Theo rất sát những mệnh lệnh của cha, Eve Saint Hilaire đã đến Viện pháp y ngay sáng hôm sau. Cô cần mẫn sắp xếp lại các tập hồ sơ của mình, vì không biết làm gì để cho khuây khỏa tâm trí. Cha cô đã lẩn trốn, nên cô quyết định đảm nhận tiến hành những thủ tục để hoàn thành công việc mai táng cho mẹ. Quen biết khá nhiều người làm trong môi trường này, cô giải quyết khá nhanh phần chuẩn bị lễ chôn cất. Cô đã chọn một bộ quan tài bằng gỗ hồng tâm với bốn tay nắm bằng bạc. Tôn trọng những ý nguyện của mẹ, cô đăng ký phòng lễ tang vào ngày hôm sau và chọn một cái tiểu mạ đồng để tiếp nhận tro hài cốt của bà. Cô thông báo trước với nghĩa trang Père Lachaise để người trông coi nơi đây mở cửa khu hầm mộ gia đình, nơi ông bà ngoại của cô đã an nghỉ. Cuối cùng, cô quyết định mua một phiến đá cẩm thạch nhỏ, màu đen khắc hàng chữ nhỏ màu vàng tinh tế: Tưởng nhớ Marthe, người mẹ và người vợ yêu thương, để trang trí cho ngôi mộ.
Sau buổi sáng chết chóc đó, cô quyết định đi giải tỏa tinh thần trong giờ ăn trưa. Cô ra khỏi Viện và đi bộ dọc theo bờ sông Seine, đến tận một tiệm hoa nằm giữa con đường dẫn từ Viện pháp y đến đảo Cité. Bầu trời rốt cuộc cũng thoáng đãng hẳn và cuộc sống hình như đã lấy lại nhịp độ hối hả thường ngày của nó. Eve đi thong thả, cô lặng ngắm những con tàu du lịch lướt đi trên sông Seine. Khách du lịch, tận dụng những khoảng nắng này, tỏa ra trên những cây cầu để chụp ảnh kỷ niệm. Gió đã xua tan những đám mây, nhưng không khí vẫn còn mát mẻ và cô thích đi dạo dưới những tia nắng hơn. Mẹ cô đã mất. Cha cô đang lẩn trốn. Nhưng trái đất vẫn tiếp tục quay, như thể chẳng có chuyện gì xảy ra. Cô những muốn có thể được tựa vào người Michel Wuenheim tin cậy. Nhưng anh ta bị ám ảnh trước ý nghĩ bị chính nhạc phụ tương lai biến thành trò hề, thì lại càng ra sức nỗ lực cố bắt bằng được Saint Hilaire. Nếu cô nghĩ anh chân thành khi lấy lý do muốn tự mình bắt ông để tránh mọi tai nạn bất hạnh không may, thì cô vẫn cảm thấy tiếc rằng anh đã không dành thêm thời gian để an ủi cô. Cô đang cần một ai đó để có thể thổ lộ tâm tư. Cha cô, bạn trai cô, bất kỳ người nào, chẳng ai có mặt ở đây để chia sẻ với cô cả. Tiệm bán hoa chỉ còn cách cô chừng trăm mét nữa. Cô nấn ná trước quầy sách cũ. Đọc sách vẫn luôn là một thú vui của cô, nhưng hôm nay, dưới mắt cô, chẳng cuốn nào có sức lôi cuốn cả. Cô uể oải lật giở một cuốn sách rất cũ có bìa màu xanh lục được chạm tỉ mỉ bằng vàng. Cô hình dung tác phẩm được bày trong tủ sách bằng gỗ sến nguyên tấm của cha mình, nhưng cái giá quá cao mà ông chủ hiệu đưa ra khiến cô bỏ ngay ý định mua nó.
