Kẻ Săn Người

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 26 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Mười Tám

❊ ❊ ❊

Khi Marthe Saint Hilaire dọn đến ở trong căn hộ nhỏ của bạn, trên phố Chapelle, thì chị đã không thể hình dung rằng một ngày nào đó chồng chị sẽ đến nằm ngủ trên chiếc giường chật hẹp của mình với một người đàn bà khác. Tuy nhiên, điều đó đã xảy ra.

Một cái bạt tai mới vừa nhắm thẳng vào mặt Saint Hilaire. Chị đã lừa dối anh. Anh, chàng cảnh sát, đã chẳng nghi ngờ gì cả! Anh đã chẳng nhìn thấy điều gì xảy ra. Bị cuốn hút bởi công việc, anh đã chểnh mảng với vợ đến mức đẩy chị vào vòng tay một người đàn ông khác. Nhưng anh lại không hề oán giận chị. Đó là lỗi của anh nếu tình hình đã trở thành thái quá giữa họ. Dẫu vậy, khám phá này thật khó chấp nhận. Anh chìm vào giấc ngủ bên cạnh Rebecca Portia. Hệt như đêm nào trên tàu, anh vẫn mặc nguyên quần áo. Cô đã không cố gắng lợi dụng tình thế. Có thể một ngày nào đó, các tình huống khác sẽ cho phép họ vượt khỏi ngưỡng này. Họ nhanh chóng chìm vào giấc ngủ, tận dụng nơi náu mình tuyệt vọng này để nghỉ ngơi.

Saint Hilaire thức dậy đầu tiên. Một luồng sáng xuyên qua ô cửa sổ nhỏ tẹo. Trên bầu trời, vầng dương đã lên rất cao. Trán anh đụng phải trán Rebecca. Trong giấc ngủ, tay anh đặt trên chỗ nhạy cảm của cô gái trẻ. Để những ngón tay trượt đi trên những hình khối tròn trịa của cô gái, anh lặng ngắm cô với vẻ thèm muốn. Tại sao người phụ nữ trẻ đẹp này lại theo anh suốt cả một đêm điên khùng này nhỉ? Tình cảm của cô đối với anh là như thế nào? Anh vuốt nhẹ má cô. Thiên thần này, ông trời đã ban xuống cho anh vào đúng lúc mà định mệnh đã kết thúc cuộc hôn nhân đầu tiên của anh. Thật là một sự trùng hợp bất thường! Một niềm may mắn hiếm có! Cặp mắt Rebecca he hé mở. Cô mỉm cười với người đàn ông đã ngủ cùng giường với cô. Không dám ngắm anh, cô nhích cơ thể mình sát vào người viên cảnh sát và vòng tay ôm lấy anh. Đầu cô rúc sát vào cổ anh. Cô ôm giữ anh. Cô đã chọn anh ngược hẳn với mọi chờ đợi và sẽ theo anh cho đến tận nhà tù nếu phải thế. Tim cô đập mạnh. Saint Hilaire cảm thấy điều đó. Cô luồn tay mình vào bên trong chiếc áo T–shirt của anh và khám phá khắp cơ thể anh. Tất cả im lặng nhường chỗ cho cảm xúc dâng trào. Anh cảm thấy cặp đùi rắn chắc của cô mềm mại, mơn mởn giữa chân anh. Lúc này, cô trườn hẳn lên anh, phủ lên anh trận mưa hôn êm ái. Mái tóc vàng tơ của cô xõa phủ lên mặt anh, môi họ gắn chặt nhau và cặp lưỡi họ nhanh chóng tìm thấy nhau. Chốt cửa bỗng “cạch!”.

— Chó chết thật!

Anh đẩy Rebecca sang bên cạnh, gạt cô xuống đất, rồi bật mạnh về phía cây súng và đứng dán vào tường, sẵn sàng gây bất ngờ cho vị khách viếng thăm. Lá ổ khóa thụt lùi đến mức tối đa. Cánh cửa bật mở. Một bóng đen tiến thẳng vào trong căn hộ. Chánh thanh tra dùng vai ẩy mạnh vào cánh cửa và nó ngay lập tức đóng sập lại. Anh kề mũi súng lên thái dương kẻ vừa đột nhập. Một tiếng kêu chói tai vang lên trong căn hộ.

