Kẻ Săn Người

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 26 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Hai Mươi Hai

❊ ❊ ❊

Thiếu tá cảnh sát Martin Bouzerond lãnh đạo với uy thế bậc thầy tại phòng thông tin, và phòng chỉ huy giao thông từ năm năm nay. Từ chiếc ghế đệm da được đặt trong văn phòng làm việc có tường bao toàn bằng kính của mình, ông kiểm soát khoảng chừng mươi bảng điều khiển, nơi mà ngày cũng như đêm các quân cảnh viên hoạt động năng nổ để đảm nhiệm xử lý và đặt quy chế giao thông qua radio. Phòng làm việc được xây dựng như một giảng đường, nằm sâu dưới lòng đất của đảo Cité. Không có cửa sổ, nó chỉ được rọi sáng bằng những chùm đèn nê ông và bằng những luồng ánh sáng phát ra từ các màn hình gắn chặt vào một trong bốn bức tường. Những màn hình theo dõi này chuyên dò xét các phố và những quảng trường quan trọng của thủ đô. Một tấm bản đồ thành phố Paris khổng lồ chỉ rõ trong thời điểm hiện tại những điểm ùn tắc trong giao thông đường bộ. Chỉ bằng vài cái bấm chuột trên máy tính, là có thể tăng hay giảm thời gian của một tín hiệu đèn đỏ. Như vậy, vào bất kỳ lúc nào, những cán bộ viên chức của đội này có thể thông báo trước một vụ tắc đường bằng cách tác động lên các tín hiệu đèn tam sắc của khu vực.

Thiếu tá Bouzerond đang nhâm nhi tách cà phê đầu tiên của buổi chiều. Khuấy nhè nhẹ chiếc thìa con trong tách của mình, con người này có những thái độ và kiểu cách rất Anh. Thường xuyên ngạo mạn với đám nhân viên dưới quyền mình, ông không ngần ngại chạy khỏi vị trí quan sát để xuống phòng điều khiển can thiệp nhanh bên các máy chủ radio. Ông bắt đầu công việc của mình và tìm hiểu chương trình trong ngày: Một cuộc biểu tình chừng 3000 người sẽ diễn ra giữa quảng trường Bastille và quảng trường République, một cuộc biểu tình khác kém đông hơn diễn ra giữa Nation và quảng trường Italie, và việc đóng cửa giao thông trên những bờ sông Seine do ngập lụt sau một cơn mưa bão lớn. Ngày làm việc thông thường này chắc chắn sẽ để cho ông có thời gian lướt mạng Internet và vớ được những con tem hiếm trên những trang bán đấu giá. Khi một ánh sáng vàng cam bật sáng nhấp nháy trên vị trí 25, viên sĩ quan cảnh sát hất đổ tách cà phê của mình. Chuyện đúng ra là bất thường khi một chiếc xe cảnh sát bật tín hiệu này. Những đồng nghiệp chắc đang có nguy biến. Không chậm trễ, ông chạy ngay xuống cầu thang để đến bên bảng điều khiển, nơi có báo động đỏ.

— Có chuyện gì xảy ra vậy? – Ông hỏi nhân viên trực radio.

— Tôi không rõ, thưa chỉ huy! – Người cảnh sát trẻ vận quân phục đáp ngay – Mật hiệu radio ROUGET 21 đang bật tín hiệu cấp cứu.

Chàng trai trẻ tiếp tục những cố gắng của mình để liên lạc với những tác giả đang gọi viện trợ.

— ROUGET 21 đâu! ROUGET 21 của PC CENTRAL đâu! Trả lời đi!

Cả gian phòng trở nên im lặng. Thiếu tá ngay lập tức nhận lấy trách nhiệm điều hành cứu trợ.

— Anh! – Ông nói trong lúc chỉ vào một cảnh sát – Hãy xác định cho tôi chuyến xe phù hợp với ROUGET 21, và điện thoại ngay đến sở trực thuộc của cỗ xe ấy! Tôi muốn biết ai đang ở trong xe và nhiệm vụ đang thi hành của họ.

— Có ngay, thưa thiếu tá! – Nhân viên cảnh sát đáp nhanh.

