Kẻ Săn Người

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 26 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Hai Mươi Ba

❊ ❊ ❊

Họ nhanh chóng có mặt tại hiện trường. Saint Hilaire là người đầu tiên nhận ngay ra chiếc xe. Anh đã gào toáng lên khi chỉ tay vào nó. ROUGET 21 được đậu trên bãi xe riêng của tòa nhà nằm dưới cây cầu sắt của đường tàu ngầm lộ thiên. Được hai cây cột đỡ hệ thống sắt che đi, khách đi đường không thể nhìn thấy chiếc xe đó. Mô tơ vẫn quay đều và các cánh cửa đằng trước xe để mở. Wuenheim ra lệnh cho Poncey ở lại coi chừng Saint Hilaire. Mặc những phản đối của mình, nhưng Chánh thanh tra không có quyền đi cùng người đồng nhiệm. Le Taillan và Wuenheim rút súng và tiến dần đến tận cỗ xe cảnh sát. Saint Hilaire đành nhẫn nhục ngồi sâu trong ghế xe, chứng kiến cảnh đó. Sarras đang nằm đó! Bất tỉnh. Đầu gục xuống vô lăng. Máu từ trán anh ta rỉ ra. Wuenheim nhẹ nhàng tiến gần lại viên cảnh sát và đặt hai ngón tay lên động mạch trên cổ anh ta.

— Anh ta còn sống! – Anh nói với Chánh thanh tra tập sự.

Người này vừa mở cốp xe ra.

— Chẳng có gì trong cốp cả.

Hai người tra lại súng của họ vào dây lưng. Wuenheim ra lệnh cho Le Taillan đi kiểm tra xem Eve Saint Hilaire có đang bình yên trong tòa nhà của Viện không. Người này thực thi mệnh lệnh ngay tức thì. Còn lại một mình với người quân cảnh, Chánh thanh tra nhè nhẹ nâng đầu anh ta lên để ngả người anh ta vào thành ghế, vết rách trên đầu hình như chỉ ngoài da. Anh tự cho phép mình tát anh ta thật mạnh để đánh thức anh ta dậy. Người đàn ông hình như không phản ứng. Tuy nhiên, được cơn ghen tuông phụ giúp, Wuenheim thích thú một cách ranh mãnh dồn thêm lực vào những cái vả của mình, cái thứ ba đã có hiệu lực!

— Sarras! Có chuyện gì xảy ra vậy? Eve đâu rồi hả?

Viên cảnh sát nheo nheo mắt, ánh sáng khiến mắt anh ta bị lóa. Dần dần lấy lại được tinh thần, anh ta đưa tay lên sờ đầu và nhìn bàn tay đầy máu của mình. Anh ta hình như bị u mê do choáng. Wuenheim không chờ nổi nữa. Quên cả tình trạng của người bị thương, anh bắt đầu lắc mạnh anh ta.

— Sarras, mẹ kiếp! Cô ấy đang ở đâu?

— Tôi không biết – Anh ta đáp.

Vào lúc này, người quân cảnh mới có vẻ như nhận ra mình đang nói chuyện đến ai.

— Chúng tôi đang nói chuyện cùng nhau trong xe, và thế rồi bất thình lình… hấp! – Anh ta nói với Chánh thanh tra – Tôi đã không đủ thời giờ để phản ứng lại. Tôi chỉ nhìn thấy mỗi một người đàn ông đội mũ trùm mặt trong kính chiếu hậu của tôi. Và sau đó là một hố đen ngòm!

Saint Hilaire không thể nghe thấy cuộc hội thoại của họ. Con người của hành động ấy không chịu nổi bị mắc bẫy trong chiếc xe của cảnh sát này. Sarras bị thương còn Eve đã biến mất, toàn bộ giả thiết của anh về vụ việc này vậy là đổ bể. Poncey xác nhận cho anh cảm giác ấy.

— Chuyện này gây cảm giác xấu cho ông nhỉ! – Anh ta nói mà không hề biểu thị một chút tôn kính nào hết.

