Kẻ Săn Người

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 44 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Ba

❊ ❊ ❊

Viên sĩ quan hành chính cảnh sát Victor Léognan chán nản trước tình hình hiện thời một cách thực sự. Ông đánh giá cao Trung úy Caramany một cách đặc biệt. Ông không thể hình dung ra anh là một tên đồi bại về tình dục. Trong suốt sự nghiệp lâu năm của mình, ông đã làm việc với tất cả các dạng cấp trên ít hay nhiều dễ chịu, ít hay nhiều tài năng, đôi khi tính nết thất thường hay ương bướng, thậm chí bẳn gắt, nhưng chưa bao giờ ông có dịp gặp gỡ một con người hài hòa và biết phải trái như Luc Caramany.

Tin tức hình như lan đi rất nhanh, ông vừa mới tiếp điện thoại một “cái máy thổi” của Chánh thanh tra Tỉnh trưởng, lãnh đạo Khu 2. Ông này, trái lại, là một người sắt đá, thuộc thế hệ trước, người không bao giờ chịu được cảnh bị trái lệnh “Ông đáng lẽ phải thông báo trước cho tôi biết!”, ông ta gào lên trong máy. Sĩ quan hành chính Léognan rất muốn cố gắng đáp lại người bên kia đầu dây, viện cớ đã bị đội IGS ập đến quá nhanh và bất ngờ. Hơn nữa, với sự thiện chí chân thành, ông nghĩ rằng ban lãnh đạo của ông đã bị sự can thiệp này nhắm tới rồi. Nhưng viên Chánh thanh tra Tỉnh trưởng vẫn cương quyết giữ nguyên thái độ. Một cảnh sát dày dạn kinh nghiệm như Léognan đã từng chịu đựng những cơn tức tối của các sếp hệt như những cơn giông cuối hè. Ông biết cúi mình chịu đựng đợi cho những quý ông này, những “lãnh chúa” của ngành cảnh sát lấy lại được bình tĩnh. Chỉ còn hai năm nữa sẽ nghỉ hưu, ông chẳng còn ngại điều gì cho chính mình nữa.

Sự im lặng lại quay về phủ trùm lên hành lang sở cảnh sát. Những tiếng động và các giọng nói đã ngừng hẳn sau khi Caramany và đội IGS. ra đi. Đoàn người đã đến khám căn hộ của Trung úy. Lúc đi qua hành lang, bị đám vệ sĩ rất hắc kia tháp tùng, viên Trung úy cảnh sát đã kêu gào mình vô tội. Victor Léognan đã rất cố gắng an ủi bằng cách đảm bảo với anh rằng Chánh thanh tra Saint Hilaire sẽ sớm lôi anh ra khỏi tình cảnh rắc rối này. Ông thở dài ảo não khi nghĩ đến những tình huống buồn thảm này và tự nhủ đã đến lúc để ông rời khỏi thể chế của ngành cảnh sát mới này, nếu như nó cứ tiếp tục đối xử kém phần tôn trọng với những ai phụng sự nó như thế.

— Tôi đã làm việc xong với tên khùng hồi nãy rồi! Đám y tá đã đến lôi hắn ta đi – cảnh sát viên Sarras nói, trong lúc bước vào phòng.

— Các phòng trống trơn hết cả à? – Léognan hỏi.

— Đúng thế! Chẳng còn ai bị giam nữa hết!

Hai người đàn ông làm việc trong phòng số 13 của sở cảnh sát có lẽ phải nặng tới hai trăm năm mươi ký lô. Hai phần ba đổ vào cơ thể nhệu nhạo nặng trịch và dị hình của Léognan, và một phần ba còn lại dành cho quân cảnh Yvan Sarras, người có một dáng hình khác hẳn. Mái đầu cạo trọc của anh ta thụt sâu xuống đôi bả vai rắn chắc, chiếc cổ ngắn gần như không tồn tại khiến anh ta giống như một vận động viên trụ của môn bóng bầu dục. Nhưng cặp mắt màu sáng đem lại một điểm khác biệt cho người đàn ông này, nó toát ra một vẻ quyến rũ nhất định với chị em phụ nữ. Ta có thể yêu mến kiểu nam giới này trong một khu phố như Pigalle.

Sarras ghê tởm bộ tịch lố lăng của cấp trên trực tiếp của mình. Sĩ quan hành chính Léognan thô thiển một cách tệ hại nhất có thể, cẩu thả đối với cơ thể mình cũng như trang phục. Những vết mỡ thường xuyên vấy bẩn trên đôi xăng đan, còn bộ ria rậm của ông luôn dính đầy những phần ăn của bữa nhậu trước đó. Mái tóc thưa thớt được hất từ trái qua phải. Ông buông thả trong rượu mạnh và thuốc lá cuốn, để mặc đồng nghiệp cùng phòng với thói hư tật xấu khác là chuyện sex.

— Này! – Sarras khơi mào, hơi gượng gạo – Thế nếu Caramany không vô tội thì sao hả?

