Kẻ Săn Người

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 26 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Mười Chín

❊ ❊ ❊

Eve rất cáu Wuenheim. Làm sao mà anh lại dám cho người theo dõi cô chứ? Đồ đểu cáng! Quân cảnh viên Sarras lái xe một cách thận trọng và luôn đều đặn ngó kính chiếu hậu. Cô gái ngồi bên cạnh anh tuyên bố sẽ chấm dứt mối diễm tình của mình với Chánh thanh tra. Cô thề là mọi sự đã hoàn toàn kết thúc giữa hai người bọn họ. Eve Saint Hilaire còn cẩn thận thực thi ngay điều mà cô vừa tuyên bố. Cô lôi điện thoại di động của mình ra và bắt đầu gõ một cách điên cuồng lên các nút bàn phím. Yvan Sarras rất cố gắng can ngăn cô bằng cách tìm lời biện hộ cho người đàn ông quá đỗi khó chịu này, nhưng cô chẳng muốn nghe gì hết. Hành động của anh ấy là không thể thứ lỗi được. Người cảnh sát bình tĩnh giải thích rằng chuyện hoàn toàn bình thường, rằng Chánh thanh tra Wuenheim lo lắng nên cho người bảo vệ bạn gái mình trước những sự kiện mới xảy ra gần đây.

Nhưng Eve lại bắt đầu nổi giận. Cô đòi sự thẳng thắn, cô quên mất rằng đêm qua cô cũng đã nói dối anh! Một tiếng chuông thông báo cô đã gửi đi một tin nhắn đến người nhận tin bất hạnh kia. Đấy! Thế là xong! Trong một khoảng thời gian kỷ lục, cô vừa mới chính thức cắt đứt với anh ấy. Cô bực bội ném điện thoại di động vào trong túi xách tay của mình. Nếu cô không sợ làm nát hết xương tay thì cô hẳn đã giáng một cú đấm mạnh điên khùng lên khung xe rồi.

— Cô biết đấy – Sarras nói để thay đổi chủ đề – tôi oán giận mình hết chỗ nói. Chúng tôi lẽ ra đã hủy bỏ vũ khí đó ngay khi phát hiện ra nó. Điều đó hẳn đã tránh được cho cha cô phạm phải điều tồi tệ nhất.

Anh ta nói với giọng chân thành nhất trong khi vẫn nhìn đường để lái xe. Kênh radio của cảnh sát để mở và những cuộc hội thoại của các đội tuần tra với trạm chủ lần lượt tung ra trong tiếng ồn náo động.

— Cha tôi vô tội! – Cô thốt lên, đưa anh ta vào trọng tâm câu chuyện.

— Thế nhưng! Sao lại có thể thế được chứ? – Người cảnh sát dò hỏi.

Cô gái, không thể giữ được nữa, thổ lộ với anh ta những lý do đích thực đã dẫn cô quay trở lại Viện pháp y. Cô kể chi tiết cho anh ta nghe những khám phá mới của mình: việc so sánh kích cỡ những vết thương của hai cơ thể với lưỡi dao, sự phát hiện ra thanh quản bị giập nát trong cuống họng Caramany. Từ những điều đó, cô đi đến những kết luận sẽ chứng minh sự vô tội của cha cô. Sarras hình như rất ngạc nhiên về những kết quả khám nghiệm cũng như lòng dũng cảm mà Eve đã phải dồn vào đó để quay lại mổ xẻ thân thể người mẹ khốn khổ của mình.

— Làm sao mà cô lại có thể thực hiện tất cả những cuộc tìm kiếm này chứ? – Anh ta hỏi, vẻ sững sờ.

— Hãy nghe này! Mong cho mọi sự được sáng rõ hoàn toàn – Cô tuyên bố một cách rắn rỏi – Tôi đã mất đi mẹ mình nhưng tôi nhất định không để mất nốt cha tôi và tôi sẵn sàng làm mọi chuyện để tìm ra kẻ sát nhân đích thực đã giết mẹ tôi!

Viên cảnh sát thực sự khâm phục ý chí của cô gái này. Anh đã bị cô quyến rũ.

— Tôi rất thích nhìn cô khi cô nổi giận.

