— Scusi! Scusi![1]
Đám đông chen đầy tiền sảnh nhà ga. Anh xô vài hành khách, buông ra những câu “scusi!” nóng nảy trong lúc thốc tháo rẽ ngang sóng người đang mỗi lúc một dâng đầy thêm.
— Scusi! Scusi!
Anh đã đến được cửa ghi sê đầu tiên mà anh thấy còn trống.
— Un biglietto per Paris, per favore![2]
Anh phải nhắc lại đến hai lần, cố gắng phát âm rành rọt tất cả những âm tiết để cho người đang nghe anh nói hiểu được.
— Grazie![3]
Tiếp tục quay lại với cuộc chạy việt dã chẳng theo khuôn khổ nào của mình, anh lại bắt đầu trượt đi hết cỡ giữa đám khách du lịch trong sân ga trung tâm Santa Maria Novella. Đồng hồ lớn chỉ 20 giờ 50. Anh còn ba phút để chạy đến tận sân ga số 8, nơi có chuyến tàu đêm Artesia đang đợi anh.
Bản nhạc đa âm trên điện thoại di động của anh báo có một tin nhắn vừa được gửi tới. Anh chẳng thèm để tâm đến chuyện ấy chỉ cố gắng sao cho khỏi lỡ tàu. Anh tiếp tục cuộc chạy việt dã, tay trái ôm chặt chiếc áo đi mưa và tấm vé trong khi tay phải kéo một chiếc va li đen nặng trịch.
— Scusi! Scusi!
Những cố gắng của anh đã được đền bù khi anh tiến được đến gần con tàu vẫn đậu trên sân ga. Anh trình tấm vé của mình cho một kiểm soát viên đang vắt vẻo trên những bậc lên xuống của toa tàu. Cuối cùng anh đã vào được hành lang dài hun hút thông giữa các khoang tàu. Đôi bàn chân khiến anh đau đớn, anh há miệng thở hổn hển. Áo sơ mi của anh ướt sũng và chiếc nơ cà vạt treo lủng lẳng một cách thảm hại. Anh còn phải tránh mình trước một mệnh phụ gốc Đức đang đứng ung dung bệ vệ trước khi về tới khoang ghế của mình mà anh thấy còn trống trơn. Anh sẽ được yên tĩnh, chí ít là đến tận Milan. Anh khép cửa để giữ sự tĩnh lặng. Mỗi bên khoang tàu có ba giường ngủ kiểu giường tầng. Anh đặt va li lên chiếc giường ngủ phía dưới, bên phải và ngồi lên giường bên trái.
Một đợt rung mạnh khiến đầu anh va phải giường phía trên. Con tàu rốt cục cũng bắt đầu chuyển bánh. Một hồi còi cuối cùng vang lên trên sân ga. “Tạm biệt Firenze!” Anh vừa trải qua một tuần liền tại thành phố tuyệt vời này. Cấp trên của anh, Chánh thanh tra Tỉnh trưởng Pupillin, đã chọn anh là đại diện cho sở cảnh sát Paris tham dự Hội nghị quốc tế Cảnh sát châu Âu. Hội nghị này chẳng khiến anh hào hứng tẹo nào, nhưng tình yêu đối với nghệ thuật đã thôi thúc anh chấp nhận đề nghị. Florence nổi tiếng với rất nhiều bảo tàng và nhà thờ các loại. Saint Hilaire đã không bỏ lỡ dịp may hiếm có này. Anh cảm thấy như đang ở nhà mình trong những con hẻm chật hẹp uốn lượn trong khu thành cổ của thời phục hưng. Những quảng trường hào nhoáng, những máy nước khổng lồ và những bức tượng hoành tráng khiến anh ngây ngất.
Năm ngày diễn ra hội nghị đối với anh như cuộc chạy đua cùng thời gian. Công việc nhọc nhằn bất khả kháng với những trận tranh cãi dài bất tận về tình trạng của ngành cảnh sát ở châu Âu, bắt đầu ngay từ lúc chín giờ sáng và kết thúc, tùy theo lượng người tham gia phát biểu, vào tầm mười sáu giờ. Bao giờ cũng là người đầu tiên rời khỏi hội nghị, anh dành trọn phần còn lại của buổi tối để chạy hết phòng tranh này đến các bảo tàng khác, đến thăm tất cả các nhà thờ, trèo lên các vòm của những chốn linh thiêng ấy, để rồi kết thúc một ngày trong những nhà hàng nhỏ rất đặc trưng. Những kỷ niệm hoàn toàn mới tinh này vẫn còn chất đầy đầu vị cảnh sát. Anh mỉm cười, lại như vẫn thấy mình đang đứng trên Pont Vecchio, cây cầu dày đặc các cửa hàng, đặc biệt là những gian hàng trang sức. Một thanh niên Italia rắp tâm định cuỗm một chiếc vòng đeo tay bằng vàng trưng bày ở một trong những tủ kính ấy. Mặc dù hắn đã cố gắng né tránh, nhưng cũng không thoát khỏi những cú đạp của đế giày số 42 dưới chân viên cảnh sát Pháp. Anh lại như nhìn thấy hắn rẽ đám đông đang cười nhạo báng mà bỏ chạy. Saint Hilaire tủm tỉm cười khi nhớ lại những kỷ niệm này. Florence đã quyến rũ anh. Anh đã bị thuyết phục, bị thôi miên bởi thành phố mê ly ấy.
