Kẻ Săn Người

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 26 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Mười Hai

❊ ❊ ❊

Cô sốt ruột giậm chân. Eve Saint Hilaire vừa nhập mã số vào máy vi tính và đang chờ đợi dữ liệu của Viện pháp y hiển thị để cô có thể vào xem được các hồ sơ của những tử thi đã được mổ xét nghiệm. Sau khi ra khỏi văn phòng của Troplong và bỏ cha mình lại giữa cơn mê sảng, cô gái đã bắt xe taxi lao thẳng đến nơi cô làm việc. Cô đã kín đáo lẻn vào bằng một lối thoát hiểm nằm ngay cạnh phòng làm việc của mình. Cuối cùng, khi đã mở được trang yêu cầu của máy, cô gõ những chữ CARAMANY. trên bàn phím và, một lát sau, một bộ hồ sơ hiển thị trên màn hình, cả phòng làm việc tối đen. Eve không muốn ai chú ý đến sự hiện diện của mình.

Cuộc giải phẫu xét nghiệm tử thi đã được một trong những cộng sự của cô thực hiện vài giờ trước đó. Cô lướt nhanh qua danh tính hoàn chỉnh của viên cảnh sát bị giết để đọc ngay những dòng kết luận của đồng nghiệp. Những nguyên nhân dẫn đến cái chết được đánh dấu đỏ: Cái chết diễn ra bởi mất một lượng máu lớn, động mạch đùi bị cắt. Eve bấm vào phần phụ hồ sơ phân tích: Không một dấu vết chất độc nào được tìm ra trong máu của viên sĩ quan cảnh sát, cũng chẳng có sự hiện diện của rượu mạnh, của chất ma túy hay thuốc ngủ nào hết. Những kết luận này phản bác lại giả thiết của cha cô. Caramany chắc chắn bị giết chết tại chỗ. Không có sự dàn dựng nào hết.

Có tiếng chìa khóa xoay trong ổ. Eve bấm nhanh vào nút thoát và bản thông tin biến mất khỏi màn hình. Một nữ nhân viên lao công bất ngờ đẩy mạnh cánh cửa trong lúc kéo theo máy hút bụi. Bà ta ngạc nhiên hét váng khi bật đèn lên. Eve ngay lập tức trấn an bà ta. Cô đứng ngay dậy và ấp úng một lời xin lỗi trước khi ra khỏi phòng làm việc của mình. Cô lẻn nhanh trong hành lang mà không để ai nhìn thấy, và biến nhanh vào khoang cầu thang dẫn xuống tầng hầm. Cô rảo bước, cầu mong không bị nhận ra. Cô cần phải thận trọng. Mặc dù đã muộn, nhưng vẫn có thể bắt gặp một bác sĩ pháp y nào đó trong tòa nhà, thậm chí là một cảnh sát viên cũng nên. Những tai nạn chết người do xe cộ hay những án mạng vốn chẳng thiếu gì trong thành phố Paris. Đèn trong Viện pháp y thường xuyên được bật sáng rất muộn trong đêm.