* * *

Wuenheim đóng sập cửa khi ra khỏi phòng thẩm vấn. Bên trong, thầy pháp dởm Troplong than vãn khóc lóc cho sự vô tội của mình. Rất nhanh, Chánh thanh tra nhận ra rằng sẽ chẳng thu thập được gì nữa từ một tên ngờ nghệch như vậy. Anh giao cho cấp dưới của mình nhiệm vụ xử lý ông thầy pháp dởm này bắt đầu từ con số không. Nhưng buổi sáng hôm đó đã chẳng trôi qua một cách yên lặng. Sự trình báo của một vị thám tử tư về vụ Chánh thanh tra Saint Hilaire và một cô gái có tên là Rebecca Portia đã lấy trộm chiếc xe hơi của ông ta, đã được thông báo tới tất cả các sở, các ban ngành của ngành cảnh sát. Chộp lấy thời cơ, một người trong đội của anh đã đến thả mồi câu những thông tin từ vị thám tử tư bị còng kia. Đi ngược lần theo hướng của Saint Hilaire và theo sát dấu vết anh từng tí một, Chánh thanh tra Wuenheim đã phái gấp một đội tuần tra khác tới số 1, phố Chapelle, trong quận 18 của thành phố Paris. Chiếc xe hơi phân khối lớn, hạng sang đã được tìm thấy ngay. Nó bị tháo trộm nhiều thứ, đã mất hẳn sự tuyệt diệu. Một đội đặc nhiệm đã bật tung cánh cửa căn hộ nhỏ của Marthe Saint Hilaire, nhưng chẳng phát hiện ra điều gì hay ho ngoài ba chiếc tách bẩn và phần còn lại của một hộp bánh ga tô khô.

Wuenheim tự mình đảm nhiệm việc thông báo cho Chánh thanh tra Tỉnh trưởng, Henri Pupillin, về sự tồn tại của căn hộ nhỏ mà trong hộp thư có gắn rõ ràng tên vợ ông. Vị chỉ huy sắp nghỉ hưu bùng nổ một cơn giận dữ điên dại, tự ái vì bị cấp dưới coi thường như vậy. Dẫu sao ông cũng cảm ơn anh ta vì thông tin này và hứa sẽ thông báo lại ngay khi ông nói chuyện thực hư với vợ ông.

Cuối cùng, anh ghé thăm hãng cho thuê người mẫu của nữ nhân vật có tên Rebecca Portia. Wuenheim có chuyện để nói với cô ta đây! Cô ta sẽ buộc phải giải trình về việc dính dáng đến phi vụ này và thuật lại cuộc chạy trốn điên khùng của họ đêm hôm trước.

Wuenheim vui sướng. Anh thích sự náo động, sự sôi sục của các sự kiện diễn ra xung quanh mình. Anh phát ra những mệnh lệnh chính xác. Và mỗi hoạt động được thực hiện lại có một thông tin đưa về khiến anh xích lại gần Saint Hilaire. Anh là một người đi săn. Anh thích truy đuổi con mồi trước khi con mồi này buông vũ khí. Và người đồng nghiệp của anh không phải là một con mồi dễ thuần phục.

Điện thoại rung lên trong túi quần anh. Anh nhanh chóng lôi nó ra và hiểu ngay nội dung tin nhắn. Người nào chạm mặt Chánh cảnh sát đúng lúc ấy, chắc phải hình dung rằng anh vừa nhận được tin thông báo cái chết của cha hay mẹ anh. Mặt tái nhợt, anh phải đọc đi đọc lại đến ba lần:

Thật xấu hổ thay cho anh! Việc anh cho người theo dõi em là không thể chấp nhận được. Sự thiếu lòng tin của anh khiến em ngao ngán. Mọi thứ vậy là đã kết thúc. Vĩnh biệt!

Đương nhiên là anh gọi lại ngay lập tức, nhưng Eve đã quyết định không thèm nói chuyện. Anh khép mình trong một căn phòng làm việc để gửi cho cô một tin nhắn, trong đó anh cố gắng một cách vụng về giải thích rằng cuộc theo dõi mà anh cho thực hiện ấy chỉ là để bảo vệ cô cẩn mật hơn nữa trước cha cô. Điều này, sau khi suy ngẫm, anh thấy có vẻ như là một ý tưởng rất không hay bởi Eve không thấu hiểu hết cấp độ nguy hiểm của Saint Hilaire trong án mạng Caramany. Thế nên, anh nhắn thêm một tin thứ hai, trong đó anh chỉ đề nghị một cuộc nói chuyện trực tiếp để anh giải thích rõ ràng về việc làm của mình. Sau đó, anh gọi cho Đại úy Poncey.

