Kẻ Săn Người

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 26 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Mười Một

❊ ❊ ❊

Eve phải mất đến bốn mươi lăm phút để đến được văn phòng của vị thầy pháp. Khi nhận ra tấm biển vàng rực mang tên Troplong gắn ngay trước cửa ra vào tòa nhà, cô được trấn an phần nào. Đây không phải là một cái bẫy, có thể là một tên buôn thần bán thánh nào đó muốn lợi dụng tình trạng của cô. Cô chỉnh lại bộ cánh màu xám mà cô đã vội vã vận vào khi ra khỏi văn phòng luật sư. Tôn trọng những yêu cầu bắt buộc của vị thầy pháp, cô đã tách ra khỏi Chánh thanh tra Tỉnh trưởng Pupillin, lấy lý do có cuộc hẹn với bác sĩ mà cô đã quên mất. Pupillin chẳng phản đối, ông nghĩ rằng một cuộc hẹn như vậy không hề hấn gì ngoài sự có lợi cho cô gái tội nghiệp này.

Khi cửa mở, cô không ngạc nhiên khi đối diện nhân vật mà cô đang chờ gặp. Troplong, khoác lên mình một tấm khăn choàng màu boóc đô, một tấm khăn lụa màu lam sẫm được quấn cao quanh đầu. Một chiếc áo tunique trễ cổ để lộ ra một chiếc móng sư tử được đeo trên ngực ông. Eve lẳng lặng làm theo sự chỉ dẫn, đi vào hành lang, tay cô vẫn không rời ống bom cay giấu trong túi. Bản năng báo cho cô biết có điều nguy hiểm. Troplong mở cánh cửa gian phòng mà ông dùng để tác nghiệp. Trong khe hở xập xòe, cô gái nhận ngay ra một hòn pha lê được đặt trên một chiếc bàn tròn một chân. Vị đạo sĩ mời cô bước vào trước. Cô vẫn còn chưa bước hẳn vào trong thì cánh cửa đã đóng sập lại khiến cô giật nảy mình. Chính lúc ấy, cô phát hiện ra khuôn mặt của cha mình, ông đang đứng đó, dựa vào chiếc tủ.

— Ba à! – Cô ngạc nhiên thốt lên.

— Con yêu của cha…

Anh chưa kịp bước chân thì con gái anh đã lao vào vòng tay cha, nước mắt giàn giụa. Đầu dựa vào vai Saint Hilaire, cô thốt ra hàng tràng những lời xin lỗi. Cô vô cùng ân hận vì sự im lặng, sự câm nín của mình. Cô cầu xin cha thứ lỗi. Cô không muốn mất ông nữa. Cô đã chưa bao giờ hình dung rằng mẹ cô có thể bị bắt cóc. Vì những lý do nào chứ? Với mục đích gì? Với cô, giả thiết này thật vô lý. Cô đã tin rằng lời giải thích duy nhất chỉ có thể nằm ở sự vắng mặt triền miên của cha mình. Mẹ cô chắc hẳn đã chán ngấy, và cuối cùng đã rũ bỏ tất cả. Cô đã lầm. Cô không biết làm thế nào để được cha tha tội.

Anh vỗ nhè nhẹ vào lưng con gái như anh vẫn thường làm khi cô còn là một đứa trẻ. Anh củng cố lại tinh thần cho cô, luôn miệng nói với con câu “không hề gì”, “đó là chuyện thường tình thôi”, “cha đâu có oán trách con”. Nhưng Eve tiếp tục ăn năn hối lỗi. Cô ôm chặt cha, cô bám chặt lấy ông như sợ điều gì có thể cướp ông khỏi cô bất kỳ lúc nào. Thế rồi, khi đã phần nào lấy lại được tinh thần, cô thông báo cho cha biết về các bước tiến hành với người luật sư để đảm bảo việc bào chữa cho ông. Ông phải ra đầu thú thôi. Michel Wuenheim chịu trách nhiệm truy bắt ông. Cô không thể nói dối bất kỳ ai trong hai người. Luật sư của cô đã đảm bảo với cô rằng sẽ bảo vệ cha cô trắng án trước tòa Đại hình. Bây giờ ông phải ra trình diện trước cảnh sát. Cô không muốn điều bất hạnh xảy đến khi ông bỏ trốn. Đơn giản là cô chỉ muốn tiếp tục cuộc sống của mình với một người tình yêu thương và một người cha luôn có mặt khi cô cần.

