120.
Philip ngủ say mê mệt. Anh giật mình tỉnh dậy thấy Harold đang lấy cái lông cù vào mặt chàng. Khi chàng mở mắt thì có tiếng reo hò vui thích. Nhưng chàng còn ngái ngủ.
- Đi nào, anh chàng lười ngay xương - Jane gọi - Chị Sally bảo chú nếu không nhanh lên thì chị ấy không đợi đâu.
Lúc ấy chàng bỗng nhớ điều đã xảy ra. Lòng chàng thắt lại, vừa mới nhỏm dậy, chàng lại thôi, chàng không biết rồi đây làm thế nào mà nhìn được mắt nàng; một sự ân hận đột ngột dâng lên khiến lòng chàng cay đắng, hối tiếc việc mình đã làm. Nàng sẽ nói gì với chàng sáng nay? Chàng phải giúp nàng, chàng tự hỏi vì sao mà chàng có thể ngu xuẩn như thế. Nhưng lũ trẻ không để chàng có thì giờ, Edward vơ lấy khăn len và quần tắm của chàng. Athelstan thì giật khăn trải giường; và sau mấy phút thì tất cả bọn họ đã xuống đường ồn ào cười nói. Sally mỉm cười nhìn chàng, cũng vẫn nụ cười ngây thơ đáng yêu như từ trước đến giờ.
- Anh mặc quần áo gì mà lâu thế? Em cứ nghĩ anh không đến.
Thái độ của nàng không có gì khác trước chút nào. Chàng đã chờ đợi một sự thay đổi nào đó thô lỗ hoặc tế nhị, chàng đã tưởng tượng ra cách đối xử của nàng, có thể nàng sẽ ngượng ngùng, hoặc tức giận hoặc có thể tỏ ra âu yếm hơn đối với chàng, nhưng chẳng có gì hết. Nàng đúng vẫn là nàng như trước đây. Bọn họ cùng đi ra bãi biển, cười nói vui vẻ; Sally thì trầm lặng, hiền lành, kín đáo, nhưng có bao giờ chàng thấy nàng khác đâu. Nàng không tìm cách nói chuyện với chàng mà cũng chẳng tránh né. Philip lấy làm kinh ngạc. Chàng tưởng rằng việc xảy ra tối hôm trước phải khiến nàng có một sự thay đổi nào đó, nhưng cứ tưởng như chẳng có gì xảy ra, cứ tựa như một giấc chiêm bao. Một tay dắt đứa em gái, một tay dắt đứa em trai, trong khi vừa bước đi, vừa nói luôn mồm như một kẻ tư lự, chàng cố tìm cho một lời giải thích. Chàng tự hỏi phải chăng Sally muốn quên việc kia. Có lẽ lúc ấy, nàng cũng như chàng không còn tri giác, chuyện đã xảy ra bây giờ xem như một biến cố trong một hoàn cảnh không bình thường, nên nàng quyết định không bận tâm tới nữa. Nếu quy cho nàng là biết suy nghĩ chín chắn và khôn ngoan già dặn, thì những điều ấy không hợp tuổi mà cũng chẳng hợp với tính nết nàng. Nhưng chàng nhận ra mình chưa hiểu gì về nàng, ở nàng vẫn có một cái gì đó khó hiểu.
Họ chơi trò nhảy cườm dưới nước, và cuộc tắm biển hôm nay cũng ồn ào, náo nhiệt như ngày hôm trước. Sally chăm sóc, thật trọng để ý tới mọi người, khi họ ra ngoài quá xa, nàng gọi lại. Trong lúc đám kia tổ chức những trò đùa nghịch thì nàng điềm tĩnh lội bơi ngược xuôi, thỉnh thoảng nàng ngửa người thả nổi lềnh bềnh. Ngay sau đó, nàng dứt khoát ít nhiều gọi lên, cuối cùng chỉ một mình Philip còn ở dưới nước, Chàng nhân dịp này bơi ra thật xa. Buổi tắm lần thứ hai này chàng đã quen với nước lạnh hơn, nền chàng thích thú đắm mình trong nước mặn mát rượi; chàng lấy làm vui thích được tự do sử dụng tay chân, chàng mạnh mẽ vung tay sải dài trên biển. Nàng quàng khăn tắm quanh người bước tới.
- Philip, anh phải đi vào ngay - nàng gọi, coi chàng như đứa trẻ con mà nàng có nhiệm vụ trông nom.