Viên đại úy cảnh sát đang phục thù. Anh ta đã không nuốt trôi vụ để cho bị xoáy mất vũ khí công vụ trong cuộc đụng độ đối mặt với Chánh thanh tra. Saint Hilaire hoảng sợ. Trong chuyện này, không thể có giải pháp nào khác ngoài giải pháp của anh. Sarras là một kẻ thao túng sành sỏi hàng đầu. Nếu anh ta đã nhận ra sự theo dõi mà Poncey thực thi, thì anh ta buộc phải tìm cho ra một chứng cớ ngoại phạm trước khi thủ tiêu Eve. Vụ tấn công giả vờ này là một phương thức hoàn hảo nhất. Saint Hilaire phải hành động. Và thật nhanh. Để cuộc điều tra lại cho Wuenheim sẽ đưa anh thẳng đến trại giam. Thấy viên sĩ quan cảnh sát nằm đúng tầm đầu mình, anh lẳng mạnh trán về phía trước. Máu tóe ra từ vùng xương mày và bắn lên hàng ghế sau. Bị còng tay sau lưng, Chánh thanh tra dùng vai để chẹn cổ viên cảnh sát. Bị choáng, hơi thở hổn hển, người này chỉ chờ được vài giây trước khi bất tỉnh. Quay lưng lại anh ta, Saint Hilaire hối hả lục lọi trên người Poncey mặc dù hai tay vẫn bị còng dính liền nhau. Chẳng mấy chốc, anh tìm thấy chùm chìa khóa nằm sâu trong một túi quần. Hệt như đã làm trước đây với anh ta, anh vớ ngay khẩu súng của người bị thương trước khi bổ ra khỏi xe. Giám đốc IGS. đang bận rộn đánh thức người quân cảnh. Saint Hilaire tiến sát sau lưng anh.

— Hãy lùi ra khỏi xe, Wuenheim! – Chánh thanh tra đang bị truy nã ra lệnh trong lúc chĩa thẳng súng về phía giám đốc Ủy ban thanh tra tổng hợp các sở – Và hãy nhẹ nhàng quay lại đi.

— Ông đang phạm một sai lầm rất lớn…

Tuy nhiên anh ta cũng thực thi lệnh của Chánh thanh tra bằng cách giơ hai tay lên quá đầu, sau khi đã đặt vũ khí công vụ xuống đất.

— Bây giờ ông sẽ làm gì hả? Ông sẽ giết chết hết tụi tôi à? Hãy suy nghĩ kỹ đi, hãy nhìn xem kẻ giết người hàng loạt của ông đang ở trong tình trạng nào!

Wuenheim hạ một tay xuống để chỉ người quân cảnh bị thương.

— Là hắn à, kẻ sát sinh bị quỷ ám của ông đấy ư? – Anh ta mai mỉa.

Saint Hilaire vẫn lăm lăm khẩu súng trên tay.

— Lùi lại đi, Wuenheim! – Anh nhắc lại.

Ánh mắt hai Chánh thanh tra nhìn thẳng vào nhau. Người trẻ hơn đành phải nhường bước trước sự nổi giận của người cao tuổi hơn, vì sợ ông ta có lẽ đã phát điên. Saint Hilaire chỉ còn rất ít thời giờ trước khi lực lượng tăng cường tới nơi. Anh nhảy bổ vào xe, nắm cổ áo sơ mi kẻ bị thương và lôi anh ta ra khỏi xe. Anh kéo lê hắn vài mét trước khi để rơi bịch xuống đất. Người quân cảnh thốt ra một tiếng kêu đau đớn.

— Chớ có làm tình trạng của ông thêm trầm trọng nữa đi, Saint Hilaire! – Wuenheim cố nài nỉ.

— Tao biết là mày giả vờ! – Chánh thanh tra lên tiếng nói với người bị thương – Nhưng tao, tao chẳng còn gì để mất nữa rồi. Mày sẽ nói cho tao biết mày đã làm gì Eve hoặc tao sẽ nã cho mày một viên vào chính giữa hai con mắt mày!