Saint Hilaire khăng khăng phản đối mọi yêu cầu của con gái. Anh nhìn sâu vào mắt con:

— Cha không giết Trung úy Caramany! – Anh nói ngắn gọn.

Con gái anh sững người, ngạc nhiên.

— Khi cha đến nơi hẹn, cậu ấy đã chết rồi. Người nào khác đã đâm cậu ấy.

Eve vẫn im lặng.

— Con hiểu không hả? – Anh hỏi – Cha bị rơi vào một cái bẫy. Cha không biết người ta đã mưu toan điều gì, nhưng rõ ràng là họ đang tìm cách phá hoại cha, cũng như cả gia đình ta!

Con gái anh hình như bối rối. Những chi tiết này chứng tỏ cha cô vô tội, nhưng sự sắp đặt này khiến tên tội phạm giết mẹ cô ngang nhiên trước pháp luật.

— Vậy thì ai có thể biết được nơi hẹn gặp của ba và Trung úy Caramany chứ? – Cô lo lắng hỏi.

— Lúc này, ba vẫn chưa có một suy đoán nào cả – Saint Hilaire trả lời – Chính vì thế mà ba cần sự trợ giúp của con.

Cả hai người ngồi xuống bên chiếc bàn tròn một chân. Vô tình bàn chân Eve giẫm lên một trong ba chiếc bàn đạp khiến hòn pha lê bất ngờ sáng lên. Cô giật nảy mình, rồi hiểu ngay cơ chế hoạt động gian trá của vị thầy pháp. Cô tủm tỉm cười về chuyện này. Saint Hilaire ngắm nhìn cô. Con gái anh cũng có cặp mắt hạnh nhân hệt như Marthe. Khi cô cười, để lộ ra một hàm răng tuyệt hảo, là bản copy của mẹ cô. Làm sao mà anh lại bỏ bê họ đến nhường ấy được chứ? Tại sao anh lại cần mẫn năng nổ đến vậy trong công việc của mình? Lúc này anh nuối tiếc vì đã quá để tâm vào nghề nghiệp của mình.

— Ba muốn con phải làm gì? – Cô gái hỏi.

— Ba muốn con quay lại Viện pháp y. Ba muốn con xác định chính xác những nguyên nhân gây ra cái chết của Caramany.

— Nhưng… con không có quyền tiến hành vụ mổ xét nghiệm tử thi này. Ba là kẻ tình nghi giết hại Trung úy. Kiểm sát trưởng sẽ không để con kiểm tra tử thi đó đâu bởi con khi ấy sẽ là người vừa đá bóng vừa thổi còi. Ba là cha của con và con có thể sẽ bị nghi ngờ lập một bản báo cáo cắt xén để có lợi cho ba.

— Ba đâu có yêu cầu con thực hiện một vụ khám nghiệm hợp pháp kia chứ! – Anh nói rõ thêm.

— Ba muốn con phạm luật ư?

— Con gái yêu của ba! Ba nhất định phải biết liệu Caramany có thực chết vì những vết thương hay không. Ba nghĩ rằng hiện trường đã được dựng lại một cách tỷ mẩn trong tòa nhà hoang đó. Người ta có thể đã đầu độc ma túy hay khiến cậu ấy say túy lúy để dẫn cậu ấy đến nơi diễn ra cái chết thảm đó. Vậy nên ba tuyệt đối phải biết rõ những kết luận của bác sĩ pháp y.

— Phải nói chuyện này với Michel thôi, anh ấy sẽ giúp chúng ta – Cô khẳng định trong một niềm hăm hở chân thành.

— Không được! – Chánh thanh tra phản đối – Làm vậy nhiều rủi ro lắm! Toàn bộ mọi dấu hiệu đều chỉ rõ ba là tác giả của án mạng Caramany. Dẫu ba là cha của con đi nữa, thì Wuenheim cũng sẽ áp dụng nguyên tắc và sẽ tống tạm giam ba trong khoảng thời gian điều tra. Ba cần được tự do bởi ba là người duy nhất có thể hiểu và phá được vụ án này. Con dao mà ba cầm theo và nó được treo ở cửa sổ văn phòng Trung úy đã không thể được sử dụng cho án mạng của Caramany được…

Anh lôi con dao ra khỏi một cái bao. Eve giật mình hơi lùi lại.

— Sự kiểm tra của con, theo đúng thông lệ sẽ phải chứng tỏ rằng ba đã không thể giết người trợ lý của mình với vũ khí này.

