Một chiếc máy phá cửa bằng gang lăm lăm ngự trên tay viên cảnh sát lực lưỡng đội mũ bảo hiểm và mặc áo chống đạn, anh ta đang đợi lệnh Chánh thanh tra Wuenheim để phá cửa căn hộ của thầy pháp Troplong. Dãy số mà Wuenheim đọc được trên máy điện thoại di động của Eve Saint Hilaire đã được xác định trong đêm. Khi biết được địa chỉ của chủ nhân dãy số đó, Chánh thanh tra không thể kìm được niềm vui sướng của mình. Khu Londre nằm ngay đằng sau phố Budapest. Saint Hilaire hẳn đã đến trú ẩn tại nhà một người quen của ông ta để chữa trị vết thương, và chui lủi hệt như một con cáo bị đám chó săn truy đuổi. Trong lúc người yêu vẫn ngủ ngon lành, Michel Wuenheim rời khỏi căn hộ vào lúc giữa đêm để quay lại trụ sở IGS.. Đội điều tra của anh nhanh chóng tập hợp đầy đủ, họ tiến hành bao vây tòa nhà của viên đạo sĩ trong một sự im lặng đến nặng nề. Chánh thanh tra liếc nhìn đồng hồ: 5h58 phút. Chỉ hai phút nữa, giờ hợp pháp để vào khám nhà một người dân sẽ đến, các cảnh sát sẽ tràn vào căn hộ của Troplong. Dãy cảnh sát dài chật cứng trong hành lang thật ấn tượng. Caramany, rồi đến Saint Hilaire, đều lần lượt thoát khỏi tay Wuenheim. Lần này, anh đã chuẩn bị mọi khả năng, mọi phương án để đề phòng kẻ lẩn trốn kia. Quân của anh được bố trí trên các mái nhà lân cận, chĩa súng tấn công về hướng các ô cửa sổ văn phòng của vị thầy pháp.
Chính xác sáu giờ, không chờ đợi nữa, Chánh thanh tra dùng tay ra hiệu mở đầu cuộc truy tìm. Viên cảnh sát dũng cảm lực lưỡng, đứng thẳng trước cửa nhà vác chiếc máy phá cửa nặng nề lùi lại phía sau để lấy đà. Sau đó, lấy mũi giày làm trụ được toàn bộ lực đẩy của tấm kèo sắt kéo theo, anh ta lao cả thân hình mình nhào tới phía trước, cả hai chốt cửa lẫn ổ khóa nhà của thầy pháp đều không thể cưỡng lại được đợt tấn công này. Cánh cửa bửa bật tung bởi cú va chạm mạnh. Cầm theo những cây đèn pin cực mạnh, những cảnh sát viên ập vào qua khung cửa mở trong tiếng hô to “cảnh sát đây!”. Mỗi căn phòng được lục soát tỉ mỉ để dò xét sự hiện diện của con người.
Vừa được tận hưởng một đêm tuyệt vời, Troplong ngủ thanh thản, ôm cứng một nam vũ công trẻ. Anh chàng vũ công vừa bị vắt cùng kiệt trong đêm. Túi tiền của thầy pháp là mỏ tiền đối với những chàng trai trẻ lang thang không xu dính túi này. Một vạt sáng từ những luồng đèn nhỏ là những gì Troplong nhận thấy đầu tiên khi thức giấc. Rất nhanh, ông ta cảm thấy đầu một họng súng chĩa thẳng vào mình. Chàng trai trẻ qua đêm với ông ta, thét lên một tiếng chói tai vì hoảng sợ. Vị thầy pháp dởm ngỡ rằng có ai đó đã tố giác, vu khống ông ta.
— Cậu ta đã đủ tuổi thành niên rồi! Cậu ta là người lớn! – Ông ta gắng sức kêu lên, nghĩ rằng người ta bắt ông vì tội lạm dụng trẻ vị thành niên.