Mắt nhắm nghiền, người bị thương hình như không nghe thấy những lời đe dọa của Chánh thanh tra.

— Vậy là ông không tin anh ta đang bị bất tỉnh ư? – Wuenheim can thiệp.

— Không sao cả! – Saint Hilaire nói một cách nghiêm túc – Cuộc đời tôi vậy là hết. Hắn đã giết vợ tôi và hắn đã thủ tiêu con gái tôi. Tôi chẳng còn gì nữa, anh có hiểu không hả? Vậy nên, tôi sẽ trả thù cho họ trước khi biến khỏi đời này. Viên đầu tiên sẽ dành cho mày, Sarras ạ, viên thứ hai sẽ dành cho tao!

Saint Hilaire lên đạn. Một tiếng lách cách vang lên. Anh chỉ còn việc ấn lên nẩy cò để viên đạn lao đi.

— Không, đừng làm thế!

— Muộn quá rồi! Tôi đã không bắt được hắn… Tôi đã bị thua. Sự trả thù sẽ là niềm vui cuối cùng của tôi.

Anh chĩa tay về hướng Sarras. Viên đạn lao đi. Tiếng nổ vang lên dưới cây cầu sắt. Những con chim đậu vắt vẻo trên các cành cây trong công viên bay náo loạn trên mặt sông Seine.

Người quân cảnh giật nảy mình vì sợ. Saint Hilaire đã không nhắm vào anh ta: sự giả vờ của người quân cảnh giờ đã bị bóc mẽ. Chánh thanh tra gí họng súng lên trán Sarras, lúc này đang khiếp đảm.

— Ông thấy chưa, Wuenheim! – Anh tự hào nói – Bệnh binh của ông vừa mới khỏi bệnh một cách kỳ diệu chưa!

Wuenheim đã nhầm trong suốt toàn bộ câu chuyện.

— Đừng để ông ấy làm vậy đi! – Sarras cầu khẩn về hướng Chánh thanh tra của IGS. – Ông ta sẽ giết tôi mất! Ông ta bị điên rồi.

Wuenheim không phản ứng.

— Đúng thế, tao sẽ giết mày! – Saint Hilaire bị dồn đến cùng xác nhận ngay – Cho mày được chọn cách mày muốn để rời khỏi thế giới này! Những trước hết, tao muốn mày giải thích cho người đồng nhiệm của tao hiểu mày đã tiến hành các bước trong vụ này như thế nào – Anh vừa nói vừa đưa mắt về phía Wuenheim.

— Tôi sẽ nói hết cho ông! – Sarras gào lên – Đúng đấy… tôi đã giết vợ ông! Chúng tôi đã quan hệ tình cảm với nhau. Nhưng đó là do lỗi của ông, ông đã bỏ mặc bà ấy. Bà ấy cần một người biết lắng nghe, biết chia sẻ. Bà ấy cần được quan tâm. Tôi đã đem đến cho bà ấy tất cả những gì mà ông không thể thỏa mãn được cho bà ấy.

Chánh thanh tra ấn mạnh khẩu súng lên má phải của Sarras.

— Đừng dồn tao đến tận chân tường nhé, nếu không…

— Dừng lại đi! – Wuenheim kêu lên – Hãy để anh ta nói.

— Caramany đã phát hiện ra mối quan hệ của chúng tôi trong lúc chúng tôi đang đi ăn trưa cùng nhau ở một nhà hàng. Anh ta đã gây áp lực lên Marthe để chúng tôi không được gặp nhau nữa. Bà ấy hết sức bối rối. Thế là bà ấy đã nhân nhượng. Tôi đã nói với bà ấy rằng tôi sẽ giết nếu bà ấy rời bỏ tôi. Tôi thậm chí đã đánh bà ấy trong cuộc hẹn cuối cùng của chúng tôi. Thế rồi, bà ấy đã biến mất. Chẳng còn tin tức gì nữa cả.