Một bàn tay vững chãi đặt lên vai cô. Cô quay nhanh lại và không xác định được ngay khuôn mặt bị ngược sáng, mà cô thì đang bị lóa mắt dưới ánh nắng mặt trời. Yvan Sarras mỉm cười với cô. Người quân cảnh xin lỗi vì sự bất ngờ của mình. Cô không nhận ra người viên chức cảnh sát ngay lập tức. Người này, ngạc nhiên, nhắc nhanh cho cô nhớ những tình huống của cuộc gặp gỡ mới đây của họ. Cuối cùng thì cô cũng nhớ ra người cảnh sát có mái đầu trọc lốc này. Lo sợ bị phát hiện trong căn phòng lạnh nhà xác, cô đã không để ý đến khuôn mặt của hai người đàn ông bắt quả tang cô. Sarras có một vẻ bề ngoài khá không điển hình, Eve thầm nghĩ. Lực lưỡng đúng hơn là béo, anh ta di chuyển không khác gì một khối khổng lồ oai vệ khi cần phải thiết lập lại trật tự. Mái đầu trọc của anh ta đem lại cho chủ nhân nó một vẻ cá tính khác người và ánh mắt xuyên thấu của anh ta khiến anh ta đẹp trai thêm. Một vẻ quyến rũ tự nhiên tỏa ra từ con người như được phú cho một vẻ tự tin bẩm sinh. Cô coi cuộc gặp gỡ này như một món quà của Thượng đế để cô có người bạn cùng tâm sự.
Sarras rất giỏi làm cho mình trở nên hấp dẫn trước phụ nữ. Anh ta thích đi theo họ. Họ là thứ ma túy đối với anh ta. Cuộc gặp gỡ này đương nhiên chẳng có gì ngẫu nhiên cả. Viên cảnh sát đã lân la lê bộ ghệt của mình đến tận Viện pháp y với ý định mời Eve đi ăn trưa. Anh ta biết rõ tình trạng của cô gái trẻ. Anh ta biết cô có quan hệ với Chánh thanh tra Wuenheim. Nhưng anh ta là một kẻ thích phá đá tảng, một kẻ leo núi thuần thục thích chinh phục những đỉnh núi cao nhất. Chẳng có gì là không thể trước sức quyến rũ tự nhiên này.
Không thấy cô trong văn phòng, anh ta vội vã lần theo dấu vết của cô nhờ những chỉ dẫn của người gác cổng. Anh ta tiếp cận cô bằng một câu “ổn chứ?”, có ý hiểu ngầm: “Sau đêm hôm qua ấy mà!”. Cô niềm nở nhưng không thể giấu được nỗi buồn. Tựa vào gờ bến sông, Sarras phóng cặp mắt xanh lơ của mình vào ánh mắt bối rối của nữ bác sĩ.
— Cô giống bà ấy quá – Anh ta thì thầm.
Ngạc nhiên, Eve hỏi anh đã gặp mẹ cô trong hoàn cảnh nào. Sarras thuật lại một lần nữa cuộc gặp gỡ với người quá cố, hệt như anh ta đã làm trước đó với viên sĩ quan hành chính Léognan. Anh cảm thấy như mình đã đem lại cho cô chút hơi ấm tinh thần. Cô bối rối trước người đàn ông quyến rũ này, nuốt chửng những lời của anh ta mà chẳng phản ứng gì. Cô công nhận nét duyên dáng của mẹ mình trong cách anh ta miêu tả. Anh ta cảm thấy thích thú khi tìm thấy những điểm giống nhau giữa hai khuôn mặt của họ. Cặp mắt hình hạt hạnh nhân, chiếc mũi hếch rõ ràng là được hưởng theo gien di truyền của gia đình. Gượng gạo trước ngữ điệu của cuộc hội thoại, Eve nói ngay rằng người ta cũng so sánh cô với cha cô thời ông còn trẻ. Cô đã từng là một cô gái ngổ ngáo như con trai trong suốt thời vị thành niên, chính tính cách thể thao và thích thi đấu khiến cô có rất nhiều vết trợt da ở khuỷu tay và đầu gối. Viên cảnh sát cười hết sức thoải mái khi cô gợi lại những kỷ niệm thời thơ trẻ ấy của mình. Và anh ta cũng công nhận rằng cô có ánh mắt tối sầm hệt như cha khi mà cô nổi giận, và có cùng khả năng đẩy cằm ra phía trước. Eve đã chưa bao giờ nhận ra cái dẩu môi khó coi này, nhưng cô rất hiểu điều anh ta muốn diễn đạt, khi nhớ lại một số lần cha cô nổi cáu.
