Kẻ Săn Người

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 44 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Tám

❊ ❊ ❊

Quân cảnh Sarras đến đứng bên cạnh Claire ở bàn lễ tân. Họ tranh luận về những chuyện chẳng đầu chẳng cuối, và sốt sắng chờ đợi Giám đốc Khu 2 ra về. Còn sĩ quan hành chính Léognan, ông này lại đã tạt qua quán bar làm một điếu thuốc lá cuộn và tráng miệng một ly vang trắng để lấy lại tinh thần trước những cảm xúc náo động vừa qua. Trước sự ngạc nhiên cực độ của họ, Chánh thanh tra Saint Hilaire bật ra khỏi cửa phòng làm việc của ông để hối hả chạy xuống cầu thang mà thậm chí không thèm ngẩng lên nhìn bọn họ. Anh ra khỏi sở cảnh sát trong khi mưa lại bắt đầu xối xả trút xuống. Người đàn ông và người đàn bà đưa mắt nhìn nhau trong giây lát, chờ đợi Saint Hilaire có thể quay lại hay sự xuất hiện của Henri Pupillin? Thấy chẳng có gì xảy ra, được trí tò mò bồi thêm, Sarras tiến về cuối tiền sảnh để nhìn qua cánh cửa phòng làm việc của cấp trên đang chỉ được khép hờ. Đứng thẳng, hình như đi bách bộ, Chánh thanh tra Pupillin có vẻ như đang sốt sắng chờ đợi Saint Hilaire quay về. Viên quân cảnh, không hiểu nổi tình hình, cố liều thân bước hẳn vào trong văn phòng.

— Thưa ngài Chánh thanh tra Tỉnh trưởng – anh bắt đầu nói – ông có muốn tôi tháp tùng ông không?

Henri Pupillin đưa ánh mắt tối sầm của mình nhìn người cảnh sát.

— A! Là anh hả, Sarras! – ông nói và thoát ra khỏi những suy nghĩ của mình – không, không cần đâu, cảm ơn. Tôi sẽ ở lại đây chút nữa với Chánh thanh tra Saint Hilaire. Tôi nghĩ rằng ông ấy cần sự ủng hộ của tất cả chúng ta trong những giờ khắc như thế này.

Trước ánh mắt sửng sốt của người đang nghe chuyện mình, Chánh thanh tra hiểu ngay rằng thông tin vẫn còn chưa được truyền đến tận đây:

— Người ta đã tìm thấy vợ ông ấy bị chết!

Một lần nữa, người quân cảnh lại đến ngồi trên một trong đám ghế. Anh ta đưa tay gãi đỉnh đầu đã được cạo trọc, bàng hoàng trước thông tin này.

— Tự vẫn ư? – Anh ta hỏi.

Pupillin đi vài bước về phía cửa sổ rồi quay lại để đối diện với người viên chức cảnh sát.

— Đó chính là người đàn bà đã được tìm thấy trong hầm ngầm của Caramany…

Sarras đưa bàn tay trái lên bưng miệng. Bầu trời như đổ sập xuống đầu anh. Một ánh mắt lia nhanh trên mặt bàn làm việc xác nhận những nghi ngờ tồi tệ của mình. Anh ta nhảy bổ về phía Pupillin, quên cả thể thức.

— Thế Chánh thanh tra đi đâu? – Anh ta đỏ mặt lên hỏi.

— Ông ấy bảo tôi ở đây đợi. Ông ấy đi rửa mặt trong nhà vệ sinh – Chánh thanh tra tỉnh trưởng nói, sững sờ trước câu hỏi của người quân cảnh.

— Chúa ơi! – Sarras than – ông ấy đã đi giết anh ta rồi!

* * *

Bộ complet của Saint Hilaire không chống chọi được những đợt mưa xối xả tiếp tục đổ xuống Paris. Lời xin lỗi đưa ra với ông bạn Henri Pupillin của anh để bỏ trốn khỏi sở cảnh sát đã không cho phép anh đem theo áo măng tô. Anh đã chọn cách đi bộ để đến điểm hẹn một cách nhanh nhất. Anh biết rất rõ khu phố của anh, và cũng biết rõ rằng mình có lẽ chỉ đến đó trước những người đuổi theo sau vài phút mà thôi. Nước chảy dọc sống lưng, chảy vào cả quần mà anh cũng không buồn để ý. Đi hết ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác, Saint Hilaire đã không chịu nổi tin sau cùng này. Vẻ mặt buồn rười rượi của người bạn Henri Pupillin khi nhắc lại cho anh nghe về cái chết của vợ anh, những lời nói giết người ấy cứ văng vẳng bên tai anh: “Người đàn bà bị Caramany đâm chết, chính là Marthe!” Câu nói thật đơn giản và rõ ràng.

