Saint Hilaire thay hình đổi dạng hoàn toàn. Trong tủ áo của Troplong, anh đã chọn một bộ vét ka ki rộng. Nhờ một mũ trùm viền lông thú, anh đã giấu được mặt mình trước những máy camera theo dõi trong các hành lang tàu điện ngầm. Anh đã giấu khẩu súng mà anh tước được của đại úy Poncey dưới cái liễn súp của vị thầy pháp, để tránh mọi va chạm, trong trường hợp bị kiểm tra danh tính ngẫu nhiên trong phố. Theo thói quen, bước đi của anh thật nhanh và dứt khoát. Lần đầu tiên, vận may vừa mới mỉm cười với anh. Định mệnh, đã không buông tha anh kể từ lúc anh quay lại Paris, hình như rồi cũng sáng sủa lên đôi chút, hệt như những điều kiện khí hậu vậy.
Những nguồn sáng của bộ óc con người luôn luôn khiến anh ngạc nhiên. Không hề có ý thức về điều ấy, trí óc anh đã phân tích mỗi một chi tiết trong gian phòng đợi của bạn mình, ghi lại tất cả mọi bức ảnh trên các tờ báo dành cho khách hàng được đặt trên mặt bàn thấp. Khi đó, một công việc so sánh dài dằng dặc được định hình trong bộ não của viên cảnh sát. Mỗi một hình ảnh đều được xem xét tỉ mỉ rồi lại được phân tích kỹ càng. Kết quả đến ngay tức thì. Trên trang bìa của một cuốn tạp chí People, bức chân dung của Monica Scalzo hiện diện với vẻ đài các. Nhà quảng cáo là một hãng chuyên cho thuê người mẫu trong những tiệc tối cá nhân. Đoạn quảng cáo của tờ báo xác định cho Chánh thanh tra biết rằng tất cả những sự kiện này rõ ràng đã được liên kết với nhau. Vậy Monica Scalzo đã được tuyển mộ vào đó nhằm mục đích gì? Tại sao người ta lại yêu cầu cô quyến rũ anh trong chuyến tàu Florence–Paris? Đấy là những câu hỏi mà Saint Hilaire tính phải có bằng được câu trả lời.
Đoạn quảng cáo nêu rõ một số điện thoại có thể liên hệ bảy ngày trên tuần, hai mươi bốn trên hai bốn giờ trong ngày. Viên cảnh sát đã nhờ đạo sĩ giúp mình lần cuối cùng khi đề nghị anh ta gọi điện đến số đó. Troplong, luôn luôn hứng khởi chơi trò diễn viên sân khấu và tham gia vào những cuộc điều tra của người bạn cảnh sát của mình, tự phong mình là một doanh nhân giàu có người Đức, mong muốn có người tháp tùng để tới nhà hàng. Anh ta thông báo những điều kiện khó tính của mình, chiểu theo những lời mô tả mà Saint Hilaire đã thông tin cho về Monica Scalzo. Nữ nhân viên đầu dây bên kia với giọng nói ngọt ngào đã yêu cầu anh chờ cho giây lát, đủ thời gian để cô kiểm tra và xác định rằng cô gái phù hợp với những tiêu chuẩn được đòi hỏi có được rảnh không. Sau chừng bốn năm phút, giọng nói đầy quyến rũ đem đến cho anh một câu trả lời khả quan. Cô hỏi nữ người mẫu sẽ đến gặp gỡ anh ở đâu và đòi phải thanh toán ngay tức thì bằng thẻ tín dụng. Đôi mắt của Troplong như lòi ra khỏi tròng khi nghe thấy cái giá phải trả. Saint Hilaire ra hiệu yêu cầu anh ta dùng thẻ tín dụng của mình. Ngờ vực đối với tất cả mọi người nấp đằng sau vụ này, nên Chánh thanh tra không muốn để lộ ra số thẻ thanh toán của anh. Dù miễn cưỡng, nhưng vị thầy pháp dởm cũng phải đọc to hàng loạt những con số hiển thị trên tấm thẻ của mình. Khi dịch vụ chuyển tiền đã làm xong, người đàn bà ở đầu dây nhận được chỉ thị phái nhân viên của mình đến nhà hàng nằm trong khách sạn Hotel Palazio, phố Rivoli, vào lúc 22 giờ, và hỏi bàn đã được ngài Troplong đặt sẵn từ trước.