— Anh vẫn để mắt nhìn cô Saint Hilaire đó chứ? – Anh hỏi người điều tra viên kia một cách xảo trá vờ vĩnh.

— Vâng! Ờ… Nói tóm lại, tôi đang ở trước Viện Pháp y đây – Poncey lưỡng lự trả lời.

— Anh không có gì để nói thêm cho tôi biết nữa hả, kể từ cuộc đàm thoại mới đây nhất của chúng ta?

— Ờ, thì.. không…

Poncey chẳng biết nói gì cả. Làm sao thú thật với sếp mình rằng cô bạn gái của ông đã lừa dối ông, hơn nữa lại với một cảnh sát viên!

— Cô Saint Hilaire đã ra bờ sông Seine trong lúc nghỉ trưa. Cô ấy đã đến một tiệm hoa và hiện giờ tôi nghĩ là cô ấy đang ở chỗ làm việc – Anh ta ấp úng nói.

— Anh nghĩ thế hay anh chắc chắn về điều đó hả? – Chánh thanh tra gặng hỏi.

— Thực ra mà nói, tôi nghĩ rằng…

Wuenheim không để Poncey có thời gian nói hết câu. Anh mắng anh ta là đồ bất tài, dọa sẽ ném anh ta đi trực giao thông bởi anh ta thậm chí đã không giữ được bí mật khi thực thi một vụ theo dõi mà để bị “lột mặt nạ”. Đại úy buộc phải thừa nhận rằng mình đã mất dấu cô gái trẻ trong một vụ tắc đường. Nhưng anh ta cố giấu sự thật về cuộc gặp gỡ giữa Eve Saint Hilaire và quân cảnh viên Sarras.

Rụng rời trước tin nhắn của bạn gái, tuyệt vọng khi thấy chuyện tình của mình bị đổ vỡ như vậy, Chánh thanh tra không còn biết phải giải quyết ra làm sao. Tuy nhiên, anh tìm ngay ra những nguồn cần thiết để tiếp tục đuổi theo hướng mà anh đã định. Đó là cách duy nhất chứng tỏ cho Eve thấy rằng anh có lý khi bảo vệ cô khỏi cha mình. Anh nhất định phải tóm bằng được Saint Hilaire và bắt ông ta thú nhận những tội ác đã gây ra và nhất là trong án mạng của vợ ông ta. Trong tình trạng tinh thần ấy, anh đến thăm những nhà quản lý của hãng cho thuê người mẫu.

Monica Portia giận điên người khi nhìn thấy cô em gái song sinh của mình bước vào văn phòng giao dịch của hãng. Ngay lập tức, cô tuôn ra một tràng bất tận những lời trách cứ, và quầng thâm ở mắt Rebecca góp phần đổ dầu vào lửa.

— Cô sẽ không nói với tôi rằng cô đã ngủ với một khách hàng chứ hả? – Monica Portia gầm lên trong phòng tiếp khách.

Rebecca nở một nụ cười của kẻ mắc lỗi. Vi phạm quy định, có nghĩa là có nguy cơ làm đổ bể tất cả. Hai chị em gái luôn luôn giữ mình để người ta không nhầm mà đổ đồng họ với những cô gái gọi. Phạm một sai lầm như vậy, là có nguy cơ cảnh sát theo dõi gái điếm ập đến bất kỳ lúc nào. Hơn nữa, Monica biết rõ rằng Rebecca không sao diễn kịch được trước mặt khách hàng, nếu như tim cô đang loạn nhịp vì một người đàn ông khác. Những tiếng la hét của chị gái hình như không ngấm vào được đầu cô gái trẻ yêu kiều tóc vàng. La rầy đến khô cả cổ, cô chị đành phải chấp nhận sự thật hiển nhiên.

— Chúa ơi! Cô bé này đã yêu mất rồi!