— Vậy là ba sẽ lại có thể tiếp tục cuộc điều tra của mình ngay giữa lòng đội cảnh sát – Cô nói một cách tự hào.

— Ba hy vọng vậy, con gái yêu ạ! – Anh đáp để trấn an cô – Nhưng ba cũng phải yêu cầu con kiểm tra lại thi hài mẹ con một lần nữa.

Ánh mắt Eve tối sầm hẳn đi.

— Nhất định phải thực hiện so sánh giữa lưỡi của con dao này với những nhát đâm trên người mẹ con. Ba phải được biết liệu dụng cụ này có chính xác là vũ khí mà kẻ giết người dùng để sát hại Marthe hay không.

— Ba đang yêu cầu con xọc một con dao lên cơ thể của mẹ để biết liệu đó có đúng là vũ khí gây án mạng hay không ư? –Cô gái trẻ ngạc nhiên đến mức khiếp đảm.

Saint Hilaire nhíu mày.

— Con đã bổ đầu mẹ bằng cưa điện, cắt sườn mẹ bằng một cái kéo, và ba, bây giờ ba lại bảo con đi đâm mẹ nữa ư!

Nước mắt lại chảy tràn trên má cô.

— Ba biết là con đã phải đau khổ lắm từ tối qua, nhưng đó là cách duy nhất để cho cuộc điều tra này tiến triển lên. Con là người duy nhất có quyền và có thể tự do ra vào Viện pháp y. Hãy làm điều ấy vì mẹ con đi! Để mẹ con được yên nghỉ bình an!

Ba tiếng gõ cửa vang lên. Cánh cửa mở ra mà không chờ được phép. Troplong đem vào một khay, trên đó đặt một ấm trà và hai cái tách.

— Tôi pha chút trà cho hai người đây! – Anh ta cất giọng ngọt sớt – Nó sẽ tiếp thêm lòng quả cảm cho hai người trước cuộc giải phẫu!

— Ơ, cuộc giải phẫu nào hả? – Cô gái ngạc nhiên hỏi.

* * *

Wuenheim không thể nuốt trôi cơn giận được. Đã hai lần anh để lọt mất những nghi phạm của vụ án. Caramany đã thoát khỏi tay anh trong tầng hầm tòa nhà anh ta, và bây giờ lại đến lượt Saint Hilaire biến mất khỏi tầm nhìn. Làm thế nào mà ông ta lại lọt qua hết những mắt lưới như vậy được nhỉ? Cảnh sát đã quây đặc khu phố. Các cảnh sát viên lăm lăm ống nhòm trong tay, rình rập các cử động nhỏ nhất trên các mái nhà. Ấy thế mà kẻ bỏ trốn bốc hơi mất. Mặc dù bị thương, ông ta vẫn biết cách vô hiệu hóa toàn bộ các bẫy mà các ban bệ của anh giăng ra. Nhưng ông ta không thể đi xa hơn được với một viên đạn trong người, ông chắc phải nằm gí trong một nơi ẩn nấp nào đó để băng bó vết thương của mình. Giờ đến lượt anh, người truy đuổi, phải tìm cho ra con mồi của mình trước khi con mồi đó lấy lại sức. Wuenheim chỉ có thể trông chờ vào chính mình để kết thúc cuộc truy đuổi này mà thôi. Anh là người duy nhất ra mọi mệnh lệnh. Poncey đã đi đến khoa cấp cứu của bệnh viện để kiểm tra mũi, còn Chánh thanh tra tập sự Le Taillan đưa thi thể Caramany về Viện pháp y để khám nghiệm tử thi.

Vụ điều tra vậy là kết thúc. Nhưng cái chết của Trung úy Caramany khép lại hồ sơ này mà không để lại bất kỳ lời giải thích nào cho hành động của mình. Michel Wuenheim không thuộc dạng người xếp một vụ vào tủ hồ sơ lưu mà không cần biết đến những động cơ thực sự của sát thủ. Anh chỉ còn lại một hướng duy nhất có thể khai thác được. Đó là tìm bằng được Mélanie Bouzy, người đã khơi mào cho toàn bộ vụ việc này khi đến khởi kiện chống Trung úy Caramany. Phải chăng cô ta đã bị người cảnh sát giết chết hay cô đã chọn cách trốn đi khi biết con người này cực kỳ nguy hiểm đây? Sự phát hiện ra mẹ của Eve phải chăng chỉ đơn giản là trùng hợp ngẫu nhiên hay nó có liên hệ bằng cách này hay cách khác đến sự biến mất của cô gái điếm kia? Tất cả mọi điều không chắc chắn này khiến tâm trí Chánh thanh tra quay cuồng khi anh quay lại sở của mình, cầm theo bức ảnh của người khiếu kiện, anh quyết định lập tức đi tuần một vòng qua các phố quây quanh quảng trường Pigalle. Khu phố được ưa thích hơn cả này là nơi Mélanie Bouzy hành nghề.