Con tàu bắt đầu tăng tốc. Saint Hilaire cảm thấy tiếc nuối vẻ duyên dáng của vùng nông thôn xứ Toscane. Màn đêm sẽ xóa mờ đi phong cảnh hữu tình.
Tiếng lách cách của then cài cửa lôi Saint Hilaire ra khỏi những mơ mộng.
— Xin chào, giường ngủ 225 đúng là ở khoang này chứ?
Chánh thanh tra, người hiểu rõ cung cách lịch lãm của “nước Pháp cổ kính”, liền đứng ngay dậy để giữ cửa cho một phụ nữ duyên dáng xuất hiện trước mặt anh.
— Giường của tôi số 224, vậy giường của cô chắc chắn phải ở trong khoang này rồi.
Anh đưa mắt nhìn những tấm biển nhỏ đánh số trên mỗi chiếc giường.
— Đây rồi! – Anh nói, và kéo va li của mình ra khỏi chỗ được ghi số.
Anh lùi lại sát cửa sổ để người phụ nữ trẻ bước vào trong khoang.
— Cảm ơn ngài. Tôi đã đến rất trễ và phải leo lên toa cuối cùng. Tôi tìm chỗ của mình mất đến mười lăm phút rồi, thật vui khi cuối cùng đã tìm được đúng chỗ nghỉ của mình. Tôi xin tự giới thiệu: Monica Scalzo!
— Pierre Saint Hilaire, rất hân hạnh!
Anh chìa một tay ra và cô gái bắt tay anh một cách uể oải.
— Cô nói tiếng Pháp rất giỏi, ấy thế mà cô lại có một cái tên Italia, đúng thế không?
— Đúng vậy. Gia đình tôi gốc ở xứ Toscane, nhưng tôi được sinh ra tại Pháp.
Là một cảnh sát cừ khôi, Saint Hilaire có thói quen nhìn chăm chú những người đối diện. Người phụ nữ này còn trẻ nhưng lại mang dáng vẻ tự tin của người từng trải. Anh đoán cô chừng ba mươi lăm tuổi, dẫu cô có vẻ như trẻ hơn. Cô chắc cao không quá một mét bảy mươi lăm. Chiếc váy xẻ để hở cặp đùi mịn và lẳn. Anh ngây ngất trước mái tóc vàng, được cột lại thành búi của cô, vài lọn tóc xõa xuống mơn man bên bờ môi. Mặc dù trong bóng tối, anh vẫn hình dung ra một khuôn mặt dịu dàng, sáng lên bởi cặp mắt màu xanh sẫm khiến người khác bối rối khi đối diện với cái nhìn ấy. Saint Hilaire ước chừng niềm may mắn của mình khi được du hành qua đêm với một vẻ đẹp nhường ấy, trong khi anh có thể đã phải chia sẻ khoang tàu này với những người lính được về nghỉ phép lắm chứ!
— Đây là một chuyến quay về nguồn cội chăng? – Người cảnh sát hỏi.
— Có thể nói thế – Cô thở dài – Tôi về để dự lễ an táng bà tôi.
— Xin thành thật chia buồn, xin thứ lỗi cho tôi, tôi đã không biết điều ấy!
— Ồ, không sao đâu. Bà tôi đã cao tuổi lắm rồi. Đã ba năm nay, bà nằm trên giường bệnh và đã chẳng nói gì nữa, thế nên, ngài hiểu chứ… Chuyện xảy ra gần như là một sự giải thoát – Cô thì thầm với vẻ xúc động – Thế còn ông, ngài Saint…?
— Saint Hilaire.
— Thưa ngài Saint Hilaire, ông đến Italia vì việc công chăng? – Cô vừa hỏi vừa mở va li của mình ra.
— Có thể nói đó là một chuyến công du thú vị trong phạm vi chức phận của tôi – Anh trả lời bằng một chất giọng bí hiểm.