Hai người đàn ông nhanh chóng nằm trong tầm kiểm soát và bị trói trên chiếc giường hoan lạc của họ. Cấp dưới thông báo cho Wuenheim đã bắt được hai người. Wuenheim liền nhảy dựng lên sung sướng khi biết tin. Rốt cuộc thì anh đã tóm được ông. Saint Hilaire sẽ không thể phủ nhận kế hoạch ma quỷ khi anh bày ra trước mắt ông ta tất cả những chứng cớ chống lại ông. Anh nhất định phải bắt ông ta thú nhận tất cả để Eve hiểu rằng vì sao anh cương quyết phải bắt bằng được ông ta. Cuộc thẩm vấn có lẽ sẽ gay gắt nhưng anh sẽ dồn hết sức lực và tinh thần vào nó. Tên đểu ấy sẽ không thể trốn thoát dễ dàng như vậy được! Mélanie Bouzy sẽ là cây bài chủ của anh. Nếu cần, anh sẽ cho cô ta đối chứng với cha của Eve để bác bỏ những lời bào chữa cho ông ta. Anh đã có hết các cây bài trong tay. Cuối cùng Wuenheim cảm thấy mình là người chủ trò khi anh bước vào chiếc tổ êm ái của thầy pháp.
Sự sung sướng của anh cũng ngang tầm sự thất vọng. Chàng trai trẻ lõa lồ đang tái nhợt nhạt và bị còng tay bên cạnh Troplong kia, không phải là người đàn ông mà anh tìm kiếm.
— Chó chết! – Anh ta cao giọng.
Chàng công tử bột, hết sức hoảng loạn trước tình huống đó, hét váng lên và khua khoắng loạn xạ.
— Đưa anh ta đi! – Chánh thanh tra ra lệnh một cách cộc lốc.
Quân của Wuenheim thi hành ngay và sự yên lặng lại gần như bao trùm lên căn phòng.
— Hãy nghe này! Tôi có thể giải thích tất cả cho các ông! – Troplong khóc sướt mướt.
Chiếc áo ngủ màu hồng mỏng manh mà ông ta mặc trên người hình như khiến các cảnh sát đội mũ bảo hiểm thích thú. Chánh thanh tra chẳng chờ lâu. Anh đặt một đầu gối mình lên bụng vị thầy pháp dởm. Hơi thở Troplong bị nghẽn lại, làn da chuyển sang đỏ rực, ngôi sao trong ngành bói toán bắt đầu hổn hển.
— Saint Hilaire đâu?
Ánh mắt Wuenheim chứng tỏ rằng anh đang sốt ruột muốn kết thúc cho nhanh. Anh ta nhấn mạnh đầu gối mình hơn nữa lên những ngấn thịt của Troplong.
— Thôi đi! Dừng lại đi! – Người này cầu khẩn – Tôi xin ông!
Mặc những tiếng kêu đau đớn của mình, Troplong có sức đề kháng rất tốt trước hình thức vờ thẩm vấn này. Ông ta không phải dạng người dễ dàng khai ngay như vậy. Biết rằng họ làm việc ở đâu, vị thầy pháp ý thức rằng những điều tra viên này sẽ không thể xâm phạm đến toàn bộ thân thể ông lâu hơn được. Chính lúc đó Chánh thanh tra tập sự bước vào màn diễn, kẹp giữa ngón cái và ngón trỏ bàn tay phải của mình cây súng revolver, được tìm thấy bên dưới chiếc liễn sứ trong phòng đợi. Trước nụ cười rạng rỡ của Wuenheim, vị thầy pháp biết rằng ông ta đã thua trận hoàn toàn.
— Một khẩu súng đặc biệt của cảnh sát! Tôi biết rõ một đồng nghiệp, người ấy hẳn sẽ rất vui khi tìm lại được cây súng nghiệp vụ của mình. Ông có biết cái giá phải trả cho việc tàng trữ một cây súng của một viên chức cảnh sát là thế nào không, hả ông Troplong?
Vị thầy pháp ngẫm nghĩ. Chối bỏ điều hiển nhiên chỉ gây bất lợi cho ông. Thế là ông ta thú nhận tất cả những gì mình biết. Một khối. Một tràng những câu nói gián đoạn tuôn ra từ miệng ông ta, thậm chí chẳng để thời gian cho Chánh thanh tra đặt câu hỏi nữa. Trong chưa đầy năm phút, cảnh sát đã biết tuốt tuột về Monica Scalzo, hãng chuyên cho thuê người mẫu của cô ta, cuộc gặp gỡ của cô với Saint Hilaire trên chuyến tàu đêm Florence–Paris, cuộc hẹn được ấn định trong nhà hàng khách sạn Hotel Palazio. Troplong, hãi hùng trước đoàn quân đang quây trong hang ổ của mình, khai ra tất cả những thông tin mà ông ta nắm trong tay. Hơi chuyển đổi những sự kiện đi chút ít, ông thậm chí còn nêu rõ chuyện đã đưa cho Saint Hilaire dùng thẻ tín dụng của mình cũng như điện thoại di động bởi sự đe dọa của một cây súng. Khi ông ta đề cập đến việc liên quan đến con gái của Chánh thanh tra, Wuenheim liền bắt ông ta dừng ngay lại.
