãi hùng, lẩn nhanh sau một bức tường và mất hút. Đại úy quay lại để có thêm thông tin. Caramany suy nghĩ vài giây. Lần duy nhất mà anh đặt chân vào hầm ngầm của tòa nhà, đó là ngày anh dọn đến đây ở.
— Nó chắc phải nằm bên phải – Anh nói – Là cánh cửa mang số bốn mươi bảy.
Một tiếng động trầm đục từ chiếc cống đầy nước mưa phát ra rõ mồn một ở sâu cuối hành lang. Poncey nhận ngay ra hầm ngầm của Trung úy. Khi anh ta đến nơi, một con chuột cống khác chui ra từ bên dưới cánh cửa và lách vào giữa hai chân anh ta. Viên sĩ quan giật nảy mình.
— Con vật chết giẫm này! – Anh ta lầu bầu.
Thượng cấp của anh ta tiến lại gần. Đại úy Poncey tra chìa và xoay ổ khóa. Anh ta kéo cánh cửa ra để Wuenheim và Caramany lách qua trước mặt. Không có bất kỳ thiết bị điện nào được lắp để tiếp thêm ánh sáng. Wuenheim hét váng lên ra lệnh cho cấp dưới đưa cho một cây đèn pin. Nữ viên chức trẻ trong đội cảnh sát Hình sự chìa cho Chánh thanh tra cây đèn của mình. Anh ta phải lần mò trước khi bật được chiếc đèn pin lên. Khi ấy, một quầng sáng phát ra dọi lên những chồng hộp các tông ngất ngưởng trên mặt đất. Những tiếng kêu, tiếng đổ vỡ khiến ta hình dung ra một gia đình loài gặm nhấm tung hoành trong đống lổn nhổn này. Một miếng vải bạt màu xanh lơ rung lên dưới cơn hoảng loạn của những con vật khốn khổ. Wuenheim đánh mắt sang Poncey, người này hiểu ngay rằng nhiệm vụ bạc bẽo kia sẽ lại dành cho mình. Anh ta luồn đôi găng da đen vào tay và xô Caramany ra để tiến hành. Những cử chỉ của anh ta thật thận trọng, và các cơ bắp co cứng lại, anh ta sẵn sàng thu tứ chi mình về một cách nhanh nhất để tránh vết cắn.
— Ô mà – Poncey thốt lên trong lúc nắm tấm bạt kéo lên – Mẹ kiếp!
Và anh ta kéo nhanh tấm vải liệm màu xanh lơ. Một cơ thể bất động nằm ngay trên nền nhà. Đàn chuột cống nhiều vô kể hoảng loạn, vội vã rời khỏi lục phủ ngũ tạng của xác chết đẫm máu.
— Hãy còng kẻ sát nhân này vào ngay cho tôi! – Wuenheim gào lên với những người dưới quyền.
Những cảnh sát xông tới tóm lấy Caramany. Chiếc đèn trong hành lang vụt tắt đúng khoảnh khắc ấy. Chìm trong bóng tối, Trung úy liên tục tung ra những cú đấm thẳng, đấm móc và quyền anh vào những mảng tối sẫm vây xung quanh đang muốn tóm lấy anh. Anh đã quyết định không để bị đưa xuống địa ngục. Sự nhốn nháo lên đến cực điểm. Những tiếng kêu và chửi thề từ tầng hầm vọng lên. Cây đèn pin duy nhất của Wuenheim nhanh chóng lia lên đám người đang ẩu đả nhưng chẳng giúp được gì.