— Sao cậu lại nói thế? – Viên sĩ quan hành chính đáp lại, gần như bực mình.

— Bởi vì mọi người ai cũng có một mảnh vườn bí mật riêng, những chuyện thời trai trẻ không kém phần hào nhoáng. Tóm lại là anh cũng biết rõ rồi còn gì! Ngày nào mà chúng ta chẳng chứng kiến những chuyện ấy trong công việc đấy thôi. Nhìn bên ngoài, Trung úy có thể tốt nhưng lại có bản năng dục tính bên trong hoàn toàn bị rối loạn chẳng hạn!

— Hãy nghe cho rõ này – Léognan đáp với một giọng dứt khoát, – tôi nhất định không tin Caramany lại có thể là một tội phạm tình dục nguy hiểm. Một phần, tôi thấy hình như cậu ta rất thoải mái trong cuộc sống và hơn nữa, cậu ấy có một hình thể hấp dẫn bất kỳ cô người mẫu siêu hạng nhất của thủ đô mà không cần bất cứ một thứ vũ lực nào hết!

— Những chuyện ấy thì tôi biết rất rõ rồi, Victor ạ. Nhưng họ đã tìm thấy chứng cớ đấy thôi! – Sarras lập luận.

— Này, rốt cuộc thì cậu đang nói với tôi về chuyện gì hả? Có gì thì thổ lộ hẳn ra đi, hãy dứt khoát cho xong đi!

— E hèm, thì đây! Lúc tôi ở trong văn phòng dưới tầng trệt để làm nốt các thủ tục liên quan đến gã say mê cái bàn là ấy, thì phó Chánh thanh tra Le Taillan đã đến gặp tôi. Ông ấy tìm cuốn sổ ghi phạm nhân tạm giam để kiểm tra.

— Thế thì sao nào? – Léognan hỏi ngay, bỗng dưng rất quan tâm.

— Ờ thì, nữ nạn nhân kia đã ghé thăm sở ta rồi – Yvan Sarras tiết lộ – Cô ta tên là Mélanie Bouzy.

— Tôi chẳng có ấn tượng gì về cái tên này hết! – Sĩ quan hành chính cảnh sát thú nhận.

— Đó là cách đây hai tháng, tôi đã tiến hành tìm kiếm bởi vị Chánh thanh tra tập sự đã đề nghị tôi cung cấp cho ông ấy một bản photocopy của tiến trình thực hiện. Cô ta đã qua sở ta vì tội mại dâm. Cô ta bị tóm trong lúc đang hành nghề bằng miệng trong một chiếc xe hơi. Anh hãy tự xem đi này – Vừa nói Sarras vừa đặt lên bàn làm việc của đồng nghiệp một tập giấy.

Những ngón tay thô kệch của viên sĩ quan hành chính lượm lấy tập photocopy của tiến trình tố tụng, ông bắt đầu lật lướt từng trang.

— Một bản khởi tố một con điếm, điều đó chẳng bao giờ có giá trị cả! Lời nói của một cảnh sát sẽ luôn nặng hơn trên cán cân – Léognan bẻ lại và từ chối đọc chi tiết các biên bản.

— Tôi hy vọng thế! – Người phụ tá của ông nói thêm – vấn đề là ở chỗ Trung úy đã tuyên bố không hề biết người này, trong khi biên bản tạm giữ lại do chính tay anh ấy ký. Việc phát hiện ra tiến trình tố tụng này vậy là chống lại những lời tuyên bố của anh ấy!

Hai người đàn ông trở nên bối rối. Màn đêm buông xuống. Trong sở cảnh sát lúc này vắng tanh, họ là những người duy nhất còn nán lại trong phòng làm việc, họ đang lẫn lộn giữa niềm tin tưởng và mối lo ngại để tìm ra một lời giải thích logic và hợp lý cho cách cư xử của người sĩ quan cấp trên của họ. Mưa vẫn không ngừng đập trên các ô cửa sổ và làm ánh sáng thành phố nhạt nhòa đi. Chiếc đồng hồ sinh học của sĩ quan hành chính Léognan, với bộ cơ nối liền với cái dạ dày một cách mật thiết, nhắc cho ông nhớ đã đến giờ ăn tối.

— Thôi được! Tôi nghĩ rằng cần phải đợi Chánh thanh tra Saint Hilaire về thôi. Cũng muộn rồi, chúng ta nên ai về nhà ấy đi – Ông gợi ý.

— Anh không cho là chúng ta cần phải tìm kiếm cô ả Mélanie Bouzy này à? – Sarras cố nài, vẫn không muốn buông miếng mồi ra.

— Cậu muốn xen vào cuộc điều tra của nhóm Boeuf carottes ư? – Sĩ quan văn phòng hỏi ngay, mau lẹ theo kiểu có tình cảm chân tình hơn là do hành động liều lĩnh.