— Irène ư?

— Pierre hả? Nhưng anh làm gì ở đây vậy? Tất cả mọi người đang truy lùng anh!

Hệt như thói quen, Irène Pupillin không thể kìm chế mong muốn được nói. Chánh thanh tra hỏi lại câu hỏi. Bà có vẻ như bối rối.

— Nghe này Irène! – Anh nói một cách thân thiện trong lúc giắt lại cây súng vào dây lưng – Bây giờ, tôi đã biết Marthe sống trong ngôi nhà ổ chuột này và cô ấy đã có quan hệ với một người đàn ông khác. Bây giờ cô ấy chết rồi, chị có thể nói cho tôi biết điều gì đã xảy ra được rồi đấy!

Người đàn bà ngũ tuần ngồi xuống một trong hai chiếc ghế. Sự sợ hãi mà bà vừa trải qua lúc bước vào căn hộ đã khiến bà hồi hộp. Bà lấy lại bình tĩnh.

— Chị đến làm gì ở đây? – Saint Hilaire cố nhấn mạnh câu hỏi.

— Pierre ạ! Tôi sẽ nói cho anh rõ mọi chuyện, nhưng tôi báo trước cho anh biết, tôi không biết hết đâu nhé! Như anh biết đấy, tôi đã có mối quan hệ thân thiết với Marthe. Chúng tôi là những người bạn gái thực sự thân thiết của nhau.

Mắt nhìn vào khoảng trống, phu nhân Pupillin cảm nhận được sự hiện diện của người quá cố.

— Cách đây đã hơn một năm, tôi đến nhà thăm anh chị và thấy cô ấy nước mắt lưng tròng. Tôi đã không hiểu có chuyện gì xảy ra với cô ấy. Cô ấy nhất định không nói cho tôi biết điều gì khiến cô ấy buồn tủi đến vậy, điều mà tôi thấy có vẻ kỳ quặc, bởi tôi là người bạn tâm tình của cô ấy! – Bà nói với niềm tự hào.

Bà dừng ngay lại khi nhận ra có một người đàn bà đang nằm trên giường của người bạn gái vừa quá cố của mình. Rebecca, nằm dài trên nền đất khi cánh cửa hé mở, chỉ vừa đứng dậy khỏi màn khi mình ép buộc ấy.

— Rebecca Portia! Đó là một người đã từng làm việc cho Marthe – Saint Hilaire nêu rõ.

Hai người đàn bà chào nhau. Irène đưa mắt hỏi người cảnh sát liệu bà có thể tiếp tục nói chuyện trước người đàn bà xa lạ kia không, vẻ mặt bình thản của Chánh thanh tra trấn an bà.

— Thế là – bà nói, cố gắng tìm lại mạch câu chuyện của mình, – tôi đã an ủi Marthe một hồi dài cho đến tận lúc cô ấy quyết định nói cho tôi biết sự thật. Cô ấy đã lừa dối anh. Nhưng anh đã có lỗi trong việc này đấy nhé! Mỗi bận chúng tôi gặp nhau, thì cô ấy lại nói về sự vắng nhà của anh, về những mối ám ảnh để giải quyết những vụ điều tra của anh, những buổi về nhà lệch giờ. Sự thiếu quan tâm của anh đối với cô ấy. Sự kiên nhẫn của cô ấy cũng có giới hạn! Anh có hiểu điều đó không, hả Pierre?

— Tôi biết, Irène ạ. Đừng chọc mũi dao vào ngoáy thêm vết đau nữa đi – Anh vừa nói vừa cụp mắt xuống – Tôi là thủ phạm duy nhất trong vụ này.