Rebecca cố gắng giải thích cho người chị gái song sinh của mình rằng chị chẳng nên nhìn đâu cũng thấy điều xấu và rằng cô đã chẳng quan hệ tình dục bất kỳ lần nào trong suốt đêm qua, nhưng cô lại sốt sắng nói cho chị gái biết về Chánh thanh tra Saint Hilaire. Monica Portia đành cố kiểm soát cơn tức giận của mình và tập trung tư tưởng nghe những diễn biến của ngày hôm trước. Rebecca kể lại, khi ở trong nhà hàng, cô đã bị Chánh cảnh sát đẹp trai lột mặt nạ như thế nào. Rồi cô kể lại cuộc đột nhập của họ vào nhà thám tử tư, tuy nhiên cô không đề cập đến những vụ dọa nạt bằng súng ống, vụ còng tay ông ta và vụ trộm chiếc xe tuyệt đẹp của vị thám tử. Cuối cùng, cô kể cho chị nghe về đêm mà cô đã trải qua cùng với Saint Hilaire. Cô lờ tịt đi việc anh là đối tượng của một tờ lệnh truy nã vì tội giết người.

— Đấy! Chị biết hết rồi đấy! – Cô kết thúc câu chuyện mà chẳng tỏ ra xấu hổ chút nào.

Chính lúc đó thì hai chiếc xe cảnh sát, rú còi inh ỏi, đến phanh gấp trượt ngay sát cửa kính của hãng. Một người đàn ông cao lớn và gầy nhẳng đeo cặp kính bước xuống, vẻ điên cuồng. Anh ta đẩy cửa và chưng ra tấm thẻ cảnh sát của mình.

— Chào các cô! – Anh ta vừa nói vừa gật đầu chào – Chánh thanh tra Wuenheim…

* * *

Bát đĩa bay vù vù và vỡ tan ra thành từng mảnh trong nhà bếp. Henri Pupillin đã biến thành một con vật hoang điên khùng khi vợ ông lấy cớ đi mua đồ trở về. Ngoài sự nói dối của Irène, thì ông đã phải chịu để cho con sói trẻ hung hăng Wuenheim đó sỉ nhục, ông tự ái. Tất cả các đồng nghiệp cùng cấp của ông chẳng bao lâu sẽ biết chuyện anh ta vừa lăng nhục ông. Giọng nói của anh ta đã chứng tỏ một niềm vui bạo tàn khi báo cho ông biết sự phản bội của vợ ông. Pupillin, chưa bao giờ tạo điều kiện dễ dàng cho anh ta trong công việc, mỗi khi anh ta đến điều tra về một trong những sở của ông, ông sẽ chẳng bao giờ còn bắt chẹt anh ta được nữa. Ông sẽ không thể tránh cho quân của mình khỏi bị đám boeuf–carottes này quay như quay chong chóng nữa. Điều ấy khiến ông phát điên, ông không nguôi giận chút nào mặc dù Irène khóc nức nở. Ông sẽ phải trình bày thế nào trước sở Cảnh sát thành phố Paris đây? Người ta chắc chắn sẽ ép ông về nghỉ hưu non, ông cầm chắc điều ấy. Đoạn cuối sự nghiệp của ông vậy là đã điểm. Và tiếng chuông báo tử đã được chính vợ ông gióng lên!

Ông không đợi bà lau khô nước mắt, ra lệnh cho bà kể lại hết tất cả những gì bà biết. Irène, cố kiềm chế cảm xúc của mình, trình bày lần thứ hai trong ngày cách Marthe lựa chọn để biến mất tăm. Bà nói về mối quan hệ giông bão mà người bạn đã dấn vào và vụ tống tiền mà Marthe là nạn nhân. Bà giải thích sự im lặng của mình là do giữ lời hứa với người bạn, bà đã hứa rằng không bao giờ tiết lộ nơi cô ấy ẩn náu. Cuối cùng, bà quên nói với chồng về cuộc gặp gỡ bất ngờ với Pierre Saint Hilaire và Rebecca Portia. Bà cũng từ chối nhắc lại với ông tất cả những giả thiết đã được nghiên cứu vào bữa ăn sáng. Dẫu có không thoải mái về việc cô người mẫu đã đề xuất ý tưởng rằng chồng bà có thể là người dẫn trò, thì bà cũng không hoàn toàn gạch bỏ giả thiết này ra khỏi tâm tưởng. Nhân danh một người bạn thân của Saint Hilaire, ông ấy rất có thể nài nỉ cho đến mức ép buộc Marthe để cô ấy ngừng lừa dối chồng mình. Tin tưởng ở Pierre, Irène quyết định dành cho anh cơ may tìm được kẻ sát nhân thật sự. Sự im lặng của bà sẽ nới cho anh vài giờ để kịp chạy thoát trước những người đang truy đuổi anh.