Monica Scalzo cười. Saint Hilaire hiểu cô đang nghi ngờ anh có một cuộc phiêu lưu ngoài luồng, anh liền cảm thấy buộc phải giải thích thêm:
— Tôi đến đây tham dự một cuộc hội thảo chuyên đề, nhưng tôi đã tranh thủ thời gian để thăm thú rất nhiều nơi, và khám phá sự giàu có về văn hóa của thành phố xinh đẹp này.
— Ngài chắc sẽ rất tiếc nếu không đi thăm thú nơi này! Thế ngài có ghé thăm phòng tranh Offices không?
— Hai lần liền! – Anh đáp lại đầy vẻ hào hứng – Tôi đã thăm tất cả các phòng gian trưng bày tranh của tất cả các danh họa: Botticelli, Léonard de Vinci, Michel Ange, những họa sĩ người Đức, người Flamand, nghệ thuật Venise. Florence là Mecque của nghệ thuật đấy!
Niềm say mê của anh hiện rõ trên khuôn mặt. Đầu óc anh vẫn còn phủ đầy hình ảnh của tất cả những bức tượng điêu khắc khổng lồ, những bức tranh tường mênh mông trang trí trên âu vòm các nhà thờ. Anh quay về trong lòng thỏa thuê ngây ngất, hạnh phúc vì một kẻ đam mê nghệ thuật như mình đã được chiêm ngưỡng ngần ấy những kiệt tác trong một thời gian quá ít ỏi như vậy.
— Tôi đã quay lại đó ngay trước lúc phải ra về! Tôi còn những một giờ đồng hồ. Ngồi trên một ghế băng, đối diện với tác phẩm Mùa xuân của Botticelli, lúc ấy tôi cứ ngỡ thời gian như ngừng trôi! Tôi đã ngắm bức tranh ấy dưới mọi góc độ. Tôi thán phục sự dàn dựng bố cục, độ tinh tế, đường nét, màu sắc và tính âm nhạc mà nó toát ra. Nghệ thuật xếp nếp của Trois Grâces mới phong phú làm sao! Cô đã xem bức Flore phân phát hoa chưa? Đó chẳng phải là vẻ đẹp lý tưởng sao?
Niềm hứng khởi của anh khiến Monica mỉm cười.
— Cẩn thận nhé! Nếu ông tiếp tục như vậy thì ông sẽ vướng phải hội chứng Stendhal đấy! – Cô cảnh báo.
— Hội chứng Stendhal ư?
Saint Hilaire bỗng có vẻ tò mò. Anh thú thực là mù tịt về vấn đề này. Người phụ nữ trước mặt anh đây không chỉ đẹp, mà còn có học thức. Chánh thanh tra thầm nhủ sự hiện diện này thật đúng là một vẻ đẹp lý tưởng thực sự.
— Đúng thế, đó là một chứng rối loạn tâm lý thường được nhận thấy trong một số khách du lịch ở Florence.
Saint Hilaire ngắm cô với vẻ rất quan tâm đến vấn đề này. Cô nói tiếp:
— Người ta kể lại rằng Stendhal[4], khi thăm thành phố Florence, đã bị khó ở sau khi thăm nhà thờ Santa Croce. Sự đột quỵ của ông được giải thích là do tác động vô cùng lớn của một cảm xúc không kiểm soát nổi trong lúc ngắm vẻ đẹp tinh tế nhạy cảm ấy. Kể từ đó, rất nhiều bác sĩ tâm thần đã thừa nhận sự tồn tại của chứng bệnh này và đã gọi đó là hội chứng Stendhal.
— Theo những gì cô kể, thì tôi chắc chắn đang trong tình trạng nguy hiểm rồi! – Anh đùa, tuy vậy cũng không coi lời chẩn đoán này làm trọng – Nhưng những triệu chứng của một cơn bấn loạn như vậy là gì? – Anh hỏi để thỏa trí tò mò của mình.
— Ờ thì! Những nghiên cứu trên những bệnh nhân mắc phải bệnh lý này được tiến hành chẩn đoán trong những khoảng thời gian hoảng loạn, trầm cảm hay sảng khoái, khi họ thấy sợ chết hay trở nên điên loạn. Về chủ đề này, tôi đã đọc một bài báo, trong đó đã nêu rõ những người dễ bị tổn thương nhất trong lĩnh vực này thường ở lứa tuổi thập tam và sống độc thân.
— Cô đang đùa đấy à?
— Không, không hề đâu! – Người phụ nữ trẻ đáp lại với vẻ chân thành, cùng lúc điện thoại của cô gióng giả reo… – Tôi xin lỗi…
Trong lúc người đẹp bận rộn kể lại chi tiết buổi an táng bà của mình, thì Saint Hilaire chợt nhớ rằng mình cũng đã nhận được một tin nhắn trong lúc đang chạy như một thằng điên trên tiền sảnh nhà ga. Anh lôi điện thoại ra và tra bảng tin nhắn: tin nhắn của Caramany: “Đội IGS. đang có mặt ở sở của ta, tôi bị kết tội hiếp dâm, xin trợ giúp. Tôi vô tội”.
