Phòng ăn nhà hàng không rộng lắm, chỉ đủ để xếp bốn chiếc bàn. Nhà hàng không đón bất kỳ khách du lịch nào. Chỉ những người quen trong khu phố biết được cái tiệm ăn Tây Ban Nha nhỏ bé nằm ẩn mình bên cạnh nhà thờ Trinité. Léognan rất muốn dùng bữa trong khu đại bản doanh của mình, nhưng Saint Hilaire rất thận trọng, sau khi suy nghĩ chín chắn thì lại thích cái địa chỉ này hơn. Nhà hàng của ông già Barbère nằm đối diện với sở cảnh sát. Viên sĩ quan hành chính chẳng khó chịu được lâu khi khám phá ra bữa ăn trong ngày, món paella của đầu bếp. Miguel, ông chủ, đã quay sang ngành ẩm thực sau sự nghiệp chói lọi của một đấu sĩ bò tót. Những bức ảnh cỡ rộng, chụp hình ông trên đấu trường được lồng khung kính, đó là những bức hình ông trong những giờ phút vinh quang. Một tấm vải nhử bò được treo trên một cái đinh, ngay trên đầu hai vị cảnh sát. Rất thường xuyên, vào giờ dùng ly tráng miệng sau tách cà phê mà ông chủ nồng hậu tặng cho khách hàng, thì ông ta nắm lấy thanh đoản kiếm để khua khoắng giả như cách làm thế nào mà ông đã hạ được el Purfoso, con bò tót khủng khiếp nhất mà ông chưa bao giờ phải đối mặt với nó. Các khách hàng quen đều biết chuyện này nhưng mỗi lần ông lại thêm biết bao niềm hăng hái vào để chơi màn kết liễu đời con vật đến nỗi mà bạn, trong giây lát, bị cuốn đến một trường đấu sôi động. Hiện giờ, ông đã rút lui khỏi đấu trường, số tiền dành dụm được trong những năm tháng vinh quang ấy đã giúp ông đầu tư vào nhà hàng bé nhỏ này ở Paris, ông chẳng đòi hỏi gì hơn. Ông sống hạnh phúc, được những người bạn yêu mến vây quanh cùng với những kỷ niệm xa xưa của mình.
Saint Hilaire và Léognan chia tay nhau để đến căng tin của Miguel. Chánh thanh tra lại lần leo xuống dọc theo máng nước với một sự nhanh nhẹn như lúc anh có để leo lên, và rẽ vào những con hẻm nhỏ của khu phố, mũ trùm đầu được đội cẩn thận để tránh bị phát hiện. Léognan, về phần mình, đã để lại địa chỉ nhà hàng cho Claire, vẫn đang ở trong vòng kiềm tỏa của nữ bác sĩ tâm lý. Nữ cảnh sát tiếp tân, vẫn luôn tò mò, dẫu vậy cũng thấy kỳ cục trước sự lựa chọn nhà hàng. Viên sĩ quan hành chính ngày nào cũng ăn trưa tại nhà hàng của ông già Barbère vì hai lý do: bởi nhà hàng này nằm ngay sát sở cảnh sát, để khỏi đi bộ và cũng bởi vì giá cả ở đây thì cực rẻ. Khi người ta thuộc về gia đình lớn, thì hóa đơn thanh toán chẳng bao giờ quá mạnh tay cả! Nếu như vị sắp nghỉ hưu này mà đi ăn ở chỗ khác, thì đó là vì ông có một lý do chính đáng hay bởi ông đã được một người thứ ba mời nhậu, Claire suy luận như vậy.