Hai Chánh thanh tra chăm chú lắng nghe những lời thú tội của kẻ sát nhân.

— Caramany đã nói với tôi rằng anh ta sẽ chẳng nói gì với ông hết nếu như tôi giữ gìn cẩn thận. Nhưng tôi oán hận anh ta vô cùng… tôi yêu say đắm bà ấy! Anh ta phải chịu trách nhiệm về sự chia tay của chúng tôi. Một hôm, sự vô tình đã cho tôi chạm mặt Marthe trong quận 18. Bà ấy đã bỏ trốn. Tôi đã mất cả nhiều giờ trước khi tìm lại được dấu vết của bà ấy. Tôi đã lần đi theo đến tận căn hộ nhỏ của bà ấy. Bà ấy đã thay hình đổi dạng. Bà ấy khiếp đảm khi nhìn thấy tôi. Bà ấy đã nói với tôi rằng bà ấy sẽ kể với ông tất cả mọi chuyện. Bà ấy muốn được tha lỗi, và có thể tất cả sẽ bắt đầu lại từ đầu! Máu trong người tôi bốc lên. Tôi đã nắm lấy một con dao và đã đâm bà ấy…

Wuenheim nhận thấy ngón tay trỏ của Saint Hilaire run lên trên lẩy cò khẩu revolver.

— Saint Hilaire, đừng làm thế, hãy để anh ta nói tiếp đi!

Cảm thấy mình chẳng có sự lựa chọn nào khác, Sarras hối hả tiếp tục:

— Tôi biết Caramany sẽ chẳng mất nhiều thời giờ để liên hệ giữa vụ sát hại Marthe với tôi. Thế là tôi đã tưởng tượng ra một kế hoạch. Tôi đã thuê một cô gái điếm mà chúng tôi đã bắt tạm giữ trong sở cảnh sát vài tháng trước đó. Cô ta không nhận ra tôi. Tôi đã cải trang. Tôi đã dọa sẽ cho tiến hành một thủ tục hình sự chống lại cô ta tội lừa đảo vì một cuốn séc bị đánh cắp nếu cô ta không vâng lệnh. Tôi đã dọa cô ta phải chịu một án tù giam ba năm nếu như tôi làm việc với cô ta! Không phải là sĩ quan cảnh sát hình sự, nhưng tôi đã đánh biên bản tạm giữ nhân danh Trung úy Caramany. Anh ta đã ký tờ giấy đó, do tin tưởng tôi, nhưng thực ra anh ta chưa bao giờ gặp cô gái điếm đó cả! Chính vì lý do đó mà anh ta tuyên bố không biết Mélanie Bouzy. Thế là tôi đã yêu cầu cô gái điếm đó đi tố cáo Caramany và sau đó phải biến khỏi thành phố. Do từng tham gia vào việc chuyển nhà của Trung úy, tôi biết căn hộ của anh ta cũng như nơi có hầm ngầm. Vậy nên tôi quyết định giấu xác của Marthe vào địa điểm này. Tôi đã miêu tả nơi ở của anh ta với Mélanie Bouzy để tạo thêm độ tin cậy cho bản khai của cô ta. Một khi bản tố cáo đã được ghi vào sổ cảnh sát, tôi nghĩ rằng các ông sẽ đến khám nhà của Trung úy và các ông sẽ tìm thấy xác của Marthe. Tôi đã làm cho mặt bà biến dạng để không thể được nhận ra và sau đó, tôi đã đặt tấm bằng lái xe của Mélanie Bouzy bên cạnh xác bà. Như vậy cô gái điếm phải biến mất và được coi như đã chết thế chỗ cho Marthe. Sự biến mất của bà ấy sẽ mãi vẫn là ẩn số và tôi sẽ không có nguy cơ dính dáng vào đấy bởi tội đã được gán cho Caramany – Anh ta nói và quay nhìn sang Wuenheim – Để cho rõ ràng về tác giả của tội ác đó, tôi đã buộc con dao gây án vào phía ngoài cánh cửa sổ trong phòng làm việc của Caramany và tôi đã giấu một bức ảnh của Mélanie Bouzy trong những tập hồ sơ của anh ta.