Chuông Thánh đường Đức bà Paris gióng giả từ xa xa. 13 giờ rồi ư! Nếu cô không muốn quay về chỗ làm muộn thì phải nhanh chóng đặt hàng với ông chủ hàng hoa trước khi rảo bước quay về phòng làm việc. Rất lịch sự, Sarras đề nghị được giúp cô chọn hoa tang. Cô đồng ý mà không hề đắn đo. Cuối cùng, cô cũng tìm thấy một tảng đá lớn để bám trong cơn bão táp đã khiến cả gia đình cô chao đảo. Anh ta chìa cánh tay của mình cho cô và cô đã bám lấy với một nụ cười rạng rỡ.
* * *
Qua đôi kính ống nhòm, anh ta thấy đôi người ấy gặp nhau như thế bước vào một tiệm hoa. Đại úy Poncey trở thành cái đuôi của Eve Saint Hilaire kể từ lúc mặt trời mọc. Anh ta đã bị Chánh thanh tra tập sự Le Taillan đánh thức dậy vào nửa đêm, người này thông báo nhiệm vụ theo lệnh của cấp trên trực tiếp của anh ta. Ngồi trên ghế băng nhỏ được sửa sang đằng sau chiếc xe tải bé chuyên phục vụ những vụ theo dõi, anh ta nhàn tản đợi phía sau những tấm cửa kính trong suốt không tráng thủy ngân, theo dõi nhất cử nhất động của nữ bác sĩ pháp y. Hai lần liền, anh ta đã bị Chánh thanh tra Wuenheim gọi đến, sốt ruột muốn biết xem người vợ chưa cưới của mình đang mưu toan điều gì. Nhưng người phụ nữ trẻ vẫn bình thản ở lại Viện pháp y suốt cả buổi sáng trước khi đi dạo trong lúc nghỉ ăn trưa. Poncey không hiểu tại sao cấp trên lại cắm anh ta bất động trên hướng sai lệch này trong khi anh ta có thể hữu dụng hơn ở những chỗ khác. Mối quan tâm của anh ta đối với vụ theo dõi này mạnh hơn lên khi nhận ra quân cảnh Sarras đang trổ tài hoa chân múa tay bên cạnh tiểu thư. Đại úy đặt ra hai tình huống. Hoặc cô ấy liên lạc với một người trong số quân của cha cô ấy để chuyển cho anh ta các chỉ thị, hoặc cô ấy có một mối quan hệ bí mật với vị viên chức cảnh sát này và điều đó có nguy cơ trở thành chuyện tiếu lâm lắm đây. Anh ta đã hình dung phải giải trình với cấp trên mình. Cơn giận dữ của ông ta sẽ bùng nổ và hẳn sẽ có một không hai. Cương quyết làm sáng tỏ sự huyền bí của cuộc gặp gỡ không hẹn trước này, anh ta cứ dán mắt vào ống nhòm. Hệ thống thông gió quá cũ kỹ, khiến anh ta phải thường xuyên lau hơi bám trên các ô kính phía sau bằng một chiếc khăn lau rách nát. Bao tử anh ta bắt đầu réo lên kêu đói. Anh ta đã mua dự trữ hai chiếc bánh sừng bò, nhưng lại ăn béng từ lâu rồi. Trên nền xe, một cái vỏ chai nhựa dùng làm nhà vệ sinh di động. Thực tế của cuộc theo dõi này còn lâu mới giống như những màn được dựng trong các bộ phim hình sự dài tập trên truyền hình, anh ta nghĩ bụng.