Hai người cảnh sát ngồi đối diện nhau. Một tấm bạt pha nilông kẻ ca rô màu vàng–xanh lơ phủ trùm mặt bàn. Một loại pa–tê pha tỏi là món khai vị trong thực đơn của họ. Léognan đã kịp vớ lấy con dao của mình để phết một lát lên mẩu bánh mỳ to tròn theo lối nông thôn xưa. Chánh thanh tra nấn ná bên ly rượu khai vị được ông chủ tặng cho. Làm thế nào để anh có thể thoát ra khỏi tình cảnh này? Nỗi sợ hãi bắt đầu xuất hiện. Nếu kẻ sát nhân đã đạt được mục đích của hắn và nếu như hắn lại tiếp tục cuộc sống hàng ngày của hắn, thì anh sẽ không bao giờ còn có thể lần được dấu vết của hắn nữa. Kẻ giết người đã không hề cẩu thả trong bất kỳ hành động nào, không để lại một dấu hiệu và đã làm biến mất tất cả những vết tích đằng sau hắn. Hắn biết rất rõ những bộ máy điều tra của cảnh sát, và thậm chí còn lẻn vào được tận trong sở cảnh sát. Anh sẽ làm thế nào để lôi được tên sát nhân như vậy ra trước ánh sáng được chứ? Sức khỏe của anh đang cạn kiệt dần và mùi tỏi khiến hai lỗ mũi anh nhăn nhó.
— Đó là một cảnh sát! – Anh bất thình lình lên tiếng và va mạnh chiếc ly vào bàn ăn – Tôi dám lấy cả cánh tay mình ra mà cá cược đấy. Chỉ có một tay cảnh sát mới có thể hoàn thành mỹ mãn một kế hoạch ngoắt ngoéo đến như vậy!
Léognan, miệng đầy lùng bùng, gật đầu tán thành.
— Bằng mọi giá tôi phải tìm cho ra danh tính đích thực của gã nhân tình của vợ tôi!
— Tại sao lại không phải là Đại úy Poncey nhỉ? – Léognan chất vấn trong lúc tóm lấy ly rượu whisky vẫn còn nguyên của mình – Liệu anh ta chẳng phải là người mà ông đang tìm kiếm không? Anh ta có một mối thù với Caramany khi họ còn làm việc cùng nhau ở đội Phòng chống ma túy. Có thể anh ta vẫn giữ một mối hằn thù sâu chống lại Trung úy chăng?
Miguel đi tới, trên tay bê một khay Paella khổng lồ, ông ta dùng chân kéo một chiếc bàn nhỏ lại gần để đặt đĩa đồ ăn. Những con tôm hùm và vẹm cực to điểm trên bề mặt lớp cơm chín vừa phải tỏa mùi thơm nồng nàn tràn ngập nhà hàng. Viên sĩ quan hành chính không thể bỏ qua một lát pa–tê cuối cùng và gọi thêm một ly rượu nữa, trước khi tấn công món ăn chính. Ông chủ nở một nụ cười lịch sự, thấu hiểu tỏng tòng tong tổ con chuồn chuồn.
— Nhưng mà vợ tôi có vai trò gì trong toàn bộ câu chuyện này cơ chứ? – Chánh thanh tra tự hỏi.
— Vợ ông có thể có mối quan hệ không lành mạnh với Trung úy Caramany – Léognan vừa nói vừa đắn đo để không khiến cấp trên của mình bận lòng – Poncey đã nghe phong thanh và đã muốn lợi dụng tình hình đó!
Ông ta hình như tự hào về cách lập luận của mình.
— Với cách nhìn như vậy, thì tại sao lại không nghi ngờ cả Wuenheim nữa đi? – Saint Hilaire tung ra – Con gái tôi ghét bỏ tôi và chắc phải biến cuộc sống của anh ta thành địa ngục kể từ khi mẹ nó mất tích. Anh ta có thể đã không thể chịu nổi nữa và đã muốn thanh toán luôn cả cha mẹ của bạn gái?
— Nếu thế thì nhân tình của vợ ông có lẽ lại chẳng dính dáng gì với toàn bộ phi vụ ghê tởm này. – Viên sĩ quan hành chính thì thầm trong lúc vớ lấy cái muỗng để chuyển qua những việc phục vụ cho cái dạ dày của ông.