— Stop! – Viên cảnh sát ra lệnh.
Anh quay về phía Le Taillan.
— Hãy cho cả đội quay về sở đi! Hãy đợi tôi bên dưới, chúng ta sẽ cùng quay về văn phòng chuẩn bị một chuyến viếng thăm lịch sự nho nhỏ tại hãng người mẫu!
Quân của Chánh thanh tra rút đi nhanh chóng cũng hệt như khi họ đến. Còn lại một mình với Troplong, Wuenheim mới đề cập câu hỏi về Eve Saint Hilaire. Đạo sĩ kể lại chuyến viếng thăm của cô gái. Khi biết được sự thật này, Chánh thanh tra đau đớn như bị tra tấn dữ dội bất ngờ vào phần dạ dày. Anh buộc phải thừa nhận một cách buồn bã rằng Eve đã đứng về phía cha mình và cô nói dối anh sau khi đã cân nhắc kỹ. Anh nhất định phải thuyết phục cô rằng cô đang theo một con đường sai lầm khi cố gắng giúp cha mình. Bất hạnh thay, cuộc nói chuyện này chắc sẽ còn phải đợi thêm. Sự theo dõi người yêu của mình mà anh vừa ra lệnh thực hiện trở thành phương tiện duy nhất có thể giúp anh tìm được Saint Hilaire. Lại một lần nữa, anh đã đến quá muộn! Cơn điên khùng xâm chiếm hết cả con người anh. Anh cảm thấy bị những người thân cận mình bỏ rơi. Số phận nghiệt ngã sao cứ mãi mãi đeo bám anh như vậy chứ! Trong suốt đời mình, anh đã học được cách vượt qua những giai đoạn khó khăn. Đoạn này đặc biệt hơn, nhưng anh không phải là người bị khuất phục một cách dễ dàng như vậy. Không đợi nữa, anh lấy lại sức lực cần thiết để tiếp tục cuộc điều tra của mình.
— Ông sẽ cho bắt tôi chứ? – Thầy pháp lo lắng hỏi.
Wuenheim nở một nụ cười mai mỉa:
— Tài năng bói toán của ông đúng là tuyệt vời thật đó!
* * *
Theo ý cô, anh đã phóng rất nhanh. Ngồi trên ghế trước, phía ghế dành cho khách, Rebecca Portia suy nghĩ về những sự kiện xảy ra trong đêm. Họ đã bỏ mặc thám tử tư bên cạnh cái lò sưởi. Ông ta bị còng bằng chính đôi còng số tám của mình và hét toáng giận dữ. Sau khi lục được chùm chìa khóa của vị thám tử tư, Saint Hilaire đã mày mò với nút bấm chốt cửa dẫn đến bãi để xe của khu chung cư, để chơi với những bộ đèn pha nhấp nháy của một chiếc xe sang trọng tuyệt hảo đỏ chói, vận tốc nhanh. Rất vui sướng trước khám phá mới mẻ này, anh ngồi vào sau vô lăng của cỗ xe và lướt đi trên đại lộ ngoại vi Paris để thử xem chiếc xe hơi mác Đức này có đeo cái gì trong bụng nó. Cô người mẫu trẻ mời chàng tài xế giảm nhẹ vận tốc, gần như nổi cơn ghen trước sự thích thú mà Chánh thanh tra dành cho món đồ mới này. Ánh sáng màu vàng phát ra từ những cột đèn đường trên đại lộ, những mảng sương mù trong đêm đem đến cho con đường một vẻ mờ ảo vô thực. Phía trước cũng như phía sau, bao trùm một miền bất tận. Chính xác là họ đang ở đâu đây? Cô chẳng biết gì cả! Những tòa nhà cao tầng loang loáng thụt lại phía sau, hình như vắng tanh. Chỗ đây, chỗ kia, chỉ có vài tầng le lói ánh đèn. Những người lao công ra khỏi giường rất sớm, chắc đã bắt đầu lau rửa các văn phòng. Một chiếc xe tải thu gom rác và đồ thải bất ngờ xuất hiện, băng qua một cây cầu phía trên họ. Saint Hilaire quay lại nhà bạn mình. Anh đã hứa với ông bạn đem trả lại thẻ tín dụng và chiếc điện thoại di động. Lúc này, anh đang ở với Rebecca, anh có thể cho qua chuyện ấy. Nữ người mẫu duỗi dài cặp chân thon của mình lên bục xe phía trước. Vận tốc xe bỗng giảm mạnh ngay tức thì. Saint Hilaire không thể kìm nổi cơn hừng hực của cặp mắt mình chiêm ngưỡng dải đăng ten viền phía trên đôi tất mỏng của cô. Cô tủm tỉm thích thú vì chiến thắng ấy của mình trước cỗ xe bỏ mui sang trọng.