Saint Hilaire ngồi bật thẳng người dậy. Người phụ nữ trẻ nhận thấy người khách đồng hành cùng mình tối nay đang tái mặt đi, nhưng cô vẫn không giảm tốc cuộc nói chuyện. Chánh thanh tra cảnh sát suy nghĩ vài giây trước những gì có thể làm, để mặc ánh mắt mình thất lạc trên hình thể hài hòa của Monica Scalzo. Anh bắt đầu bằng việc gửi một tin nhắn hồi đáp cho người cộng sự dưới quyền mình, rồi bấm một số khác trên điện thoại. Âm thanh rất yếu, tiếng ầm ào của tàu khiến cho anh hầu như không nghe thấy gì hết.
— Alô!
— Henri hả!
— Đúng vậy, ai đang ở đầu dây đấy?
— Pierre đây mà! Pierre Saint Hilaire! – Chánh thanh tra gào lên.
— A! Pierre hả! Tôi nghe kém lắm, anh đang ở đâu vậy? – Người đầu dây kia hỏi.
— Trên một chuyến tàu từ Italia về Pháp. Tôi không có thời gian để giải thích hết cho anh được đâu, nhưng tôi vừa nhận được tin từ sở tôi. Cậu trợ lý của tôi, anh biết Trung úy Caramany chứ?
— Tôi nghe tồi lắm, anh đang nói về Caramany, đúng không?
— Đúng thế. Tôi đã nhận được một tin nhắn trong điện thoại di động nói rằng cậu ấy bị IGS kết tội hiếp dâm.
— Tôi không được thông báo có vụ bắt bớ này trong sở của anh. Tôi sẽ thu thập thêm thông tin rồi gọi lại cho anh, OK?
— Cảm ơn anh nhiều, và hôn Irène hộ tôi nhé! – Câu cuối cùng Chánh thanh tra phải gào tướng lên.
— Cảm ơn!
Henri Pupillin là Chánh thanh tra Tỉnh trưởng lãnh đạo khu 2 của cảnh sát hình sự, ông phụ trách nhiều quận trong Paris. Sở cảnh sát Saint–George, do Saint Hilaire lãnh đạo, nằm dưới sự bảo trợ của ông. Hai người là bạn lâu năm. Phu nhân của họ cũng rất thân thiết với nhau, họ thường xuyên gặp gỡ vào những ngày chủ nhật trong ngôi nhà ở nông thôn của họ. Nhưng tất cả những chuyện đó đối với Saint Hilaire hình như đã quá xa vời. Anh ngồi tựa vào cửa sổ khoang tàu, lo lắng về tin nhắn cầu cứu của người dưới quyền mình. Làm sao mà một việc như vậy lại có thể xảy ra chứ? Tại sao Ủy ban Thanh tra tổng hợp các sở lại can thiệp mà không báo trước cho anh và cả lãnh đạo khu biết chứ?
Chánh thanh tra rất băn khoăn trước tất cả những câu hỏi chưa có lời giải này. Tinh thần vẫn còn bối rối, cặp mắt anh dẫu vậy vẫn không rời hình bóng của người phụ nữ yêu kiều đang liên tục thốt ra hàng tràng câu nói vào điện thoại di động của cô. Một mình trong khoang tàu, và được đồng hành cùng với một bóng hồng quá đẹp như vậy, Saint Hilaire như sống lại những cảm giác mà từ lâu rồi chúng đã biến khỏi anh. Từ bao lâu rồi anh đã không ham muốn một người đàn bà? Những suy nghĩ nhập nhòa trong anh. Liệu anh có đủ khả năng để sang trang mới? Con tàu băng qua một khúc đường ngầm, làm ngắt cuộc hội thoại của Monica Scalzo. Cô nhìn chiếc điện thoại vừa được dán chặt vào tai mình, bất động bởi ánh mắt kẻ xa lạ kia cứ nhìn mình chằm chằm và dò xét, nhưng đầu óc hình như lại đang ở đâu đâu. Anh ta hình như đang thất lạc giữa những giấc mơ. Toa tàu rít lên, những bánh xe nghiến mạnh lên đường ray khi lao vào một đường vòng hẹp. Con tàu ra khỏi khúc đường hầm. Ánh trăng lại rọi sáng trở lại, cô trông Saint Hilaire giống như một bóng ma hiện hình. Xa xa, phía đằng sau, cô lờ mờ nhận thấy những dãy núi cao chạy ngang qua. Điện thoại của cô lại réo vang.