— Tôi không biết nghĩ thế nào nữa cả! – Chánh thanh tra thốt lên, vẻ bực mình.
Miguel đem tới một chai rượu vang đỏ và rót đầy những ly của các vị khách.
— Miguel này! Tôi có một băn khoăn mỗi lần đến quán của anh để ăn món Paella, tôi đều muốn hỏi – Léognan vừa nói vừa tu cạn ly rượu vang đỏ – Đây này, tôi tự hỏi tại sao anh luôn cho đậu vào trong món Paella của anh vậy? Món Paelle của anh rõ ràng là ngon nhất rồi, nhưng lại là nơi duy nhất có món đậu cô ve xanh đấy!
— Cha tôi là người trồng và thu hoạch đậu. Món ăn nào ông cũng cho đậu vào. Món súp, cơm, thậm chí ngay cả trong món khoai nghiền cũng có đậu cô ve xanh. Tôi ấy mà, tôi không thể chịu được nữa và vả lại, tôi không ăn món đó đâu – Miguel trả lời.
— Anh không ăn món Paella do chính tay anh làm ư? – Viên sĩ quan hành chính ngạc nhiên hỏi.
— Không! Anh bạn thân mến, hãy nghe này – Người đàn ông tiếp tục với một cách phát âm đặc giọng Tây Ban Nha – Tôi cho đậu vào trong cơm để lấy mùi thơm… Hãy hít vào đi. Cái hương thơm toát ra này, đó là tuổi thơ của tôi, đó là thời trai trẻ của tôi. Buổi sáng, khi tôi nấu ăn trong bếp, thì tôi lại nghĩ đến đất nước Tây Ban Nha!
Cặp mắt ông ta ngước nhìn trần nhà như thể làm thế là ông có thể nhìn thấy Tổ quốc mình vậy.
— Vậy là bây giờ anh hiểu được tại sao lại có đậu cô ve xanh ở quán của Miguel chứ! – Ông ta ngân nga hệt như một ca sĩ hát nhạc Flamenco.
Với chiếc khăn lau vắt trên cánh tay, ông ta lại quay về với đống bát đĩa, vẻ hơi bực mình. Người đàn ông Tây Ban Nha này rất vui tính và dễ chịu chừng nào mà người ta không đả kích món ăn của ông, và đất nước ông. Léognan không hề tức tối với sự rút lui đó và lại nhấc nĩa của mình lên.
— Chỉ có điều! – Viên sĩ quan hành chính, hàng ria vương đầy các hạt cơm thập cẩm, tiếp tục nói – nếu như Wuenheim là tác giả của kế hoạch này, thì anh ta có tất cả các quân bài trong tay rồi. Khi chỉ huy cuộc điều tra, anh ta có thể hành động theo cách mình muốn, tìm ra những dấu hiệu mà anh ta muốn, xóa đi những vết tích làm phiền anh ta và chỉ định nghi phạm lý tưởng.
— Đúng thế – Saint Hilaire thừa nhận – Tôi phải xem xét giả thiết này. Chính tại vị trí của mình anh ta có thể thao túng những cây bài một cách dễ dàng nhất! Nhưng động cơ hơi yếu – anh tiếp tục trong lúc bóc một con tôm – Không thể bởi ta không thích cha mẹ vợ mình mà ta lại giết họ như vậy!
— Tôi đồng ý với ông về điều này! – Viên sĩ quan hành chính đáp trong lúc lấy thêm món Paella bỏ vào đĩa mình.
— Và nếu… Không được, không thể thế được! – Chánh thanh tra cắt ngang và lắc đầu.
— Và nếu cái gì cơ?
— Và nếu như anh ta cũng đã là nhân tình của vợ tôi thì sao?
— Ông muốn nói rằng anh ta đã ngủ với con gái ông và cả với vợ ông nữa ư?