Bước ra khỏi cửa tàu điện ngầm trên bến Tuillerie, Saint Hilaire bất ngờ bởi hàng loạt xe cộ vẫn còn lưu thông trên phố Rivoli. Đằng sau anh, cửa vào vườn hoa đã đóng. Vội vì thời gian có hạn, anh chọn giải pháp liều băng qua con đường một chiều bốn luồng xe chạy hơn là đi bộ cả hai trăm mét đến đoạn dành cho khách bộ hành để sang đường. Hai chiếc xe hơi bấm còi inh ỏi trước khi anh sang đến vỉa hè đối diện. Khi đứng dưới vòm cửa đá bảo vệ những đám đông tò mò sửng sốt trước các hiệu nữ trang, Pieire Saint Hilaire bước chậm lại để quan sát tình hình. Anh chỉ còn cách khách sạn Hotel Palazio vài mét và không muốn bị sa vào chính cái bẫy của mình. Trên hết, anh mong muốn tạo ra một hiệu quả bất ngờ và tận dụng khoản ưu đãi này. Nhưng kế hoạch của anh chỉ có thể vận hành nếu như người được hãng người mẫu phái đến đúng là Monica Scalzo. Công ty này có thể sở hữu hàng chục cô gái trẻ sẵn sàng bán mình để mua vui cho những doanh nhân giàu có cô đơn sống nhan nhản trong thủ đô. Saint Hilaire quyết định đứng chờ đằng sau một cột trụ mà từ đó anh dễ dàng thám thính được đám xe đỗ trước cửa khách sạn. Một phụ nữ cần phải làm hài lòng và đảm nhận một công việc có hạng thì không thể đến bằng một phương tiện khác ngoài xe hơi.
Đúng 21 giờ 55 phút, một chiếc taxi sang trọng màu đen rà tới đậu ngay trước khách sạn nhiều sao. Trong trang phục màu đỏ, nhân viên phục vụ đến mở ngay cửa sau chiếc xe hơi và cúi nhẹ kính cẩn chào. Một phụ nữ trẻ lịch lãm, đài các bước xuống và nở một nụ cười mê hồn thay cho puốc boa với người xếp xe và người này hình như rất hài lòng về điều đó. Saint Hilaire ngay tức thì không thể nhận ra người đã từng cố công quyến rũ anh trong khoang tàu. Búi tóc đã biến mất để thế chỗ cho một mái tóc vàng buông lơi xõa trước trán. Chiếc váy dạ hội và cỗ vòng ngọc trai mà cô đeo với vẻ quý phái đã làm mất đi vẻ đơn giản tự nhiên đã rất chinh phục Saint Hilaire trong lần gặp gỡ đầu tiên của họ. Cô ta có vẻ cao hơn trong trí nhớ của anh. Monica Scalzo vắt vẻo trên đôi guốc cao gót nhọn hoắt mà chúng hình như không hề gây trở ngại cho cô khi bước đi. Anh cứ đứng đó chiêm ngưỡng dáng hình uốn éo của cô cho đến tận lúc cô mất hút trong tòa nhà. Saint Hilaire thích chờ thêm năm phút nữa. Anh muốn cô ta phải cảm thấy buồn chán, và sốt ruột. Cơn choáng sẽ chỉ là mạnh hơn, đột ngột hơn mà thôi. Cuối cùng, anh cũng quyết định bước vào.
Gian tiền sảnh của khách sạn đầy ứ nhân viên đang hối hả làm những công việc linh tinh và vô dụng. Một chiếc cầu thang khổng lồ bằng đá cẩm thạch hồng dẫn đến bàn lễ tân.