Mặc dù đã muộn, xe hơi của Chánh thanh tra vẫn nhanh chóng bị lọt trong đám tắc đường ở ngang tầm đại lộ Rochechouart. Anh tranh thủ thời gian để thăm hỏi tình trạng sức khỏe của người yêu.

— A lô! – Eve đáp khi mở máy điện thoại di động.

— Eve hả! Anh rất vui vì được nghe tiếng em. Tình hình em thế nào? – Wuenheim hỏi, vẻ quan tâm.

Cô đang ở trong tình thế không thể trả lời bạn trai một cách tình tứ được. Cha cô nằm dài trên tràng kỷ màu tím phủ một tấm drap cũ nát. Cô ngồi trên chiếc ghế đẩu, khéo léo lấy viên đạn đã găm vào cánh tay phải của cha. Cha cô sau khi từ chối tách trà được Troplong pha, thì lại chẳng để phải cầu khẩn uống liền hai ly whisky. Miệng Saint Hilaire cắn chặt một chiếc đũa cả làm bếp, mặt nhăn nhó khi nhìn thấy hai con dao mà con gái đang lăm lăm trên tay để mổ xẻ phần bả vai của anh. Eve, tập trung đến mức cao độ vào cuộc giải phẫu và không thể dừng tay, liền kẹp chặt điện thoại di động của mình vào cổ để tiếp tục cuộc đàm thoại.

— Ổn chứ.

Cô ngập ngừng giây lát.

— Được nghỉ ngơi nên em đã khỏe lên nhiều rồi.

Miệng Saint Hilaire méo xệch vì đau. Khuôn mặt tứa đầy mồ hôi không giấu được sự đau đớn mà anh đang phải chịu đựng. Eve phải tìm cách nói dối bạn trai. Cha cô đang ở trong một tình thế vô cùng khó khăn, nên cô phải giúp ông. Có thể, nếu làm việc cùng nhau, họ sẽ đủ khả năng tóm cổ được tên sát nhân đích thực đã giết mẹ cô. Rồi sau đó, cô sẽ rất vui được giải thích cho Michel Wuenheim hiểu những lý do đã buộc cô phải nói dối anh.

— Em đang ở nhà à? – Giám đốc Ủy ban Thanh tra tổng hợp các sở hỏi.

— Không, em đã đến gặp luật sư để ông ta đảm bảo việc bào chữa cho cha em khi cha ra đầu thú, và bây giờ em đang ở phòng khám của bác sĩ – Cô nói dối.

— Tốt lắm! Anh thấy em đã lấy lại được tinh thần rồi. Em biết không? Anh không tin rằng cha em sẽ tự ra nộp mình cho cảnh sát đâu…

Eve vừa kẹp được viên đạn vào giữa hai lưỡi dao.

— Ông sẽ đầu thú khi thấy thích hợp, em chắc chắn điều ấy! – Cô đáp trong lúc ấn một nhát thật mạnh để làm bật đầu chì ra khỏi lớp thịt bầm tím dập nát.

Saint Hilaire bật ra một tiếng kêu đau đớn.

— Eve, có chuyện gì xảy ra vậy? – Wuenheim hỏi.

— Không có chuyện gì đâu! Em đang ngồi trong phòng đợi. Đó là một người bệnh vừa hắt hơi đấy.

Troplong, đang đứng sẵn bên cạnh, lau vầng trán đẫm mồ hôi cho bạn. Cuộc phẫu thuật diễn ra mà không hề có chất giảm đau nào ngoài vài ly rượu mà bệnh nhân đã dốc hết vào miệng trước đó.

— Các anh đã tìm ra manh mối gì của ông chưa? – Eve hỏi.

— Chưa, chẳng có cái khỉ khô gì cả! – Wuenheim đáp, vẻ tuyệt vọng – Phải tin rằng cha em đã bốc hơi khỏi nơi này rồi!

Eve rất ghét phải nói dối, cô muốn kết thúc thật nhanh cuộc đàm thoại.

