Kẻ Săn Người

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 26 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chín

❊ ❊ ❊

Khi mở mắt, Eve Saint Hilaire không nhận ra ngay người đàn bà đang ngồi xoay lưng lại phía cô. Cô chớp mắt nhiều lần liền. Trên mặt bàn ngủ, cô nhận ra hộp thuốc an thần, cô nhớ lại cơn ác mộng. Cô không sao kiểm soát nổi những cơn rùng mình lẩy bẩy của mình, chúng khiến Irène Pupillin, người trông nom giấc ngủ cho cô từ hơn một giờ đồng hồ nay quay lại.

— Con gái yêu quý! – Bà nói và cầm tay cô – Ta thật lấy làm buồn!

Eve phác một nụ cười nhưng không có một âm thanh nào có thể thoát ra khỏi miệng cô.

— Kinh khủng quá! Henri đã kể hết mọi chuyện cho ta nghe, và ta vẫn còn đang choáng váng vì điều đó – Irène Pupillin thú nhận trong lúc đưa chiếc khăn mùi soa lên lau mắt.

Bà trạc tuổi ngũ tuần. Đầu bao giờ cũng được làm một cách tuyệt hảo, trang điểm thái quá để xóa đi những dấu vết thời gian, những móng tay, móng chân được sơn sửa hoàn hảo, rất lịch lãm, người đàn bà này dùng phần lớn thời gian trong ngày để chăm sóc bản thân mình. Bà chưa bao giờ làm việc cả. Nguồn thu nhập của chồng cho phép bà sống dư dả mà không phải muộn phiền về những ngày cuối tháng khó khăn. Eve lấy lại được sức để hỏi:

— Bây giờ là mấy giờ rồi?

— Quá trưa rồi – Irène đáp và giúp cô ngồi dậy, tựa vào gối – Cháu có muốn ăn gì không? Ta đem tới chút bánh ga tô nhỏ vùng Normandie đây. Ta dọn cho cháu vài chiếc với tách nước hãm tuyệt ngon nhé?

Trong lòng Irène Pupillin cháy lên tình mẫu tử bên cạnh đứa con vừa bị mồ côi này.

— Ta cũng có thể làm cho cháu một món trứng ốp la với thịt hun khói, nếu cháu thích,…

— Cảm ơn Irène, cảm ơn nhiều! – Eve cắt ngang câu nói của bà – cháu không đói đâu. Cháu cho rằng mình sẽ chẳng bao giờ còn đói được nữa.

— Chớ có nói những điều như vậy đi! Không nên phiền muộn như thế. Cuộc sống luôn dành cho chúng ta những khoảnh khắc tuyệt vời và những lúc khác thì kém phần dễ chịu hơn. Chúng ta chẳng thể làm khác đi được. Làm sao cháu có thể nghĩ ta lại có thể gượng dậy sau cái chết của Jean–Marc chứ?

Gia đình Pupillin đã mất đứa con trai trong một tai nạn giao thông. Đã hơn hai chục năm nay rồi. Cả bà lẫn chồng bà đều không thực sự lấy lại được tinh thần. Henri vùi kín nỗi u buồn của mình tận đáy sâu tâm khảm, ngược hẳn tính hướng ngoại của vợ ông.

— Với cháu, mọi chuyện sẽ chẳng bao giờ còn được như trước đây nữa. Ấy vậy mà cuộc sống thì vẫn sẽ tiếp tục! Chắc chắn, sự ra đi của mẹ cháu sẽ để lại một khoảng trống vô cùng lớn mà cháu sẽ chẳng bao giờ có thể lấp đầy. Nhưng một ngày nào đó, cháu sẽ lại cảm nhận được hương vị của cuộc sống.

Irène hỷ mũi trong chiếc khăn mùi soa, bà đang cố gắng chế ngự niềm cảm xúc của mình.

— Cháu biết đấy, Eve đáng thương của ta. Ta vẫn thường tự buộc tội mình vì đã quá hạnh phúc! Nhưng chuyện nó là như vậy đấy!

Eve không hề muốn lý sự dài dòng. Cô tiếp tục:

— Michel đi đâu?

— Cậu ấy quay lại làm việc rồi.

Irène dần dần lấy lại được sự bình tĩnh.

— Họ sẽ tóm được hắn thôi, cháu yêu ạ – bà nói để trấn an cô gái – Michel và Henri đang dồn hết tâm sức. Họ sẽ tóm được tên bất lương đó!

Một hàng nước mắt chạy dài trên má Eve, ánh mắt cô lạc đi.

— Cháu đã luôn luôn tìm cách đổ lỗi lên cha cháu – cô thú nhận – Giả thiết bắt cóc đối với cháu có vẻ như là điều không thể. Cháu chỉ đơn giản nghĩ rằng bà đã chán ngấy cảnh suốt ngày phải chờ cha cháu. Cháu đã ruồng rẫy ông. Lúc ấy, cháu cần một nguyên nhân lý giải về sự mất tích của mẹ, cháu cần phải quy trách nhiệm cho một người nào đó. Lúc này, cháu cảm thấy mình mới đần độn làm sao chứ!

— Ô không! Ô không! – Người đối diện trấn an cô. – Bọn ta vẫn thường xuyên gặp gỡ Pierre và ta đảm bảo với cháu rằng ông ấy không hờn oán gì cháu đâu. Ông ấy rất muốn gặp lại cháu. Và, ta nghĩ, đó cũng là điều mà người mẹ khốn khổ của cháu mong muốn đấy.