— Anh! – Ông lại lên tiếng về hướng một người điều khiển radio khác – Hãy xác định khu vực mà từ đó tín hiệu cấp cứu được phát ra. Tôi muốn tất cả các xe cảnh sát gần đó phải đến hiện trường khẩn cấp. Trung úy – ông ra lệnh cho người đội trưởng phòng làm việc – hãy chỉ đạo những cuộc trợ cứu, tôi sẽ đi thông báo đến ngài Tỉnh trưởng.

— Rõ! – Anh ta đáp nhanh.

— Thưa chỉ huy, trước khi ngài đi thông báo cho ngài Tỉnh trưởng, thì tôi vừa xác định được chiếc xe rồi đây, – người điều hành trạm phát đầu tiên nói, – nó trực thuộc sở cảnh sát Saint–Georges. Chính là quân cảnh Sarras, người phải đến Viện pháp y theo như những thông tin mà cấp trên của anh ta, sĩ quan hành chính Léognan, vừa cung cấp.

* * *

Dãy xe cảnh sát lao nhanh hết tốc độ. Lần này, đoàn xe được ưu tiên và hai xe mô tô đi trước mở đường. Saint Hilaire ngắm nhìn các đường phố lướt qua mà không quá lo lắng về con đường họ đang đi. Bên cạnh, Đại úy Poncey đảm nhận trách nhiệm canh giữ anh. Phía trên, Le Taillan cầm vô lăng và Chánh thanh tra Wuenheim ngồi thoải mái trên ghế dành cho khách, một nụ cười mãn nguyện nở trên khóe môi. Eve chẳng bao lâu nữa sẽ phải thừa nhận sai lầm của cô và quay về bên anh. Một đoàn cảnh sát đã nhanh chóng đến tiếp ứng cho Wuenheim, vài giây đồng hồ sau khi anh bước vào sàn diễn trong nhà hàng Tây Ban Nha. Pierre Saint Hilaire đã bị còng tay và không hề tỏ ý kháng cự. Sĩ quan hành chính Léognan đã rất cố gắng tìm hiểu xem yêu cầu anh muốn nói gì khi yêu cầu ông trả lời thật rõ ràng cụ thể về những lời tuyên bố của Sarras, nhưng cấp trên của ông đã bị dẫn đi theo kiểu “hàng binh” ra khỏi quán bar mà người ta không để cho anh có đủ thời gian để bày tỏ.

Lúc này, Saint Hilaire ngồi gí trong góc của mình. Marthe đã không bao giờ tới dự bất kỳ tiệc khai vị nào ở sở cảnh sát cả. Cô ấy rất ghét những thói thượng lưu. Cô ấy từ chối làm cây xanh trong khi chồng cô làm xã hội tỏa sáng. Saint Hilaire trở thành cây bài chủ trong những lời cáo lỗi có vẻ rất tầm phào để minh chứng cho sự vắng mặt của vợ mình trong những buổi lễ hay những cuộc gặp gỡ với công chúng khác. Khi sĩ quan hành chính Léognan nói về sự có mặt của Marthe hai năm trước đây trong một tiệc rượu đón mừng năm mới ở sở cảnh sát, thì Saint Hilaire đã không tức thì tiết lộ sự vô lý của nhận xét này. Cuộc gặp gỡ này đã chưa bao giờ diễn ra hết! Sarras vậy là đã nói dối Léognan. Anh ta chưa bao giờ có thể gặp vợ anh ở sở cảnh sát cả bởi chị chưa bao giờ đặt chân đến đó. Phát hiện ra sự cuốn hút mà vợ và con gái anh đã có thể gây ra cho người đàn ông này, Saint Hilaire thử tạo cho mình ý tưởng rằng viên cảnh sát này có lẽ đã là nhân tình của Marthe. Để tin vào điều đó, anh cố gắng hình dung họ đang ở trong vòng tay nhau, hôn nhau say đắm, điên cuồng. Không! Không thể thế được! Saint Hilaire cố chiến đấu chống lại ý tưởng mà bây giờ trở nên gần như hiển nhiên với anh.