Tất cả các thi thể nạn nhân đều được để trong một phòng lạnh bao gồm chừng mười hai khoang ướp đá, gắn hẳn một vạt tường. Gian phòng hình như vắng tanh. Eve an tâm và vội vã bước vào. Vào đến trong phòng lạnh, cô cảm thấy hơi sờ sợ. Mẹ cô đang nằm ở một trong những khoang nhà xác kia. Những hình ảnh trong buổi mổ xét nghiệm tử thi không ngừng ám ảnh cô, ấy thế mà cô đang chuẩn bị làm lại cuộc giải phẫu đó. Thời gian có hạn. Cô không những phải kiểm tra lại xác mẹ mình mà còn phải kiểm tra cả Trung úy Caramany. Dũng cảm, cô quyết định bắt đầu bằng trường hợp gây xúc động nhất đối với cô. Cô phải mất vài giây để tìm ra ngăn kéo mang dòng chữ Marthe Saint Hilaire. Cô đặt tay lên nắm đấm nhưng lại như bị tê liệt bởi nỗi sợ hãi nhìn lại mẹ mình. Một cơn nhói đau từ dạ dày cô quặn lên. Mạch cô đập mạnh hơn. Một hàng nước mắt chảy dài trên mặt cô. Cô cố gắng thở chậm để trấn tĩnh tim mình đang đập mạnh. Cuối cùng, bằng một động tác dứt khoát, cô kéo tấm ván sắt trượt ra. Xác Marthe Saint Hilaire xuất hiện, không quần áo, trắng bệch và bất động hệt như một bức tượng. Bà không còn ở trong tình trạng lúc mà cô đã bỏ đi. Một nhân viên đã khâu lại tất cả những vết rách, vết khắc mà trong quá trình xét nghiệm tử thi, cô đã tạo ra. Làn da bao quanh đầu đã được khép lại trên hộp sọ và một vết sẹo dọc chạy dài gom hai nửa cơ thể lại. Eve, đứng nguyên đó, đôi cánh tay buông thõng, tưởng niệm trước thi hài mà khuôn mặt bị biến dạng đi do những vết chuột cắn, nhà phẫu thuật đã không thể sửa chữa được điều đó. Cô khóc. Cô không nhận ra vẻ bề ngoài của người phụ nữ đã từng là mẹ cô trong cái xác này. Đó chỉ là một cái xác chết, ấy thế mà! Rõ ràng chính là Marthe Saint Hilaire đang nằm bất động trước mặt con gái. Thật chẳng có ích lợi gì khi cứ trân trân lâu hơn nữa trước cảnh tượng đau lòng này. Trong lúc nước mắt vẫn tiếp tục tuôn rơi, cô lôi con dao mà cha cô đã đưa cho ra khỏi túi. Cô khẽ cầu xin: “Mẹ ơi, hãy tha lỗi cho con”, rồi chọn một vết thủng rõ nét nhất ở phần bụng dưới của người mẹ khốn khổ. Cô đưa lưỡi dao lại gần vết thủng và lại càng khóc dữ dội hơn nữa, rồi nhè nhẹ ấn sâu mũi dao vào cơ thể người mẹ. Eve đâm mẹ mình. Cuộc thử nghiệm đầu tiên, kết quả được xác nhận, cô rút dao ra khỏi lớp da thịt rồi thử lại một lần nữa. Cô đưa dao vào một vết đâm khác trên bắp chân trái. Kích thước của lưỡi dao y chang độ rộng và độ dài của phạm vi vết thương. Vậy vũ khí đúng là vật đã được sử dụng để giết mẹ cô. Cô lau lưỡi dao bằng một tờ giấy Kleenex. Máu của mẹ cô ngấm vào tờ giấy, vẽ lên một hình ảnh giống như bông hồng héo trên lớp giấy. Vài giọt nước mắt nhỏ xuống pha lẫn vào bức tranh kỳ dị ấy. Cô lại tiếp tục xin lỗi mẹ một lần nữa trước khi nhẹ nhàng đẩy chiếc ngăn kéo lại vị trí cũ.

Eve đứng dựa lưng vào những khoang nhà xác và thở một hơi mạnh. Việc khó khăn nhất vậy là cô đã làm xong. Cô vừa kiểm tra và biết rằng con dao được treo bên cửa sổ phòng làm việc của Caramany chính là hung khí đã được sử dụng để giết mẹ cô. Nhưng chưa hết, cô còn phải kiểm tra xác kẻ bị tình nghi là sát thủ giết mẹ cô. Vẫn lăm lăm con dao trong tay, cô tiếp tục đi tìm kiếm tử thi của Caramany. Lần này, cô lôi ngăn kéo sắt với vẻ ít e dè hơn. Cơ thể anh ta cũng không mảnh che, đã được khâu lại sau cuộc phẫu thuật xét nghiệm. Chỉ những vết đâm của kẻ sát nhân vẫn còn để mở. Cơ thể lực lưỡng chỉ còn là cái bóng của chính nó. Những cơ bắp đã xẹp xuống. Người nào không biết anh ta hồi còn sống thì hẳn sẽ nghĩ rằng anh ta phải rất mập. Eve không dừng lại ở những chi tiết này. Cô thử con dao của mình trong vết thương đầu tiên, với một niềm vui mơ hồ nào đó dẫu rằng tội lỗi của anh ta đã có những uẩn khúc trước những sự kiện mới đây. Thần kinh cô bốc lên hẳn sẽ sẵn sàng cho phép cô trút hết lên thi thể nếu như mong muốn được giúp đỡ cha cô không thuộc quyền ưu tiên hàng đầu. Trước sự ngạc nhiên sững sờ của cô, nhát đầu tiên được kiểm chứng. Con dao rất có thể là nguồn gốc của vết chém này. Nghi ngờ về kết quả này, cô tiếp tục thử lại ba lần liền với những vết chém khác nhau. Mỗi lần, cuộc kiểm tra lại cho kết quả khả quan. Sao lại có thể thế được? Cô gái tự hỏi. Điều đó có nghĩa là kẻ giết người kia biết rõ nơi giấu con dao. Hắn đã lấy nó đi vào khoảng giữa đêm, giết chết Caramany rồi lại đem về đặt nó vào chỗ giấu ban đầu, trước khi nhân viên của sở cảnh sát đến làm việc. Toàn bộ câu chuyện này thật khó có thể xảy ra! Cô cần phải báo cho cha mình về phát hiện này. Ông có thể sẽ thu thập ngay và nhanh hơn những mảnh của bức tranh ghép hình. Cô rùng mình.