Chẳng có gì là hoa mỹ từ phía Chánh thanh tra Tỉnh trưởng cả, người vốn biết rõ việc thông báo một cái chết thì khó khăn đến mức nào. Những câu “tại sao”, những câu “thế nào” mà anh tuôn ra đã không có được câu trả lời từ miệng bạn anh. Marthe đã chết. Làm sao điều ấy lại có thể cơ chứ? Vài giờ trước đó, anh đã lấy lại niềm hy vọng nhờ người đàn bà xa lạ gặp trên chuyến tàu Florence–Paris. Hay chỉ đơn giản là anh đã mơ? Liệu có phải anh đã là nạn nhân của hội chứng Stendhal không? Monica Scalzo liệu có thực sự tồn tại không? Người đàn ông này đã trút bỏ vẻ ngoài của Chánh thanh tra chín chắn và bình tĩnh. Anh ta đã trở về là một người chồng. Không phải! Một kẻ góa vợ! Sẵn sàng trả thù cho cái chết của người vợ khốn khổ của anh ta. Những bước đi dứt khoát, dài và đều đặn. Khách qua đường tránh xa khi anh đi qua. Anh tiến lên một cách máy móc như người máy. Trong ống tay áo phải, anh giấu con dao đã được dùng để sát hại vợ anh. Caramany sẽ chết dưới lưỡi dao mà hắn đã từng sử dụng. Saint Hilaire đã dứt khoát dùng chính con dao đó giết chết người trợ lý của mình. Tên Trung úy đã giăng bẫy anh. Anh tính nhất định đảo ngược kế hoạch của hắn. Nhưng anh hy vọng có được câu trả lời cho những lý do của hành động mà hắn đã gây ra trước khi xử tử hắn bằng chính lời phán quyết của mình. Anh đã làm gì với Caramany để hắn tấn công gia đình anh như vậy chứ? Marthe có quen biết gì viên Trung úy này không? Và Monica có vai trò gì trong bức tranh ghép hình ma quái này? Saint Hilaire nhất quyết tranh đấu khi trước mắt anh hiện ra tòa nhà cũ kỹ nằm ngay lối vào phố Budapest.

Anh băng qua cửa lớn thoát vào con đường ngổn ngang xe giao hàng. Vô vàn gái làng chơi đến chèo kéo đám khách du lịch bị lạc lối trên ga Du Nord. Nơi ẩn nấp của gã Grec là một khu nhà bỏ hoang mênh mông, nơi những tay nghiện rạc rài, gái điếm, người tỵ nạn không giấy tờ hay những bobos[1] sống buông thả sinh sống kề cận nhau trong một cảnh hết sức suy đồi. Cách đây đã chừng mười lăm năm rồi. Thời ấy, gã Grec là bố già của đám mafia địa phương. Hắn trị vì một cách điệu nghệ những quán bar có quầy tiếp khách, những sex–shop, những hiệu có màn trình diễn khiêu dâm. Tên bất lương, kẻ chưa từng ngán bất kỳ người nào, đã cho chọc thủng lốp xe hơi của Chánh thanh tra khi người này bắt đầu điều tra về những hoạt động của hắn. Saint Hilaire, không thuộc loại người lùi bước ngay trước đe dọa đầu tiên, đã tích tụ đủ những chứng cớ phạm tội của tên trùm mafia để tống hắn chết gí trong tù trong suốt chừng già hai chục năm. Bị dồn đến đường cùng và biết rõ đang bị truy đuổi, gã Grec đó đã lặn mất tăm. Một tên điếm đực pê đê, đã từng chịu ơn Chánh thanh tra, đã tố cáo nơi ẩn náu này của kẻ trốn lủi. Gã Grec không chịu nộp mình trong cuộc truy bắt, liên tục nã nhiều phát súng lên những viên chức cảnh sát đến bắt hắn. Saint Hilaire, phục kích sau một cánh cửa, đã phải sử dụng đến vũ khí của mình. Hai phát súng của anh đã trúng ngay đích. Gã Grec bị bắn chết. Từ đó, tòa nhà trở nên như một biểu tượng, một nhà bảo tàng đối với tất cả bọn đầu trộm đuôi cướp và buôn bán ma túy trong thành phố. Linh hồn gã Grec quấy đảo mọi ngóc ngách của tòa nhà và một số kẻ hút haschich[2], thậm chí còn nói đã nhìn thấy hắn bay xập xòe mờ ảo trong không trung.