— A lô, đúng thế, tôi bị ngắt điện thoại! – Cô đáp và tiếp tục cuộc hội thoại.
Saint Hilaire bị lôi ra khỏi những suy nghĩ của mình bằng một tiếng chuông khác.
— Alô!
— Pierre hả, là Henri đây!
— Tôi nghe anh đây! – Chánh thanh tra đáp lại với vẻ quan tâm.
— Tôi đã có được những thông tin rồi – Trung úy Caramany có lẽ đúng là đối tượng của một vụ kiện về hiếp dâm thật. IGS. vừa mới xuống sở cảnh sát của anh và họ đã bắt tạm giam cậu ta.
— Không thể chấp nhận được! – Saint Hilaire kêu lên.
— Tôi biết! Chúng ta lẽ ra phải được thông báo trước về hành động của họ.
— Nhưng người đàn bà đến trình báo bị hiếp dâm kia là ai? Cô ta đã từng có chuyện dây dưa đến cảnh sát chưa?
— Tôi không biết, tôi thậm chí còn chưa hỏi được tên cô ta. Tôi sẽ biết thêm vào sáng mai. Họ đã tiến hành khám khẩn cấp nơi ở của Caramany. Điều duy nhất tôi có thể nói với anh lúc này, đó là cô gái khởi kiện kia đã miêu tả rất chính xác từng căn phòng ở trong căn hộ của Trung úy của anh. Vụ hiếp dâm có lẽ diễn ra ở đó. Nhưng nghiêm trọng hơn, đó là nạn nhân đã biến mất tăm kể từ khi cô ta đến trình báo trong địa phận của Ủy ban Thanh tra tổng hợp các sở.
— Anh có thể chuyển cho tôi số điện thoại của đồng nghiệp đã đảm nhận vụ này không, tôi sẽ đề nghị anh ta những lời giải thích cụ thể!
— Tôi muốn lắm, nhưng anh biết đấy… Đó là đích thân Giám đốc của IGS., nếu anh thấu điều tôi muốn nói là gì…
Saint Hilaire lặng thinh giây lát.
— Gì cơ?
— Đúng thế, Pierre! Chính là Michel Wuenheim đấy…
Henri Pupillin im lặng một lúc, rồi tiếp tục:
— Anh có tin tức gì về con gái không?
— Tôi không có gì cả Henri ạ! Anh biết rõ là kể từ khi mẹ nó bỏ đi, chúng tôi không gặp gỡ nhau nhiều. Nó không nói chuyện với tôi nữa. Tóm tại, anh thấy đấy, quả là khó khăn lắm. Mối quan hệ của chúng tôi thì… – Saint Hilaire cố tìm từ để diễn đạt. – Dẫu sao thì cứ cho tôi số điện thoại của anh ta đi, tôi sẽ gọi! – Chánh thanh tra nói với giọng cương quyết, như thể sẵn sàng tiếp tục đảm nhận tình hình vụ việc.
Saint Hilaire vớ một cây bút nằm sâu trong túi áo vét, và ghi lên bàn tay trái số điện thoại của Wuenheim. Anh cảm ơn bạn mình và tắt máy. Đối diện anh, Monica Scalzo, ngồi bất động, ánh mắt dán chặt vào anh.
— Có tin phiền muộn hay sao? – Cô hỏi.
— Những vấn đề về công việc và…
— Gia đình nữa chứ! – Người phụ nữ cảm thấy buộc phải nói thêm vào – Ông không ngừng xoay qua xoay lại chiếc nhẫn cưới, ông nhớ vợ lắm phải không? – Cô mạnh bạo hỏi.
— Vợ tôi đã biến mất, từ mười bảy tháng và… hai mươi mốt ngày nay rồi. Cô ấy đi mua đồ trong thành phố và chẳng bao giờ quay về nữa. Tôi không biết liệu cô ấy có phải là nạn nhân của một vụ bắt cóc, một tai nạn, một vụ mất trí nhớ, hay chỉ đơn giản là cô ấy đã quyết định đi biệt tích, đi làm lại cuộc đời ở nơi khác – Saint Hilaire giải thích trong lúc ngắm nhìn những mỏm núi Alpes nằm ngược sáng – Cô ấy không hề để lại cho tôi một dòng vĩnh biệt nào, tôi đã không hề nhận được bất kỳ lời đòi hỏi tiền chuộc nào, và cơ thể cô ấy chưa bao giờ được nhận dạng trong bất cứ cuộc điều tra tội phạm án mạng nào hết. Chẳng có gì ngoài sự vắng mặt triền miên của cô ấy! – Anh kết thúc câu chuyện của mình với nỗi buồn trĩu nặng.
— Chúa ơi! Xin thứ lỗi cho sự thiếu tế nhị của tôi – Monica bối rối, ân hận vì đã quá tò mò.