* * *

Léognan đang sống một trong những ngày tồi tệ nhất đời. Là người vẫn khoái tiện nghi và cuộc sống yên ổn thường nhật, ông không chịu nổi những sự bất ổn của ngày hôm nay. Henri Pupillin cử ông lên cầm quân ra lệnh tại sở cảnh sát, với chức vị tạm thời. Nhưng ông đã trở thành thủ trưởng của một ngôi nhà hoang, vắng tanh vắng ngắt. Saint Hilaire bỏ trốn. Caramany đã bị giết chết. Và Sarras nhởn nhơ ở Viện pháp y, nói tếu táo rằng đi ký một biên bản mà anh ta đã quên không ký trong đêm. Như vậy, thay bằng việc ngồi oai vệ trong chiếc ghế bọc da của Chánh thanh tra và bình thản chờ đến giờ đi uống khai vị, thì ông lại buộc phải tiếp nhận những đơn khiếu kiện ở phòng tiếp tân, do thiếu người. Tất cả những quân số còn lại đã được ban lãnh đạo yêu cầu tập hợp để quyết tìm cho bằng được Saint Hilaire. Chỉ có Claire là vẫn chung thủy với vị trí của mình để trợ giúp cho vị sĩ quan hành chính.

— Nếu có một vụ tấn công nhà băng, thì phải cho tôi một khẩu súng nhé, nếu như anh muốn tôi đảm bảo hậu tuyến cho anh! – Chị vừa nói vừa cười.

Nhưng người đàn ông có trọng lượng quá mức kia không có tâm trạng vui vẻ gì. Những giọt mồ hôi lấm tấm đầy trên trán ông ta và có cảm giác như ông sắp ngã gục. Cả ông nữa cũng tự oán hận mình vì đã đưa con dao cho Saint Hilaire. Chính ông đã ngăn Sarras thông báo cho Chánh thanh tra Wuenheim về vụ phát hiện ra vũ khí này trong văn phòng Trung úy Caramany. Hiện giờ, Chánh thanh tra đang bị truy nã vì tội giết người còn sở cảnh sát thì hoàn toàn lộn phèo, chẳng có tổ chức gì hết.

Một điều thú vị và không kém phần khôi hài, trên cửa lễ tân, một bác sĩ tâm lý “non choẹt” diện một bộ váy tuyệt mỹ màu xám với một chiếc ghim cài áo giả kim cương hình con cánh cam xuất hiện. Cô là người đảm nhận trách nhiệm đưa vào cơ quan cảnh sát này một khóa hỗ trợ về tâm lý cho các viên chức của sở cảnh sát. Cô thu hút sự chú ý của hai nhân viên có mặt ở sở cảnh sát.

— Khi nào tôi có thể nói chuyện riêng được với những thành viên của sở vậy? – Cô ta cất tiếng hỏi.

Claire không thốt ra được một lời nào và ngoảnh nhìn tân thủ trưởng của mình, chờ đợi một phản ứng từ phía ông. Sĩ quan hành chính Léognan bắt đầu bằng việc hỏi danh tính của người xướng ra sáng kiến đó. Khi cô ta cho ông hay rằng chính Sở cảnh sát Paris đã giao nhiệm vụ này, thì ông đành tiếp chuyện, ông lịch sự giải thích ngay với nhà tâm lý rằng trong sở hiện tại chẳng còn ai nữa ngoài Claire và ông, và đề nghị nữ bác sĩ tâm lý lấy hẹn cho một ngày sau đó. Nữ bác sĩ tâm lý nói rõ ngay rằng công việc của cô phải được diễn ra đồng thời với những sự kiện và rằng cô hoàn toàn có thể bắt đầu làm việc với hai người bọn họ. Đó là giọt nước làm tràn ly. Viên sĩ quan hành chính nổi đóa, ông điểm lại tất cả những việc ghi dấu ấn trong suốt sự nghiệp của mình, từ khi còn trong quân đội rồi sau đó là ngành cảnh sát, ông miêu tả chi tiết những án mạng ghê tởm nhất mà ông đã từng chứng kiến và tham gia phá án, những vụ tra tấn, hiếp dâm, chặt đầu hay những vụ kinh hoàng khác mà mọi cảnh sát viên, xứng đáng với danh hiệu này, trong suốt cuộc đời nghiệp vụ của mình, đáng buồn là buộc phải va chạm và chứng kiến. Ông kết thúc bài thuyết trình ma quỷ của mình bằng cách giản lược tầm quan trọng án mạng Caramany do Saint Hilaire gây ra.

