Kẻ Săn Người

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 44 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Sáu

❊ ❊ ❊

Nhân danh giám đốc Ủy ban Thanh tra tổng hợp các sở, Chánh thanh tra Wuenheim phải cư xử gương mẫu. Dẫu rằng anh đôi khi cũng vi phạm nội quy vì yêu cầu của một cuộc điều tra nào đó, nhưng anh buộc mình không được lạm dụng chức năng cảnh sát để tạo điều kiện dễ dàng cho cuộc sống hàng ngày của mình. Trong buổi đêm mưa gió như đêm nay, mặc dù đã ba lần quay lòng vòng trong khu, anh vẫn không sao tìm ra một chỗ trống để đậu xe gần Viện Pháp y Paris. Thế là anh đành miễn cưỡng để chiếc xe công vụ trên một bãi đậu riêng dành cho sở cảnh sát của hệ thống xe lửa ga Austerlitz. Giờ anh chỉ còn phải băng qua cây cầu dẫn anh đến bên bờ hữu ngạn dòng sông Seine để gặp được người bạn gái của mình.

Khi kết thúc cuộc điều tra sơ bộ dưới tầng hầm trong tòa nhà của Trung úy Caramany, anh đã quay về phòng làm việc để tổ chức phần tiếp theo của cuộc điều tra. Đại úy Poncey đảm nhiệm phần gõ biên bản điều tra đêm đó. Anh ta không phải đợi đến khi nhận lệnh của anh, đã bắt tay ngay nhiệm vụ của mình. Trách nhiệm còn dài và anh ta mong có thể tận dụng được vài giờ để ngủ, nên phải tiến hành nhanh. Wuenheim, từ phòng làm việc điện thoại cho người quản lý phòng radio để nghe bản tổng kết về những cuộc tìm kiếm Caramany đã được tiến hành từ trước đó. Một đội tuần tra, hình như, đã thoáng nhận ra kẻ trốn chạy trong một ca bin điện thoại, nửa giờ sau khi thoát khỏi sự kiểm soát của Wuenheim. Nhưng Caramany đã lại bốc hơi mất tiêu ở một góc phố dành cho người đi bộ. Wuenheim, vốn là một nhà điều tra kỳ cựu, liền lệnh cho một người trong đám cảnh sát của anh đến xác định toàn bộ các số điện thoại từ ca bin này gọi đi. Cuộc truy đuổi tiếp tục. Chừng mười chiếc xe chạy xuôi ngược khắp khu đã được Chánh thanh tra khoanh vùng. Khi những chỉ thị đã phát xong, anh thông báo với các cộng sự dưới quyền rằng anh muốn đích thân tham dự buổi xét nghiệm tử thi. Đám cảnh sát chẳng ngây thơ gì để không hiểu động cơ của cuộc dấn thân và sát sao vào việc táo bạo này. Theo luật thông thường, công việc chẳng chút hấp dẫn này hay được đẩy cho một lính mới, một kẻ bị phạt hay những người không có thân phận đảm nhận. Nhiệm vụ này chẳng thú vị gì và chẳng ai tranh nhau để mà hứng lấy cả. Giám đốc sở quyết định nhận lấy công việc này thì chắc hẳn đằng sau đó phải chứa ẩn một lý do khác! Người trực Viện Pháp y đêm nay là Eve Saint Hilaire mà.