— Em xin lỗi, anh yêu, nhưng đến lượt em rồi. Bác sĩ đang đứng đây. Xong việc, em sẽ gọi lại cho anh nhé!

Nghển đầu, cô để rơi điện thoại di động xuống đất. Cô nhẹ nhàng nâng cán dao dùng làm bếp lên, lôi được mẩu chì ra, rồi đặt nó lên góc bàn. Không nghỉ phút nào, cô vơ vội một cây kim và một cuộn chỉ được thầy pháp đặt sẵn đó. Cô thông báo cho cha biết rằng có lẽ ông sẽ còn đau hơn hồi nãy. Saint Hilaire ngậm chặt chiếc thìa gỗ hơn nữa. Máu tứa ra xối xả và cần phải khâu lại vết thương một cách nhanh nhất có thể. Đã quen bịt những vết mổ được tiến hành trên những tử thi, Eve ra tay trình diễn nghệ thuật khâu vá của mình trên vết thương của cha cô.

* * *

Wuenheim không sao tiến lên được trong đám tắc đường ngổn ngang, anh muốn đậu xe lại trên đại lộ và tiếp tục cuốc bộ. Mưa đã tạnh cùng lúc với màn đêm buông xuống. Các miệng cống còn ứa đầy nước bẩn, và các rãnh lề đường đã bị biến thành những dòng nước chảy tràn cả lòng đường xe chạy. Trong lúc tiến lên phần đường nhô cao nằm giữa đại lộ, thì anh đưa mắt quan sát hết chỗ này đến chỗ kia, những quầy kính các cửa hàng sex–shop và những cửa hiệu bán đồ gợi tình khác nằm chen chúc trong khu phố. Những biển hiệu nhấp nháy, những tấm hình đàn bà khổng lồ ăn mặc hở hang, những biển hiệu gái điếm quảng cáo níu khách thu hút đám đông vốn không thỏa mãn cảnh phòng the. Rất nhanh, anh nhắm thẳng hướng những con hẻm nhỏ nổi tiếng không lành mạnh, mà chúng rốt cuộc đều dẫn thẳng lên đỉnh đồi Montmatre.

