Kẻ Săn Người

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 26 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Năm

❊ ❊ ❊

Những đèn chiếu hun nóng tầng hầm và làm lóa mắt những điều tra viên. Nơi xảy ra án mạng bị rất đông những cảnh sát trong trang phục áo liền quần và đeo găng trắng bao vây. Chánh thanh tra tập sự Le Taillan, ngồi phệt ngay trên nền đất, đang cố gắng lấy lại tinh thần. Trong cuộc ẩu đả với Trung úy Caramany, anh ta đã nhận được những cú đấm đau điếng trước khi ngã vật xuống đất. Anh ta cố gắng lấy lại hơi, vẫn còn đang bị choáng trước cuộc tấn công.

Nữ cảnh sát trẻ thuộc đội cảnh sát Hình sự vẫn chưa hết lo lắng. Chánh thanh tra Wuenheim choảng cho cô một trận tơi bời, người nữ cảnh sát này khóc tức tưởi. Anh ta dọa sẽ chuyển cô về sở lưu trữ của ngành cảnh sát, hay trong rất nhiều các khu khác cũng rất thú vị chẳng kém. Giữa hai tiếng nấc, cô nhắc lại, một cách chính đáng, rằng cô không ở trong khuôn khổ phòng vệ chính đáng. Caramany đã bị tước vũ khí từ trước, và cô biết rõ điều đó. Vậy nên cô không có nguy hại gì cho mạng sống của mình cả. Wuenheim tức điên lên. Dân chúng trong tòa nhà, cả tầng trên cùng, chắc đều nghe thấy hết tất cả những lời quở trách. Anh ta tin rằng anh ta đã linh cảm không sai. Anh ta đã tóm được thủ phạm và tức điên lên vì đã không ra lệnh còng tay kẻ sát nhân sớm hơn. Caramany là một đồng nghiệp. Chừng nào mà những bằng chứng không đúng như những lời tố cáo của cô gái điếm, thì anh ta không thể phát lệnh mà không thu về mình tất cả luồng sấm sét của toàn thể cộng đồng cảnh sát viên. Nỗi sợ hãi bị coi thường trước mắt những người khác đã ngáng trở công việc của anh ta. Trải nghiệm này sẽ là một bài học. Trong tương lai, anh ta sẽ còn khắt khe với chính mình hơn nữa. Bản buộc tội của anh ta kết thúc bằng một câu oang oang: “Hãy đi đi cho khuất mắt tôi!”.

Trong thời gian ấy, đại úy cảnh sát Poncey bận rộn làm việc quanh xác chết hay đúng hơn là những gì còn lại của xác chết. Để không quên một chi tiết nào, anh ta cầm trong tay một chiếc máy ghi. Dụng cụ ghi âm này vô cùng hữu ích vì anh ta sẽ phải quay về sở gõ biên bản khám sát hiện trường. Anh ta bắt đầu bằng việc nêu ngày tháng, giờ đến điều tra, địa chỉ tòa nhà, phong cách kiến trúc của tòa nhà và phương tiện dẫn xuống tầng hầm mang số bốn mươi bảy. Rồi anh ta tiếp tục miêu tả thể loại ổ khóa, tình trạng vận hành và nêu rõ diện tích hầm ngầm. Khi căn hầm ngầm không còn một ai trong các kỹ thuật viên của đội cảnh sát luật pháp, anh ta có thể lục soát trong đống mảnh vụn chất chồng trên nền nhà. Mùi bốc ra càng ngày càng khó chịu. Dưới một hộp các tông phủ lên một phần chân của nạn nhân, anh ta phát hiện ra một cái ví đựng danh thiếp và yêu cầu thợ ảnh chụp mấy bức. Với đôi găng tay cao su, anh ta mở chiếc ví bằng da và lôi từ đó ra một cái bằng lái xe đề tên Mélanie Bouzy. Người đàn bà trẻ trên tấm ảnh chứng minh nhân dân có vẻ rất xinh xắn. Không có tài liệu hành chính này, Poncey sẽ rất khó xác định được danh tính xác chết nham nhở dưới chân anh ta. Bộ mặt mĩ miều trên tấm bằng lái xe, giờ chỉ còn là một khối thịt nhầy nhụa. Lũ chuột cống đói khát đã tấn công mọi bộ phận của xác chết. Con người dày dạn kinh nghiệm nhét vật vừa được phát hiện vào trong một cái túi nilông và niêm phong lại. Anh ta tiếp tục đưa máy ghi âm lên ngang miệng để miêu tả những sợi dây trói giữa hai mắt cá chân và cổ tay người chết. Cơ thể hoàn toàn lõa lồ, hai cánh tay cô ta bị trói ngoặt sau lưng. Poncey lại kiếm tìm một lần nữa trong đống đổ nát để mong tìm được những phần áo quần còn lại. Cuộc tìm kiếm ấy trở nên vô ích, và anh ta kết luận rằng xác chết đã được mang tới đây, trần truồng, trong tấm vải bạt màu xanh lơ. Anh đề nghị những kỹ thuật viên mang về phân tích thêm, tấm bạt nhựa đó có thể còn đem lại những dấu vết và manh mối.