* * *
— Anh nghĩ sao về những bông hồng đỏ rực này? – Eve hỏi.
Sarras dẩu môi ra chiều hiểu biết rồi ghé sát tai người phụ nữ trẻ để giải thích rằng cần phải tôn trọng ngôn ngữ của các loài hoa. Màu đỏ thật dữ dội, biểu thị sức mạnh của tình cảm, độ hăng say của tình yêu, điều trong trường hợp hiện tại là không phù hợp. Nữ bác sĩ pháp y thực sự ấn tượng trước sự quan tâm của người đàn ông có ngoại hình cục cằn này đối với cây cối. Anh ta cố vấn cho cô nên phối hợp giữa màu tím và màu trắng. Màu đầu tiên biểu thị sự tinh tế và sâu sắc của tình cảm. Nó nhắc cho người thân yêu biết rằng ta nghĩ đến họ. Màu trắng là biểu tượng của sự tinh khiết, sự tinh tế và lịch lãm. Tóm lại, tất cả những nét đặc trưng của mẹ cô. Sarras, là thi sĩ thực sự. Họ nán lại trước những đóa hoa cẩm chướng trắng.
— Hoa này tượng trưng cho sự chung thủy đấy! – Anh ta vừa nói vừa đưa bông hoa lên sát chiếc mũi hếch của cô.
Eve chìm trong các mùi thơm của loài thân cỏ. Phổi cô tràn trề một luồng không khí mùa xuân. Nhưng anh lại kịp hướng về phía một bó hoa khác.
— Hãy xem này! Loài hoa bất tử đấy! – Anh ta nói trong lúc chìa cho cô một cây thân cỏ có lá xanh bạc và những đóa hoa năm cánh màu tím. – Xerathemum cylindraceum, “lilac stars”, gọi theo tên latinh của chúng. Chúng thuộc họ cây trang trí hình sao và tượng trưng cho kỷ niệm.
Sự hiểu biết của anh ta là bất tận và anh ta hình như rất cuốn hút. Anh ta nhặt lại những bông cẩm chướng trắng và trộn phối hợp một cách tài tình với những bông viôlét.
— Cô nghĩ sao hả? – Anh ta hỏi, đầy tự hào về kết quả việc làm của mình.
— Đẹp và hài hòa thật! – Cô đáp.
Sự lựa chọn của cô đã xong khi một người bán hàng thiếu kinh nghiệm đến đề nghị được phục vụ họ. Cô đặt một bó, nhường cho người bạn việc đưa ra những yêu cầu để phối hợp thật hài hòa giữa hai loài hoa. Mặc dù vẫn buồn, nhưng khi ra khỏi cửa hàng, cô nở một nụ cười trên môi, hài lòng vì đã hoàn thành công việc của mình. Sau khi đã đặt tờ năm euro vào tay người chủ tiệm hoa và nhận một bông hồng đỏ, chàng quân cảnh ga lăng theo nhanh chân cô gái trẻ.
* * *
Khi cặp người này chững lại trên phố, viên đại úy ngó thấy chàng cảnh sát tặng bông hoa tình yêu cho cô gái xinh đẹp. Anh đập tay vào trán. Chắc chắn, anh ta mong cuộc hẹn hò bí mật này là vì việc tổ chức cuộc chạy trốn của Saint Hilaire hơn là chuyện tán tỉnh yêu đương. Đáng buồn thay, đó hình như chỉ là một cuộc gặp gỡ tình tứ yêu đương. Chiếc điện thoại di động của anh ta đột nhiên rung lên và anh ta ngó thấy rằng Wuenheim đang muốn liên lạc với mình. Làm thế nào để thông báo cho ông ta biết tin này đây? Quá sợ phải đối đầu với những đòn sấm sét của cấp trên, đại úy Poncey thích tắt máy đi hơn. Sau này, lý do hết pin sẽ được đưa ra để giải thích cho sự im lặng của anh ta.