Dưới cơn mưa tầm tã, anh chạy bộ đến gặp người con gái luôn chiếm hết toàn bộ ý nghĩ của anh. Wuenheim nhảy qua một bãi nước bẩn thỉu và đầy bùn đang chảy ào ào vào các miệng cống. Dưới cây cầu dẫn đến Viện, một luồng sáng xanh báo hiệu sự hiện diện của một chiếc xà lan. Con tàu gần giống như một chiến hạm ma xuất hiện trong quầng sáng nhập nhoạng đó. Chưa bao giờ ý tưởng sắm cho mình một chiếc ô hiện lên trong đầu anh và anh lấy làm hối tiếc vì điều đó trong cái đêm đầy náo động này, khi mà nước thấm ướt đẫm áo quần anh. Wuenheim tránh xa vỉa hè để né những luồng nước mạnh tóe lên do những bánh xe của chuyến xe buýt cuối cùng đang chạy về ga Lyon. Dọc con đường lớn trên bờ sông, ẩn mình trong khúc vòng của một đường tàu điện ngầm, những mặt tiền buồn thảm của Viện pháp y bị đen xạm do xuống cấp. Chánh thanh tra rảo bước. Tay cầm chiếc khóa Viện mà Eve đã đưa cho anh trước đó, anh xoay ổ khóa của cánh cửa ra vào nặng nề. Vào được nơi khô ráo, Wuenheim thưởng thức những khoảnh khắc yên tĩnh đầu tiên trong tiền sảnh lễ tân rộng lớn. Chỉ có những điểm sáng chỉ các lối thoát hiểm tỏa ra một luồng sáng êm dịu. Biết rõ khu nhà, anh theo những điểm mốc đó đến chỗ thang máy. Tiếng kêu kèn kẹt của cỗ máy nâng dội thẳng vào tai anh. Khi chiếc ca bin yên vị trên tầng, anh dùng lực kéo tấm lưới sắt chắn cửa hình đàn Ắc coóc đê ông để dấn mình xuống dưới lòng đất trong dáng điệu chậm rãi và bước đi trúc trắc lật khật.

Phần lớn các gia đình đều xem chương trình thời sự hai mươi giờ, rồi đến một bộ phim nào đó trước khi đi nằm một cách thanh thản. Còn anh, vào lúc hai giờ sáng, lại đang đi đến gặp người anh yêu thương, và để mổ xẻ một tử thi! Cuộc sống của những thanh tra cảnh sát thật khác xa với mọi người trên trần gian này. Ấy thế mà, chưa có một phút giây nào anh muốn thay đổi vị trí của mình. Thang máy vừa đưa anh đến tâm điểm của địa ngục. Một mùi hăng hắc xộc vào mũi anh. Một hành lang dài dẫn đến lối vào các phòng xét nghiệm, những chùm đèn nêông tỏa ra một thứ ánh sáng nhợt nhạt, hoàn toàn phù hợp với chốn này. Anh thận trọng tiến lên, để ý đến từng phòng dọc các lối đi dưới tầng ngầm, do không biết Eve đang tiến hành công việc ở phòng nào. Tất cả các gian phòng hình như đều chìm trong bóng đêm. Cuối cùng, thì một cánh cửa cũng bật mở. Bác sĩ pháp y đón anh với nụ cười rạng rỡ.

— Tất cả các phòng xét nghiệm đều vắng tanh! Em vẫn còn chưa tiến hành công việc à? – Anh hỏi.

Cô ôm ngang người anh “hệt như một sợi dây leo quấn quanh một cành cây”.

— Chưa! Do chẳng có ai cả, em nghĩ rằng có lẽ sẽ thú vị hơn khi tiến hành công việc trong giảng đường – Cô đáp lại.

Giảng đường này giống như một trường đấu. Vậy lên đường thôi! Sẵn sàng cho một buổi trình diễn! Một đài bán nguyệt đối diện trước mặt họ, được quây lại bằng những hàng ghế băng và những chiếc bàn nhỏ bằng gỗ để cho sinh viên ngành tội phạm học nghiên cứu. Gian phòng sân khấu bệnh hoạn này khiến anh nghĩ đến những kỷ niệm đã bị chôn vùi thời còn là học viên Chánh thanh tra trẻ. Hồi ấy, anh thường xuyên đến ngồi trên chính những chiếc ghế kia để tham dự cuộc xét nghiệm tử thi đầu tiên ở giữa phòng, thân thể bị biến dạng và trơ xương của cô gái điếm nằm dài trên một cái bàn sắt. Hai đèn chiếu, một cách thật sỗ sàng, rọi thẳng xuống thân thể người chết soi sáng không chừa bất kỳ một nếp gấp nào của cô.