Ấy thế mà, cuộc sống đã dạy cho anh biết đón nhận những sự bất ngờ! Những án mạng mà anh đã làm sáng tỏ trong suốt sự nghiệp của mình, đã chỉ cho anh thấy điều ấy một cách rõ ràng. Những điều bất ngờ của nghề nghiệp là kẻ sát nhân không bao giờ là người anh chờ đợi, hệt như nhân tình là người mà ta không bao giờ nghi ngờ. Tất cả đều phù hợp và có tính liên kết. Sarras đã vào được sở cảnh sát trên phố Ballu. Anh ta có thể để ở đó con dao đã được dùng để sát hại Marthe mà không gặp trở ngại gì. Anh ta cũng có thể quay lại đó trong đêm để giết Trung úy Caramany. Chức năng và vai trò của anh ta cho phép biết được sự tiến triển của cuộc điều tra và hành động tùy theo tình hình. Khi Trung úy Caramany liên lạc được với Saint Hilaire qua điện thoại sau khi đã thoát khỏi móng vuốt của Wuenheim, thì cậu ta đã làm anh hiểu ngầm rằng mình phải đến thăm viếng một ai đó. Nếu Caramany là người khám phá ra mối quan hệ giữa vợ anh và Sarras, thì cậu ta đương nhiên đã phải đến đòi lời giải trình nơi người duy nhất đã có một lý do nghiêm túc để nhìn thấy cậu ấy chết gí đằng sau những tấm song sắt. Sarras đã phải ở thế mạnh hơn trong cuộc gặp gỡ ấy, và đã soạn ra một kế hoạch mới để chuyển án mạng này sang tài khoản của Chánh thanh tra Saint Hilaire!

Tất cả đều trở nên rõ ràng sáng sủa trong đầu người cảnh sát. Nhưng làm thế nào để vạch mặt được kẻ thù của anh đây, khi mà anh bị còng tay ở sâu trong thùng xe của cảnh sát chứ? Vả lại, Chánh thanh tra Wuenheim hình như cũng muốn chất cho anh trách nhiệm về án mạng của Mélanie Bouzy. Sarras rõ ràng đang xóa sạch những dấu vết nối anh ta đến các tội ác của chính mình. Cô gái điếm là sợi dây cuối cùng có thể buộc tội anh ta. Hiện giờ, chỉ có những lời thú tội mới có thể vạch mặt được anh ta mà thôi. Nhưng, vào lúc người ta đang dẫn anh đến phòng giam của Ủy ban Thanh tra Tổng hợp các sở đây, thì điều khiến anh bận tâm nhiều nhất, đó là sự hấp dẫn của con gái anh đối với Sarras. Nếu người này, sau khi đã bị sắc đẹp của Marthe quyến rũ, lại bị đánh gục trước vẻ duyên dáng của Eve, thì con gái anh, chắc chắn đang gặp nguy hiểm.

Một kẻ giết người gây ra đến ba vụ án mạng trong có vài ngày là dấu hiệu của một bất thường nghiêm trọng về mặt tâm lý. Hơn nữa, Eve lại biết quá nhiều chuyện khiến Sarras không dám liều mạng thả cô sống. Bất lực trong chiếc xe hơi này, Saint Hilaire phải thuyết phục bằng được Wuenheim công nhận sự vô tội của mình. Anh phải trình bày cho anh ta nghe những rủi ro mà người bạn tình của anh ta đang lâm vào nếu như quân cảnh Sarras vẫn còn đang được tự do.

— Ông có biết hiện giờ Eve đang ở đâu không? – Saint Hilaire lo lắng hỏi.

Wuenheim quay lại và hất đầu về phía đại úy Poncey.

— Cô ấy… – người này đáp, vẻ lưỡng lự.

— Thì trả lời đi – Wuenheim ra lệnh.

— Cô ấy, tôi nghĩ rằng, đang ở Viện pháp y…

— Ông cho rằng hay ông chắc chắn điều đó hả? – Saint Hilaire chất vấn với giọng của cấp trên.

— Có nghĩa là tôi đã mất dấu…

Saint Hilaire hiểu ngay điều gì đã xảy ra. Anh nở một nụ cười trên môi.

— A, tôi hiểu rồi! – Anh hướng về phía người đồng nhiệm của mình – ông đã cho theo dõi con gái tôi ư! Bái phục đấy! –Anh nói thêm, để nhấn mạnh sự thiếu tin tưởng nhau đang diễn ra giữa đôi bạn tình này.

— Đủ rồi, Saint Hilaire! – Wuenheim ra lệnh – Tôi làm vậy chỉ là để bảo vệ cô ấy tránh khỏi những cơn say máu giết người của ông thôi.