Irène Pupillin ngạc nhiên trước phản ứng của anh. Bà nghĩ rằng những người đàn ông không đủ khả năng để lật ngược vấn đề. Họ luôn là người đúng và phụ nữ luôn là người sai. Thấy Saint Hilaire tiu nghỉu trước điều hiển nhiên này, bà lấy thêm nguồn cảm hứng tiếp tục câu chuyện của mình.

— Cô ấy chưa bao giờ nói cho tôi biết cô ấy đã lừa dối anh với ai, nhưng mối quan hệ của họ đã chẳng kéo dài. Một người, đã biết được câu chuyện tình điên rồ ngoài luồng của cô ấy, đã gửi cho cô ấy một tối hậu thư, dọa cô ấy sẽ nói toạc ra hết với anh nếu như cô ấy không thôi ngay lập tức mối quan hệ này.

— Đó có phải là yêu cầu duy nhất của người điều khiển trò này không? – Rebecca hỏi.

— Tôi không biết gì thêm nữa! – Irène thú nhận – Hắn đã vòi tiền cô ấy ư? Liệu có phải người đàn ông này đã nổi giận với người tình của cô ấy? Hay anh ta tức tối trước mối quan hệ này? Rất lâu, tôi đã tự hỏi liệu đó có phải là một trong những người bạn của anh không. Dù sao đi nữa, cô ấy đã lý trí và đã quyết định cắt đứt với người tình của mình. Cuộc nói chuyện đã diễn ra rất tồi. Người tình của cô ấy bỗng trở nên hung dữ và đánh đập cô ấy nhiều lần. Cô ấy không thể lại xuất hiện trước mặt anh với thân hình bầm tím như vậy. Tôi đã đề nghị cô ấy đến trú trong căn hộ nhỏ khiêm tốn này trong lúc chờ đợi cho cô ấy khỏi hẳn. Cô ấy cũng không thể kiện người tình, vì anh có lẽ sẽ biết mối quan hệ của cô ấy ngay lập tức. Và tôi có thể thề với anh rằng cô ấy vẫn còn yêu anh lắm!

Saint Hilaire cảm thấy không thoải mái khi ngồi giữa hai người đàn bà này. Anh gục đầu.

— Người tình của cô ấy tìm kiếm cô ấy khắp nơi. Hắn ta đã chạm mặt cô ấy lúc cô ấy đi mua vài thứ đồ lặt vặt trong siêu thị nơi góc phố. Cô ấy đã bỏ trốn, vứt lại chiếc làn đựng đồ. Cuộc sống đối với cô ấy đã trở nên không thể chịu nổi. Cô ấy chỉ muốn chết. Marthe đã quá xấu hổ để có thể lại xuất hiện trước mặt anh!

Irène Pupillin lau hàng nước mắt.

— Nhưng cô ấy lại không muốn xa con gái. Thế là cô ấy quyết định ở lại Paris. Cô ấy thay đổi kiểu tóc, thay hình đổi dạng đến mức không ai có thể nhận ra được, ngay cả những người đã từng kề cận cô ấy. Cô ấy đã chạm mặt anh nhiều lần, Pierre ạ! Cô ấy đã kể cho tôi nghe rằng cô ấy đã hóa đá vì sợ trước ý tưởng phải đối diện với anh.

Chánh thanh tra hình như rất sốc trước thông tin này. Anh, người đã từng tìm kiếm cô ấy khắp Paris, lại thậm chí không thể nhận ra cô ấy nữa. Irène tiếp tục kể câu chuyện mà không dừng lại để lấy hơi.

— Cô ấy quay ra chăm sóc hai người cao tuổi và tặng tôi quyền thanh toán một tháng tiền nhà cho căn hộ này. Cô ấy chìm vào trong cơn trầm cảm, Pierre ạ! Càng ngày cô ấy càng không thể chịu đựng nổi sự chia cách này. Nhưng Marthe lại không đủ dũng khí để thú nhận với anh sai lầm của mình và hãi hùng trước ý tưởng gặp lại nhân tình.

Sự im lặng bao trùm lên căn phòng, cho phép mỗi người sống lại những sự kiện này theo cách của mình. Rebecca nhìn khuôn mặt của Saint Hilaire đang giật giật một cách dò xét. Cuối cùng, anh cũng đã có được lời giải thích về sự mất tích của vợ.