Trước cửa ra vào, Maria, một mụ điếm người Bồ Đào Nha có trọng lượng xấp xỉ hai trăm ký, ngự bệ vệ trên một chiếc ghế. Có thói quen bắt chuyện, nhưng bữa nay Saint Hilaire chỉ gật đầu thân thiện với mụ trong lúc đẩy cánh cửa gỗ của tòa nhà. Náu dưới một cánh ô, Maria là một nhân chứng sống của khu phố này. Mụ là người cao tuổi nhất và chắc chắn là kém tươi tắn nhất trong tất cả các cô gái trong khu. Vóc dáng mụ chỉ còn cho phép mụ tiếp những kẻ rối loạn tình dục hay những sinh viên trẻ cá cược nhau về khả năng có thể làm tình với một sinh linh quỷ quái như thế. Nhưng điều đó cũng chẳng khiến mụ khiếp đảm. Mụ đón khách vãng lai từ hơn bốn chục năm nay, và công khai chương ra những tấm ảnh tươi trẻ nhất của mình trong giai đoạn sau chiến tranh. Thời đó, mụ xinh đẹp và đám đàn ông thèm muốn mụ thường vung tay tặng hàng xấp tiền hòng khiến mụ để mắt tới. Nhưng những năm tháng chạy qua đời mụ hệt như trên khu phố nơi mụ sống, dần dần, mụ bị xuống giá.

— Cẩn thận nhé, Chánh thanh tra! – Mụ cất giọng khàn khàn – linh hồn ông ta vẫn lẩn quất đâu đó!

Saint Hilaire thậm chí chẳng thèm quay lại. Cánh cửa tự động khép và nhấn chìm Chánh thanh tra vào trong bóng tối mờ. Anh biết rõ chốn này như đáy túi quần mình. Dẫu rằng đã từ lâu anh không đặt chân đến cái hang cùng lỗ hẻm cần phải lánh xa này, nhưng anh vẫn còn có thể tự định hướng đi được mà không cần đèn. Anh leo lên các bậc cầu thang để tới tầng hai, nơi gã Grec đã bỏ mạng, mười lăm năm trước. Con dao trượt từ ống tay áo xuống lòng bàn tay anh, anh chủ động nắm chặt chuôi dao. Lúc này, anh có thể công khai hành động. Chánh thanh tra ngừng bước khi những tiếng rên rỉ khoái lạc từ hành lang tầng hai vẳng tới chỗ anh. Anh phân tích tình huống và, bằng tay kia, rút tấm thẻ cảnh sát ra. Anh tiếp tục tiến lên, khi lên đến tầng, anh phát hiện ra một con điếm da đen, đứng tựa vào thành vịn lan can, đang giao cấu với một khách hàng vận complet và cà vạt. Quần tụt xuống dưới, người đàn ông giật nảy mình vì sợ khi nhìn thấy tấm biển cảnh sát được Chánh thanh tra chìa ra. Còn người đàn bà trẻ, cô ta lùi lại khi thấy con dao mà Saint Hilaire cầm lăm lăm trên tay. Bằng một cử chỉ cụt lủn, anh ra hiệu cho họ nên im lặng biến đi. Người đàn bà da đen chẳng cần đợi cho vị “cà vạt” kia kéo quần lên, lao xuống cầu thang. Chánh thanh tra, không muốn mất thời giờ, tiếp tục tiến lên. Anh nhanh chóng đến được tầng hai. Bốn hành lang được rọi sáng chỉ bằng những căn phòng không có cửa bao ngoài. Nhiều giọt nước rỏ xuống làm ướt sũng nền nhà mốc xì mà xưa kia đã làm nên tiếng tăm lừng lẫy có một không hai. Pierre Saint Hilaire không hề đắn đo tiến thẳng vào hành lang tối nhất chạy ngoằn ngoèo zích zắc theo các căn hộ cổ xưa. Ở mỗi lối vào, anh đều đứng dán chặt lưng vào tường. Anh thò đầu qua cánh cửa khép hờ mỗi lúc dừng lại đó, để đảm bảo rằng không có ai đang chờ mình đằng sau nó. Anh rảo chân bước qua một người đàn ông đang dặt dẹo trước một món cốc tai ma túy bất chính, phủ phục trước bãi nôn mửa của mình. Tiếng mưa thật đinh tai nhức óc. Những tấm ván gỗ chảy lênh láng do nước xuyên qua vài viên ngói vẫn còn bám lay lắt trên khung mái nhà. Những chữ ký kiểu hình vẽ tam sắc và khó hiểu trang trí một cách buồn thảm ở hành lang, nơi Chánh thanh tra dấn bước vào. Cuối cùng, anh nhận ra cửa vào một gian phòng, nơi mà trước đây anh đã tránh được những phát đạn của gã Grec trước khi đáp trả hai phát. Anh dừng lại ngay. Bước chân sau cùng của anh đã khiến nền nhà gỗ rít lên. Không có tiếng động nào vẳng ra từ phía trong. Anh liếc đồng hồ. Đúng chính xác giờ hẹn.