Và khi chàng bơi vào phía nàng, mỉm cười vì cái giọng ra lệnh của nàng, thì nàng liền trách:
- Ở lâu dưới nước thế kia, anh thật hư quá lắm. Môi anh tím ngắt rồi, anh thử xem hai hàm răng anh đang đập vào nhau cầm cặp kia kìa!
- Được rồi, tôi sẽ lên.
Trước đây nàng không bao giờ nói với chàng như vậy. Như thế là điều đã xảy ra đã đem lại cho nàng một thứ quyền lực đối với chàng. Và nàng xem chàng như một đứa trẻ phải được chăm sóc. Sau mấy phút bọn họ đã mặc quần áo và bắt đầu đi về. Sally để ý đến hai tay chàng.
- Anh thử nhìn xem, tay anh tím ngắt.
- Ồ, không sao đâu, một lát máu sẽ lưu thông trở lại.
- Đưa tay em xem!
Nàng ấp lấy tay chàng trong tay mình, hét xoa tay này đến tay kia cho đến lúc nước da hồng hào trở lại. Philip cảm động, bối rối, đăm đăm nhìn nàng. Vì có lũ trẻ nên chàng không thể nói gì với nàng, và chàng không bắt gặp mắt nàng, nhưng chàng chắc rằng nàng không chủ tâm tránh mắt chàng, chỉ hoàn toàn tình cờ, hai cặp mắt họ mới không gặp nhau. Và cả ngày hôm ấy thái độ cư xử của nàng không hề mảy may tỏ ra là nàng biết đến điều gì đã xảy ra giữa hai người. Có thể nàng hay nói nhiều hơn mọi ngày đôi chút. Khi tất cả gia đình ngồi lại trên đồng hu-blông, nàng kể cho mẹ nghe Philip đã nghịch ngợm ở lì dưới nước cho tới khi da thịt tái mét vì lạnh. Thật là khó tin, vậy mà dường như cái kết quả duy nhất của việc xảy ra tối hôm trước, lại gợi lên cho nàng cái ý thức bảo vệ chàng, nàng cũng mong muốn chăm sóc chàng theo bản năng như đối với các em nàng.
Chỉ tối đến chàng mới ở nhà một mình với nàng. Nàng đang nấu cơm tối còn Philip thì ngồi trên bãi cỏ cạnh bếp lửa. Bà Athelny đi xuống dưới làng mưa ít hàng hoá, còn lũ trẻ đuổi bắt nhau chạy tán loạn. Philip ngập ngừng không nói. Chàng hết sức bối rối, Sally điềm tĩnh thanh thản chăm lo đến công việc của mình, nàng bình thản chấp nhận sự yên lặng đang làm cho chàng rất lúng túng. Chàng không biết bắt đầu như thế nào. Sally ít nói, trừ phi có ai nói với mình hoặc có điều gì đặc biệt cần nói. Cuối cùng chàng không thể chịu đựng lâu hơn nữa.
- Sally, em không giận anh chứ? Chàng bỗng thốt nói lên lời.
Nàng lặng lẽ ngước mắt thản nhiên nhìn chàng.
- Em ấy à? Không? Vì sao mà em phải giận anh được?
Chàng sửng sốt, không trả lời. Nàng mở vung nồi khuấy bên trong rồi đậy lại. Một mùi ngon thơm toả ra trong không khí. Nàng nhìn chàng một lần nữa, miệng thoáng một nụ cười, đó là nụ cười của ánh mắt thì đúng hơn.
- Em lúc nào cũng yêu anh - nàng nói.
Tim chàng đập dữ dội trong lồng ngực, chàng cảm thấy máu dồn lên má. Chàng cố cười gượng gạo.
- Anh không biết điều đó.
- Đó là vì anh ngốc!
- Anh không hiểu vì sao em yêu anh.
- Em cũng hiểu. Nàng bỏ thêm ít củi vào lửa. Em biết rằng em yêu anh từ cái ngày anh đến, sau những đêm ngủ ngoài trời và phải nhịn đói anh nhớ không? Mẹ và em đã sửa soạn giường của Thorpy cho anh.
Mặt chàng lại đỏ bừng, chàng không ngờ nàng lại biết được cái việc xảy ra đó. Nhớ lại chuyện đó chàng cảm thấy hãi hùng và hổ thẹn.
- Vì thế nên em không muốn dây dưa với ai. Anh có nhớ cái anh chàng mà mẹ em muốn em lấy không? Em để anh ấy đến dự tiệc trà vì anh ấy quấy rầy em quá, chứ em đã biết là em sẽ từ chối.