— Hãy nhìn đường đi kìa! – Cô nhắc miệng tươi cười.
Người đẹp đang mệt rũ. Buổi tối đã không đáp ứng những chờ đợi của cô. Cuộc gặp gỡ với Saint Hilaire khiến những quy tắc cơ bản đảm bảo an toàn mà chính cô đưa ra đã tan thành từng mảnh vụn. Trong chưa đầy một đêm, cô đã giúp đỡ một kẻ đang bị cảnh sát truy nã, cô đã tham gia vào một vụ trộm và đã còng tay giam giữ một thám tử tư! Cô sẽ thoát ra khỏi những phi vụ này thế nào đây? Chị gái cô sẽ phản ứng ra sao? Các cô hẳn sẽ phải chia tay vĩnh viễn với hãng của mình! Mọi thứ vậy là kết thúc! Ấy vậy mà, cô lại chưa bao giờ cảm thấy hạnh phúc nhường này. Khi Saint Hilaire ép cứng cô vào tường để hôn cô một cách mãnh liệt, thì cô đã buông thả, nồng nhiệt đón tiếp những nụ hôn nghiến ngấu của anh. Ngay khi thoáng nhận ra anh trên tàu, thì cô đã biết rằng anh là một mối hiểm họa của cô. Lạnh lùng với giới đàn ông, cô biết giữ một khoảng cách với họ. Nhưng những người hiếm hoi tìm được chút ân huệ trong mắt hay trong tim cô thì lại có thể tự cho phép mình làm tất cả. Khi ấy, cô trở nên nhu mì như một con ngựa hoang đã được thuần dưỡng. Không hề do dự, cô phó mặc cho người đàn ông mà cô còn chưa biết rõ này dẫn đi. Không hề phàn nàn hay ca thán. Cô ngưỡng mộ bàn tay anh đặt rắn rỏi trên cần vận tốc. Cô những muốn được vuốt ve nó. Liệu cô có thể tự cho phép mình làm điều đó không trong hoàn cảnh này? Anh đã từ chối cô trong khoang tàu. Nhưng nụ hôn của anh phải chăng là chứng cứ của một sự thay đổi trong cách cư xử của anh sao? Cô biết rằng một mối diễm tình đã khởi đầu. Cô chỉ còn đợi có thế. Ấy thế mà, cô ý thức rằng anh sẽ chỉ buông thả mình hoàn toàn một khi cuộc điều tra của anh kết thúc. Cô phải giúp anh để lật sang trang mới. Cô sẽ là chương kế tiếp trong đời anh. Cô biết rõ điều ấy. Cô muốn điều ấy.
Cỗ xe hơi đi vào phố Saint Lazare rồi đột ngột chết ngứ trước một biển hiệu đèn đỏ. Cách đó vài trăm mét, những tín hiệu đèn xanh nhấp nháy phát sáng trong công viên nhỏ Trinité.
— Những đèn pha xoay ư! – Saint Hilaire thốt lên, lo lắng trước đội xe hùng mạnh đến ấn tượng được đỗ gần ngay khu Londre.
Wuenheim đã đuổi sát gót anh rồi. Làm thế nào mà anh ta lại biết anh tạt qua nhà Troplong nhỉ? Anh chẳng biết gì cả. Nhưng tất cả những gì liên quan đến bạn anh lúc này phải biến hết.
Anh hạ cửa kính điện xuống và quẳng điện thoại di động lẫn thẻ tín dụng của đạo sĩ ra ngoài, chúng lăn đi trên nền đường trước khi biến mất vào một miệng cống. Đánh một cú vô lăng sang phải, anh đưa chiếc xe sang trọng trốn thoát theo đường phố Mogador và tăng tốc.
— Chúng ta làm gì bây giờ đây? – Rebecca hỏi.