Bên dưới, một nữ tiếp viên đón Chánh thanh tra bằng một câu “Welcome” điển hình trong các nơi luôn ngập đầy những khách nói tiếng Anh như thế này. Anh được dẫn đến trước một quầy bằng gỗ sến phiến chắc nịch. Anh thông báo mình đã đặt bàn từ trước dưới cái tên Troplong và ngay tức thì một người đàn ông vận lễ phục dẫn anh tiến đến tận phòng ăn. Trần nhà được trang trí bằng bốn bức tranh lấy theo tích trong Kinh thánh và rất nhiều những đường viền vàng phủ trên tường. Những bàn ăn tròn nhỏ to khác nhau được bày biện trong phòng. Đám cây leo và các vật dụng trang trí để mỗi bàn giữ được một vẻ kín đáo. Vừa tránh lối cho Saint Hilaire, người điều hành bàn khách chìa cánh tay ra phía trước để chỉ chiếc bàn mà anh đã đặt trước. Khi phát hiện ra anh, cô gái nhìn như muốn xuyên thủng chàng cảnh sát. Chánh thanh tra thấy lại toàn bộ tia sáng trong cặp mắt ngạc nhiên và giận dữ của cô mà anh đã giữ lại được trong trí nhớ. Nụ cười gượng gạo, Chánh thanh tra ngồi xuống đối diện với nữ “escort–girl”[1] duyên dáng mà không cần đợi cô cho phép. Monica Scalzo có vẻ bối rối bởi cuộc gặp gỡ không hẹn trước này. Saint Hilaire tấn công ngay:
— Nếu như tôi biết trước rằng người ta đã trả tiền thuê cho tôi một con điếm để giải trí trong chuyến đi, thì có lẽ tôi đã tận dụng nó nhiều hơn thế! – Anh nói mà quên mất những câu lịch sự xã giao hàng ngày – Cô chắc có thể nói cho biết tôi phải cảm ơn ai về một sự quan tâm nhường ấy không?
— Chớ nên sỗ sàng như thế đi, tôi xin ông đấy! – Cô bẻ lại ngay, giọng giận dữ.
— Cô sẽ làm gì nếu như tôi đã chấp nhận sự mơn trớn của cô hả? – Saint Hilaire nói để làm sáng tỏ chuyện của mình.
— Điều đó chẳng liên quan gì đến ông! Chuyện cá nhân còn phức tạp hơn nhiều so với vẻ bề ngoài của nó.
— Tôi nhiều thời gian lắm! – Viên cảnh sát cười mỉm – Tôi đã cố tình đến đây để nghe lời giải thích của cô.
Monica Scalzo, rõ ràng là rất bồn chồn, liền đứng phắt dậy.
— Tôi chẳng có gì nói với ông hết! Hãy để tôi được yên đi!
Saint Hilaire tóm lấy cổ tay phải cô và giơ tấm thẻ cảnh sát của mình. Người đàn bà có vẻ ngạc nhiên. Cô đang có chuyện với một người đàn ông không còn đang ưu tư thất lạc như hôm trước nữa, mà là một Chánh thanh tra cảnh sát rất cương quyết làm sáng tỏ sự huyền bí.
— Cô ngoan ngoãn ngồi lại đi hoặc tôi sẽ gọi điện cho đồng nghiệp chuyên theo dõi gái điếm của tôi để anh ta ngó vào cái hãng con con chuyên cho thuê người của cô nhé! – Anh dọa.
Cô gái chẳng đợi để phải nói nhiều, liền ngồi ngay xuống, nhưng vẫn giữ nguyên vẻ hùng hổ của mình.
— Nhân danh một cảnh sát như ông, ông sẽ thôi ngay việc coi tôi như một con điếm đi được không hả!
Cơn giận dữ khiến đôi gò má người đẹp tóc vàng ửng hồng.
— Tôi chẳng bao giờ ngủ với khách hàng cả!
— Nhiệm vụ liên quan đến tôi của cô là gì?
— Với ông, đó là trường hợp đặc biệt – Cô thú nhận – chính một thám tử tư đã thuê tôi.
Saint Hilaire có vẻ ngạc nhiên trước câu trả lời này.