— Anh đã bao giờ làm tình trong một phòng khám nghiệm tử thi chưa? – Eve hỏi trong lúc lưỡi cô mơn man vành tai phải của anh.

— Nhiều lần rồi ấy chứ! – Anh trêu.

Cô tức thì đẩy ngay anh ra. Cặp môi cô phụng phịu như diễn kịch. Anh ôm ngang người cô. Cô cố ý vùng vẫy. Wuenheim ôm chặt cô vào ngực mình và hôn cô một cách ưu tư mơ mộng. Cô để mặc cho anh cuốn đi.

— Anh đã làm thật rồi à? – Người đàn bà trẻ lại tiếp tục hỏi.

— Đương nhiên là không rồi! Còn em?

Eve đáp lại nụ hôn của anh. Hai bàn tay nhỏ nhắn của cô mơn man những bắp thịt trên cơ thể anh.

— Trả lời anh đi nào! – Anh cố gặng hỏi.

Cô cụp mắt xuống. Cô cười như kẻ mắc lỗi.

— Là trước khi mình gặp nhau rất lâu kia! – Cô nói, như lời xin lỗi.

Cô cầm tay trái anh đặt lên phía trong đùi mình.

— Đó là một tay đẩy băng ca – cô tiếp tục, mắt vẫn quan sát cái nhìn ghen tuông của bạn trai. – Nhưng anh an tâm đi, anh ta không còn làm việc ở đây nữa rồi!

Cô xoa nhẹ má anh.

Anh lấy lại vẻ mặt thân thiện hơn.

— Em chắc chắn – cô nói – là anh sẽ đủ khả năng khiến em quên đi kỷ niệm ấy một cách nhanh chóng.

Bàn tay phải của Eve trượt dọc người anh cho đến tận phần giữa hai đùi chàng cảnh sát.

— Đừng lo, hôm nay sẽ chẳng có khán giả nào xem đâu – Cô nói thêm vẻ ranh mãnh.

Wuenheim hưng phấn mãnh liệt. Lại hối hả ôm hôn Eve, anh kéo tung chiếc áo blouse trắng của cô, để lộ ra bên ngực trái của cô. Ngạc nhiên, anh đưa mắt dò hỏi.

— Em nghĩ rằng mình đã quên vận đồ lót! – Cô uốn éo làm duyên.

— Vậy là có sự chuẩn bị kỹ từ trước!

Cửa bên dưới cầu thang rập mạnh. Họ ngay lập tức đẩy nhau ra. Eve Saint Hilaire vội vã chỉnh lại áo blouse của mình trước khi kẻ quấy rối kia xuất hiện. Một quân cảnh, chỉ cùng lắm là trên đôi mươi, tiến vào giảng đường sau khi đã cố giậm chân thật mạnh để đánh động trong hành lang. Anh ta đi nhanh ba bước trước khi đứng trong tư thế nghiêm.

— Với tất cả sự tôn trọng của tôi, thưa Chánh thanh tra! Xin chào, thưa bà! – Anh ta nói và kính cẩn nghiêng mình – Tôi được đại úy Poncey phái đến. Ông ấy không sao có thể liên lạc được với ông qua điện thoại di động.

Màn hình điện thoại của anh đúng là đang hiển thị chế độ không có sóng, điều hoàn toàn bình thường trong tầng hai dưới hầm ngầm tòa nhà này.

— Ông ấy muốn thông báo với ông rằng việc khai thác những cú gọi từ ca bin điện thoại đã có kết quả tốt. Kẻ tình nghi đã liên lạc với một trong những đồng nghiệp của ông.

Người đàn ông trẻ, với cách phát âm của người miền Tây Nam nước Pháp, tiếp tục đọc trọn bài học thuộc lòng của mình.

— Đại úy nói rằng ông hẳn phải biết chúng ta đang nói đến ai!

Eve Saint Hilaire ném một ánh mắt dò hỏi để cô đạt được một lời xác nhận.