— Đúng như vậy! – Saint Hilaire xác nhận – Điều đó giải thích tại sao Marthe đã biến mất một cách bất ngờ trong khi cô ấy yêu con gái vô cùng. Cô ấy đã xấu hổ vì những gì mình làm và đã muốn chẳng bao giờ xuất hiện trước mặt nó nữa.
— Không, điều đó là không thể đâu! – Léognan đáp, không muốn tin vào giả thiết này – ông biết rồi đấy! Tôi chưa bao giờ gặp gỡ cả vợ lẫn con gái ông. Tôi chỉ biết vẻ đẹp của họ qua lời đồn đại mà thôi – ông ta vừa nói vừa chiến đấu với một con vẹm rất ngoan cố – Sarras, người có cặp mắt như bay ra khỏi tròng mỗi khi anh ta nhận ra một người đàn bà đẹp, mới đây đã chia sẻ với tôi nhận xét của anh ta về vấn đề…
— Và anh ta đã nghĩ gì về điều đó hả? – Chánh thanh tra đang bị truy nã hỏi ngay, vẻ tò mò.
— Ờ thì, Sarras đã gặp vợ ông nhân buổi uống rượu mừng năm mới ở sở cảnh sát, hai năm trước đây, và anh ta đã ngất ngây trước vẻ quyến rũ của bà nhà. Nhưng khi anh ta gặp con gái ông ở Viện pháp y, thì anh ta như bị thôi miên trước vẻ đẹp của cô ấy! Ông hiểu chứ? Nếu Wuenheim đang sống với con gái ông, thì tôi khó mà tin nổi rằng anh ta lại đã có ý muốn ngủ với vợ ông.
Léognan không phải đã nhầm to. Saint Hilaire lại im lặng, bối rối trước con số nghi phạm được bổ sung thêm. Anh không sao sắp xếp được những ý nghĩ cho đúng tuần tự được. Có cái gì đó không ổn. Bản năng của anh bỗng hoảng loạn mà anh không hiểu vì sao. Liệu có phải anh đã trở thành người vướng chứng Paranoiac rồi không? Do liên tục bị truy đuổi, cơ thể anh không còn trụ được nữa. Đằng sau những tấm ri đô cáu bẩn của nhà hàng, anh nhìn thấy một người đàn ông mặc áo blouson ka ki, đầu đội mũ trùm đen, đi qua đi lại trước nhà hàng đến ba lần liền. Các cơ bắp trên người anh cứng lại. Thế là xong! Làm sao mà họ lại có thể lần đến được tận chỗ anh nhỉ? Ai là người có thể biết được về bữa ăn trưa này? Đã quá muộn mất rồi, cửa ra vào là lối thoát duy nhất của nhà hàng. Léognan nhìn thấy trong ánh mắt cấp trên của mình một cái nhìn của một loài cầm thú hung dữ đã bị mắc bẫy. Hai người đàn ông quay nhìn nhau.
— Tôi thật lấy làm tiếc – Viên sĩ quan hành chính ấp úng nói – tôi đã phải để lại địa chỉ cho Claire, trong trường hợp có rắc rối.
Nữ tiếp tân, mệt rũ sau bài thuyết trình của nữ bác sĩ tâm lý đã không trụ được một hiệp đấu trước Chánh thanh tra Wuenheim. Cô đã khai ra và đang rũ rượi khóc.
Giây phút ngỡ ngàng qua đi, Saint Hilaire lấy lại tinh thần. Nhẫn nhục, anh bảo Miguel cho hai ly rượu mơ. Léognan hình như còn buồn thảm hơn cả thượng cấp của ông, ông xin được thứ lỗi một lần nữa vì sự thiếu chuyên nghiệp của mình. Saint Hilaire không hề oán thù ông và chìa cốc mình ra để chạm với nhau lần cuối.