Gian phòng không được sưởi ấm và hơi lạnh tỏa ra từ ngăn kéo xông thẳng vào cô. Trước khi đóng thi hài vào trong cỗ quan tài tạm thời của nó lần cuối cùng, bỗng cô chú ý đến một vết xanh lờ mờ ở ngang tầm yết hầu. Cô kiểm tra vết này sau khi đã cẩn thận đeo vào tay một chiếc găng cao su. Một cú đâm, thậm chí là một sự nhỡ tay của bác sĩ pháp y có thể là nguyên nhân gây ra vết này. Eve Saint Hilaire, quyết định mổ cổ họng nạn nhân để loại bỏ tất cả những giả thiết có thể. Do không có dụng cụ mổ và để khỏi phải quay về phòng làm việc của mình, cô quyết định giải phẫu bằng con dao mà mình đang có. Mặc dù lưỡi dao không thật thích hợp, cô cũng rạch gọn được phần cổ của viên sĩ quan cảnh sát và cố tìm cách hiểu được những nguyên nhân của vết bầm tím trên làn da ở chính chỗ đó. Rất nhanh, cô không thể ngăn mình thốt lên một câu “Chúa ơi!” đầy ngạc nhiên. Thanh quản hoàn toàn bị giập nát. Toàn bộ chuyện này khiến ta nghĩ rằng phần cổ đã bị bóp mạnh. Cha cô vậy là có lý. Trung úy Caramany thoạt đầu đã là nạn nhân của một vụ bóp cổ. Sau đó, tên sát nhân đã đâm xác anh bằng vũ khí xuất hiện ở sở cảnh sát để giăng bẫy cha cô. Eve, bằng hai tay, giả làm động tác mà viên sĩ quan cảnh sát đã phải chịu đựng trước khi chết. Cô đi đến kết luận: Luc Caramany đã bị giết từ phía sau. Nếu như vậy, cô có khả năng xác định liệu kẻ giết người đó thuận tay trái hay tay phải bằng cách kiểm tra những vết xiết mạnh do những ngón tay cái còn để lại dấu ấn trên cơ thể nạn nhân. Để thực hiện việc này, cô chật vật lật ngược tử thi, sử dụng những kỹ thuật đã học được trong khóa đào tạo làm thế nào để đẩy thân thể người sang thế nghiêng. Hai vết lõm nằm rõ ràng phía dưới cổ, ngay trên phần xương bả vai. Những ngón tay cái đã được ấn lên chỗ này để những ngón khác của kẻ sát nhân xiết mạnh cổ nạn nhân. Cuộc kiểm tra chỉ kéo dài vài giây đồng hồ. Kẻ giết người thuận tay trái.

Có tiếng bước chân vang lên trong hành lang. Eve giật nảy mình. Cơ thể mà cô đang giữ ngã vật mạnh xuống và đè nghiến con dao vẫn còn nằm trên mặt bàn sắt. Cô không còn đủ thời giờ nâng xác tử thi để rút dao ra. Bằng hai tay, cô đẩy nhanh ngăn kéo vào tường vào đúng lúc cánh cửa ra vào bật mở.