Phạm nhân sôi lên trước lời phán xét.

— Nghe này Wuenheim! Eve đang gặp nguy hiểm nghiêm trọng. Tôi cho rằng cuối cùng thì đã biết ai là tác giả của kế hoạch ma quỷ này.

Saint Hilaire nói rất nhanh. Thời gian đang được tính đếm.

— Chính Sarras là thủ phạm đấy! Đó là một trong đám quân thân cận của tôi! Anh ta hẳn đã ngủ với vợ tôi và đã giết cô ấy, sau đó, anh ta đã triệt tiêu Trung úy Caramany, người đã biết được mối quan hệ này…

— Làm sao mà ông lại muốn tôi nuốt trôi một lời nói tầm phào như vậy hả! – Wuenheim thở ra – Tôi có mặt ở đó khi ông đâm chết Caramany xấu số! Ông đã bỏ trốn và Poncey vẫn còn nhớ đấy! – Anh ta nói thêm trong lúc nhìn lớp băng dính trên mũi người dưới quyền mình.

— Không, sai rồi! – Saint Hilaire bẻ lại – Tôi đã bỏ trốn bởi tôi đã rơi vào cái bẫy mà Sarras đã giăng ra cho tôi! Anh ta biết rằng tôi sẽ phát điên lên khi biết được tin thi thể vợ tôi đã được tìm thấy trong hầm ngầm nhà Caramany. Anh ta đã dựng lên cảnh này, trên phố Budapest. Eve biết rõ điều đó đấy! Con bé đã phát hiện ra rằng Trung úy đã không chết vì những vết thương do dao đâm. Nó đã bí mật đến kiểm tra tử thi.

Saint Hilaire đã kể hết những gì anh biết về việc này, anh chơi bài ngửa.

— Caramany đã bị bóp cổ! Hãy cho kiểm tra đi, Wuenheim! Hãy yêu cầu một bác sĩ pháp y kiểm tra lại một lần nữa tử thi của cậu ta đi, đó là sự thật đấy! Dây thanh quản của cậu ấy đã bị giập nát hoàn toàn! – Chánh thanh tra nói hụt cả hơi.

Wuenheim rốt cục đã hiểu được điều mà người bạn gái đã giấu mình. Saint Hilaire mất hy vọng. Đồng hồ vẫn quay…

— Hãy nghe này, tống tôi vào tù nếu điều đó khiến cậu vui thú, nhưng tôi xin cậu, hãy bảo vệ Eve! Nó sẽ gặp nguy hiểm nếu như Sarras còn được tự do!

Đại úy Poncey có vẻ như bối rối. Những gì mà Saint Hilaire trình bày có những điểm rất chân thành. Những lời kể của ông xác minh màn diễn mà anh ta là nhân chứng trên bờ sông Seine vài giờ trước đó. Anh ta nghĩ rằng Eve Saint Hilaire đã quay lại Viện pháp y, nhưng anh ta không có cơ sở để chắc chắn điều đó. Cô ấy có thể để cho quân cảnh Sarras thuyết phục và đi chơi cả buổi chiều với mình cũng nên. Nếu người này thực sự là hung thủ, thì anh ta đang nắm giữ một thông tin quan trọng nhất. Tiết lộ tin này cho Wuenheim là mấu chốt của vấn đề. Nhưng cơn giận dữ mà Chánh thanh tra hẳn sẽ bùng lên khiến anh ta kìm lại trong ý muốn thực hiện tốt nhiệm vụ. Tuy nhiên, một cuộc đời có thể đang lâm nguy, khiến anh ta không thể giấu những gì mình biết lâu hơn nữa.

— Chánh thanh tra à? – Anh ta lên tiếng với một giọng run rẩy.

Wuenheim nhìn anh ta để mời anh ta tiếp tục nói.

— Tôi nghĩ rằng tôi cần phải nói với ông một chuyện…

— Thế thì nói đi nào, Poncey!

— Đây ạ…

Viên sĩ quan cố tìm lời nói cho đúng:

— Sáng nay, khi theo dõi Eve Saint Hilaire, thì tôi đã không nói hết cho ông biết.