— Tại sao không? – Đồng nghiệp của ông đáp lại một cách nghiêm túc và bắn ra một cái nhìn soi mói – Chúng ta bắt đầu điều tra về con mụ này. Chúng ta tìm ra nơi ả ta đang ẩn náu và…

—… và chúng ta thẩm vấn ả trong tận sâu một hầm ngầm để có được toàn bộ sự thật, không gì hơn toàn bộ sự thật, theo tôi là rất ít cơ may đấy! Cảm ơn nhiều! Và tôi khuyên cậu chớ nên lần theo các dấu tích của ả. Nếu ai mà biết được chuyện đó thì cậu có thể phải nói lời giã biệt với tấm thẻ cớm của cậu đấy! Cảm ơn vì đã ghé thăm, lối ra nằm ở hướng này! – Ông nói và đưa tay chỉ về phía cửa.

Cánh cửa sổ trong phòng làm việc của Trung úy Caramany đập mạnh. Gió thổi mạnh dữ dội trong tiếng gầm rít đích danh của một cơn bão. Sĩ quan hành chính Léognan khó nhọc đứng lên khỏi ghế, chậm rãi đi về phía phòng làm việc của cấp trên.

— Hãy dừng lại ở đây đi, tôi xin cậu đấy! Chúng ta cần phải giúp đỡ Caramany nhưng cũng phải tôn trọng những quy luật của cuộc chơi.

Ông bước vào trong căn phòng trống chỉ được rọi sáng bằng ngọn đèn trong hành lang, ông suýt vấp ngã khi vướng phải một chồng hồ sơ ngổn ngang dưới sàn nhà.

— Đó là toàn bộ mối quan tâm của chúng ta lúc này! Ngày mai, chúng ta sẽ làm những gì mà Saint Hilaire ra lệnh – ông cao giọng nói thêm để bảo đảm là người phụ tá của mình đã nghe thấy.

Sarras theo gót ông.

— Như anh muốn thôi! Anh mới là sếp mà! Nhưng tôi thực không muốn người ta nghĩ rằng những cảnh sát của khu Saint–Georges đã bỏ mặc đồng nghiệp của họ!

— Cậu chẳng bỏ mặc ai hết, Yvan ạ! – Victor Léognan đáp trong lúc cố kéo tay nắm cửa sổ.

Gió ập vào phòng. Sarras, đứng bên ngưỡng cửa, nhìn thấy giấy tờ bay tứ tung khắp phía, và cảm nhận được hơi ẩm xâm chiếm khắp không gian. Anh lùi lại một bước. Léognan chiến đấu với gió bão hệt như một thuyền trưởng trước cơn lốc biển. Cánh cửa sổ bao ngoài, bị một cơn lốc xoáy tấn công, lại đập mạnh một lần nữa. Viên sĩ quan hành chính chỉ đủ thời gian đưa cánh tay trái lên đỡ để tránh một cú nốc ao. Sức nặng cơ thể có lẽ đã ngăn không cho ông cúi về phía trước hơn nữa để với lấy cánh cửa sổ đã bị bão tố khiến cho phát điên. Với sự khéo léo, thuần thục của một chú voi biển đang leo lên một mảng băng, viên cảnh sát đã bám lên được tay vịn han gỉ và ướt đẫm nước mưa để giữ chặt tấm gỗ đang nổi giận. Nước mưa lạnh giá trên cơ thể Léognan. Sarras, khán giả đứng khuất gió và thận trọng, ngắm nhìn cấp trên đang nắm giữ cánh cửa bao ngoài dưới dòng nước tuôn xối xả. Do lịch sự, anh đề nghị được giúp.

— Anh có muốn tôi giúp một tay không?

Léognan trở nên im lặng và hình như không vội vã mặc dù thời tiết xấu. Người phụ tá không thể hiểu được buổi tắm vòi hoa sen kéo dài ấy của ông. Với một con người chuyên làm việc trong văn phòng, người phần lớn luôn nhăn nhó khi phải rời khỏi ghế, thì cấp trên của anh đang chứng tỏ một sự liều lĩnh cực độ. Khi mảng lưng đồ sộ của ông rốt cục cũng vươn thẳng lên, ông quay lại trong ánh sáng lờ mờ của căn phòng mà không thèm để ý khép cửa sổ lại. Mưa tiếp tục xối vào người mà ông không có vẻ lấy đó làm phiền. Nước từ tóc ông nhỏ tong tong, chảy tràn xuống cằm cho đến tận chỗ lõm của áo sơ mi đã ướt sũng, bộ ria ông rỉ nước. Điều đó chẳng có gì quan trọng so với thứ mà ông vừa phát hiện ra và chỉ nó cho người phụ tá của mình xem. Sarras chết lặng. Tay nắm chặt, Victor Léognan đang cầm sợi dây dùng để chốt cho cửa khỏi đập vào tường, ở đầu kia sợi dây treo lủng lẳng một con dao làm bếp đẫm máu.

— Không phải tôi sẽ cần sự trợ giúp đâu! – Cuối cùng thì viên sĩ quan hành chính cũng thốt ra.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Christophe Guillaumot

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.