Sarras hình như tự hào về những việc làm ghê tởm của mình.

— Chân thành mà nói, tôi định dừng lại ở đó, nhưng Caramany đã trốn thoát khỏi tay các ông. Tôi nghĩ rằng bản năng sẽ xui khiến anh ta đến nhà tôi vào lúc giữa đêm. Anh ta chắc đã phải dò xét bản danh sách những người đã đến thăm căn hộ của mình và những người có thể vào được phòng làm việc của anh ta. Khi so sánh vài cái tên với những cá nhân có thể oán hận mình, tôi nhận ra rằng anh ta đương nhiên nghĩ rằng tôi có thể, bằng cách này hay cách khác, dính dáng đến vụ án này. Tôi đã không chối những việc làm ấy khi anh ta bất ngờ ập vào tôi khi tôi từ nhà hàng, nơi tôi đã ăn tối với Léognan, về nhà. Tôi quá tự hào khi thú nhận với anh ta sự báo thù của tôi. Chúng tôi đã quần nhau và tôi đã là kẻ mạnh hơn. Tin rằng điều này sẽ cứu được mình, anh ta đã nói với tôi rằng có hẹn với ông vào sáng hôm sau – Sarras tiếp tục khinh khỉnh nói với Saint Hilaire – Điều đó đã chẳng khiến tôi dừng lại, tôi đã bóp cổ anh ta và anh ta rất xứng đáng với điều đó! Tôi đã muốn ngụy trang cho vụ này dưới dạng một vụ tự tử, nhưng điều ấy có vẻ không đủ độ tin tưởng khi biết rằng anh ta đã ấn định cuộc hẹn với ông vào ngày sau đó. Thế là tôi đã nghĩ ra một kế hoạch khác.

Cặp mắt anh ta sáng lên.

— Tôi sẽ đổ cho ông vụ này và sẽ lấy lại tín nhiệm cho mình.

— Vậy là mày đã quay về sở cảnh sát để kiếm con dao và đã đâm lên xác Caramany trước khi lại đặt vũ khí vào chỗ mà mày đã để trước đây – Saint Hilaire tiếp mạch chuyện.

— Đúng thế! – Kẻ giết người vui sướng đáp – Sau đấy, tôi liền lấy điện thoại của anh ta gửi cho ông một tin nhắn hẹn gặp ông tại chỗ ẩn náu của gã Grec trước đây. Tôi đã đặt xác Caramany ở đấy. Tôi biết rằng, trong buổi sáng đó, ông nhất định sẽ được thông báo về án mạng của vợ ông, ông đã làm chính xác những gì tôi nghĩ! – Hắn ta huênh hoang với tất cả niềm tự hào của một hung thần – Nhưng lại một lần nữa, Chánh thanh tra Wuenheim đã không đủ khả năng cầm chân được tù nhân của mình! – Hắn ta nói, hướng về phía Giám đốc Ủy ban Thanh tra tổng hợp các sở – Chừng nào ông còn thỏa chí tang bồng trong thiên nhiên thì tôi vẫn còn có nguy cơ bị lột mặt nạ… Thế nên tôi muốn theo sát trình tự tố tụng để theo dõi tiến triển cuộc điều tra của IGS.. Chính vì vậy tôi đã đề nghị được đến nhận mặt xác Caramany ở Viện pháp y. Ở đó, tôi đã chạm mặt con gái ông. Trước đây tôi không biết cô ấy… Cũng xinh đẹp như mẹ! Nhưng khi nhìn thi hài Trung úy, tôi ngạc nhiên phát hiện ra một vết rạch trên cổ. Chính chỗ mà tôi đã xiết cổ anh ta. Tôi đã sợ con gái ông phát hiện ra nguyên nhân thực sự cái chết của Caramany. Lại càng nghi ngờ hơn khi thấy cô ấy có vẻ không tự nhiên khi thấy chúng tôi bước vào phòng lạnh nhà xác…

— Chính tôi đã yêu cầu nó tiến hành cuộc khám nghiệm này! – Saint Hilaire nói ngay.