— Dẫu sao thì cô cũng không nghĩ rằng chỉ vài nhát dao đâm vào bụng viên Trung úy của tôi sẽ khiến tôi hoảng loạn chứ hả? – Ông nổi đóa trước nữ bác sĩ tâm lý.

Nhưng không chùn bước, cô ta đập lại ngay lập tức rằng một người từ chối tranh luận về một sự kiện nóng hổi như thế này là đang ở trong tình trạng có vấn đề về tinh thần, người có nguy cơ vướng phải một cơn chấn động tâm lý mà nó có thể suy biến thành trầm uất trong những tháng sắp tới.

Viên sĩ quan hành chính không thể chịu nổi trước một điều vô vị như vậy. Thấy mình có lẽ sẽ không thoát khỏi tình hình này, ông liền ra quyết định đầu tiên, nhân danh thủ lĩnh cao nhất của sở cảnh sát. Ông ra lệnh cho Claire thực thi cuộc nói chuyện giải tỏa tâm lý trước tiên. Nữ nhân viên tiếp tân ngay lập tức thôi cười và bĩu môi chống lại viên cảnh sát. Léognan, mong muốn chấm dứt cuộc tranh cãi này, liền lấy cớ có một lượng công việc quan trọng đang chờ và biến mất lên cầu thang, quay về phòng làm việc của mình.

Bực mình vì tất cả những gì vừa xảy đến, vị sĩ quan hành chính lôi từ trong tủ tường ra một chai whisky nhỏ và nốc cạn hai ly đầy để lấy lại bình tĩnh. Một tiếng động vẳng tới từ phòng làm việc của Caramany làm gián đoạn bữa thưởng thức của ông. Thấy lạ, trong giây lát ông nghĩ rằng có thể Sarras đã về. Léognan sững người khi ông băng qua ngưỡng cửa phòng làm việc của Trung úy. Saint Hilaire đang quỳ gối lục lọi trong đống tài liệu của người cảnh sát xấu số vẫn còn nằm chồng chất trên nền nhà, kể từ lúc cuộc khám xét của đội IGS..

Người cảnh sát dưới quyền thốt lên một câu “sếp à!” khiến vị khách giật thót. Viên sĩ quan hành chính không biết liệu ông phải chỉnh lại cách xưng hô của mình hay rút súng ra để nhắm bắn Chánh thanh tra. Đắn đo, ông đứng bất động, bàng hoàng, trước sự việc khó tin này.

— Tôi không giết cậu ấy! – Saint Hilaire nói một cách rắn rỏi – Nếu không thì tôi sẽ chẳng có mặt ở đây để tìm kiếm những dấu hiệu – Anh nói thêm để thuyết phục người dưới quyền mình.

Viên sĩ quan hành chính tốt bụng chăm chú nghe Saint Hilaire. Sững sờ trước những gì ông biết.

— Nhưng ai có thể đột nhập vào sở cảnh sát buổi đêm để lấy đi con dao rồi lại đặt nó về vị trí cũ được nhỉ? – Ông thắc mắc.

Saint Hilaire không thể trả lời. Sự im lặng của anh khiến người trợ lý hoảng loạn.

— Ông không cho rằng tôi có gan làm chuyện đó chứ? – Ông hỏi tiếp, giọng bức xúc.

— Đương nhiên là không rồi! – Chánh thanh tra trấn an – Nhưng tôi cần ông trả lời thẳng thắn cho tôi một câu hỏi.

Không vòng vo, Saint Hilaire hỏi thẳng liệu Sarras có biết chuyện về một mối quan hệ tình cảm ngoài luồng mà có lẽ vợ anh đã có với một ai đó thân cận của anh không, vẻ mặt vị sĩ quan hành chính biểu thị một vẻ ngạc nhiên cực độ. Chánh thanh tra mau chóng hiểu rằng Léognan chẳng dây dưa gì đến toàn bộ câu chuyện này.

— Còn Sarras thì sao! Liệu anh ta có đến lấy con dao ở sở cảnh sát không? – Saint Hilaire hỏi nhanh.

— Sarras ư! Nhưng không thể có chuyện đó được!