Sau khi nổi đóa với nữ cảnh sát trẻ, Chánh thanh tra Wuenheim phát ra những chỉ thị qua chiếc máy bộ đàm để các đội tuần tra của cảnh sát bao vây toàn bộ khu phố. Anh đề nghị sự cộng tác của những quận khác trong thành phố Paris, để rải quân theo chiến thuật bàn cờ khắp địa hạt được tốt hơn. Caramany giờ trở thành kẻ thù số một của Quốc gia.

Phía trên đầu cầu thang, Eve Saint Hilaire bất ngờ xuất hiện. Wuenheim dừng ngay việc truyền điện đàm.

— Đúng là một địa điểm kỳ cục cho một cuộc hẹn hò thân mật nhỉ! – Cô lên tiếng với một cái nháy mắt.

Việc nhìn thấy Eve ngay lập tức làm cơn tức giận trên mặt Wuenheim biến mất. “Nữ thần” của anh xuất hiện bằng xương bằng thịt, ở tuổi hai mươi bảy, cô gái thông minh này chính là hiện thân của vẻ đẹp hoàn hảo. Cô cao hơn cả cha mình, với cặp chân dài mảnh dẻ, cô mang màu da sẫm tuyệt hảo. Mái tóc đen huyền, được cắt vuông vức, làm nổi bật cặp mắt nâu ngả sang xanh theo màu ánh sáng. Một chiếc mũi hếch, được hưởng từ mẹ, khuôn mặt tươi vui và vẻ duyên dáng tự nhiên. Eve tươi cười bước xuống cầu thang hệt như một người dẫn đầu cuộc duyệt binh Paris. Wuenheim bị nụ cười của cô chinh phục.

— Anh không biết là em trực – Wuenheim lên tiếng – cùng lúc cảm nhận được mùi thơm êm dịu tỏa ra từ nữ bác sĩ pháp y.

— Em cũng không biết rằng anh đang làm việc ở đội Trọng án – Cô lập tức chọi lại ngay.

Ánh mắt họ không giấu được niềm hạnh phúc. Chẳng bao lâu nữa, họ sẽ tổ chức lễ kỷ niệm sinh nhật đầu tiên cho cuộc gặp gỡ của họ. Từ nhiều ngày nay, Wuenheim chạy đôn đáo khắp các cửa hiệu nữ trang ở Paris để tìm bằng được chiếc nhẫn lý tưởng. Anh mong muốn thuyết phục được cô đến sống trong căn hộ của mình. Tựa như một con ngựa hoang, cô vẫn chưa sẵn sàng để bị thuần phục. Cô từ chối lời đề nghị của Chánh thanh tra không biết đã bao lần, dẫu rằng cô rất yêu anh. Người đàn ông này, người đã lấp đầy nguồn hạnh phúc cho cô, chắc chắn là điều tốt đẹp nhất đến trong cuộc đời cô. Anh có sự chững chạc đáng tin cậy của người ở tuổi tứ tuần luôn phong độ. Vẻ quyến rũ của anh thu hút cô. Nhưng cô còn muốn gìn giữ đến mức lâu nhất có thể khu vườn thiêng của mình. Cô vẫn còn chưa sẵn sàng để hy sinh tự do và tuổi trẻ.