Cô tiếp tục:
— Thi thoảng họ cầu đến sự viện trợ của chúng tôi để có được những thông tin.
— Nhưng tôi đã chẳng nói gì quan trọng cho cô nghe tối hôm đó cả! – Chánh thanh tra đáp mà không kịp hiểu chuyện.
— Ấy thế mà tôi đã hoàn thành một cách xuất sắc nhiệm vụ của mình – Cô thốt lên.
Đúng lúc đó, nhân viên phục vụ đến mời họ dùng đồ ăn. Và thế là hai người ngoan ngoãn nghe ông ta đọc tên các món ăn. Monica Scalzo chọn ngay cho mình một con cá bơn lá mít, còn Saint Hilaire dùng một món thịt bò. Được sự đồng ý của cô gái, viên cảnh sát chọn một chai rượu vang đỏ bourgogne hơn để nâng cấp cho bữa ăn. Sự căng thẳng hình như đã chùng xuống một bậc. Chánh thanh tra nhanh chóng hiểu rằng người đàn bà trẻ kia đang sẵn sàng tiếp chuyện.
— Tôi vẫn không hiểu điều mà cô đã khám phá ra từ tôi trong suốt chuyến đi ấy – Anh nói để quay lại chủ đề anh đang quan tâm.
Cô gái trẻ cúi xuống mặt bàn, ghé khuôn mặt mình lại gần mặt người đang nghe chuyện hơn nữa.
— Tôi phải biết liệu ông có vẫn còn yêu vợ ông hay không?
Saint Hilaire đờ người trước thông tin này. Ai có thể được hưởng lợi từ một thông tin như vậy nhỉ? Làm sao thông tin này lại được khai thác trong suốt những sự kiện mới đây chứ? Và ai đây? Những câu hỏi chỉ chực bật ra khỏi miệng anh.
— Tôi chẳng biết gì hết! Tôi chẳng biết gì cả! Chính gã thám tử tư, người đã thuê tôi mới có thể trả lời tất cả những câu hỏi ấy của ông thôi – Cô cố gắng thuyết phục anh – Tôi thậm chí còn không biết nghề nghiệp của ông nữa! Ông nghĩ nếu tôi mà biết trước, liệu tôi có dám chấp nhận sứ mệnh đó?
Chánh thanh tra chẳng còn biết nghĩ gì nữa. Những mảnh thiếu của bức tranh ghép hình vẫn còn quá nhiều. Rất thường xuyên, do cứ miệt mài điều tra, những dấu hiệu sẽ xuất hiện dần dần từng tí một, đến lắp dần vào để rồi cho ta lời giải của điều bí ẩn đó. Nhưng lần này, không có bất kỳ mối liên hệ nào nối kết giữa những yếu tố khác nhau đã thu lượm được. Một người bồi bàn, đeo một chiếc khăn ăn tuyệt hảo, đến rót vài xăng ty mét rượu vang đỏ vào ly của Saint Hilaire. Viên cảnh sát nhấp môi vào thứ chất lỏng có màu như mận chín. Anh gật đầu đồng tình có ý mời người thử rượu rót đầy vào ly của họ. Người đàn ông lỉnh đi ngay sau khi đã hoàn thành nhiệm vụ của mình.
— Cô đã nói chính xác những gì với người thám tử sau cuộc gặp gỡ của chúng ta? – Chánh thanh tra tiếp tục hỏi.
Monica trả lời bằng một giọng êm dịu:
— Tôi đã nói rằng ông vẫn chưa sang trang mới.
Bối rối với câu trả lời này, cô liền nhấc ly và uống một ngụm rượu vang đỏ.
— Tôi đã không thể phán xét liệu đó là tình yêu hay sự hối hận khiến ông ngủ với một người đàn bà khác. Nhưng tôi đã đảm bảo với thám tử rằng ông vẫn còn chưa sẵn sàng cho một cuộc phiêu lưu tình ái mới – Cô kết luận.