Caramany chắc chắn ở đằng sau bức tường này. Saint Hilaire nắm chặt cán dao. Tâm hồn của một tên đao phủ, anh đưa mắt tiến đến tầm cửa để thám thính bên trong gian phòng. Một cánh cửa đập mạnh bởi gió, ánh sáng phập phù, trong căn phòng không đồ đạc. Hắn ở đó! Thản nhiên! Ngồi trên một chiếc ghế. Thậm chí còn quay lưng lại phía anh. Caramany đã dựng lên một kế hoạch xảo quyệt. Giờ giải trình đã điểm. Tại sao hắn lại căm thù Saint Hilaire? Tại sao lại giết vợ anh? Đâu là lý do của toàn bộ vụ việc này? Chánh thanh tra bước ra khỏi chỗ nấp của mình sau khi chắc chắn rằng Caramany rõ ràng chỉ có một mình. Anh từ từ tiến lên, tay lăm lăm con dao giấu đằng sau lưng.

— Caramany!

* * *

Tiếng còi rú ầm ĩ, chiếc xe với dung tích xy lanh lớn của Michel Wuenheim tìm được một lối thoát trong đám tắc đường trên đại lộ Sébastopol. Theo sát sau là hai chiếc xe cảnh sát khác, đoàn xe khẩn cấp rời khu đảo Cité sau khi Chánh thanh tra nhận được một cú điện thoại của Henri Pupillin.

— Ông ấy đã đi giết hắn rồi! – Giám đốc cảnh sát hình sự Khu 2 gào lên – Hãy can thiệp nhanh trước khi ông ấy phạm sai lầm không thể sửa chữa!

Pupillin, sau khi nghe Sarras trình bày việc khám phá ra con dao, đã khai thác được địa chỉ nơi hẹn gặp từ vị viên chức này.

Wuenheim gào lên trong máy tọa đàm của mình việc cấm tất cả các đoàn tuần tra tiến vào phố Budapest. Anh muốn là người đầu tiên can thiệp vào vụ này. Anh muốn hai người đàn ông kia phải được bắt sống. Anh có một nhu cầu tuyệt đối để giải đáp cho những câu hỏi, mà lúc này, nó liên quan trực tiếp đến cá nhân anh. Caramany nắm trong tay chiếc chìa khóa của thảm kịch này. Mất hắn, đó là loại bỏ khả năng tìm hiểu phần cuối của câu chuyện. Bắt Saint Hilaire vì tội giết người và ném ông ta vào tù, sẽ là việc làm biến mất nốt thành viên cuối cùng của gia đình Eve. Dẫu rằng khả năng của một sự thỏa thuận ngầm nào đó trong nội dung cuộc đàm thoại ngắn ngủi nhưng đầy ý nghĩa của họ, thì anh phải cố tránh cho “nhạc phụ” mình khỏi nhà tù.

Poncey lái xe cực nhanh. Anh ta lao vào đường dành cho xe buýt, làm bắn tung bùn vào khách bộ hành liều mạng muốn băng qua đường. Một chiếc taxi đang đậu khiến đại úy cảnh sát giảm ga.

— Lao thẳng đi! – Wuenheim ra lệnh.

Poncey đánh một cú vô lăng sang trái. Chiếc xe nghiến nát một gờ nhựa ngăn giới hạn đường ưu tiên. Lúc này, ba chiếc xe hơi luồn lách lao đi giữa làn sóng xe Paris. Chánh thanh tra tập sự Le Taillan ngồi ở hàng ghế sau tài xế, thất sắc bám chặt tay nắm gắn trên trần xe để cố giữ cân bằng.