— Cảm ơn cậu! – Wuenheim đáp lại viên cảnh sát trẻ – Cậu có thể quay lại sở thực thi nhiệm vụ của mình được rồi.

Chàng quân cảnh trẻ chẳng đợi phải nài. Cặp mắt anh ta không sao rời khỏi thi hài bị biến dạng của người đàn bà nằm trên bàn mổ. Anh ta chắc hãi lắm trước ý tưởng phải tham dự cuộc giải phẫu. Được trấn an, anh ta nhanh chóng rời khỏi giảng đường.

— Anh ta đã gọi điện cho cha em, đúng không? – Eve hỏi.

Anh gật đầu.

— Điều đó có vẻ hoàn toàn đương nhiên thôi!

— Anh sẽ phải chất vấn ông ấy à?

— Đúng vậy! Và điều đó chẳng khiến anh thấy vui vẻ tí nào cả!

Cơn cuồng nhiệt đã bùng lên giữa cặp tình nhân khi nãy giờ đã xẹp hẳn xuống. Phần tiếp theo của nó sẽ được gác lại vào một ngày sau này. Chánh thanh tra lại đưa tay lau mắt kính. Eve đẩy một chiếc bàn có bánh xe chứa đủ các loại dụng cụ giải phẫu lại gần. Cô chìa cho anh một cái khẩu trang và một chiếc áo blouse. Vận vào mình trang phục này, anh sẽ đến đứng ở vị trí trước đôi bàn chân của cô gái điếm.

Hệt như Poncey đã làm vài giờ trước đó, Eve Saint Hilaire bật một chiếc máy ghi âm rồi đặt sát mép chiếc bàn sắt. Cô đọc to ngày tháng, giờ, tên tuổi và chức vị người phụ tá của mình. Rồi cô bắt đầu miêu tả tử thi, thậm chí còn chưa thèm đụng vào. Sau đó, cô yêu cầu Chánh thanh tra trợ giúp để quay giở mình cái xác chết và lại tiếp tục miêu tả. Đây là lần đầu tiên anh chứng kiến cô thực thi công việc của một bác sĩ pháp y. Anh yêu cái khuôn mặt kia bỗng dưng trở nên nghiêm túc và cặp mắt hết sức tò mò. Ánh mắt Chánh thanh tra hờ hững trượt qua thi hài nạn nhân xấu số, và mặc dù anh đã rất cố gắng, nhưng nó vẫn cứ tập trung hết lên chiếc áo blouse trắng mà cô, trong lúc vội vã đã quên đóng lại cái cúc cuối cùng. Còn Eve, cô lại chẳng bận tâm gì đến anh nữa. Cô trở về với chức năng và phận sự, điều tra những nguyên nhân của cái chết.

Cầm cây kéo có lưỡi rất lớn, cô cắt đứt những sợi dây vẫn còn trói hai chân và hai cánh tay xác chết. Wuenheim, tay đeo găng cao su, cầm mớ dây đó và cho vào bao niêm phong. Phần bụng nạn nhân, mặc dù đã bị loài gặm nhấm mổ xẻ, nhưng bác sĩ pháp y vẫn phải can thiệp mới có thể quan sát được các cơ quan sinh học của đời sống con người. Thế là cô phải cắt những rãnh xương sườn bằng một cây kéo to rất sắc, rồi mở rộng vết cắt. Cô thấm máu nạn nhân và nhỏ vào hai lọ thủy tinh để đưa đi phân tích. Những kết quả sẽ cho biết liệu cô gái điếm này có là nạn nhân của một vụ đầu độc trước khi nhận lấy vô vàn cú dao đâm mà cô đang quan sát hay không. Sau đó, trên mỗi bộ phận, cô dùng kéo cắt một mẩu ra để ghi lại những màu sắc của chúng và lại bắt đầu một lần lấy mẫu mới. Cúi xuống trên bộ gan, cô nhăn mặt dưới tấm khẩu trang.