— Đây là cuộc điều tra chung đầu tiên của chúng mình! – Michel Wuenheim tiếp tục lên tiếng.

— Nạn nhân là ai vậy? – Người phụ nữ trẻ hỏi một cách máy móc.

— Một cô gái điếm – Anh nói – Tác giả đã được xác định danh tính rồi, đó là một cảnh sát.

Eve Saint Hilaire sững người giây lát, ngạc nhiên.

— Em có biết anh ta không?

— Đó là một người làm việc dưới quyền cha em, Trung úy Luc Caramany.

— Điều đó chẳng gây cho em chút ấn tượng gì cả! – Cô đáp – Cái xác nằm ở đâu? – Cô tiếp lời và mất hút vào trong hành lang tối mờ.

Chánh thanh tra ngăn cô lại.

— Anh vừa nói chuyện điện thoại với ông!

— Ai cơ? – Cô hỏi lấy lệ.

— Cha em!

Ngọn lửa tình yêu đang lóe sáng bỗng vụt tắt trong mắt người đàn bà trẻ.

— Ông ấy đã nói gì với anh?

— Ông ấy nổi cáu!

Chánh thanh tra tháo kính xuống để lau. Anh thường làm vậy mỗi khi có chuyện buồn phiền. Eve biết rõ cái tật này.

— Ông ấy nói rằng tất cả mọi chuyện này chẳng ăn nhập gì cả, rằng Caramany vô tội. Anh phải nói thật với em rằng điều đó chẳng tốt đẹp gì lắm cho một cuộc nói chuyện đầu tiên đâu!

— Không quan trọng! – Cô trấn an anh để cắt nhanh câu chuyện – Em không tính sẽ mời ông đến dự đám cưới của chúng ta.

Wuenheim dừng lại trong khoảnh khắc trước những gì mà anh vừa nghe thấy.

— Em muốn làm đám cưới rồi ư?

Eve quay lại.

— Đó là một cách để nói thôi. Anh yêu ạ, anh biết rõ em nghĩ gì về đám cưới rồi mà – Cô đáp để xoa dịu hy vọng của người yêu – Thôi được! Anh chỉ cho em chỗ xác chết đi nào, có đồng ý hay không hả? – Cô bỗng sốt sắng.

Cặp uyên ương nhanh chóng đến chỗ Đại úy Poncey lúc này vẫn tiếp tục ghi âm những lời bình luận của mình. Viên sĩ quan cảnh sát không biết nữ bác sĩ pháp y. Khi Chánh thanh tra giới thiệu họ với nhau, Poncey nở một nụ cười nhẹ trên môi. Anh liếc nhìn chăm chú Eve Saint Hilaire, tự hỏi rằng một cô gái tuyệt vời như cô thì có thể tìm thấy gì quyến rũ ở người cấp trên của mình nhỉ. Anh thầm nguyền rủa con người này về niềm may mắn mà anh ta có được. Eve, mình vận trang phục nghiệp vụ, bước vào hầm ngầm số bốn mươi bảy.

