77.
Sau khi ăn trưa ở tầng hầm trường Đại học Y khoa, Philip trở về nhà. Hôm đó chiều thứ bảy, bà chủ nhà đang lau chùi cầu thang.
- Ông Griffiths có ở nhà không bà? Anh hỏi.
- Thưa ông không. Sáng nay, ngay sau khi ông đi ra thì ông ấy cũng đi.
- Ông ấy có về nhà nữa không bà?
- Tôi nghĩ rằng không. Ông ấy đã mang cả hành lý theo.
Philip phân vân. Anh cầm một quyển sách và bắt đầu đọc. Đó là cuốn “Cuộc hành trình đến La Mecque” anh vừa mới mua ở hiệu sách Westminster Public Library; anh đọc trang đầu, nhưng không hiểu nổi, tâm trí còn để ở đâu đâu, lúc nào cũng lắng nghe xem có tiếng rung chuông. Anh không dám hy vọng Griffiths đi về nhà ở Cumberland mà không có Mildred cùng đi. Mildred rồi sẽ đến lấy tiền. Anh quyết tâm tiếp tục đọc, anh cố gắng tập trung tư tưởng một cách tuyệt vọng, ra sức nhồi nhét những hàng chữ in vào đầu óc nhưng nỗi đau đớn anh đang chịu đựng làm cho chúng méo mó. Ối! ma quỉ nào đã khiến xui anh đưa ra cái đề nghị đáng ghét cho họ tiền bạc kia; nhưng giờ đây đã hứa hẹn rồi, anh không đủ can đảm để lùi lại nữa, không phải vì Mildred mà chính vì anh. Cái tính bướng bỉnh bệnh hoạn nó cứ buộc anh đã quyết định điều gì là phải thực hiện bằng được. Anh thấy rằng anh đã đọc ba trang sách mà chúng không để lại cho anh mảy may ấn tượng. Anh đọc lại từ đầu, ngạc nhiên nhận ra cứ đọc đi đọc lại hoài vẫn cứ một câu; chữ nghĩa lẫn lộn một cách kinh khủng với những suy nghĩ trong đầu hệt như cảnh tượng vẫn thường thấy trong cơn mộng. Giờ chỉ còn một việc anh làm được là đi ra khỏi nhà rồi ở ngoài cho đến nửa đêm, như thế thì bọn họ sẽ không thể đi được, và anh đã hình dung thấy họ cứ mỗi giờ lại ghé qua nhà hỏi xem anh có ở nhà hay không. Nghĩ đến nỗi thất vọng của bọn họ mà lòng anh thích thú. Anh nhắc đi nhắc lại ý kiến này như cái máy. Nhưng anh không thể làm như vậy. Cứ để cho họ đến lấy tiền, lúc ấy anh sẽ hiểu được con người ta có thể rơi vào vực thẳm ô nhục sâu đến mức nào. Bây giờ anh không đọc được nữa. Đơn giản là anh không nhìn thấy mặt chữ. Anh tựa lưng vào ghế, nhắm mắt lại. Anh đợi Mildred, người tái tê vì chờ.
Bà chủ nhà bước vào.
- Thưa ông, bà Miller muốn gặp ông.
- Bà cứ cho bà ta vào.
Philip cố hết sức bình tĩnh lại để tiếp nàng, không một dấu hiệu tình cảm nào biểu lộ trên nét mặt, cố che giấu tình cảm diễn biến trong lòng. Anh chợt muốn nhảy xổ ra, quỳ xuống chân nàng nắm lấy hai tay nàng mà van xin nàng đừng đi, nhưng anh biết sẽ không có cách nào lay chuyển được nàng, mà rồi nhất cử nhất động của anh nàng sẽ kể lại hết với Griffiths. Anh cảm thấy hổ thẹn.
- Sao, cuộc du ngoạn ngắn ngủi ấy thế nào? Anh vui vẻ hỏi.