— Em cho rằng đã có thể nói cho anh hay về nguyên nhân cái chết của người này rồi! – Cô tuyên bố, cố giữ để anh hồi hộp.

Ánh mắt họ gặp nhau.

— Gan đã bị chọc thủng nhiều nhát bằng một vật sắc nhọn. Chiếu theo độ rộng và sâu của các vết cắt, em khuyên anh nên tìm kiếm một con dao làm bếp có lưỡi khá dài – Cô nói rõ với Chánh thanh tra.

Wuenheim ghi thông tin này vào cuốn sổ nhỏ sẵn trong túi áo vét. Ngẩng lên, anh bắt gặp Eve đang chuẩn bị thao tác vào phần đầu nạn nhân với một cái cưa máy. Anh quay nhìn đi hướng khác khi cô bắt đầu cưa hộp sọ thành hai phần bằng nhau. Anh sợ hình ảnh này ăn sâu trong tiềm thức mình, và rằng cô sẽ đem hình ảnh này ra đùa. Anh không thích cách đùa lạ này của bạn gái. Eve Saint Hilaire vén nhanh lớp da bao xung quanh hộp sọ hệt như một đứa trẻ bóc một quả chuối. Bằng hai bàn tay, cô bóc bộ óc màu hồng hồng và đặt nó lên chiếc bàn dùng để cắt nhỏ các bộ phận.

— Anh thấy không – Cô lên tiếng và bảo anh lại gần – vết bong của lớp màng mỏng bao quanh khu này chứng tỏ rằng đầu cô ta đã bị đập rất mạnh.

— Cô ta đã bị đánh cho ngất xỉu đi à?

— Rất có thể – Cô đáp và cho bộ não vào trong một chiếc xô để gửi đi phòng thí nghiệm phân tích.

Wuenheim phân vân về sự trái ngược được phát hiện qua những quan sát ấy.

— Kỳ nhỉ! – Anh bình luận. – Tại sao hắn lại đâm nạn nhân nhiều nhát nếu như hắn đã đánh ngất cô ấy từ trước đó rồi chứ? Một kẻ sát sinh chỉ nổi cáu, nã lên nạn nhân nếu người này chống cự lại và kêu to cầu cứu. Điều mà, trong trường hợp trước mắt đây là không thể!

— Hoàn toàn đúng như thế – Cô đáp lại.

Tiếp tục cuộc giám định của mình, cô chăm chú bình luận số lượng những vết cắn do lũ chuột sống trong tòa nhà của Trung úy Caramany gây ra. Cô nói vào máy ghi tất cả các phần đã bị tổn hại. Cô nhận xét rằng các đầu ngón tay đã bị cắn nát nhưng chúng cũng có những dấu vết bị xuyên thủng.

— Thật vô cùng kỳ quặc! – Cô nhận xét, muốn nhận được từ người đồng hành một câu hỏi.

Wuenheim hối hả chạy đến.

— Có chuyện gì vậy?

— Những ngón của hai bàn tay đã bị khía rách bằng dao lam – Cô nói và đưa một chiếc kính lúp để quan sát cho rõ hơn khám phá mới mẻ của mình.

— Nhưng hắn làm vậy với mục đích gì nhỉ? – Chánh thanh tra tự hỏi.

— Hình như kẻ sát nhân muốn phá hủy hết các dấu vân tay của nạn nhân.

— Caramany có thể đã rạch những ngón tay của người đàn bà này để thu hút lũ chuột. Hắn có lẽ trông chờ vào lũ chuột để phi tang cái xác chăng? – Viên cảnh sát phỏng đoán.

Eve có vẻ sốt ruột. Xác chết này còn chứa đựng một bí ẩn khác nữa. Chỉ mình cô đủ khả năng đọc được nó qua những thớ thịt đang rữa kia, mình cô đủ sức hóa giải điều bí mật gắn với cái chết này. Cúi trên mình tử thi, cô tỷ mẩn xem suốt dọc từng mẩu da có thể để lộ ra những dấu hiệu khác.