Chánh thanh tra tập sự Le Taillan, được quân cảnh Sarras tháp tùng, có vẻ như ngạc nhiên khi giáp mặt trực tiếp với nữ bác sĩ pháp y. Mọi người ai cũng biết rằng cô vừa mới tiến hành mổ khám nghiệm tử thi trên chính thân thể mẹ mình. Chẳng ai có thể, hình dung rằng cô lại đến chất thêm nỗi buồn, hơn nữa lại trong một nơi tăm tối này. Cô gái đứng chết trân gần những khoang chứa xác chết. Le Taillan cảm thấy buộc phải lên tiếng mào đầu cuộc hội thoại.

— Cô Saint Hilaire… cô… cô cảm thấy khỏe thật chứ?

— Tôi mong muốn được nhìn lại khuôn mặt mẹ tôi nhưng tôi đã không đủ can đảm để lôi ngăn kéo ra – Cô vừa sụt sịt, vừa nói dối.

Cặp mắt đỏ ngầu do những dòng lệ xót thương mẹ trước đó đã giúp cô gái thuyết phục được hai người mới đến.

— Tôi cũng muốn nhìn tên vô lại đã giết hại mẹ tôi! – Cô nói một cách cay độc khi nhìn thẳng vào hai người cảnh sát.

— Xin nghe tôi này! – Sarras đáp lại, hơi đắn đo – Thế cô cho là tốt khi nhìn thi thể của kẻ sát nhân ư?

— Tôi cần phải nhìn! Tôi rất muốn nhìn hắn. Hắn đã nhận lấy điều xứng đáng với hắn! – Cô trả lời vai diễn rất điệu nghệ.

— Thế Chánh thanh tra Wuenheim có biết được việc cô đang làm đây không? – Le Taillan hỏi, lo ngại phản ứng của sếp mình.

— Tôi xin ông! – Cô vừa như van vỉ vừa tiến gần lại viên Chánh thanh tra tập sự – tôi đã đến đây để tưởng niệm trước vong linh mẹ tôi.

Đúng lúc ấy, một giọt lệ rơi ngay xuống một bên má cô.

—… Chánh thanh tra Wuenheim không được thông báo về sự có mặt của tôi ở đây, xin đừng nói gì với ông ấy cả.

Hai người đàn ông bị khuôn mặt đẹp của Eve chinh phục. Nỗi buồn của một số phụ nữ còn biến họ trở nên quyến rũ hơn trước con mắt của giới đàn ông. Eve nằm trong số này. Hệt như bị thôi miên, Chánh thanh tra tập sự chấp nhận sự có mặt của nữ bác sĩ pháp y trong tiến trình công việc của họ. Thực ra, tử thi của viên sĩ quan cảnh sát phải được xác định một cách đúng thể thức. Gia đình anh ta sống dưới tỉnh, đã có lời đề nghị rằng một viên chức cảnh sát của sở cảnh sát Saint–Georges được chỉ định để đến nhận dạng người đồng nghiệp xấu số của mình. Viên sĩ quan hành chính Léognan, không muốn rời khỏi quận 9 vào giờ ăn tối, nên đã không ngần ngại phái vị phó của mình, Yvan Sarras, đi thực thi nhiệm vụ này.

Đây là lần đầu tiên người quân cảnh được nhìn thấy Eve. Vẻ đẹp nổi tiếng của cô đã bay đến tai anh nhưng anh không thể hình dung rằng cô lại quyến rũ đến vậy.

Thân hình cô thật mảnh mai, cặp chân dài và ánh mắt thăm thẳm khiến anh bối rối. Họ đứng đối diện sát nhau bên chiếc ngăn kéo khổng lồ mà Chánh thanh tra tập sự đang chuẩn bị mở ra.

— Sẵn sàng rồi chứ? – Anh ta hỏi, quay về hướng nữ bác sĩ pháp y.

Cô hỷ mũi lần nữa rồi gật đầu. Anh ta nắm chặt đai ngăn kéo và dùng lực kéo mạnh ra. Thi hài Caramany lại hiện ra. Eve chăm chú nhìn. Cô đang tìm xem liệu một phần con dao đã được giấu dưới cái xác có bị thò ra hay không. Một sự căng thẳng khiến hai người cảnh sát tưởng đó là do cô khám phá ra kẻ sát hại mẹ mình. Sarras vẫn đăm đăm nhìn cô gái. Anh bị hình thể cô thu hút nhiều hơn cả cái xác không hồn trước mặt.