Caramany đã làm thế nào để giấu phu nhân Saint Hilaire trong suốt hơn một năm qua chứ? Tại sao bây giờ hắn mới giết bà ấy? Yếu tố bùng phát nào là động cơ khiến anh ta ra tay? Bộ não của người cảnh sát sôi sục lên mặc những cú giật nảy của cuộc chạy đua cùng thời gian. Trung tâm điện đàm thông báo khu phố đã được phong tỏa. Chí ít, cuộc truy đuổi, bằng cách này hay cách khác, sẽ kết thúc trong ngày hôm nay, anh thầm nghĩ. Nền đường rất trơn. Dẫu vậy, Poncey vẫn không giảm tốc độ được cấp trên ra lệnh. Một thiếu nữ đeo tai nghe và vừa đi vừa uốn éo, hình như không nghe thấy tiếng còi rú của đoàn xe cảnh sát. Cô băng qua ngã ba đường, nơi đoàn xe lao ra mà không hề để ý đến ba chiếc xe lao như điên thẳng về phía cô. Poncey chỉ đủ thời giờ lượn bánh xe để tránh thiếu nữ, nhưng vẫn không hề dừng lại. Thiếu nữ ngạc nhiên trước cuộc thao diễn, đứng chết trân giữa lòng đường, đối diện với hai chiếc xe còn lại. Xe đầu tiên đã chọn cách lao lên vỉa hè và chết ứ hự trước hàng tay vịn của một cửa vào bến tàu điện ngầm. Xe thứ hai trượt bánh xoay tròn như một con quay và dừng lại trước mặt thiếu nữ vài xăng ti mét.

Poncey liếc qua kính chiếu hậu của mình rồi đưa mắt dò hỏi ý cấp trên.

— Cứ tiếp tục đi! – Chánh thanh tra nói trong lúc cầm máy điện đàm.

Anh ngay lập tức thông báo cho phòng radio gửi đến các nhân viên cấp cứu để trợ giúp người gặp nạn. Các cần gạt nước quét trên mặt kính với những động tác trúc trắc ngắt quãng. Từ xa, những ánh đèn xoay nhấp nháy chỉ ra điểm phải đến. Le Taillan, ngồi gí trong hàng ghế sau, đưa tay xoa đầu. Vào lúc xe trượt bánh, mặc dù đã cố gắng giữ thăng bằng, anh ta vẫn đập phải một trong những ô kính cửa xe. Poncey chỉ vừa đỗ xe ngay giữa phố thì cấp trên của anh ta đã nhảy ra khỏi ghế. Viên đại úy cảnh sát mong muốn được nghe lời khen động viên vì sự nhanh nhạy trong quá trình lái xe của mình, nhưng anh biết rõ Wuenheim rất hà tiện lời khen, huống hồ trong những hoàn cảnh này. Anh là người cuối cùng ra khỏi xe và ném chìa khóa cho một quân cảnh đứng gác.

— Hãy tìm chỗ đậu hộ tôi đi! – Anh yêu cầu và đi theo ngay hai Chánh thanh tra, hai người đã kịp băng qua trước mặt mụ béo Maria.

Đi đến ngang tầm mụ điếm của thế kỷ trước, Poncey dừng ngay lại. Bản năng cảnh sát của anh ta mách bảo rằng không nên hành động kiểu đàn cừu theo bầy Panurge.

— Có lối ra vào nào khác nữa không? – Anh ta hỏi.

* * *

Một cuộc mai phục rồi! Cơn giận dữ đã dẫn anh đến chỗ hành động như kẻ học việc. Bây giờ, anh đang biểu diễn tiết mục của vận động viên thăng bằng đi trên một cây kèo ướt đẫm của khung mái nhà. Không còn giải pháp nào khác. Anh phải chạy trốn thôi. Saint Hilaire đang tức tối. Tức tối chính mình. Anh đã để bị thao túng bởi một con người xảo quyệt nào đó. Người này đã giăng cho anh một cái bẫy và anh đã lao mình vào đó mà chẳng nghĩ suy gì. Bây giờ, anh phải cố gắng ra khỏi đó hệt như một con côn trùng cố gắng thoát khỏi màng lưới mạng nhện. Khi sử dụng hai cánh tay để giữ thăng bằng, anh từ từ tiến lên trên thanh gỗ mục cũ kỹ. Khi đến phía sau người trợ lý của mình, anh đang sẵn sàng đâm thẳng vào lưng anh ta mà chẳng thèm đợi những lời giải thích vì cơn giận dữ của anh đã bốc cao ngùn ngụt. Nhưng, sau khi gọi tên anh ta đến ba lần liền mà không hề có tiếng đáp hay cử chỉ nào đó từ phía anh ta, anh đã đạp xoay chân ghế nơi Trung úy Caramany đang tọa lạc. Hết sức sững sờ, anh phát hiện ra cơ thể bị trói của người sĩ quan đã bị vô số những nhát dao đâm. Tiếng còi gầm rú của xe cảnh sát đã lôi anh ra khỏi tình trạng bị choáng.