Ngồi xổm bên cạnh xác chết, cô chăm chú dò xét toàn bộ cơ thể tử thi, từ chân lên tận đầu. Mùi thối của lục phủ ngũ tạng bị trương nát do thói phàm ăn của loài gặm nhấm trong tòa nhà, khiến khứu giác của bác sĩ thấy thật khó chịu, nhưng cô chẳng để lộ ra điều gì. Nghề nghiệp của cô đã tạo cho cô khả năng chịu đựng trước những mùi thối khiến bất cứ người nào cũng buồn nôn. Hiện giờ, cô đã thuần phục được những cơn hành hạ khứu giác ấy, điều mà phần đông các cảnh sát vẫn chưa bao giờ có thể làm được. Cô sờ vào bắp thịt ở cánh tay, kiểm tra độ cứng của xác chết. Nạn nhân bị giết hại từ hai ngày trước đó, có thể là ba ngày. Công việc của cô là kiếm tìm những nguyên nhân gây ra cái chết mà không được để chỗ cho tình cảm xâm lấn. Xác chết không còn hình hài một con người nữa này đã từng có một cuộc sống bình thường. Không. Không bao giờ Eve Saint Hilaire lại để cho cảm giác bị chi phối khi làm việc. Không bao giờ cô tự đồng hóa với các nạn nhân. Cô coi họ như những cuốn sách bí mật và cô phải giải mã những tình huống về cái chết của họ. Tại sao và làm thế nào mà sự sống lại rời khỏi cơ thể trần truồng lúc này đang nuôi dưỡng một bầy chuột cống hoang đói ngấu chứ? Cô ấn một cái máy dò vào sâu trong đám thịt toang hoác của nạn nhân. Mười bốn độ. Kết quả hiển thị xác nhận lời đánh giá đầu tiên của cô về ngày nạn nhân bị giết chết.

— Cô có thể nói cho chúng tôi biết cô ta đã bị giết bằng cách nào không? – Chánh thanh tra hỏi, chuyển sang cách giao tiếp bình thường kiểu công việc với cô trước đám lính của mình.

Cô khẽ cười, nụ cười mà chắc chỉ người quá cố mới được đối diện.

— Điều đó rất khó! Xác chết trong tình trạng rất tồi. Lớp thịt trên mặt đã bị mất hoàn toàn. Một phần lớn các giác quan đã bị xơi tái. Chỉ có mổ khám nghiệm tử thi mới cho phép đưa ra những kết luận đáng tin – Cô nói bằng một giọng khàn khàn đơn điệu không xúc cảm của nghề nghiệp.

Khi đưa cặp mắt dò một lượt khắp cơ thể nạn nhân, cô nhận ra một nốt ruồi phía bên dưới cổ. Cô nhớ rằng mẹ mình cũng có một cái hệt như thế. Kể từ khi bà mất tích, cô luôn rất sợ một ngày nào đó phải khám nghiệm đúng xác của người mà cô vô cùng yêu quý và nhớ nhung. Cô thường hình dung ra cảnh một điều tra viên đang cố gắng giải thích cho cô hiểu tại sao cô lại không có quyền được khám nghiệm một tử thi nào đó, trong khi cô là người trực ban. Cô thấy mình giận dữ gạt tung mọi thứ để chạy về phía xác mẹ và bị giữ lại bởi một hàng rào cảnh sát. Cảm ơn Chúa, cô nhủ thầm, điều đó đã không xảy ra và điều đó chắc sẽ chẳng bao giờ xảy ra cả! Cô cảm thấy từ sâu thẳm trong tâm trí mình rằng mẹ cô vẫn đang còn sống, mặc dù chẳng có tin tức gì của bà. Tại sao bà lại phải trốn chạy khỏi cha cô chứ? Bà đang cất giấu bí mật nào đây?

— Thưa cô Saint Hilaire! – Wuenheim lên tiếng.

— Vâng! – Cô đáp và thoát ra khỏi những suy nghĩ vẩn vơ.

— Chúng tôi có thể chuyển xác đi được chưa? Quan tài đã được đem đến đây rồi.

Cô lấy lại tinh thần và trả lời bằng một chất giọng nghề nghiệp.

— Vâng, thưa Chánh thanh tra! Vậy thì làm đi! Tôi đề nghị cho chuyển thẳng xác nạn nhân về Viện Pháp y ngay. Tôi sẽ tiến hành các xét nghiệm cần thiết ngay tức thì để không làm mất đi những vết tích và dấu hiệu, vả lại – cô nói, mắt nhìn thẳng vào Chánh thanh tra – cũng chẳng có ai chờ tôi ở nhà cả!

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Christophe Guillaumot

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.