— Thế nào hả? – Le Taillan hỏi, đưa anh chàng quân cảnh ra khỏi cơn ảo ảnh.

Người cảnh sát cúi đầu.

— Đúng anh ấy rồi! – Anh ta chỉ đáp có thế.

Cả anh ta nữa cũng có vẻ hoảng loạn. Chứng kiến tử thi người đồng nghiệp cũ hình như nhắc cho anh ta nhớ rằng anh đang theo đuổi một nghề nghiệp thật nguy hiểm.

— Lạ thật! – Chánh thanh tra tập sự thì thầm. – Đích thân tôi tham dự cuộc mổ xét nghiệm tử thi và tôi không nhớ đã nhìn thấy đồng nghiệp của cô mổ phần cổ của nạn nhân! – Anh ta quay về phía Eve nói.

Cô gái trẻ thoáng bối rối. Dẫu vậy, cô vẫn đáp lại ngay.

— Điều đó chẳng có gì đáng ngạc nhiên cả. Vị bác sĩ pháp y làm việc cùng với ngài có thể đã quên trích lấy ra một phần mẫu cơ thể, mà phần ấy lại là bắt buộc. Sau đó, ông ta đã quay lại để thực hiện nốt.

Hai người đàn ông có vẻ tin ngay lời giải thích được cô gái bịa ra nhanh chóng. Để chẳng phải nói gì thêm nữa, Eve rút chiếc khăn mùi soa từ trong túi ra và đưa nó lên che mắt. Khi ngẩng lên, ánh mắt cô bắt gặp ánh mắt của Sarras. Điều tra viên có mái đầu cạo nhẵn thín hình như rất để ý đến cô. Cô làm ra vẻ chẳng nhận ra điều gì cả.

— Thưa ngài Chánh thanh tra – Cô cố nói với giọng nhẹ nhàng nhất của mình – Ngài đã xong rồi chứ?

— Ừ à, tôi nghĩ chẳng có gì phải tranh cãi nữa! Tôi chỉ còn mỗi việc đề nghị ông Sarras ký vào biên bản của tôi nữa thôi – Anh ta đáp trong lúc đẩy chiếc ngăn kéo vào sâu trong hộc tường.

Lấy lý do đến tưởng niệm trước thi thể mẹ mình, Eve yêu cầu được ở lại một mình. Hai người đàn ông ngay lập tức khoác lên mình một dáng vẻ nghiêm trang hệt như hai kẻ croque–mort [1] và rút lui nhanh ra khỏi phòng, không quên nói những lời chia buồn chân thành với người phụ nữ trẻ.

Khi còn lại một mình, cô lôi ngay con dao vẫn còn giấu dưới thi hài Caramany ra và đút nhanh vào túi xách. Lục lọi trong tủ hộc căn phòng, cô tìm thấy những vật liệu cần thiết để khâu lại vết rách mà cô vừa gây ra trên cổ người cảnh sát. Những vết tích chứng tỏ sự viếng thăm của cô đã bị xóa hết, giờ cô chỉ còn việc kín đáo rút lui khỏi Viện pháp y. Cha cô chắc hẳn sẽ ngạc nhiên trước những phát hiện mới mẻ của cô. Nhưng giấu bạn trai nhiều điều như vậy, cô có nguy cơ làm tổn thương mối quan hệ của họ. Nếu cha cô không quá dứt khoát nhường ấy, thì cô chắc chắn sẽ chạy bổ đến bên người yêu để thông báo tin này cho anh biết. Dẫu vậy, cô quyết định tôn trọng những mật lệnh của Chánh thanh tra Saint Hilaire. Trời đã khuya lắm rồi, trước mắt cô không thể làm được gì nữa. Cô quyết định đã đến lúc phải về nhà. Thay bằng việc về nhà mình, cô thích quay lại căn hộ của Michel Wuenheim hơn. Hiện giờ, cô sẽ phải đối mặt với chính những cơn ác mộng của mình. Nằm ngủ một mình khiến cô khiếp đảm. Sự hiện diện của người yêu bên cạnh cô lúc này thật quý giá.

❀ ❀ ❀

[1] Những người chuyên cắn chân người chết để xem người chết đã thật sự chết chưa. Đó là một công việc buộc phải làm xưa kia.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Christophe Guillaumot

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.