— Không sao đâu! Chỉ có điều… Tóm lại… tôi chỉ mong sao lấy lại được cuộc sống bình thường cho mình.
—… Gặp lại con gái ông ư? – Cô thốt lên rồi ngay lập tức nguyền rủa mình vì đã đặt ra câu hỏi này.
— Là do tôi lúc nào cũng nói rất to qua điện thoại! Tôi thiếu sự kín đáo – anh tự nhận xét về mình và nở nụ cười đầu tiên trên môi – nhưng cô nói đúng đấy! Con gái tôi, đứa con gái dịu hiền yêu quý của tôi gán cho tôi trách nhiệm về sự biến mất của mẹ nó. Tôi đã thường xuyên vắng mặt. Tôi lúc nào cũng ưu tiên cho công việc.
Cô gái trẻ suýt nữa thì ngắt lời anh, nhưng Saint Hilaire, bằng ánh mắt đã ra hiệu cho cô hiểu rằng chẳng cần thiết phải đặt câu hỏi.
— Tôi là Chánh thanh tra sở cảnh sát. Tôi đam mê công việc của mình, có lẽ còn mạnh hơn cả lý trí nữa! Và thế đấy, ngày hôm nay, vợ tôi đã bỏ đi còn con gái thì chẳng thèm nói chuyện với tôi nữa.
— Con gái ông bao nhiêu tuổi? – Monica hỏi và sẵn lòng ngồi nghe người đàn ông bị tổn thương, nhưng không mất đi vẻ quyến rũ này.
— Nó hai mươi bảy tuổi. Nó là bác sĩ pháp y – Anh nói đầy vẻ tự hào.
— Cô ấy có vẻ đang muốn tiếp bước cha mình – Cô nói thêm, như để an ủi anh.
— Có thể, nhưng kể từ đó, con đường của chúng tôi càng xa nhau hơn! – Saint Hilaire nói và vén tay áo vét lên để nhìn đồng hồ. – Xin lỗi cô, nhưng tôi phải gọi một cú điện thoại rất quan trọng cho công việc của mình. Tôi sẽ đi ra hành lang nếu điều ấy không làm phiền cô!
Bằng một cái gật đầu, cô gái đồng ý nhưng mắt vẫn không rời khỏi anh. Cô thấy anh hợp gu mình. Anh chắc phải hơn cô chừng mươi tuổi, nhưng điều đó không hề gây trở ngại cho cô. Cô thích khuôn mặt hơi gãy của anh, khuôn cằm đầy đặn, cặp mắt sẫm biết nói. Anh có mái tóc đen và cắt ngắn, hai bên thái dương điểm màu xám bạc đem đến cho anh một vẻ đàn ông hấp dẫn kinh khủng. Vóc dáng anh hình như rất tráng kiện. Khi anh kéo cánh cửa để bước ra hành lang, cô hình dung dưới tấm áo vét kia là một cơ thể rắn chắc, khiến lớp vải áo sơ mi của anh căng ra. Anh chắc phải cao chừng mét tám mươi. Anh là người bạn đồng hành lý tưởng cho chuyến du lịch đêm nay.
Phong cảnh trượt đi đều đều trước mắt Chánh thanh tra. Con tàu đã chớm leo đoạn dốc dựng đứng. Saint Hilaire suy nghĩ vài giây trước khi bấm số máy của Wuenheim mà anh vừa viết trong lòng bàn tay trái.
— Chánh thanh tra Wuenheim đây, tôi xin nghe!
Đó là lần đầu tiên anh nghe giọng nói của người đàn ông đã quyến rũ được con gái anh. Trước đây ít lâu, trong một cuộc nói chuyện ở trụ sở Quai des Orfèvres[5], anh đã khám phá ra Chánh thanh tra của IGS. có mối quan hệ thân mật với tân nữ bác sĩ pháp y của Viện pháp y Paris. Cô đang làm lại cuộc đời trong lúc cố gắng tách cha mình ra khỏi tương lai của mình. Cuộc nói chuyện này còn hơn cả sự ngẫu nhiên. Saint Hilaire những muốn cuộc giới thiệu ra mắt được hợp lệ hơn: anh hình dung con gái anh đưa bạn mình về giới thiệu với gia đình, vào một ngày chủ nhật nào đó; vợ anh sẽ chuẩn bị một bữa ăn thịnh soạn, anh hẳn sẽ tặng chàng rể tương lai của mình chai whisky hảo hạng nhất trong bữa khai vị; rồi họ sẽ cùng nhau đi dạo trong công viên Buttes–Chaumont, cùng nhau tận hưởng không khí tháng ba. Cuối cùng, họ sẽ đến náu trong một quán bar nào đó, sưởi ấm đôi tay quanh một tách trà nóng. Marthe có lẽ sẽ nói bóng gió về một đám cưới nào đó đang được thành hình phía chân trời xa, và thậm chí còn có thể biết liệu Wuenheim có yêu trẻ con không. Một ngày chủ nhật như ngày anh đang mong đợi đây, Saint Hilaire biết rằng mình sẽ chẳng bao giờ được nếm hương vị của nó. Cuộc sống đã quyết định theo hướng khác. Gia đình anh giờ chỉ còn là một hoài niệm buồn. Ngày một ngày hai, nó đã bay lên, vỡ tung ra thành những mảnh nhỏ, vỡ tan tành…
— Chánh thanh tra Saint Hilaire của sở cảnh sát Saint Georges đây! – Anh nói cụt lủn – Tôi vừa được biết ông đã bắt tạm giam một trong những cộng sự dưới quyền tôi mà thậm chí không thèm thông báo cho tôi biết, thưa ngài Wuenheim!