Caramany thoát ra khỏi đám đông một cách khéo léo sau khi đã vật xuống sàn một khối ít nhất là tám mươi ký lô. Nằm vật dưới đất và gần như bất tỉnh, người cảnh sát vừa bị hạ nốc ao chắn ngang đường khiến những người đuổi theo kia bị chậm lại. Kẻ chạy trốn ngay lập tức thực hành một cuộc chạy siêu tốc trong hành lang, rẽ sang phải và nhận thấy một luồng sáng lờ mờ. Cái lồng thang máy không còn xa nữa khi mà những bóng đèn điện lại lóe lên. Tay phải ấn trên công tắc điện, tay trái lăm lăm khẩu súng, nữ cảnh sát của đội Cảnh sát Hình sự đã nhanh chân hơn các đồng nghiệp của mình. Cô đứng ngăn lối ra của Trung úy. Mặt cô ướt đẫm mồ hôi. Nòng súng của cô rung lên. Caramany dừng ngay cuộc chạy lại nhưng tiếp tục từ từ tiến về hướng người phụ nữ trẻ đang lưỡng lự và nhìn thẳng vào mắt cô ấy. Cô chực bật khóc. Những tiếng kêu của đám đông trở nên khẩn thiết hơn. Còn cách chừng hai mét, cô nâng súng lên ngang tầm kẻ trốn chạy. Trong ống ngắm, cô nhìn rõ cặp mắt cương quyết của Trung úy Caramany. Ngón trỏ của cô trườn dần xuống lẩy súng. Cả hai người đều không hề nghiến răng. Viên sĩ quan cảnh sát chỉ còn cách cô có một mét. Không hề để ý đến sự đe dọa, cặp mắt anh không rời khỏi cái nhìn của người phụ nữ khốn khổ đó. Anh vẫn cứ tiến lên, cô hạ súng xuống.
— Caramany! – Wuenheim kêu lên trong lúc chạy bổ vào hành lang.
Trung úy chạy biến lên cầu thang. Nữ cảnh sát, lúc này nước mắt đầm đìa, đã không đủ can đảm để nã đạn. Wuenheim, người đã nhắm bắn kẻ chạy trốn, chỉ còn nhìn thấy trong ống kính của mình người phụ nữ trẻ đang rã rượi. Anh ta đã đến quá chậm.
* * *
Một giai điệu chuông điện thoại quen thuộc nhưng như vẳng tới từ miền xa vắng trong giấc mơ chập chờn của Chánh thanh tra Pierre Saint Hilaire. Ngày làm việc dài của anh đã chất đầy những cảm xúc. Hơi ấm nhẹ nhàng của Monica Scalzo đã đưa anh vào trong một giấc ngủ sâu. Anh giật nảy mình. Điện thoại của anh reo rất to:
— A lô! – Anh trả lời bằng một giọng như từ cõi âm phủ vọng về.
— Chánh thanh tra hả, Caramany đây!
— Caramany à! Họ đã thả anh ra rồi ư? – Saint Hilaire hỏi và ngồi nhổm hẳn dậy.
Monica Scalzo đã biến mất. Anh nhìn hết tất cả các giường ngủ. Cô ấy đã đi rồi.
— Đó là một cái bẫy, Chánh thanh tra ạ, tôi xin thề với anh đấy! Tôi đã không giết cô ấy!
— Bình tĩnh lại đi nào! Bình tĩnh lại đi! – Cấp trên của anh trấn an, – tại sao người ta lại muốn kết tội anh đã giết cô ta chứ?
Saint Hilaire vén tấm ri đô cửa sổ. Tàu đã dừng trên một sân ga. Tấm biển chỉ tên thành phố đã bị một thanh dầm sắt che mất một nửa. Anh cúi về bên trái và đọc được tên: “MILAN”.
— Cô ta nằm trong hầm ngầm của tôi! Ai đó đã giết cô ta trong hầm ngầm của tôi! – Caramany tuôn ra, đầy hoảng loạn.
— Tôi không hiểu ý anh! Chánh thanh tra Wuenheim có biết án mạng này không? – Saint Hilaire hỏi, trong lúc lại ngồi xuống một chiếc giường ngủ.
— Đương nhiên rồi! Họ đã tìm thấy xác chết trong lúc khám nhà! Người ta muốn chụp mũ cho tôi. Nhưng tôi, tôi sẽ không để cho họ làm gì thì làm đâu, Chánh thanh tra à! Anh nghe tôi nói chứ! Phải giúp tôi đi!
Caramany không còn là mình nữa.
— Nhưng anh đang ở đâu hả? Hãy chuyển máy cho Chánh thanh tra, tôi muốn nói chuyện với ông ấy!
— Tôi không thể nói cho anh biết được là tôi đang ở đâu!
Saint Hilaire đập mạnh ngay lập tức.
— Anh bỏ trốn hả?
— Hãy hiểu cho tôi, thưa Chánh thanh tra, tôi chẳng còn sự lựa chọn nào khác. Tôi vô tội và tất cả cứ đè nặng lên tôi!