— Với ông thì điều đó chẳng khiến tôi ngạc nhiên! – Sarras bẻ lại – Thế nên tôi quyết định gặp cô ấy. Tôi cần phải tìm hiểu xem cô ấy đã biết những gì. Nhưng trước đó, tôi đã đi kiểm tra để đảm bảo việc Mélanie Bouzy có còn đi chèo kéo khách trên phố nữa không. Khi nhìn thấy cô ta vẫn có mặt ở đó, tôi đã tức điên lên. Tôi chẳng còn sự lựa chọn nào khác là thủ tiêu cô ta. Tôi phải xóa hết những dấu vết. Thế nên tôi đã giết cô ta và nghĩ rằng Đội cảnh sát phụ trách gái điếm sẽ khoác tội ấy cho bọn bảo kê.

— Mày không biết rằng tối hôm trước tao đã gặp cô ta sao, – Wuenheim bỗng xen ngang – và cô ấy đã thú nhận hết với tao rằng chính một cảnh sát viên đã thuê cô ta viết một bản tố cáo giả để hại Caramany. – Chánh thanh tra đã nhận lỗi ngay – … Đó chính là điều khiến tao nghĩ rằng ông Saint Hilaire có thể là kẻ giết người trong vụ này!

— Điều đó hả, tôi không biết! Sau đó, tôi đã lấy cớ quên ký một tài liệu của Viện pháp y để lỉnh khỏi sở cảnh sát Saint–Georges vào cuối buổi sáng. Viên sĩ quan hành chính Léognan đã chẳng tìm thấy gì để phản lại lời cáo lỗi này. Phải nói rằng ông ấy là kẻ cực kỳ dễ sai khiến nếu cho ông ấy được thoải mái uống và ăn! Tôi đã đến Viện pháp y, nhưng Eve đã đi khỏi đó. Một nhân viên gác cổng đã chỉ cho tôi biết hướng cô ấy đã đi và tôi đã tìm thấy cô ấy ở trước một cửa hàng hoa trên bờ sông Seine. Cô ấy thật đẹp! Tôi đã ngay lập tức hình dung rằng chúng tôi hẳn lại có thể cùng nhau như tôi đã từng có với mẹ cô ấy. Khuôn mặt cô ấy thật tuyệt vời.

Sarras hình như đang hoang tưởng. Nhưng Saint Hilaire thọc cả họng khẩu súng revolver vào miệng hắn:

— Tại sao mày lại nói ở thời quá khứ chưa hoàn thành hả? Tại sao lại nói về nó ở thời quá khứ hả? – Anh gào lên như một người điên.

— Không! – Wuenheim kêu lên.

— Cô ấy đã đi gặp mẹ cô ấy rồi! – Sarras đáp với một cái nhếch mép. – Đã quá muộn rồi!

Saint Hilaire không còn tự kiểm soát được mình nữa. Anh nhấn lên lẩy cò súng. Wuenheim lao lên người đồng nhiệm của mình. Một cú đá lý tưởng đã trúng cạnh sườn khiến Saint Hilaire ngã lăn ra đất. Sarras nắm lấy thời cơ, gượng dậy. Bụng Wuenheim nằm đúng tầm tay hắn ta. Lôi một con dao có khấc chặn từ trong túi, hắn ta bật ra một lưỡi dao sáng loáng. Hành động của hắn ta gọn và nhanh. Wuenheim khựng lại. Anh cúi nhìn xuống bụng. Chiếc áo sơ mi của anh đỏ rực, máu tuôn ra xối xả. Sarras vẫn còn cầm cán dao bằng hai tay. Hắn nở một nụ cười ma quái với nạn nhân của mình. Rồi hắn ấn tiếp một lần nữa lên con dao, con dao lại dấn sâu thêm vào bụng Chánh thanh tra. Wuenheim quỳ khuỵu xuống đúng lúc một tiếng nổ vang lên. Sarras cũng chưng ra một vẻ ngỡ ngàng hệt như dáng điệu vừa xuất hiện trên mặt Wuenheim. Một viên đạn vừa xuyên thấu qua người hắn. Hắn ngã lăn ra đất. Saint Hilaire vẫn còn chĩa thẳng mũi súng về phía hắn ta. Anh không đủ thời giờ để cứu sống Wuenheim.