Giờ đến lượt Saint Hilaire tỏ ra gượng gạo. Bị bóc mẽ dễ dàng như vậy bởi một người đàn bà làm anh thẹn thùng. Bản chất kín đáo, anh đang ở trong một tình trạng mà một người đàn bà xa lạ lại biết rõ về anh hơn bất kỳ một người bạn thân nào của anh.
Bữa ăn được dọn ra. Hai vị khách lần lượt thưởng thức những món ăn, lợi dụng khoảnh khắc này để giữ im lặng. Người này thay nhau quan sát người kia. Cuộc gặp gỡ thật tình tứ, khung cảnh thật hoàn hảo. Tất cả hội tụ ở địa điểm huyền diệu này để khởi động một câu chuyện lý tưởng mới.
— Monica Scalzo là tên thật của cô à? – Anh hỏi, vẻ tò mò.
Cô nhai nốt thức ăn trong miệng, rồi lấy khăn ăn của mình lau nhẹ làn môi.
— Đương nhiên là không – Cô đáp – Đó là một nguyên tắc, tôi và chị gái đã lập ra: không bao giờ cho biết danh tính đích thực của mình!
Saint Hilaire có vẻ hồi hộp.
— Chị gái cô cũng làm công việc này à?
— Vâng, chúng tôi là hai chị em sinh đôi – Cô giải thích – Điều duy nhất khác nhau giữa chúng tôi, đó là màu tóc. Tóc chị gái tôi màu đen, còn tóc tôi màu vàng. Khi có một khách hàng gọi điện, những tiêu chuẩn thì luôn luôn giống nhau: cao, mảnh, có ngực – Cô mỉm cười – Hai yếu tố thay đổi đa dạng: màu mắt và màu tóc. Vấn đề về màu mắt được giải quyết nhanh chóng với kính áp tròng còn đối với màu tóc, chúng tôi phân bổ công việc tùy theo yêu cầu của khách hàng.
— Thì ra các cô điều hành một công ty gia đình! – Viên cảnh sát tổng hợp lại.
— Chính xác là thế đấy – Người phụ nữ trẻ xác định và mỉm cười – Nhưng chúng tôi chỉ tháp tùng khách hàng trong các bữa ăn tối hay các lễ đón tiếp trịnh trọng thôi. Công việc của chúng tôi quá quan trọng để chúng tôi không dám liều mất tất cả khi ngủ với họ – Người đẹp tóc vàng đảm bảo – Hơn nữa, chúng tôi không phải là hạng người như vậy – Cô tiếp tục trong lúc nhìn sâu vào mắt anh.
— Thế nếu lúc ấy tôi chấp nhận những sự gợi tình của cô thì sao? – Saint Hilaire liều mạng hỏi.
Cô cụp mắt xuống, như ngượng ngùng trước câu hỏi này.
— Tại sao cô lại xuống tàu ở ga Milan? – Anh cố gặng hỏi.
— Hãy nghe tôi này!
Cô bồn chồn rung rung chiếc dĩa giữa các ngón tay.
— Lật lại những gì đã xảy ra chẳng có ích lợi gì cả. Tôi đã bối rối. Ông rất quyến luyến, ông chân thành khiến tôi mất tự nhiên. Khi ông tựa người vào tôi, thì tôi cảm thấy rất xấu hổ vì lừa ông.
Người đàn bà ẩn dưới cái tên Monica Scalzo có vẻ thực sự hoảng hốt.
— Ông có thể đã chẳng nhận ra điều đó, nhưng tôi đã khóc. Tôi rất muốn nói cho ông biết điều gì đang diễn ra, muốn thú thật với ông sứ mệnh của mình, ông biết đấy, trong phần lớn thời gian, những người mà tôi tháp tùng là những người trực tiếp thuê chúng tôi phục vụ. Với ông, chuyện khác hẳn! Yêu cầu không đến từ phía ông. Ấy thế mà, tôi đã mong muốn biết bao nhiêu rằng tất cả toàn bộ điều này là thật.
— Với tôi, thì đó chính là thật mà! – Pierre Saint Hilaire khẳng định –Tóm lại là… Đúng khoảng thời gian mà tôi khám phá ra sự gian trá. Nhưng cô không trả lời thẳng những câu hỏi của tôi! – Anh cố gặng.