— Bà ấy có nói chuyện với bà về tôi không? Tôi đã được tuyển mộ theo yêu cầu của bà ấy qua một thám tử tư để xác định xem Pierre có còn dành tình cảm cho bà ấy.

Người đàn bà ngũ tuần gật đầu.

— Có! Những ngày gần đây, cô ấy không còn trụ được nữa. Cô ấy muốn nói cho anh nghe tất cả! – Bà lên tiếng nói với Pierre Saint Hilaire – Nhưng trước đó, cô ấy muốn đảm bảo rằng anh vẫn còn yêu cô ấy. Cô ấy không thể lẩn trốn được nữa. Không được gặp con gái nữa đối với cô ấy đã trở thành một việc không thể chịu nổi. Cô ấy yêu bố con anh lắm, Pierre ạ! – Bà kết thúc một cách buồn bã.

— Chị không có bất kỳ ý tưởng nào về danh tính người tình của cô ấy sao? Và còn người điều khiển trò kia nữa? – Chánh thanh tra hỏi – Cô ấy không để lại cho chị một vài dấu hiệu có thể giúp được chúng tôi chăng?

— Không! Tôi nghĩ rằng nỗi xấu hổ đã ngăn cản cô ấy – Irène nói. – Khi Henri báo cho tôi cái tin khủng khiếp kia, thì tôi quả là choáng váng vô cùng. Giải thích toàn bộ chuyện này thế nào với chồng tôi đây? Điều chắc chắn duy nhất mà tôi có thể khẳng định, đó là tác giả của tội ác ghê tởm này hẳn nhiên là một trong hai kẻ xa lạ kia.

— Người tình hay người điều khiển trò! – Rebecca nói to.

— Và Caramany chiếm vị trí nào trong trò này? – Saint Hilaire nói thêm – Tôi không hề hình dung ra chuyện anh ta với Marthe được! Đó không phải mẫu đàn ông của cô ấy và hơn nữa, anh ta quá trẻ.

Ánh mắt của hai người đàn bà hình như không được thuyết phục trước những lập luận này.

— Tôi biết, tất cả đều có thể và không nên chắc chắn về bất kỳ điều gì cả. Thực ra… tôi không hình dung ra Caramany cặp với Marthe được cũng như tôi không hình dung ra cô ấy cặp với bất kỳ người đàn ông nào khác!

— Thế hãy hình dung người trợ lý của anh là người điều khiển trò xem nào? – Rebecca bẻ lại bằng cách lật ngược vấn đề.

— Đương nhiên là không rồi! Anh ta là cảnh sát gương mẫu đấy! Là người đàn ông mà tôi có thể trông cậy khi tôi đi khỏi sở. Tôi hoàn toàn tin tưởng cậu ta.

— Nhưng người biết được mối quan hệ của vợ anh có thể đã thực thi một vụ đổi chác hay tống tiền có lợi cho anh ta. Chúng ta hoàn toàn có thể đặt giả thiết rằng một trong những người bạn thân của anh đã ra lệnh cho Marthe phải chấm dứt mối quan hệ này – Cô người mẫu nói, quay lại với giả thiết của Irène.

Saint Hilaire có vẻ suy nghĩ ngay đến khía cạnh này.

— Đúng là có thể thế thật – Irène Pupillin nói thêm.

Chánh thanh tra phân tích tất cả tác động có thể diễn ra một tình huống như vậy.

— Hãy hình dung rằng đó là thật đi – Anh bắt đầu lên tiếng, – điều đó muốn nói lên rằng người tình của Marthe có lẽ đã giết Caramany, bởi người này có thể tiết lộ danh tính của anh ta…

Máu điều tra của Saint Hilaire lại trỗi dậy.

— Điều đó cũng có nghĩa rằng người tình của vợ tôi có lẽ là một người quen gần gũi với gia đình! – Anh kết luận.

— Chuyện có thể xảy ra lắm – Irène rõ ràng đã chưa nghĩ đến giải pháp này.