Vẻ mặt của Trung úy nhăn nhúm bất động cho phép ta nghĩ rằng anh đã phải chịu đau đớn cùng cực trong suốt những giờ khắc cuối cùng của đời mình. Thân thể đẫm máu để lộ ra những mảng thịt bị đâm nát. Anh quay nhìn con dao trong tay mình và ngay lập tức hiểu rằng mình là một thủ phạm lý tưởng trước những sự kiện diễn ra trong mấy giờ gần đây. Đã nghe thấy tiếng bước chân vọng lên từ trong khoang cầu thang, anh quyết định chạy trốn bằng tầng trên, và giắt dao vào dây xanh tuya quần của mình.

Lúc này, anh như đến bên bờ vực. Cây kèo dài thò ra khỏi tòa nhà và vươn mình trên một mảnh sân nhỏ. Đầu bên kia nâng khung mái của tòa nhà bên cạnh. Hai tòa nhà được xây dựng giống hệt nhau và xưa kia chắc phải được hòa làm một tòa duy nhất. Cách mặt đất chừng hai chục mét, mưa vẫn luôn dữ dội như thế, lại bắt đầu quất thẳng vào mặt anh. Anh đắn đo trong giây lát trước khi dấn lên con đường này. Những tiếng kêu của đám người truy đuổi ngày càng gần trong các tầng nhà, khiến anh phải hành động thật nhanh. Anh bắt đầu bằng việc đặt bàn chân trái mình lên để thử độ bền của cây kèo lộ thiên. Saint Hilaire vẫn luôn luôn thích những cuộc dạo chơi giữa thiên nhiên. Cây kèo này khiến anh nhớ lại vô vàn những thân cây mà anh có thói quen đi trên đó để băng qua những dòng nước trên miền núi cao.

Anh nhìn chăm chăm mái nhà trước mặt được cây kèo, chắc còn hơn cả trăm tuổi, chọc thủng. Đôi giày thành phố của anh không phải là trang thiết bị tốt nhất để chơi trò đi thăng bằng trên dây. Tuy vậy, anh bắt đầu những bước chầm chậm, một chân bước trước chân kia, dang rộng hai cánh tay đến mức có thể nhất để chọi lại những cơn gió giật. Đến nửa đường, một cái đinh nhô lên, khiến gót giày bên chân trái của anh bị kẹt lại. Anh loạng choạng và chỉ chực nhào về phía trước. Hai cánh tay anh xoay tròn trong gió để lấy thăng bằng. Anh cảm thấy bị ngã đến nơi. Một sự xung động nhanh xuất hiện bên chân phải, anh chỉnh lại cơ thể cho song song với cây kèo rồi nằm lên trên nó hệt như người ta bám lấy một cái bè trong một vùng biển động dữ dội. Mặt đối diện lớp gỗ ẩm ướt, Chánh thanh tra nhìn thấy rõ như in lớp gạch tráng men màu nâu lát dưới mảnh sân nhỏ. Trong suốt nhiều năm làm việc, anh đã từng đi thâu gom hơn một tên trộm bị nát tan thây trên mặt đất sau khi bị trượt trên những mái nhà ướt. Hôm nay, anh có thể rồi cũng kết thúc cuộc đời giống như họ. Làm sao anh có thể hình dung ra một đoạn kết như vậy được chứ? Chùm chìa khóa rơi khỏi một trong các túi áo vét. Chỉ vài giây đồng hồ sau nó bật nhảy tưng tưng trên mặt đất. Saint Hilaire ước lượng điều sẽ xảy ra với cơ thể anh nếu như anh sảy chân.