— Tôi đã bỏ trốn bởi tôi không thể đi hết chuyến đi cùng với ông – Cô thú nhận.
Cô không để cho anh có thời gian tiếp tục.
— Chuyện là như vậy! Tôi đã bị sa vào chính cái bẫy của mình. Tôi đã phải cố quyến rũ ông bằng được nhưng rồi mọi chuyện diễn ra một cách ngược lại.
Cô không dám nhìn thẳng vào anh.
— Cô an tâm đi – Saint Hilaire nói nhỏ – Tôi cho rằng đã có một trận đấu hòa đấy…
Bữa ăn kết thúc nhanh chóng. Mặc dù khung cảnh dễ chịu, nhưng không một ai muốn kết thúc bữa tối của họ bằng món tráng miệng cả. Chánh thanh tra thanh toán bữa ăn với tấm thẻ tín dụng của đạo sĩ Troplong. Saint Hilaire đã thuyết phục được vị thầy bói cho anh mượn thẻ của anh ta để tiếp tục giữ được bí mật về thân phận của mình. Một ngày nào đó, viên cảnh sát sẽ bồi hoàn cho anh ta khoản nợ này.
Saint Hilaire đã không để cô gái có sự lựa chọn khi đến ngồi cạnh cô trong hàng ghế sau của một chiếc taxi. Anh không phải là người đàn ông bỏ rơi một sự vụ, ngay cả khi trời đã muộn. Trước lời yêu cầu lịch sự của điều tra viên, cô gái nói cho tài xế tên và địa chỉ của vị thám tử tư. Anh sốt ruột để biết kẻ ra lệnh theo dõi anh. Ai là người có thể muốn biết về những thông tin về đời riêng của anh? Sự yên ả trong xe hơi cho phép anh điểm lại tất cả những nhân vật có thể có lý do trả thù anh.
Chúng chắc có hàng đàn, sau hơn hai chục năm anh hành nghề trong ngành cảnh sát! Không có sự trợ giúp của vị thám tử này, anh chắc chắn sẽ không thể làm cho cuộc điều tra của mình tiến triển lên được. Bên ngoài, những tòa nhà của Paris loang loáng lướt đi. Tháp Ép–phen đã tắt sáng. Quảng trường Étoile gần như vắng tanh. Chiếc xe taxi vòng qua ngã tư khổng lồ với vận tốc lớn, khiến cô gái ngả vào vai viên cảnh sát.
— Xin lỗi! – Cô nói mà vẫn ngồi sát vào người đàn ông.
— Đó là một thói gàn khiến chúng ta cứ phải dính chặt vào nhau – Anh đáp với vẻ hài hước.
Cô nhắm mắt lại. Cô muốn anh quên đi những giây phút ban đầu không thú vị của họ. Cô hy vọng anh sẽ lật sang trang mới, thoát khỏi trang đời mà nó cứ gắn chặt anh với quá khứ. Ở đây, ngồi kề sát người đàn ông mà cô mới gặp lần thứ hai này, cô hiểu rằng cô đã yêu thật rồi. Saint Hilaire cúi nghiêng về phía cô và tựa đầu mình vào đầu cô. Anh ngửi thấy trong tóc cô mùi nước hoa mà cô đã dùng hôm ấy.
— Cô vẫn chưa nói cho tôi biết tên thật của cô – Anh thì thầm vào tai cô gái.
— Rebecca Portia… Monica, đó là tên riêng của chị gái tôi.
— Rất vui được làm quen với cô, Rebecca! – Anh nói và chìa tay ra.
Cô chấp nhận mà không hề đắn đo gì. Những ngón tay họ chạm nhau. Người nọ ngồi sát người kia. Họ không còn tìm cách đóng kịch với nhau nữa. Họ tận dụng triệt để chiếc ghế băng sau xe hệt như họ đã tận hưởng trên khoang tàu đưa họ về nước Pháp hôm nào.
— Chúng ta đến nơi rồi! – Người tài xế taxi thông báo.
❀ ❀ ❀
[1] Gái gọi.