Saint Hilaire không thể tin nổi:
— Tôi hy vọng là đã không có thương vong gì chứ?
— Anh không cần lo lắng gì đến chuyện ấy đâu! Một số sáng mai có thể bị đau ở quai hàm, nhưng chẳng là gì cả so với chính những phiền muộn, rắc rối của tôi.
— Caramany này, anh phải ra đầu thú đi thôi! Việc anh bỏ trốn chỉ gây thêm bất lợi cho anh – Chánh thanh tra nói một cách nghiêm túc – Một thông cáo truy nã sẽ được gửi đi nhanh chóng và anh có nguy cơ tự hạ gục mình đấy!
— Quan trọng gì đâu kia chứ! Giữa chết và sống những ngày cuối đời trong tù, thì chẳng khác nhau là bao.
Caramany nói với giọng ngắt quãng từng hồi. Tâm trí anh đang sôi sùng sục. Anh cố tìm hiểu xem điều gì đang xảy đến với mình.
— Hãy nghe tôi! – Saint Hilaire ra lệnh – Anh sẽ đi ẩn ở chỗ nào đó và đợi tôi về. Sáng mai, anh sẽ liên lạc với tôi để chúng ta có thể gặp nhau. Chúng ta sẽ rà soát lại vụ việc này và sẽ thảo luận về chiến thuật để giải quyết. Anh biết chỗ để ở qua đêm chứ?
— Tôi sẽ xoay xở lấy! Kiểu gì đi nữa, tôi phải thực hiện một chuyến viếng thăm bất ngờ. Tôi cần kiểm tra một giả thuyết – Anh nói nước đôi.
— Anh có những ngờ vực ư? – Saint Hilaire hỏi.
— Tôi phải đi đây!
Saint Hilaire nghe thấy trong máy một hồi còi hai nhịp, âm thanh đặc trưng của còi xe cảnh sát.
— Ngày mai tôi sẽ liên lạc với anh!
— Chờ đã Caramany! Caramany à!
Sự liên lạc bị gián đoạn. Trung úy vội vã tắt máy.
Pierre Saint Hilaire nổi đóa. Anh bị kẹt trong toa tàu này, phải chờ cho đoàn tàu khởi động lại. Anh biết rõ mình sẽ chẳng thể quyết định được gì trước khi mặt trời mọc. Làm sao anh có thể ngủ lại được bây giờ chứ? Những ý tưởng chồng chéo trong đầu anh. Liệu anh có nên gọi điện cho Chánh thanh tra Wuenheim để thông báo cho anh ta biết về cuộc gọi này không, và để có thêm tin tức về án mạng này? Anh có lẽ sẽ chẳng moi được chút thông tin nào từ anh ta đâu. Liệu anh có nên đánh thức cấp trên của anh ta dậy, Chánh thanh tra Tỉnh trưởng Pupillin, để báo cho ông ấy biết những sự việc này không? Không được, anh phải chơi trò sát sạt và phải đợi về đến Paris đã để nắm bắt tình hình tốt hơn. Sự vội vã bao giờ cũng là cố vấn tồi.
Anh bật công tắc điện khoang ngủ. Một tấm các bằng giấy hồng, được đặt trên chiếc giường mà vài giờ trước đó anh đã chìm vào giấc ngủ trong vòng tay của Monica, thu hút sự chú ý của anh. Một lời giã biệt chăng? Anh tự hỏi. Hay một số điện thoại đây? Người đàn bà xa lạ này có thể viết được một chương mới cho đời mình. Người có thể đem đến hương vị của tương lai, hệt như nhựa làm cây tái sinh vào mùa xuân. Mùi nước hoa của cô vẫn còn phảng phất trong khoang ngủ con tàu. Nó ghi lại sự hiện diện của cô. Liệu anh có thể tìm lại được cô không? Anh thầm hy vọng sẽ có một cơ may thứ hai. Ở mặt sau tấm giấy nhỏ, anh đọc được mấy chữ viết bằng mực đen: Cô ấy còn sống.
❀ ❀ ❀
[1] Từ viết tắt của Identité Judiciaire: Cảnh sát hình sự.
[2] Một loại patê của Pháp.
[3] Kẻ đồng tính luyến ái.
[4] Thánh đường nối tiếng và là khu du lịch của Paris, nằm trên đồi Montmatre, quận 18 Paris.