Người cảnh sát sững sờ trước sự nghi ngờ của sếp mình.

— Chính tôi, Chánh thanh tra ạ, đã phát hiện ra con dao được treo ngoài cửa sổ đấy chứ! Và sau khi chúng tôi đã suy nghĩ kỹ về những gì phải làm với nó, thì Sarras đã muốn bằng mọi giá chúng tôi phải trình nó cho Chánh thanh tra Wuenheim. Và lại vẫn chính là tôi đã năn nỉ để đặt nó lại nơi nó đã ở trước đây. Vậy nên cậu ta chắc đã không thể tưởng tượng ra một kế hoạch như vậy được!

Saint Hilaire càu nhàu. Anh không biết phải tìm kiếm ở đâu nữa. Các hướng điều tra của anh đều xôi hỏng bỏng không. Những hồ sơ của Caramany đã bị những điều tra viên của đội IGS. lục lọi cả rồi. Chẳng còn lại gì hay ho nữa sất. Anh sẽ phải tiến hành như thế nào để xác định được danh tính hung thủ xảo quyệt đã hãm hại vợ và người trợ lý của anh đây? Anh sẽ gỡ những nút thắt của câu chuyện này như thế nào? Hy vọng của anh càng ngày càng giảm đi mà anh thì chẳng có phương tiện để hành động.

Chứng kiến tình trạng buồn thảm mà sếp của mình đang vướng phải, viên sĩ quan hành chính đề nghị anh dùng bữa trưa. Một bữa cơm ngon chắc chắn sẽ khiến anh phấn chấn lên. Lần đầu tiên, Pierre Saint Hilaire chấp nhận lời mời.

* * *

Chánh thanh tra tập sự Le Taillan càu nhàu một mình trong xe. Anh ta hẳn thích được đi với sếp vào hãng cho thuê người mẫu kia hơn. Không phải ngày nào cũng có những nghi phạm là những người phụ nữ tuyệt đẹp đâu. Nhưng, hệt như mỗi bận, những nhiệm vụ bạc bẽo bao giờ cũng đến tay anh ta, Chánh thanh tra Wuenheim luôn giữ phần thú vị nhất cho mình.

Một cú điện gọi đến từ sở cảnh sát Grandes Carrières, trong quận 18 thành phố Paris, đã yêu cầu sự can thiệp của Ủy ban Thanh tra tổng hợp các sở về một phi vụ có nghi vấn. Cấp trên của anh ta, bẳn gắt xấu tính, đã chỉ định cho anh ta nhiệm vụ này bằng một ánh mắt băng giá. Quyết định đó không còn gì bàn cãi nữa. Viên chức cấp cao vậy là đành chịu và đi về hướng đồi Montmatre.

Hai xe cảnh sát đợi Le Taillan đến, đậu ngay giữa phố. Một cảnh sát viên vận quân phục đón anh ta bằng một lời chào kiểu quân sự và dẫn anh ta vào trong một ngõ cụt để gặp viên sĩ quan cảnh sát hình sự. Điều tra viên chào anh ta một cách kính cẩn và chỉ cho anh ta thấy cái xác không hồn nằm trong một thùng rác. Chánh thanh tra tập sự ngay lập tức nhận ra một người đàn bà. Những đồ thải phủ kín một phần thân thể. Mùi bốc lên thật khó chịu. Le Taillan, đã chực cáu, không hiểu tại sao người ta lại bắt anh phải đến đây. Lại một lần nữa, đó là một sai lầm về phân cấp. Anh ta chuyên trách về đám cảnh sát biến chất và chẳng dây dưa gì với một vụ giết người quá đỗi tầm thường này. Anh ta yêu cầu cho gọi Đội phòng chống tội phạm đến, họ tinh thông về loại việc này. Điều tra viên đã tiến hành những quan sát đầu tiên, giữ được một sự bình tĩnh thượng hạng khi nhìn thấy thấy Chánh thanh tra tập sự quay đầu đi về hướng xe của mình. Khi ấy, anh tự cho phép đáp lại những lời quở trách của Le Taillan:

— Không phải là một sai lầm đâu, thưa Chánh thanh tra – Anh nói và cố nhấn mạnh chức danh của Le Taillan – Tôi đã cho gọi ông đến tận đây bởi đó là tử thi của một người có tên là Mélanie Bouzy!

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Christophe Guillaumot

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.