Bước đi chậm rãi, tay đút túi, anh soi mói ngắm nhìn lũ gái điếm. Thậm chí đôi lúc còn giả vờ là một khách làng chơi, lúc anh hỏi cô này, lúc lại hỏi cô khác, để xem liệu các cô ấy có biết một “đồng nghiệp” nào có tên là Mélanie Bouzy không. Bất thình lình, trong một góc rẽ ngang bị kẹp giữa hai căn nhà cao tầng già nua, anh hình như nhận ra một người đàn bà trẻ trong vòng tay một người đàn ông. Đôi uyên ương đó đi sâu vào ngõ cụt và mất hút trong bóng tối. Wuenheim đã không nhầm khi bám theo họ. Rất kiên nhẫn, ẩn dưới một khuôn cửa lối ra của xe ngựa[1], anh đứng chờ đôi tình nhân một tối ấy xuất hiện trở lại dưới ánh sáng đèn đường. Hệt như anh đã dự đoán, người đàn ông quay ra một mình vài phút sau đó. Mélanie Bouzy cũng ra theo sau ít lâu rồi lại bắt đầu sà đến bên cạnh đám khách du lịch. Wuenheim tiến lại gần cô và cất tiếng chào. Biết rõ tuổi tác của cô gái, anh giật mình ngạc nhiên khi nhận thấy rằng rượu mạnh và ma túy đã làm một khuôn mặt già đi trước tuổi đến mức nào. Cô ta ngay lập tức ngã giá. Kích thích bằng miệng sẽ là hai mươi euro, còn lại sẽ là năm mươi. Chánh thanh tra không có ý định mặc cả và ngay lập tức chấp nhận cái giá ban đầu cô ta đưa ra. Cô ta cầm tay và dẫn anh vào lối đi mà hồi nãy anh đã chứng kiến cô ta mất hút cùng với khách hàng trước đó. Bóng tối bao trùm hết con hẻm. Mùi đồ rán bốc ra từ một ống thông hơi lẫn với mùi nước tiểu hôi thối. Wuenheim không để cho cô gái điếm quỳ phục xuống thực hiện ngay công việc của mình. Anh rút tấm thẻ cảnh sát và tiết lộ danh tính của mình. Thoạt đầu cô cho rằng viên cảnh sát muốn cô giảm bớt số tiền nên đã tình nguyện làm không công cho anh ta để khỏi phải rầy rà. Chánh thanh tra đã phải giải thích cụ thể những lý do anh có mặt tại đây và nhắc cho cô ta nhớ sự xuất hiện chớp nhoáng của cô ta tại sở cảnh sát để khiếu kiện Trung úy Caramany. Trước những lời giải thích ban đầu, anh hiểu ngay rằng cô sẽ cho anh đi tàu suốt ngay nếu anh không tỏ ra có tính thuyết phục hơn. Anh đe dọa mỗi tối sẽ cho một đội tuần tra đêm đi tóm cổ cô ta nếu như cô ta không hợp tác với anh. Chiếc áo ngực của ả gái điếm lúc này đã chường hết ra ngoài chiếc sơ mi. Cuối cùng ả cũng đã chấp thuận giải thích cho tình huống của việc khiếu kiện của mình. Cô nhận đã nói dối và chưa bao giờ phải chịu một sự quấy rối tình dục nào từ phía Caramany cả. Cô đã bị một người đàn ông, cũng sử dụng kỹ thuật tiếp cận hệt như Wuenheim để đến làm quen. Tự coi như một khách hàng, cả hai người bọn họ đã đi sâu vào con hẻm cụt. Nhưng ngược hẳn với Chánh thanh tra, anh ta đã lợi dụng hết cỡ vẻ quyến rũ của cô gái nghiền ma túy trước khi rút tấm thẻ tam sắc của mình ra. Đe dọa sẽ truy tố nếu cô không hợp tác, anh ta hứa sẽ để cô sống cả ba năm dài trong tù. Chẳng còn sự lựa chọn nào khác ngoài việc chấp nhận cuộc mặc cả. Vậy là Mélanie Bouzy buộc phải thi hành ngay những mệnh lệnh của khách hàng. Cô ta đã vu khống một người có tên là Caramany, một Trung úy cảnh sát, và kiện anh ta tội hiếp dâm. Người đàn ông đã nhắc đi nhắc lại một số những thông tin cá nhân, đặc biệt là cách bố trí đồ đạc trong căn hộ của viên Trung úy để tăng độ tin cậy cho những lời cô ta khai báo. Sau đó, cô phải biến khỏi thành phố, để bù lại, kẻ xa lạ kia đã cam kết không truy tố cô. Nhưng cô gái nghiền ma túy kia lại cảm thấy thèm hêrôin quá nhanh đến nỗi mà cô ngay lập tức lại đến lê la trên khu vỉa hè thân thuộc của mình, mặc cho sự ràng buộc. Wuenheim cố gặng để biết rõ tên của kẻ huê tình kia. Cô gái điếm hình như chẳng biết gì cả. Cô chỉ chắc chắn về giá trị cảnh sát của anh ta. Thực ra, người đàn ông đã tháo bao và khẩu súng revolver ra khỏi dây lưng của mình trước khi lạm dụng cô ta. Bao đựng thẻ nghề nghiệp của anh ta rơi ra khỏi túi trong cuộc truy hoan và cô đã nhanh chóng nhận ra biển hiệu cảnh sát trước khi anh ta kịp nhặt lại. Vậy thì đúng là một nhân viên cảnh sát rồi! Wuenheim nóng lòng muốn biết rõ hơn nữa về ngoại hình, độ tuổi, màu tóc của người đàn ông đó. Nhưng cô gái không nhớ rõ mặt kẻ lạm dụng mình. Khu phố rất tối, hệt như anh có thể nhận thấy lúc này, còn lượng khách hàng thì đông. Chánh thanh tra lôi trong túi mình ra tấm bằng lái xe của nữ đương sự, được đặt trong túi đính dấu niêm phong, và chất vấn cô ta vì lý do gì mà vật này lại được tìm thấy trên hiện trường án mạng. Mélanie Bouzy có vẻ khiếp đảm. Cô không hề có tâm địa xấu, vấy bẩn danh tiếng của một cảnh sát để tránh phải ngồi tù. Nhưng từ chuyện này mà dính líu vào tội ác thì cô sẽ chẳng bao giờ chấp nhận được. Cô thề với Wuenheim rằng mình vô tội và giải thích cho anh hay rằng cô bị đe dọa bắt buộc phải đưa giấy tờ này cho người cảnh sát nọ. Anh chẳng gặng thêm nữa. Cô ta hình như rất có thiện chí. Anh đưa cho cô ta tấm card của mình và ra lệnh rằng ngày hôm sau cô ta phải đến trình diện tại Ủy ban Thanh tra các sở để trình báo. Dẫn cô ta đi lúc này khác nào biến cô ta thành một kẻ bán đứng dưới con mắt của đám dân phố. Anh muốn để cho cô ta còn có chỗ làm ăn sau này.