Cô rất muốn nghỉ ngơi một lát nên gợi ý với anh ghé qua căn hộ mà cô cùng sống với chị gái mình. Nhưng Saint Hilaire chưa sẵn sàng để rũ bỏ cuộc kiếm tìm sự thật. Cuộn chỉ mà anh gỡ ra sẽ dẫn anh đi mà không gì có thể lay chuyển nổi cho đến hết đêm. Anh đã quyết định sẽ tận dụng vài giờ còn lại trước khi trời sáng để đến thăm căn hộ nhỏ, nơi mà vợ anh đã từng trú ngụ.
Nhờ luồng giao thông rất vắng, chiếc xe sang trọng băng qua vùng bắc Paris trong chưa đầy mười lăm phút. Chiếc xe hơi băng qua dưới đường xe điện ngầm lộ thiên sau khi đã chạy dọc trên đại lộ Barbès, rồi đi ngược lên phố Marx Dormoy. Khu phố này không sang trọng như khu nằm trên các đại lộ lớn. Những gã bí tỉ vì rượu hay bị say ma túy, nằm rải rác đó đây trên các vỉa hè bẩn thỉu. Những tấm ri đô của các cửa hàng đã được hạ xuống mang những hàng chữ loang lổ xấu xí, thật bẩn mắt. Khoang kính của một bến xe buýt đã bị ném vỡ. Hàng ngàn mảnh kính nằm khắp nơi trên đường xe chạy. Chừng mươi người da đen, tay lăm lăm những cây gậy bóng chày, chạy biến mất vào cửa một bến xe điện ngầm. Saint Hilaire thấy thương hại cho con người khốn khổ nào đó, chẳng mấy chốc đi đến sở làm mà chạm mặt với đám người này. Đó là điều mà anh gọi là số độc đắc của vận rủi. Một ngày nào đó, vì một lý do mà bạn chẳng biết, bỗng dưng bạn đến một địa điểm không hay, vào một thời điểm không đúng lúc. Không hề là lỗi của bạn, bạn chẳng có bất cứ điều gì phải tự trách cứ mình cả, nhưng bỗng nhiên bạn lại trở thành một nạn nhân.
Ở góc một ngã ba sau đó, một cửa hiệu bánh mỳ nằm ngay ở số 1 phố Chapelle và anh quyết định giấu chiếc xe ăn cắp vào trong phố Impasse du Curé, nằm ngay bên trái anh. Chiếc xe sang trọng với vận tốc lớn ấy sẽ chẳng trụ lại lâu trong tình trạng như vậy tại khu vực đáng ngờ và nhớp nhúa này. Con phố bị chặn lại phía cuối do các đường xe lửa ngoằn ngoèo chạy đến tận ga Du Nord. Vergelesses chẳng mấy chốc sẽ được phát hiện bị còng vào lò sưởi và tín hiệu báo động liên quan đến vụ trộm xe hơi của ông ta chẳng mấy chốc sẽ được thông tin đến tất cả các đội tuần tra của cảnh sát. Saint Hilaire đã cẩn thận để lại chìa khóa rất hớ hênh trên nắp thùng xe. Kẻ đầu tiên nào có ý định sử dụng nó sẽ có thể dẫn Ủy ban Thanh tra Tổng hợp các sở đi chệch hướng điều tra. Mặc dù thế, nhưng anh cũng thấy tiếc chiếc xe hơi mà cả đời anh sẽ chẳng bao giờ có thể có được.
Một luồng gió mát buổi sáng sớm thổi lại trong con phố cụt vắng bóng đèn đường khiến Rebecca rùng mình vì lạnh. Cô những muốn nép sát vào vòng tay Chánh thanh tra, nhưng anh đang bị ám ảnh bởi những gì sắp khám phá ra tại nơi ở của vợ, nên không nhận ra người bạn đường đang run cầm cập bên cạnh mình.
Tòa nhà cũng hệt như ngoài đường phố. Một mùi nước tiểu xộc thẳng lên mũi khi vừa bước vào. Những đường dây điện được treo vô tội vạ trên trần nhà. Những hộp thư bằng sắt, tất cả ít nhiều đều bị đập, được treo trên một thanh sắt chạy dọc theo hành lang lối vào. Họ đọc trên một hộp trong số đó: “Pupillin, tầng 3”, và tiến ngay lên tầng được nêu. May mắn, mỗi tầng chỉ có một căn hộ. Saint Hilaire dán sát tai vào cửa nhà để lắng nghe xem có tiếng động nào không. Bên trong hình như yên lặng hoàn toàn, và ổ khoá cửa chẳng trụ được lâu trước lưỡi dao nhíp của anh. Rebecca Portia hết sức ấn tượng trước tài mở khóa của Saint Hilaire, Chánh thanh tra đã hoàn toàn chiến thắng trước những bộ phận cơ học này. Vào trong căn hộ, Saint Hilaire nhanh chóng tìm thấy cầu dao điện. Anh bật công tắc và ánh sáng từ một chiếc bóng đèn công suất thấp rọi sáng khắp căn phòng.