* * *
— Màu đỏ chẳng phải là biểu tượng của sự mạnh mẽ, cuồng nhiệt ư? – Eve Saint Hilaire hỏi trong lúc nhận đóa hoa.
— Sự cuồng nhiệt của tình cảm – Sarras đáp lại.
— Và sự hăng say của tình yêu nữa chứ! – Cô thốt lên.
Cô cắn môi. Đây không phải lúc để vui đùa. Mặc dù khoảnh khắc mà cô vừa trải qua làm cô dễ chịu, nhưng cô cần phải hạ cánh xuống đất thôi.
— Tôi đã bị muộn giờ làm! – Cô nói, và lại nhìn đồng hồ một lần nữa.
Sarras đề nghị được đưa cô về bằng xe hơi. Xe của anh ta đậu ở ngay gần đó. Chặng đường về sẽ kéo dài thêm sự huyền diệu của những giây phút này. Cô chấp nhận lời đề nghị.
Đại úy Poncey bỏ rơi ngay đôi ống nhòm của mình để nhảy phốc lên ghế tài xế. Bám chặt vô lăng bằng cả hai tay, anh ta len vào luồng đường giao thông? Thoạt đầu anh lái xe ẩn sau một chiếc xe buýt, sau đó chạy trên một luồng khác với luồng đường mà viên quân cảnh đã cho xe chạy trên đó, viên sĩ quan cảnh sát vẫn nhìn dính vào xe đi trước, cỗ xe này bất thình lình rẽ vội sang bên phải, lao về hướng công viên Jardin des Plantes.
— Nhưng anh đi đâu vậy? – Eve hỏi và quay lại để nhìn sang hướng dẫn về nơi cô làm việc.
— Hãy quay về nhà cô đi! – Sarras ra lệnh – Tôi cho rằng chúng ta đang bị theo dõi đấy! – Anh ta đáp lại với vẻ huyền bí.
Cô gái hình như bối rối. Cha cô đã nói đúng.
— Anh có vũ khí không vậy? – Cô hỏi để tự trấn an.
Viên quân cảnh hé chiếc áo vét để lộ ra một khẩu súng 38 ly đặc biệt ấn sâu trong một holster, được cột chặt bên cạnh sườn anh ta.
— Chúng ta sẽ không cần đến nó đâu! – Anh ta nói trong lúc phanh gấp sau một ngã ba.
Anh ta cài số lùi và đến đậu trước một chiếc xe. Chiếc xe theo dõi họ vượt qua mà không nhìn thấy họ. Viên quân cảnh ngay tức thì lôi ra một cuốn sổ tay bỏ túi ghi lại dãy số trên biển số xe.
Poncey còn tiếp tục chạy thêm hai ba phút nữa thì hiểu rằng anh ta đã bị cắt đuôi. Anh ta liền quay ngược lại để cố tìm ra chiếc xe của hai người kia, nhưng chiếc xe này đã kịp bốc hơi.
Sarras, ngạc nhiên vì đã bị theo dõi như vậy, liền gọi hỏi ngay một người quen cũ làm trong ban đăng ký xe ở sở cảnh sát. Câu trả lời đến rất nhanh chóng. Eve Saint Hilaire, còn sốt sắng hơn cả người lái xe của mình, cô ngồi không yên. Cặp mắt xanh màu lục bảo của cô chăm chú để ý từng cử động trên môi người cảnh sát. Cuối cùng, anh ta quyết định nói:
— Chiếc xe đó trực thuộc Ủy ban Thanh tra Tổng hợp các sở đấy!