* * *

Wuenheim không biết địa bàn này. Anh lọt vào đầu tiên và ngay lập tức xông lên tầng hai. Anh chạy hết phòng này sang phòng khác, hai tay nắm chặt cây súng lục. Chẳng mấy chốc, Le Taillan đến nơi, anh để mặc anh ta lục lọi tầng đó và trèo lên tầng ba. Thềm đá trong hành lang khiến anh đi chậm lại. Anh phải thận trọng trước mỗi góc khuất mà từ đó Caramany hay Saint Hilaire có thể nhảy bổ ra. Chân tình mà nói, anh muốn tránh cho người mà có lẽ là cha vợ tương lai chắc chắn của mình phạm phải điều không thể sửa nổi, anh gào váng tên ông và đề nghị được giúp đỡ ông. Chẳng mấy chốc, anh khám phá ra cảnh tượng ma quái. Muộn quá rồi! Caramany nằm xoài trên ghế. Một bãi máu loang dưới chân người cảnh sát. Anh ta không đáng phải chịu kết cục bi thảm này, nhưng việc anh ta bị giết chết khiến những lý do về hành động của anh ta trở lên tối mờ hơn. Wuenheim sẽ không thể mang về cho Eve bất cứ lời giải thích nào. Anh sẽ chỉ có thể thông báo cho cô biết rằng cha cô đã trở thành một kẻ giết người, và rằng nhiệm vụ của anh là phải tìm và bắt giữ ông cho bằng được.

— Chúa ơi! – Le Taillan thốt lên khi bước vào trong phòng.

— Le Taillan, hãy gọi ngay cho tôi một đội cảnh sát Hình sự! Tôi sẽ lên lục soát các tầng trên, ông ta hẳn chẳng có thời gian để trốn đi đâu! – Wuenheim nói rồi mất hút sau khung cửa.

Anh chọn ngay cách phóng trực tiếp lên tầng trên cùng. Lối thoát duy nhất là các mái nhà. Cặp chân dài của Wuenheim leo nhanh bốn bậc một lên đến tận tầng tám. Trên một hành lang của khoang cầu thang bộ, một nắm cửa để mở khiến ta hình dung đó là một gác xép. Không chút đắn đo, anh rướn nhảy lên và đã luồn được một khuỷu tay vào đó. Được những cơ bụng rắn chắc trợ giúp, anh chui được ra khỏi ô cửa. Anh đang ở trong một gian gác xép cao chừng già năm mét. Qua mỗi vết nứt, nước mưa ngấm vào thành gỗ trước khi chảy xuống các tầng bên dưới. Wuenheim nhận ngay ra cây kèo dài trồi ra khỏi gian phòng. Những thùng rượu rỗng chất đống lên nhau dẫn đến đó. Không thích chơi trò đi thăng bằng trên dây cho lắm, Wuenheim nhấc một cái thang gỗ được đặt ngay trên mặt đất và dựng sát vào tường, ngay cạnh lỗ hổng mà từ đó thanh kèo nhô ra ngoài. Khi đến được bên cây gỗ ẩm ướt, bất ngờ anh nhận ra Saint Hilaire đang bám chặt vào cây kèo, lơ lửng trong không gian và dưới mưa tầm tã, hình như đang bất động.

— Saint Hilaire!

Kẻ trốn chạy quay lại. Ánh mắt họ giao nhau, một kẻ nhìn thấy cha của bạn tình mình, còn kẻ kia lại phát hiện ra kẻ đã quyến rũ con gái ông.

— Quay lại ngay, Saint Hilaire! – Wuenheim ra lệnh.

Saint Hilaire nhanh nhẹn đứng hẳn lên trên hai chân. Anh không có ý định phải giải trình. Một âm mưu bội phản đặc biệt nhằm thẳng vào anh, và anh không thể tin tưởng bất cứ người nào được nữa. Anh tiến lên trên cây kèo, quyết định bỏ trốn.

— Dừng lại! – Wuenheim ra lệnh và nhắm thẳng mũi súng vào người Chánh thanh tra.

Saint Hilaire ngoái lại một lần nữa. Anh đọc thấy trong mắt người đồng nghiệp rằng người này sẽ chẳng bao giờ dùng khẩu revolver kia chống lại anh. Anh ta không thể giết chết cha vợ tương lai của mình như thế. Saint Hilaire tiếp tục tiến lên, và mất hút vào trong gian gác xép của tòa nhà bên kia. Wuenheim nhanh chóng thu súng về và quyết định bắt chước kẻ bỏ trốn. Đáng buồn là khoảng cách hai mươi mét từ cây kèo xuống mặt đất đánh thức chứng chóng mặt bẩm sinh của anh. Lẩy bẩy như một tàu lá, tuy nhiên anh cũng cố thử đặt một chân ra hẳn bên ngoài mái nhà. Anh muốn đuổi theo ông ta. Anh phải tóm được ông ấy. Nhưng cơn hãi hùng đã chiến thắng ý chí của anh. Khoảng không dưới đất hút anh xuống. Anh sẽ không thể đi xa hơn mà không bị ngã. Anh đứng lại đó. Không sao tiến lên được. Bị kẹt chặt nơi đầu cây kèo.