Một chiếc giường, một chiếc máy thu hình được đặt trên mặt bàn và hai chiếc ghế là đồ đạc duy nhất ở nơi này. Chỉ có duy nhất một ô cửa sổ nhỏ. Qua ô cửa kính bẩn thỉu, Rebecca đã kịp nhận thấy những quầng ánh sáng lờ mờ đầu tiên của ngày đang đến. Làm sao mà cô ấy đã có thể sống ở đây được chứ? Viên cảnh sát tự hỏi. Cô ấy, người vẫn tinh tế là thế. Người vẫn mất nhiều giờ liền tranh luận với một người trang trí nội thất để bày biện lại căn hộ của họ! Căn phòng này chẳng có gì phù hợp với cô ấy cả. Chuyện gì đã xảy ra để cô ấy thay đổi đến mức này nhỉ? Đâu là nguyên nhân làm nảy sinh ý tưởng này? Saint Hilaire cảm thấy hụt hẫng giữa căn phòng tồi tàn chỉ đáng dành cho con hầu ở này. Một chiếc phong bì đặt trên bàn thu hút sự chú ý của anh. Nó được đóng dấu hãng thám tử tư của Vergelesses. Anh vớ ngay lấy bao thư và lôi ra những mớ tài liệu khác nhau. Bức ảnh đầu tiên chụp anh trong nhà bảo tàng ở Florence.
— Em đã rình rập anh cả ngày liền à? – Anh hỏi.
— Vâng và anh thậm chí còn chẳng nhận ra điều gì cả! – Rebecca đáp lại, tự hào vì đã qua mắt được một cảnh sát tầm cỡ – Em biết cách đóng vai khách du lịch thích chụp ảnh rất tài đấy!
Saint Hilaire gửi cho cô một ánh mắt đầy tình tứ. Dẫu vậy, anh lại bắt tay ngay lập tức vào soạn đống giấy tờ mà anh vừa lôi ra khỏi phong bì. Anh đọc lướt phần báo cáo tổng kết của Vergelesses có liên quan đến anh và nán lại lâu hơn trên những trang nhắm đến Trung úy Caramany. Thám tử tư nêu rõ rằng viên sĩ quan cảnh sát vẫn giữ trọng trách ở sở cảnh sát nằm trên phố Ballu. Anh ta có một cuộc sống bình an và rõ ràng là không có bất kỳ một thói hư tật xấu nào làm chứng để chống lại anh ta. Những bức ảnh được chụp nhanh trong phố đi kèm với viên sĩ quan hành chính Léognan hay quân cảnh Sarras, hoàn chỉnh tập hồ sơ. Rebecca, mệt mỏi bởi những biến cố này, tự cho phép đến ngả lưng trên chiếc giường, bỏ mặc người bạn đường một đêm với những trang giấy của anh. Cô nhẹ nhàng đặt đầu mình lên chiếc gối và thoải mái duỗi chân tay. Có vật gì đó rất cứng dưới lưng khiến cô xoay người lại. Cô kéo tấm chăn lông và phát hiện một cuốn vở bìa cứng giấu dưới tấm drap. Rất nhiều trang đã bị xé đi, như thể tác giả đã rất khó khăn khi muốn viết lại câu chuyện của mình. Mặc dù có những nét gạch xóa, Rebecca cuối cùng vẫn luận ra được vài từ. Ý nghĩa của những từ ấy khiến cô tái người. Cô bật dậy khỏi giường, cầm trang giấy viết nguệch ngoạc và chạy đến đặt trước mặt Saint Hilaire.
— Em rất lấy làm tiếc! – Cô lẩy bẩy, lên tiếng.
Chánh thanh tra nhận ngay ra nét chữ nữ tính của Marthe. Khuôn mặt anh bất động. Nhịp đập tim anh mạnh lên. Vài từ này rền vang trong đầu anh hệt như những cú roi ngựa giáng xuống: Em đã lừa dối anh, hãy tha lỗi cho em!