- Chúng em đi đây, Harry đang đứng ở ngoài. Em đã bảo là anh không muốn gặp anh ấy, vì thế anh ấy phải tránh anh. Nhưng anh ấy muốn biết liệu anh ấy có thể vào chào từ biệt anh được không, chỉ một phút thôi?
- Không, tôi không muốn gặp hắn - Philip nói.
Anh hiểu rằng nàng đâu có quan tâm đến việc anh gặp hay không gặp Griffiths. Bây giờ đây, lúc nàng đã đứng trước mặt anh thì anh lại muốn nàng cuốn xéo cho nhanh.
- Này, năm bảng đây. Tôi muốn cô đi ngay cho.
Nàng cầm tiền và cảm ơn anh. Nàng quay bước ra khỏi phòng.
- Bao giờ cô trở lại? Anh hỏi.
- Ồ, ngày thứ hai. Lúc ấy Harry phải về nhà mà.
Anh biết những lời anh sắp nói là một điều nhục nhã, nhưng thèm muốn, ghen tuông đã đánh gục anh rồi.
- Sau đó thì tôi sẽ gặp cô chứ?
Giọng anh không giấu được vẻ cầu xin.
- Dĩ nhiên, em sẽ cho anh biết lúc nào em trở về.
Anh siết tay nàng. Qua chiếc rèm cửa, anh thấy nàng nhảy lên chiếc xe bốn bánh đang đỗ trước nhà. Xe chạy, xe lăn bánh xa dần. Lúc đó anh vật mình xuống giường vùi mặt vào hai lòng bàn tay. Nước mắt rưng rưng, anh giận mình, anh nắm chặt hai tay, toàn thân căng lên cho nước mắt đừng trào ra, nhưng không được, và những tiếng nức nở xé ruột cứ bật ra.
Sau cùng, mệt lử và hổ thẹn, anh ngồi dậy và đi rửa mặt. Anh uống uýt ki mạnh pha với nước xô đa. Anh cảm thấy người đã dễ chịu hơn tí chút. Anh chợt nhìn thấy hai vé tàu đi Pari trên mặt lò sưởi, bị cơn điên giận thúc đẩy, anh liền vồ lấy vứt luôn vào lửa. Anh biết có thể đem trả vé lấy lại tiền, nhưng anh có tiêu huỷ nó thì lòng anh mới nhẹ nhõm.
Sau đó, anh đi ra phố tìm bạn. Câu lạc bộ vắng tanh. Anh cảm thấy sẽ lên cơn rồ dại mất nếu không tìm được ai đó để chuyện trò, nhưng Lawson hiện đang ở nước ngoài; anh liền đến nhà Hayward, chị hầu gái ra mở cửa nói rằng anh ta đã đi nghỉ cuối tuần ở Brighton. Anh đến phòng trưng bày tranh tượng thì phòng này vừa mới đóng cửa. Anh không biết làm gì. Lòng dạ anh như điên như cuồng và anh chợt nghĩ dến Griffiths và Mildred đang trên đường đi Oxford, sung sướng ngồi đối mặt nhau trên tàu. Anh trở về nhà nhưng căn nhà bỗng làm cho anh ghê sợ, chính ở đây anh chịu bao điều bất hạnh, anh cố gắng một lần nữa đọc sách của Burton, nhưng mắt thì nhìn sách mà lòng dạ cứ tự trách mình, cứ nói đi nói lại hoài: Ối! mình mới ngu dại làm sao! Ối mình mới ngu dại làm sao! Chính anh đã gợi ý cho họ đi. Chính anh đã cho tiền, và đã ép họ nhận; lẽ ra khi giới thiệu Griffiths với Mildred anh phải biết điều gì sẽ xảy ra: chỉ riêng cơn si mê điện dại của anh cũng đã đủ khơi dậy dục vọng của người khác. Lúc này chắc hẳn hai người đã tới Oxford. Họ sẽ đến ở trong