* * *

Saint Hilaire lăn vào gian gác xép, rơi xuống đống hộp các tông cũ. Áo vét của anh bị xé dọc sau lưng. Anh mất vài khắc trước khi toài ra khỏi đống uế tạp đã khiến cho cú rơi của anh dịu đi. Bên ngoài, anh vẫn còn nghe thấy tiếng Wuenheim gào tên anh. Anh tiến thẳng về đầu kia của tòa nhà. Một ô cửa sổ chỉ cho anh thấy anh đang ở gần khu Londre. Cả khu phố chắc phải được chừng năm chục cỗ xe cảnh sát vây kín. Xuống đất bây giờ sẽ chẳng có lợi gì cho anh hết. Anh phải quyết định thật nhanh thôi. Tòa nhà chẳng mấy chốc sẽ được quân của Wuenheim đánh động. Một tiếng va lách cách thánh thót bên tai Chánh thanh tra. Anh nhận ra tiếng kêu quen thuộc của một khẩu revolver, và tự động giơ hai tay lên.

Poncey là một tên cớm nhạy cảm. Nòng súng của anh ta chỉ còn cách sọ Saint Hilaire chừng vài xăng ti mét.

— Tôi không đánh giá cao anh ta đâu! – Poncey tuyên bố, – đó là một tên bất lương, nhưng từ chuyện đó mà dẫn đến giết hắn ta thì…

— Tôi chẳng dính dáng gì đến chuyện đó cả! – Chánh thanh tra đáp lại – Toàn bộ chuyện này nằm trong một kế hoạch được thảo ra để làm hại tôi.

— Đương nhiên rồi, thưa ngài Chánh thanh tra – Poncey đáp lại với giọng mai mỉa – ông sẽ giải trình tất cả với đồng nghiệp của ông, Chánh thanh tra Wuen…

Saint Hilaire lẳng một cú đánh bằng đầu lại phía sau và nó giáng mạnh đúng mũi Poncey. Một tia máu tóe ra từ hai lỗ mũi anh ta hệt như một mạch nước phun. Viên đại úy ngã bổ chửng lại phía sau. Theo phản xạ, ngón tay trỏ của anh ta ấn mạnh trên cò súng. Một viên đạn bay đi. Saint Hilaire cảm thấy như có một cú đấm mạnh đập lên phần bả vai anh. Anh bị hất bắn vào tường. Poncey nằm xoài trên mặt đất, hình như bị loạng choạng do chính phát súng mình bắn ra. Khẩu súng, trượt trên mặt đất sau khi bị văng khỏi tay anh ta, giờ chỉ cách người cảnh sát vài mét. Đưa tay lên ngang tầm cánh mũi bị thương do phản xạ nhưng qua những kẽ tay mình, anh ta vẫn nhìn thấy Saint Hilaire sờ tay vào bả vai toe toét máu. Anh ta liền tận dụng thời khắc yếu đuối này để nhảy bổ về phía khẩu súng công vụ của mình.

Mặc dù vết thương đau đớn, nhưng Chánh thanh tra, khi nhìn thấy kẻ tấn công mình có ý chiếm ưu thế, đã nhanh chóng nhảy lên hai bước và giáng một cú đạp vào sườn đại úy cảnh sát. Poncey lăn tròn trên nền đất mà không đủ thời gian vớ được khẩu revolver. Máu chảy lênh láng trên vai phải, Chánh thanh tra đưa tay trái vơ vội cây súng và lẩn mất vào khoang cầu thang, bỏ mặc viên cảnh sát đang rên rỉ. Hiện giờ anh phải biến khỏi nơi đây, tự chữa thương và suy ngẫm… Đập lại thế nào đây? Phản kháng thế nào? Một sự suy tính về địa điểm thoáng qua khiến anh chọn lối đi cho mình. Một nơi gần đây có thể sẽ cho anh một chỗ trú chân mà anh đang rất cần. Và chắc chắn là, vị chủ nhà sẽ rất ngạc nhiên về chuyến viếng thăm của anh!

❀ ❀ ❀

[1] Giới nhiều tiền, sống vương giả nhưng vẫn huênh hoang mình là người tả khuynh, thuộc giới trí thức nghèo.

[2] Một loại lá cây như thuốc lá khô nhưng có tác dụng như ma túy.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Christophe Guillaumot

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.