— Tôi vô tội Léognan ạ – Anh nói ngắn gọn hệt như người ta đọc một chúc thư.
— Tôi chưa bao giờ nghi ngờ điều đó sếp ạ!
Hai người đàn ông cùng nuốt ực một hơi ly rượu mạnh. Bằng một động tác từ tốn và bình thản, Chánh thanh tra lôi cây súng đã tước được của thám tử tư ra. Cơn sợ hãi chạy thoáng qua người Léognan. Quán bar Tây Ban Nha này liệu có bị biến thành một thành trì bảo vệ không? Giữ cây súng ngắn dưới gầm bàn, Saint Hilaire tỉ mẩn lôi hết bộ nạp đạn ra khỏi súng. Những viên đạn lần lượt rơi từng nhát lên trên mặt khăn trải bàn. Cuối cùng, anh đặt khẩu súng công khai ngay trên mặt bàn để tránh mọi va chạm khi mà các cảnh sát viên bủa vây nhà hàng.
Một tia sáng suốt trôi nhanh qua ánh mắt kẻ bị kết tội.
— Léognan này! Hãy nhắc lại cho tôi điều mà ông vừa nói với tôi hồi nãy về Sarras đi, được không?
— Rằng anh ta đã bị con gái ông thôi miên đấy!
— Không! Ông đã nói với tôi rằng anh ta đã nhìn thấy vợ tôi, cách đây hai năm ư?
— Vâng, ở buổi uống rượu mừng năm mới của sở cảnh sát ấy! Đó là lần mà tôi đã bị ốm kinh địa! Tôi đã không thể tham dự ngày hôm đó!
— Chúa ơi! – Saint Hilaire thốt lên.
Cánh cửa bật mở, chiếc chuông nhỏ thông báo có khách vào kêu lên.
— Ông chắc chắn về những gì ông nói chứ? – Anh hỏi thêm một lần nữa.
— Đương nhiên rồi! Nhưng tại sao sếp lại hỏi như vậy?
Trong khoang cửa, Wuenheim bước vào trong tư thế chiến thắng và oai vệ tiến lên trong gian phòng nhỏ, đến đón nhận sự đầu hàng của con mồi. Sự yên lặng bất ngờ bao trùm lên hai người đàn ông ngồi bên bàn. Cặp mắt anh dán chặt lên khẩu súng ngắn đã trở nên vô dụng. Kẻ thua trận vừa mới buông vũ khí quy hàng. Wuenheim nở một nụ cười thỏa mãn. Ba ngày vừa qua đã không phải là uổng phí. Saint Hilaire, người không muốn để lộ ra ngoài điều gì, ra dấu cho Miguel để được tiếp thêm một lần nữa. Ông chủ nhà hàng chạy nhanh đến phục vụ, ông ta để thêm một chiếc ly nữa lên mặt bàn. Léognan không còn biết ẩn mình vào đâu, ông ta cụp mắt xuống để khỏi phải nhìn Wuenheim. Hai người đàn ông cầm ly của mình lên. Wuenheim bắt chước họ. Họ nâng ly mà không chạm ly, và vẫn giữ im lặng. Saint Hilaire và Léognan uống vui vẻ và cùng nhìn sang Wuenheim. Người đàn ông này chờ vài giây trước khi ném ly của mình xuống nền nhà.
— Ông Saint Hilaire! – Anh nói cụt lủn – ông đã bị bắt!
Anh tiếp tục với một thứ giọng đơn điệu.
— Tôi thông báo cho ông biết rằng kể từ giờ ông là đối tượng của một lệnh tạm giam, nó sẽ được thông báo ngay khi chúng ta quay về sở làm việc, vì các án mạng có chuẩn bị đối với Marthe Saint Hilaire, sĩ quan cảnh sát Caramany và – anh vừa nói vừa lấy hơi – đối với Mélanie Bouzy!
Saint Hilaire không thể giấu được sự ngạc nhiên của mình.