một nhà trọ ở phố John. Philip chưa bao giờ đến Oxford, nhưng Griffiths đã nhiều lần nói với anh về thành phố này đến nỗi anh biết đích xác họ sẽ đến đâu và sẽ ăn uống tại khách sạn Clarendon: đến nơi này ăn uống chơi bài đối với Griffiths đã trở thành thói quen. Sau khi vào một quán ăn ở gần Charing Cross ăn qua loa cho xong bữa, Philip quyết định sẽ đi xem kịch và sau đó anh kiếm được một vé hạng nhất trong một nhà hát đang diễn một vở kịch của Oscar Wilde[1]. Anh tự hỏi không biết tối nay Mildred và Griffiths có đi xem kịch? Chắc họ phải tìm cách giết thời giờ chứ; cả hai người đều quá đần độn, họ đâu có thỏa mãn ngồi nói chuyện suông, nhớ lại đầu óc tầm thường của hai người khiến anh thấy họ thật đẹp dôi, anh lấy làm thích thú một cách tàn nhẫn. Anh ngồi nhìn lên sân khấu mà đầu óc cứ nghĩ vẩn vơ, cứ mỗi lần nghỉ giải lao anh lại uống rượu uýt ki vào cho người được sảng khoái, vì không mấy khi uống rượu nên rượu tác động rất nhanh, nhưng lúc say rượu thì anh càng buồn giận, càng rầu rĩ. Khi vở kịch kết thúc, anh lại uống. Anh không đi nằm, biết chắc mình không ngủ được và kinh sợ những hình ảnh mà trí tưởng tượng mạnh mẽ của anh có thể bày ra trước mắt. Anh cố không nghĩ đến chúng. Anh biết mình đã uống quá nhiều. Bây giờ thì người anh run lên vì khát khao được làm điều xấu xa, bẩn thỉu. Anh muốn lăn lộn trong buồn nhớ, anh rồ dại ước ao có được những đặc tính của loài thú. Anh muốn quỳ xuống mà bò bằng bốn chân.
Ủ rũ trong cơn say, anh lê lết chiếc chân khèo ngược phố Piccadilly, tức giận, khổ đau cào xé tâm hồn. Một ả mãi dâm mắt xanh mỏ đỏ chợt nắm lấy cánh tay anh giữ lại. Anh gạt mạnh cô nàng, miệng tuôn những lời hung bạo. Anh đã đi mấy bước nhưng bỗng dừng lại. Ở cái ả giang hồ này thì có kém chi kẻ khác nhỉ? Anh ân hận đã nói với cô ta cục cằn thô lỗ. Anh lộn lại.
- Này! Anh gọi.
- Anh cút đi! Ả nói.
Philip cười:
- Tôi chỉ muốn hỏi liệu tôi có hân hạnh được cô nhận lời đi ăn cơm tối nay với tôi không?
Ả sửng sốt nhìn anh và lưỡng lự một lúc. Ả thấy là anh say.
- Em không phản đối.
Anh thích thú thấy ả dùng đúng câu anh vẫn thường nghe ở cửa miệng Mildred. Anh dẫn ả đến quán ăn mà anh vẫn quen đưa Mildred tới. Trên đường đi anh thấy ả nhìn xuống cái chân khèo của anh.
- Tôi bị thọt, cô không khó chịu gì chứ?
- Anh độc đáo thật! Ả cười đáp.
Khi anh trở về đến nhà thì người mỏi nhừ, đầu nhức như búa bổ không sao chịu nổi. Anh lại uống thêm uýt ki và xô đa để cho mình được vững vàng, rồi anh lên giường nằm, lập tức lịm ngay trong một giấc ngủ không mộng mị cho đến tận trưa hôm sau.
❀ ❀ ❀
[1] Oscar Wilde (1854 – 1900): nhà văn Anh.