— Người đàn bà này bao nhiêu tuổi rồi hả Michel? – Cô hỏi, rõ ràng là đang rất hoảng loạn.

Wuenheim lôi trong cặp của anh ra một tập hồ sơ liên quan đến người quá cố.

— Cô Bouzy Mélanie… – Anh lướt nhanh tấm phiếu lý lịch của nạn nhân được ghi lại lúc cô ta đến trình báo và khởi kiện – Cô ấy hai mươi tuổi.

— Cô ấy đã có con cái gì chưa?

Wuenheim lại cúi xuống đọc bản hồ sơ.

— Có vẻ là chưa đâu! – Anh nhanh chóng trả lời ngay.

Eve lại bận rộn làm việc trên xác chết. Chánh thanh tra cảm thấy người đang làm việc cùng mình co rúm lại. Trong lúc luống cuống, cô buông rơi một con dao mổ.

— Chết tiệt! – Cô thốt lên.

Chàng cảnh sát, chỉ với một bước dài, nhảy nhanh lại lượm lấy dụng cụ giải phẫu.

— Mẹ kiếp, có chuyện gì xảy ra vậy? – Cuối cùng thì chính anh cũng phát cáu.

— Nếu những nhận định của em là chính xác – cô gần như run lẩy bẩy đáp lại – cái xác chết đang nằm dài trên bàn đây là của một người phụ nữ đã qua tuổi tứ tuần rồi.

Cô nhìn thẳng vào mắt Chánh thanh tra.

— Người đàn bà này đã qua một kỳ sinh nở và các ống dẫn trứng đã bị thắt.

Cô lấy lại nhịp thở bình thường một cách khó khăn.

— Hoặc những thông tin của anh bị nhầm, hoặc tử thi này không phải của cô gái có tên Bouzy Mélanie – Cô nói một cách lạnh lùng.

— Nhưng sao lại có thể như thế được? – Viên cảnh sát hỏi – Tấm bằng lái xe được tìm thấy gần thi thể đã nêu rõ danh tính cô ta.

Eve Saint Hilaire không nghe. Cô mở ngăn kéo thứ hai nằm trong chiếc bàn có bánh xe lăn của mình. Cô lục lọi bên trong một cách hối hả, hình như đang tìm một bản tài liệu nào đó. Rất nhanh, cô lôi ra một tập hồ sơ chứa vài tờ giấy bên trong. Wuenheim, chìm trong dòng suy nghĩ, đầy bối rối, thậm chí cũng chẳng thèm để ý đến việc kiếm tìm của bác sĩ pháp y. Quay lại bàn giải phẫu, cô đọc nhanh những thông tin có trong tài liệu chẩn đoán bệnh của tử thi. Cô vạch rộng phần còn lại của quai hàm và hình như chú tâm vào việc đếm những cái răng còn lại. Những giọt mồ hôi chảy dài trên hai bên thái dương cô gái. Cô đọc lại những ghi chú của mình như để đảm bảo rằng những nghi ngờ của mình đã được minh chứng. Wuenheim nhìn thấy cô rơi phịch xuống trên một chiếc ghế đẩu nhỏ. Những giọt nước mắt to tròn rơi trên chiếc khẩu trang vệ sinh.

— Một con, những ống dẫn trứng đã bị cắt, những chiếc răng thứ năm, thứ sáu và thứ tám đã được thay bằng răng giả làm bằng gốm, một vết rạn háng được chỉnh hình…

Cô rũ rượi trong nước mắt. Wuenheim, không làm chủ được tình hình, đứng im bất động, lo lắng về những gì mình sắp được thông báo.

— Nhưng có chuyện gì vậy hả? Kỳ cục quá! Em có giải thích ngay cho anh không thì bảo?! – Anh nổi đóa.

— Michel à! – Rồi cô cũng nói được vài câu trong lúc giật khẩu trang ra – anh Michel à! Người đàn bà này! Người đàn bà với cái nốt ruồi kia – cô nói và chỉ và xác chết – chính là mẹ em!

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Christophe Guillaumot

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.