Những thông tin khai thác được từ Mélanie Bouzy rất đầy đủ để anh phát triển một hướng mới. Saint Hilaire có thể là nguyên do của tất cả các mánh khóe này… Phải chăng ông ta đã phát hiện ra một mối quan hệ ái tình giữa Caramany và vợ ông ta? Khi ấy, Chánh thanh tra đã tưởng tượng ra bản khiếu tố giả để triệt hạ người dưới quyền mình. Sự biệt tăm của cô gái điếm sẽ dẫn đến việc khám nhà của Trung úy. Giữa lúc đó, ông ta đã sát hại vợ mình sau đó đặt thi thể vào hầm ngầm nhà Caramany. Như vậy, Chánh thanh tra đã trả thù hai con người trong cùng một kế hoạch ma quỷ! Nếu như tử thi không được phát hiện, thì Caramany hẳn đã bị truy tố vì án mạng của Mélanie Bouzy và không có một mối liên hệ nào có thể được lần ra trong vụ này liên quan đến Chánh thanh tra Saint Hilaire. Nếu khi xét nghiệm phẫu thuật, danh tính Marthe Saint Hilaire xuất hiện, hệt như điều đó đã thực sự diễn ra, thì Caramany được coi như một kẻ rối loạn tình dục và là kẻ giết người hàng loạt cùng với sự biến mất tăm tích của Mélanie Bouzy. Tất cả những gì mà viên sĩ quan cảnh sát có thể nói để tự bào chữa hẳn sẽ không được tính đến và anh ta có lẽ sẽ chết gí trong buồng giam già hai chục năm. Điều mà Saint Hilaire đã không dự tính trước, đó là sự bỏ trốn của viên Trung úy… Cuối cùng, là người hiểu biết trong các phiên tòa, Saint Hilaire khi ấy chắc phải nghĩ rằng bồi thẩm đoàn của tòa Đại hình, nhạy cảm trước bất hạnh của một Chánh thanh tra cảnh sát khốn khổ, thì sẽ bảo đảm được trắng án. Một Chánh thanh tra giết kẻ sát hại vợ mình một cách tán tận lương tâm thì chắc chắn việc kết tội ông ta sẽ ở hạng nhẹ nhất. Saint Hilaire vậy là chỉ phải giả đò đau đớn đến cùng cực trước thông tin về cái chết của vợ mình, để minh chứng cho vụ sát hại viên sĩ quan của ông ta bằng cách giăng cho anh ta một cái bẫy trong ngôi nhà hoang, nằm trên phố Budapest.

Wuenheim bị choáng bởi giả thiết này nhưng hình như nó rất đúng với thực tế những gì đã diễn ra. Nhưng làm thế nào để có thể thông báo những ngờ vực của anh cho Eve biết đây? Cô vừa mới trải qua một cú sốc khủng khiếp. Thú nhận với cô những nghĩ suy của anh và kết tội cha cô trong án mạng mẹ cô, điều đó vượt quá sức của anh. Anh quyết định sẽ nói dối để tránh cho cô thêm một nỗi âu sầu nữa. Khi tới lúc, và khi Saint Hilaire thú tội, thì sẽ tiến hành và chỉ khi ấy thôi, anh sẽ thông báo cho cô biết. Trong lúc chờ đợi, anh phải dấn thân vào cuộc truy đuổi chính “nhạc phụ” của mình.

* * *

Pierre Saint Hilaire lại tiếp tục bất tỉnh một lần nữa. Cây kim xuyên qua da thịt anh, sợi chỉ trượt đi trong mỗi vết đứt khi kéo căng da thịt anh đã chứng tỏ nghị lực phi thường của anh. Khi tỉnh dậy, anh nhìn mọi thứ không còn được rõ nét nữa. Anh dụi mắt, nhận ra Troplong đang nằm ngủ trên một chiếc phô tơi đặt đối diện anh. Người bạn cũ chắc chắn đã chăm nom anh trong suốt cơn mê sảng. Anh nhổm dậy một cách khó nhọc và ngay lập tức cảm thấy một cơn đau dữ dội bên vai phải. Cánh tay anh đã được lau rửa. Một vết băng rộng phủ lên miệng vết thương đã được khép lại. Trên mặt bàn thấp ngăn cách anh với thầy pháp, những vết tích của cuộc giải phẫu vẫn còn đó. Chiếc kéo dính đầy máu được đặt trên một mẩu bông, một cuộn chỉ đen đặt trên lọ cồn 90°. Máu của anh cũng vương loang lổ trên vài cuốn tạp chí đặt bên cạnh.