— Đúng thế – Rebecca thừa nhận trong lúc vơ gọn mái tóc vàng – Cùng lúc ấy, nếu Caramany là người tình của Marthe, thì họ rất có thể bị người thứ ba giết hại, người đã định dùng việc này để trục lợi.

— Trong trường hợp này – Saint Hilaire tiếp – thì kẻ giết người đã chẳng thể đạt được món tiền chuộc mà hắn yêu cầu hay hắn ghen với mối quan hệ này. Hắn đã có thể bị Marthe từ chối không tiếp nữa và thế là đã dọa cô ấy sẽ nói hết cho tôi biết. Sau khi chia tay, Caramany và Marthe có thể vẫn còn gặp nhau và kẻ dẫn trò kia tức tối vì thấy mối quan hệ của họ kéo dài mãi, đã quyết định khử họ…

— Hoàn toàn có thể có chuyện này lắm – Irène Pupillin nói – nhưng tôi tin rằng nếu đã đúng như thế, nếu như Marthe đã gặp lại nhân tình của mình, thì cô ấy hẳn đã nói với tôi rồi!

Rebecca tiến gần lại bàn và đặt lên đó ba chiếc tách mà cô đã tìm thấy trong tủ hộc tường. Vừa tham gia tranh luận, cô vừa chuẩn bị một bữa sáng nghèo nàn. Máy pha cà phê đang vận hành và mùi cà phê lan tỏa đi khắp phòng.

— Ngoài ra, nếu cô ấy vẫn yêu nhân tình của mình, thì có lẽ chẳng đời nào cô ấy lại thuê cô đi tìm hiểu tình cảm của Pierre – Irène Pupillin nói và gật đầu cảm ơn nữ người mẫu trẻ đẹp, vừa rót đầy cho bà tách cà phê.

— Chính xác! – Rebecca xác nhận.

— Dẫu gì đi nữa, khi cố gắng khoác cho tôi vụ giết cậu trợ lý của tôi, thì một trong hai người đàn ông này đang định cố gắng đuổi hết gia đình tôi đi khỏi đây.

— Đáng buồn là tôi không thể giúp anh thêm bất kỳ điều nào nữa. Nhưng tôi xin anh – Irène Pupillin tuyên bố và cao giọng – hãy trân trọng kỷ niệm của cô ấy…

Khuôn mặt điểm vài nếp nhăn mờ không hề đùa.

—… Cô ấy đã yêu anh cho đến trọn đời. Ai cũng vậy, trong suốt đời mình, đều phạm sai lầm mà chúng ta phải hối tiếc cho đến lúc chết. Ai là người có thể khoe khoang rằng chưa bao giờ vấp sai lầm trong cách cư xử của mình đây? Bây giờ cô ấy đã chết rồi, hãy tha lỗi cho cô ấy!

Anh vẫn im lặng. Bà cảm thấy nỗi đau, nỗi day dứt đang gặm nhấm người đàn ông này. Bà đứng lên và đến đặt một tay thân thiện lên vai anh.

— Hãy trả thù cho cô ấy đi! – Bà cất giọng nói khô khốc – Hãy tìm cho ra tên khốn kiếp này và trả thù cho cô ấy!

Saint Hilaire ngẩng đầu lên. Nghị lực mà anh khám phá trong cặp mắt người bạn lâu năm của gia đình khiến anh nghĩ rằng bà có khả năng tự mình đòi công lý, nếu như bà còn trẻ. Đáng buồn là bà không được sinh ra cho sự phiêu lưu. Nếu như tinh thần bà vẫn còn nhanh nhạy và hoạt bát, thì cơ thể bà không còn cho phép bà làm những trò ngông cuồng như vậy nữa.

— Henri biết gì về toàn bộ vụ việc này hả? – Chánh thanh trả hỏi.