Wuenheim quay ngược hẳn lại trên ghế mình. Cứ mỗi lần anh đến gần đích thì lại có một sự kiện mới xảy đến để buộc phải xem lại vấn đề. Ngạc nhiên trước những lời nói của viên cảnh sát, Saint Hilaire không nói lời nào và dỏng tai lên nghe.

—… Cô ấy, rõ ràng là do vô tình thôi, đã chạm mặt Sarras.

Tim của hai vị Chánh thanh tra cùng thót lại.

— Lúc đầu, tôi đã nghĩ rằng đó là một cuộc hẹn bí mật để trợ giúp Chánh thanh tra Saint Hilaire – Anh ta vừa nói vừa đưa mắt nhìn người này, nhưng rất nhanh tôi đã hiểu rằng chuyện chẳng phải như vậy.

Wuenheim nháy mắt liên hồi.

— Hãy nói nhanh đi, Poncey!

— Vâng đây, cả hai người bọn họ vào trong một cửa hàng hoa, và khi họ từ đó đi ra, anh ta đã mua cho cô ấy một bông hồng đỏ!

Chánh thanh tra nổi cơn ghen trong khi Saint Hilaire cứng người vì sợ.

— Ông hiểu chứ – Poncey cố gắng biện minh – Tình huống ấy đặt tôi vào một thế khó xử. Tôi đang ở tình thế nhạy cảm!

Saint Hilaire bám vào chỗ tựa đầu trên ghế của Wuenheim.

— Cậu hiểu chưa hả? – Anh nói, hoảng loạn cùng cực – Hắn ta đã quyến rũ con gái tôi để lôi nó vào một cái bẫy đấy. Chính nó đã phát hiện ra những vết bóp cổ trên xác Caramany. Con gái tôi là người cuối cùng có thể nối liền các mạch trong những trọng tội của hắn ta đấy!

Wuenheim im lặng, rối loạn trước những gì vừa được nghe.

— Nếu anh không làm gì cả, hắn sẽ giết nó mất! Hệt như hắn đã làm điều đó với Mélanie Bouzy!

Đài radio bắt đầu réo váng lên: “Gửi tới tất cả những loại xe có gắn PC radio, tin khẩn cần được ưu tiên đây, tôi nhắc lại, khẩn cấp cần phải được ưu tiên”. Do phản ứng, tất cả các cảnh sát có mặt trên xe im bặt.

“ROUGET 21 đã phát tín hiệu gặp nạn, tôi nhắc lại, từ PC radio, ROUGET 21 đã phát đi một tín hiệu cần cứu trợ trong khu vực bao gồm giữa ga Lyon và Austerlitz. Thêm chi tiết cụ thể, cán bộ viên chức trên xe đi đến IML”

— Đó là xe thuộc sở cảnh sát của tôi mà! – Saint Hilaire gào lên – Wuenheim! Có chuyện gì đó xảy ra rồi!

Chánh thanh tra giám đốc Ủy ban Thanh tra tổng hợp các sở như sững sờ. Lại một lần nữa, tất cả bị xáo lộn hết.

— Rẽ sang phải đi, Le Taillan! – Anh gào to với người lái xe của mình – Lao nhanh về Viện pháp y đi!

* * *

Rượu mạnh bốc lên khắp lỗ mũi và đốt cháy môi cô. Trời tối đen. Có phải là cô đã ngủ rồi không? Cô rét run lập cập. Cô đang ở đâu đây? Cô ở đây đã từ bao lâu rồi? Cô mệt quá. Cô đang ở đâu? Tại sao những bức tường lại quá gần cô đến thế? Trần nhà nằm chỗ nào? Sàn nhà nằm ở đâu? Cơn sợ hãi cũng tích cực tham gia hệt như cái lạnh vào những cơn run rẩy lẩy bẩy của cô. Có phải cô đang ở trong một cái tủ hộc không? Và người ta đã đặt cô nằm lên cái gì vậy? Không một tiếng động! Cô những muốn kêu lên, nhưng miệng cô không đáp lại ý muốn đó. Cô đang bồng bềnh trong một thứ sương mù. Đó chắc phải là một giấc mơ. Cô muốn ngủ. Ngủ để quên đi cái lạnh buốt giá này. Cô đã làm gì để có mặt ở chỗ này chứ? Cô không nhớ gì nữa. Ngủ để khỏi phải lạnh nữa. Ngủ.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Christophe Guillaumot

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.