Le Taillan đến nơi đúng lúc sự việc diễn ra:

— Tôi đã nhìn thấy hết tất cả, thưa Chánh thanh tra! – Anh ta kêu lên với Saint Hilaire.

Saint Hilaire chạy đến sơ cứu cho Wuenheim. Nằm dài bên bờ thảm cỏ, hai tay ấp lên vết thương há toác miệng, anh không sao cầm được máu. Một tiếng rên đau đớn phát ra từ cổ họng anh. Cặp mắt mờ đục của anh nhìn trân trân lên bầu trời xanh thẳm. Saint Hilaire chạy đến bên anh. Wuenheim đang sống những thời khắc cuối cùng của mình. Không một sự can thiệp nào có thể cứu sống anh khỏi một cái chết.

— Tôi đã rất yêu cô ấy! – Anh cũng nói được mấy câu – Tôi đã yêu cô ấy.

Cặp mắt anh đảo lộn tròng. Một cơn co thắt xảy đến khiến miệng anh méo xệch đi. Anh đã chết.

Saint Hilaire nhẹ nhàng vuốt xuôi cặp mắt của Wuenheim. Cách đó vài bước, Sarras co quắp vì đau đớn. Chánh thanh tra rời khỏi xác người đồng nhiệm và đến ngồi xuống bên cạnh kẻ đang hấp hối khác. Sarras thổ ra máu. Hắn biết mình sắp chết. Một nụ cười méo mó khiến môi hắn tê liệt.

— Eve đang ở đâu hả? – Saint Hilaire gào lên.

— Tao đã nói với mày điều đó rồi! – Sarras cáu kỉnh chửi rủa.

Hắn ho nhiều lần trước khi lại nói tiếp:

— Cô ấy đã… cô ấy đã đi gặp mẹ của cô ấy rồi!

Những cơ bắp của hắn co giật, đẩy cơ thể hắn lên vài centimét. Hắn hộc lên một tiếng cuối cùng. Hắn ngừng thở.

— Không! Chúa ơi, không! – Chánh thanh tra rên rỉ.

Nước mắt chảy dài trên mặt anh. Hai nắm tay khép chặt của anh đập mạnh lên xác Sarras. Cuộc chạy đua điên rồ này đã chẳng có ích gì. Anh đã đến quá muộn mất rồi. Sarras đã thắng. Hắn ta đã báo thù được tất cả những ai ngáng đường hắn. Hắn đã tạo ra khoảng không mênh mông xung quanh Saint Hilaire. Hắn đã hủy hoại đời anh, hủy hoại gia đình anh.

Những hồi còi inh ỏi ập đến từ tứ phía. Henri Pupillin đến nơi. Đoàn xe cứu thương đổ đến tiếng còi rú náo loạn.

Bất thình lình, Chánh thanh tra ngẩng đầu lên. Hệt như được rọi sáng bởi một ánh chớp thiên thần, anh đứng lên và chạy đi. Le Taillan, tin ở bản năng của Saint Hilaire, liền nối bước theo anh. Chánh thanh tra chạy hết tốc độ quay lại công viên chạy dọc theo tòa nhà. Anh đẩy mạnh cánh cửa ra vào của Viện pháp y. Anh lao nhanh xuống các bậc cầu thang dẫn đến tầng hầm. Anh đi đâu? Le Taillan hồi nãy đã viếng thăm kỹ lưỡng tòa nhà này. Eve không có ở đó. Saint Hilaire, người đầm đìa mồ hôi, chạy hụt hơi ở tầng dưới. Anh muốn kiểm tra xem! Anh muốn thật chắc chắn về điều đó.