Cán bộ viên chức thuộc khối Chánh thanh tra cảnh sát có thói quen xưng hô thân mật với nhau. Nhưng Saint Hilaire muốn đặt khoảng cách vào giữa anh và người đàn ông này. Hơn nữa, dù muốn hay không, thì anh ta có thể sẽ là “con rể” anh, và do vậy vẫn phải tôn trọng anh.
Cánh cửa khoang khép không kỹ. Từ giường ngủ của mình, Monica Scalzo có thể nhìn thấy viên cảnh sát đang đi lại bồn chồn trong hành lang toa tàu.
— Tôi vừa nói chuyện với người lãnh đạo khu! Chánh thanh tra Tỉnh trưởng Pupillin đáng ra phải được thông báo trước chứ?
Một luồng không khí lạnh lọt vào qua ô cửa khép hờ, thổi vào mặt cô gái. Dẫu vậy, cô vẫn tiếp tục quan sát viên cảnh sát.
— Tôi yêu cầu được nói chuyện với Caramany – Anh ra lệnh.
Giọng nói và cử chỉ của anh bộc lộ rõ cơn tức giận. Bàn tay trái anh lúc thì bám vào thanh vịn của hành lang, lúc khác lại giơ lên chỉ vào một kẻ bị kết tội ảo trong không khí. Cô căng tai để thu nhận rõ hơn cuộc hội thoại.
— Đồng ý, nhưng chúng ta sẽ giải quyết sự thiếu tôn trọng lề thói này trước giám đốc cảnh sát khu vực. Tôi sẽ đề nghị ông ấy tổ chức một buổi họp ngay khi tôi về đến Paris để làm sáng tỏ vụ này – Anh đe dọa.
Monica kéo tấm chăn đắp lên tận cằm. Không khí mát lạnh và cô đã tận dụng lúc ở một mình trong khoang để thay bộ đồ ngủ. Rồi cô trườn xuống dưới tấm drap của giường mình trong lúc đợi Saint Hilaire quay trở vào.
— Sáng mai, ngay khi xuống tàu, tôi sẽ tới văn phòng ông ngay. Tôi hy vọng những bằng chứng của ông sẽ có căn cứ, nếu không ông sẽ phải giải thích hành động sai lầm này! – Chánh thanh tra tiếp tục vẻ hết sức tức tối.
Cô khám phá ra một khía cạnh khác của nhân vật này. Con người cô độc với vẻ ngoài hào hoa, phong nhã này có thể trở nên hung tợn, tùy theo tình huống. Cô có thể nhận ra điều đó: cô thích sự đối lập này.
— Wuenheim à! – Saint Hilaire nói thêm.
Anh lưỡng lự. Miệng anh như đờ ra. Một khoảng im lặng ngắn báo trước câu hỏi ngập ngừng của anh:
—… Wuenheim này… con gái tôi thế nào?
Bất thình lình, phong cảnh núi non chợt biến mất trong bóng tối.
— Chó chết, con đường ngầm! – Anh buột miệng nói to.
Anh đã muốn giữ bình tĩnh. Anh đã tự nhủ sẽ nói nhẹ nhàng, từ tốn. Nhưng tình hình, tính cách của Chánh thanh tra Ủy ban Thanh tra tổng hợp các sở cũng như mối quan hệ của anh ta với con gái anh, đã khiến cho những ý định của anh quay sang hướng tồi. Vẻ mặt anh còn in dấu điều đó. Dẫu vậy, anh bước vào khoang ngủ và cố nặn ra một nụ cười với người đồng hành một đêm của anh.
Monica đáp lại anh y hệt vậy trong lúc nhìn anh mở va li của mình. Cô không hề do dự lấy một giây đồng hồ:
— Những thông tin không được tốt sao?