— Chẳng biết gì cả! Tôi không hề nói gì cho chồng tôi biết hết! – Irène khẳng định – Anh ấy chỉ biết những điều mà Wuenheim nói cho nghe thôi. Anh ấy tin rằng chính anh đã giết chết Caramany sau khi đã thông báo cho anh biết cái chết của Marthe. Anh ấy tự oán hận mình vì đã để anh ra đi như vậy khỏi sở cảnh sát… Anh ấy hết sức cố gắng để không một cảnh sát viên nào được nã đạn lên anh. Tôi nghĩ rằng anh ấy sẽ tự oán hận mình đến hết đời nếu anh bị quân của anh ấy hạ gục!

Pierre mỉm cười khi nghĩ đến thiện tâm của bạn mình.

— Đừng nói gì với anh ấy hết nhé! – Anh dặn Irène và quay lại ghế, thưởng thức cà phê.

Irène nhấp một ngụm. Rebecca Portia bắt chước bà. Một gói bánh ngọt khô được tìm thấy trong tủ hộc đã mở, điểm thêm cho bữa điểm tâm khiêm tốn này. Mỗi người ai nấy suy nghĩ về những giả thiết khác nhau đã được đưa ra xem xét.

— Xin thứ lỗi cho tôi vì đã cố gặng hỏi – Rebecca phá tan sự im lặng, – nhưng liệu có thể là chồng bà không, người đã đưa ra vụ đổi chác với bà Marthe ấy?

Trước ánh mắt tức tối của phu nhân Pupillin, cô cố gắng giải thích:

— Hai gia đình ông bà đã quan hệ với nhau rất thân thiết và có thể chồng bà đã vô tình phát hiện ra Marthe có mối quan hệ tình cảm ngoài luồng. Không nói gì cho bạn mình biết – cô nói trong lúc đưa mắt chỉ vào Saint Hilaire – ông ấy có thể buộc Marthe thôi ngay mọi quan hệ với nhân tình của bà ấy để đưa bà ấy về con đường chính đạo.

— Cô đang kết tội Henri là một kẻ sát nhân ư? – Irène đáp lại, giận dữ.

— Không! Ý tưởng này ngược hẳn với điều tôi nghĩ là khác! – Cô gái bối rối nói – Tôi chỉ muốn nói rằng ông ấy có thể biết tình trạng vụ việc này. Nhưng điều đó dẫu vậy cũng không biến ông ấy thành một kẻ giết người. Có những khả năng khác nữa. Một người thứ ba nào đó, mà người này có mối oán thù trực tiếp với Pierre chẳng hạn! Và hắn tìm cách hủy hoại danh tiếng của anh ấy và sẽ nhắm vào tất cả những người anh ấy yêu mến.

Saint Hilaire đứng bật dậy mà không động vào tách của mình.

— Nếu đúng như vậy, thì con gái tôi đang gặp nguy hiểm đây!

Anh nhìn đồng hồ.

— Tôi phải về sở cảnh sát đây. Quân của tôi sẽ không tố giác tôi đâu. Tôi nhất định phải tìm ra hướng mà Wuenheim đã chưa thể phát hiện ra, bằng cách lục lọi trong đám đồ đạc giấy tờ của Caramany.

Rebecca cố nài để đi theo anh. Nhưng Chánh thanh tra từ chối sự trợ giúp của cô, không thích để cô dây dưa nhiều thêm nữa vào cuộc điều tra của anh. Cô chìa cho anh điện thoại di động của mình khi anh băng qua ngưỡng cửa.

— Hãy cầm lấy nó. Chúng ta sẽ giữ liên lạc với nhau! Anh chỉ cần bấm số điện thoại của chị gái em. Anh nhớ chứ, chị ấy tên là Monica. Anh sẽ tìm thấy địa chỉ liên lạc của chị ấy trong hộp dữ liệu.

Anh chấp nhận món quà tặng. Cánh cửa khép hờ lại sau lưng họ, tạo ra một chốn thân mật tạm thời trên thềm cầu thang. Anh ghì chặt lấy cô và tiến gần sát khuôn mặt cô. Cặp môi họ lại quấn quýt. Rồi anh thì thầm vào tai cô:

— Anh rất thích khi em xưng hô theo cách thân mật với anh!

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Christophe Guillaumot

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.