Lúc này, hai người nhìn thẳng vào mắt nhau.

— Trong một rủi ro, ta bao giờ cũng rút ra được điều gì đó khả quan. Với cháu, việc làm cần thiết lúc này là cháu phải nối lại quan hệ với cha cháu.

Chuông cửa lảnh lót vang. Irène hối hả đứng lên và lao ra hành lang. Sau cánh cửa, Henri Pupillin kiên nhẫn đứng đợi người ta mở cửa cho ông. Ông bước vào sau lời mời của vợ và hỏi nhỏ tình trạng của cô gái trẻ. Irène Pupillin trấn an ông phần nào. Họ cùng nhau bước vào gian phòng, nơi Eve đang nằm nghỉ. Chánh thanh tra tỉnh trưởng cố gắng tìm từ để bày tỏ nỗi buồn của mình, và thành thực chân tình chia buồn với cô. Cô dần dần lấy lại được tinh thần, điều này khiến phu nhân Pupillin không hề ngạc nhiên tí nào, bà đã biết rõ tính cách của cô gái. Ngay lập tức bà cất giọng hỏi chồng về phần tiếp theo của cuộc điều tra.

— Chính vì điều ấy mà tôi đến đây – ông nói – ta muốn đích thân nói cho cháu biết. Kẻ sát nhân hãm hại mẹ cháu đã bị giết.

Vẻ mặt Irène chững lại giây lát biểu thị ngạc nhiên. Eve vẫn thản nhiên như không. Không có nét vui vẻ nào xuất hiện trên môi cô. Cái chết của mẹ cô quá đau đớn, quá đột ngột chỉ có sự mất mát này là quan trọng đối với cô. Cô vẫn còn chưa kịp nghĩ đến việc báo thù kẻ đã sát hại mẹ mình. Henri Pupillin hắng giọng.

— Chính cha cháu đã giết hắn.

Eve vẫn im lặng.

— Thế nào cơ? – Irène thốt lên, sững sờ.

— Anh ấy đã giết chết Trung úy Caramany bằng chính con dao đã được sử dụng gây án mạng của Marthe.

— Điều này chẳng khiến ta ngạc nhiên về cha cháu đâu! Và ông ấy làm thế là rất đúng!

Henri ném một cái nhìn đầy khiển trách về phía vợ. Eve thoát ra khỏi cơn uể oải của mình.

— Cháu muốn được gặp cha cháu! – Cô tuyên bố.

— Không thể được! – Pupillin bối rối đáp lại.

— Tại sao, chú Henri? Cháu biết là chú có thể ra những chỉ định cần thiết để người ta cho cháu nói chuyện với cha cháu được mà, chỉ năm phút đồng hồ thôi!

Cô nhổm hẳn dậy.

— Cháu phải đến xin lỗi cha cháu và nói với ông rằng cháu chỉ là một con bé đần độn đáng thương. Chú hiểu không?

— Không được đâu! – Chánh thanh tra nhắc lại – Ông ấy đã bỏ trốn sau khi giết người. Chúng ta đang tiến hành tìm kiếm khắp nơi.

Ông liếc nhìn vợ.

— Ta đã cho tất cả quân của ta vào trận rồi. Và nhất là ta đã nỗ lực không ngừng nhắc cho họ nhớ một điều quan trọng: không được sử dụng vũ khí.

— Ô thế thì! – Irène Pupillin thốt lên – anh ấy có nguy cơ bị tống giam ư?

Henri im lặng.

— Chúa ơi, người đàn ông đáng thương!

— Thẩm phán đã ra lệnh bắt anh ấy. Toàn bộ cảnh sát Pháp giờ đang đổ xô truy tìm – Cuối cùng Henri cũng nói thêm.

Eve hất tung tấm chăn đang trùm trên người cô và nhảy ra khỏi giường.

— Cháu làm gì vậy, hả cháu gái yêu quý? – Phu nhân Chánh thanh tra Tỉnh trưởng lo lắng hỏi.

— Cháu phải sửa chữa sai lầm của mình – Eve tuyên bố – Cháu có một người bạn là luật sư rất giỏi. Cháu sẽ đi nhờ anh ấy đảm nhiệm việc bào chữa cho cha cháu. Sẽ phải biện hộ về cơn khùng điên bột phát hoặc do cơn giận dữ khiến cha cháu mê muội.

Cô gái can đảm trong cô đã hồi sinh. Cô vừa mất mẹ, nên không chấp nhận ngồi nhìn cha mình biến mất đằng sau vành móng ngựa.

— Cháu nên nghỉ ngơi đi đã – Irène khuyên giải.

— Ta sẽ đi cùng với cháu! – Henri, con người của hành động lên tiếng – Ta sẽ làm chứng nếu cần thiết. Ta sẽ công nhận rằng anh ấy không ở trong trạng thái bình thường khi ta thông báo tin Marthe đã bị sát hại.

Cô gái trẻ và vị cảnh sát già biến mất trước sự ngỡ ngàng của Irène. Bị bỏ lại một mình trong căn hộ, bà đến chống khuỷu tay bên bậu cửa sổ. Thời tiết cũng tối sầm hệt như những suy nghĩ của bà vậy. Nỗi buồn mà bà cố che giấu trước mặt Eve giờ lại quay về tra tấn bà, những dòng nước mắt lại bắt đầu tuôn rơi.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Christophe Guillaumot

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.