Anh đẩy cánh cửa đầu tiên. Anh đã nhầm! Đó không phải là phòng anh cần tìm. Cuối cùng, anh đã vào được đúng phòng mình muốn. Anh thở hồng hộc. Bức tường của gian phòng lạnh đang ở trước mặt anh. Một cách khôn ngoan anh bắt đầu nhìn những tấm nhãn dán trên một khoang như cỗ quan tài. Anh tìm kiếm trong tuyệt vọng cái tên của vợ anh. Tim anh đập thình thịch rất nhanh. Bụng anh thắt lại khi đọc thấy hàng chữ: Marthe Saint Hilaire. Đôi bàn tay anh run lên. Anh đã không nhìn thi hài vợ kể từ lúc từ Italia trở về. Anh không biết mình chờ đợi điều gì! Anh hít một hơi mạnh rồi nắm quai ô ngăn kéo khổng lồ kéo mạnh. Chiếc hòm sắt bật ra. Thân thể của Marthe được bọc trong một túi ướp lạnh, nằm xoài trên cơ thể của con gái anh, Eve. Không do dự một khắc, anh ôm con gái lên tay. Le Taillan đến bên Chánh thanh tra và giúp anh đặt cô lên mặt bàn khám nghiệm. Anh ta cởi áo vét của mình ra và chìa nó cho Saint Hilaire. Saint Hilaire gào váng tên con gái trong lúc liên tục tát vào đôi má trắng nhợt của cô gái trẻ.

— Eve à! Eve ơi! Trả lời ba đi con!

Đôi tay anh không ngừng chà mạnh lên tứ chi đã lạnh cóng của cô. Le Taillan nghĩ rằng đã quá muộn rồi! Cơ thể đã ở trong tình trạng bị hạ nhiệt từ rất lâu rồi. Bất ngờ sự cử động yếu ớt của một cánh tay khiến Chánh thanh tra giật nảy mình.

— Hãy giúp tôi đi nào! – Anh ra lệnh cho Le Taillan lúc này cũng bắt đầu chà mạnh lên các bắp chân của Eve.

Chẳng bao lâu, cô mở mắt. Saint Hilaire không còn biết anh nên cười hay nên khóc nữa. Nó sống rồi! Con gái anh sống rồi!

— Ba à? – Cô thì thầm, người run lập cập – Con… lạnh!

— Mọi chuyện kết thúc rồi! Đừng lo lắng gì nữa! – Cha cô đáp lại trong lúc vẫn tiếp tục làm cô ấm lên.

Cô chưa đủ sức để nói ra. Nhưng cặp mắt cô biểu thị tất cả những hối tiếc của mình. Tại sao cô lại giận dỗi với cha mình nhỉ? Làm sao mà cô lại để cho Sarras lường gạt dễ dàng đến mức ấy chứ? Cái nhìn của cô gửi đến cha những bức thông điệp yêu thương và sự hối lỗi.

Saint Hilaire nâng hai bàn tay con gái lên hà hơi thở nóng ấm và những nụ hôn để truyền hơi ấm sang ngón tay con gái. Cuộc sống sẽ bắt đầu lại. Cha con họ sẽ sát cánh bên nhau. Họ sẽ xé đi trang thảm kịch này để xây dựng lại những trang mới của mối quan hệ đã gắn kết họ với nhau trong quá khứ. Bây giờ, khi mà sự thật soi sáng những khoảng tối, họ sẽ có thể cùng nhau nhìn vào tương lai. Cặp môi Eve run lẩy bẩy vì lạnh nhưng đã có thể phảng phất một nụ cười. Một tiếng ho khàn khàn bật ra, cơ thể cô khẽ rung và sắc thái trên khuôn mặt cô mờ nhạt hẳn. Cuộc sống của cô như chỉ được treo trên đầu một sợi chỉ. Cặp mắt cô lại khép.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Christophe Guillaumot

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.