Saint Hilaire cố ngồi thẳng lên. Tạm thời anh vẫn chưa giữ được thăng bằng nhưng dẫu sao anh cũng ngồi yên vị được. Đôi chân lực lưỡng giúp anh đứng thẳng dậy, dẫu rằng trí óc anh vẫn còn mù đặc. Dư vị whisky vẫn còn đọng sâu trong cổ họng anh. Miệng anh khô khốc.

Ngồi xẹp trên phô tơi, Troplong mở choàng mắt, rồi vừa ngáp vừa duỗi thẳng chân tay.

— Dậy rồi cơ à? – Vị thầy pháp hỏi.

Saint Hilaire không hề để ý đến câu hỏi của bạn mà hỏi lại:

— Eve đâu rồi?

— Cô ấy đi rồi, ngay khi cuộc giải phẫu kết thúc. Cô ấy sốt ruột muốn kiểm tra xác Caramany ngay. Cậu thật may mắn khi có đứa con gái như nó – Troplong nói một cách chân thành.

Chánh thanh tra bỏ qua nhận xét của kẻ độc thân chai sạn.

— Bếp ở chỗ nào nhỉ? – Anh tiếp tục hỏi, mong muốn được uống nước.

— Cuối hành lang, phía bên phải.

Anh rời khỏi phòng và đi dọc hành lang được dán giấy điểm hoa. Có cái gì đó không ổn rồi! Anh hình như đã quên một yếu tố quan trọng trong cuộc điều tra của mình. Trong lúc băng qua cả căn hộ, Saint Hilaire cố gắng xác định điều mà anh vẫn chưa nhận ra. Anh tìm kiếm trong tâm trí mình một dấu hiệu mà nó hẳn đã thoát khỏi tầm kiểm soát của anh. Bản năng nghề nghiệp cảnh sát của anh chưa bao giờ đánh lừa anh cả. Cặp mắt đã dẫn ra một thông tin chủ chốt mà trí óc anh đã chưa nhận ra. Anh bước vào bếp. Trên một cái giá đựng chén đĩa bằng sắt, anh tìm thấy một chiếc ly đế bằng. Anh vớ lấy và để nó dưới vòi nước. Trong đầu, khi lần lại ngay từ đầu cuộc điều tra của mình, anh điểm lại tất cả những gì mình đã khám phá được trong suốt hai ngày mới đây. Lần lượt hiện ra, anh thấy lại cuộc hành trình giữa Florence và Paris, lúc anh đến ga, cuộc thảo luận với người sĩ quan hành chính Léognan và quân cảnh Sarras, rồi đến lúc bạn anh, Chánh thanh tra Tỉnh trưởng đến thông báo về cái chết của vợ anh… Những hình ảnh, lúc anh trốn chạy sau khi phát hiện ra Caramany đã bị đâm chết trong tòa nhà hoang của gã Grec, cuộc ẩu đả với một cảnh sát của Ủy ban Thanh tra tổng hợp các sở, và cuối cùng là lúc anh đến được nhà Troplong, lần lượt sôi sục diễu qua trong tâm trí anh. Bất thình lình, anh buông chiếc ly, bổ nhào vào phòng đợi và cắm cúi giở những cuốn tạp chí chất đống trên mặt bàn thấp. Anh hối hả lật từng cuốn một. Troplong nhổm lên trên ghế và nghĩ rằng bạn mình lại vướng vào cơn mê sảng một lần nữa. Chánh thanh tra ném xuống sàn nhà những cuốn đã xem. Anh bỗng chú ý lên trang bìa của cuốn cuối cùng còn sót lại trên mặt bàn.

— Là cô ta! – Anh thốt lên.

❀ ❀ ❀

[1] Nguyên bản porte cochère: Lối ra của xe ngựa. (Ngày trước người dân Paris hay lưu thông bằng xe ngựa, nên trong các tòa nhà cổ vẫn còn giữ được kiểu cổng này).

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Christophe Guillaumot

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.