— Tôi sợ là đúng như thế – Saint Hilaire trả lời mà không đi sâu hơn nữa.
— Vậy đó là một ngày mà cả hai chúng ta nên quên đi – Cô thốt ra, theo kiểu mời chào.
Chánh thanh tra chẳng phải là một gã khờ. Anh đủ sáng suốt và chín chắn để hiểu rõ điều mập mờ mà cô nàng xa lạ này muốn đề cập. Mái tóc vàng rực, buông thả, phủ đặc trên nền gối trắng tinh. Với cảnh trang trí tuyệt hảo, khoảnh khắc thời gian tuyệt vời!
— Nghe này… – Anh nói, vẻ hết sức lúng túng. Anh kiếm tìm từ để diễn đạt điều mà anh sẽ không thực hiện. – Điều đó lẽ ra sẽ rất vui và sẵn lòng, và sáng mai tôi chắc chắn sẽ hối hận cho mà xem, nhưng…
Cô nhìn anh chằm chằm với đôi mắt rực lửa của mình. Anh cố gắng bơi ngược dòng.
— Nhưng tôi không thể! – Anh nói nốt, càng bối rối hơn.
— Tôi hiểu – Cô đáp, đầy thương cảm.
— Tôi vẫn không sao kết thúc được câu chuyện với vợ tôi – Anh thú nhận để minh chứng cho tình cảnh của mình – Nếu như tôi biết chắc chắn rằng cô ấy chạy trốn khỏi tôi, rằng cô ấy bỏ đi là do tôi, thì tôi có thể sẽ lại bắt đầu sống, lại bắt đầu yêu. Nhưng làm thế nào để biết được đây?
Chánh thanh tra hình như rất tuyệt vọng, vẻ ấm cúng thân mật trong khoang tàu đêm tạo điều kiện dễ dàng để anh dốc bầu tâm sự. Thổ lộ với một người phụ nữ xa lạ giúp anh giải tỏa gánh nặng cô đơn chất chứa từ nhiều tháng liền.
— Hãy thử hình dung ra cảnh cô ấy bị giết bởi một tên đồi bại nào đó hay cô ấy bị giam nhốt dưới một tầng hầm sâu? Thế thì làm sao tôi có thể thả mình với một người đàn bà khác được? Làm sao tôi có thể quên khuôn mặt cô ấy khi tôi ngắm nhìn cô được cơ chứ?
Anh hình như đang sống trong sự mặc cảm.
— Tôi nhìn thấy những bóng ma cô ạ. Cô có thấu được lòng tôi không? – Anh hỏi cô trong lúc đang rất bấn loạn.
Monica Scalzo biểu thị bằng một cái gật đầu đồng tình. Tuy nhiên, cô hất nhanh mảnh chăn đắp và nhổm dậy, mắt vẫn không rời khỏi anh chàng Saint Hilaire bất hạnh lấy một khắc. Bộ quần áo ngủ bằng lụa mỏng manh in rõ những hình khối hài hòa. Không cần hỏi ý kiến anh, cô áp sát ngực vào gần nửa người trên của anh. Vòng tay cô ôm ghì anh. Trước sự đụng chạm của hơi ấm nồng nàn, êm dịu đầy nữ tính ấy, anh để mặc cô dìu đến tận bên giường ngủ. Lần đầu tiên kể từ khi sống độc thân, người cảnh sát để cho một người phụ nữ tiến lại gần mình. Mùi nước hoa của cô ngọt ngào và mạch máu anh rần rật. Một vũ điệu Xaraban của các hình ảnh nhảy rộn ràng trong đầu anh. Trong những hình ảnh rối bời ấy, khuôn mặt vợ và con gái anh pha trộn xen lẫn với những khuôn mặt trong các bức tranh của các bậc thầy lỗi lạc cao siêu. Từ cơn rùng mình đến những cơn chóng mặt, cô đằng sau anh, vuốt tóc anh. Anh để mình được ôm ghì. Một trận mưa đá đập vào cửa sổ khoang tàu, ru Saint Hilaire vào những giấc mơ bất ngờ không định trước…
— Hãy ngủ đi, Chánh thanh tra đẹp trai của tôi ạ, hãy ngủ bình yên đi nhé! – Monica thì thầm trong lúc nghe thấy nhịp thở nặng nề của anh – Cô ấy chẳng xứng đáng với ông đâu!
❀ ❀ ❀
[1] Tiếng Ý: Xin lỗi.
[2] Một tấm vé đi Paris, vé ưu tiên (N.D).
[3] Tiếng Ý: Cảm ơn.
[4] Văn hào Pháp, tác giả của 2 cuốn tiểu thuyết nổi tiếng: Đỏ và Đen, Tu viện thành Parme.
[5] Trụ sở Cảnh sát Paris.