Philip kinh ngạc đến nỗi không biết nói gì. Một cảm giác lạ lùng trong lòng mà chàng không biết nó là gì, nếu không phải đó là niềm hạnh phúc. Sally khuấy nổi một lần nữa.
- Em mong cho lũ trẻ về nhanh. Không biết chúng nó chạy đâu? Lúc này cơm nước đã xong cả rồi.
- Để anh đi tìm xem có gặp chúng nó không nhé - Philip nói.
- Được, thế cũng hay. Em phải nói là… à, kia mẹ về.
Lúc ấy chàng đứng lên, nàng nhìn chàng không chút lúng túng.
- Tối nay, cho các em đi ngủ xong, em sẽ đi chơi với anh nhé?
- Đồng ý!
- Vậy thì anh chờ em ở gần bậc thềm hàng rào, khi nào xong thì em đến.
Chàng ngồi chờ trên bậc thềm dưới trời sao, giữa hai bên là bờ rào cao trồng cây mâm xôi quả đã chín.
Hương đêm thơm ngát bốc lên từ mặt đất, bầu không khí tĩnh mịch, êm đềm. Tim chàng đập rộn ràng như điên loạn. Chàng không sao hiểu nổi việc gì đã xảy ra với chàng. Xưa nay tình yêu đối với chàng là tiếng khóc, là nước mắt và tình cảm sôi nổi, mà ở Sally thì không có điểm nào như vậy; nhưng chàng biết ngoài tình yêu ra thì không điều gì khác có thể khiến nàng tự nguyện hiến dâng. Nhưng tại sao nàng yêu chàng? Chàng sẽ không ngạc nhiên nếu nàng chia sẻ cho người anh họ của nàng Peter Gann cao gầy và chân thật, bộ mặt sạm nắng, bước đi ung dung. Philip tự hỏi nàng tìm thấy gì ở mình. Chàng không biết nàng yêu chàng như vậy có thể gọi là tình yêu chăng. Dù sao chàng cũng tin chắc sự trinh bạch của nàng. Chàng mơ hồ nghi nghi hoặc là do có nhiều điều kết hợp, những điều mà nàng chỉ cảm thấy chứ không ý thức được, hương nồng của khí trời, của màn đêm, của cánh đồng hoa bia, bản năng lành mạnh bẩm sinh của đàn bà, tấm lòng thương mến tràn đầy và một thứ tình cảm phảng phất một cái gì của người mẹ và cái gì đó của người chị; và nàng hiến dâng tất cả những cái nàng phải hiến dâng, bởi vì lòng nàng tràn đầy tình người.
Chàng nghe có tiếng bước chân trên đường, và một bóng người hiện ra trong đêm tối.
- Sally, chàng thì thầm.
Nàng dừng lại, đi tới bậc thềm, nàng mang theo mùi hương dịu dàng trong sạch của hoa đồng cỏ nội. Dường như nàng đem lại mùi hương của cỏ khô mới cắt, của hoa bia chín, và cái tươi mát của cỏ non. Chàng ép môi vào đôi môi mềm dịu tròn đầy của nàng và vòng tay ôm chặt thân hình yêu kiều, rắn chắc và khoẻ mạnh của nàng.
- Sữa và mật ông - chàng nói - Em như sữa và mật ong.
Chàng bảo nàng nhắm mắt và chàng lần lượt hôn lên hai hàng mi. Chàng đưa tay lướt qua cánh tay vạm vỡ khoẻ mạnh để trần đến khuỷu của nàng và lấy làm kinh ngạc cái vẻ mỹ miều của nó; nó lờ mờ trong bóng đêm óng ánh lông tơ vàng; nàng có nước da trong trắng của Rubens, mềm mại và trong suốt lạ lùng. Đó là cánh tay của nữ thần Xắc-xông nhưng không vị thần nào có được cái vẻ đẹp giản dị tự nhiên tuyệt vời như vậy, và Philip nghĩ đến một khu vườn có mái nhà tranh, với nhiều loại hoa quý nở rộ trong lòng mọi người, chàng nghĩ đến thục quỳ, hồng đỏ, hồng trắng còn gọi là York và Lancaster, hoa tình yêu - trong sương mù, và Sweet William, rồi hoa kim ngân, phi yến và London Pride.
- Làm sao mà em có thể quan tâm đến anh? Chàng nói - Anh vô vị, què quặt, tầm thường và xấu xí.
Nàng lấy hai tay ôm mặt chàng và hôn lên môi:
- Anh là một chàng ngốc nghếch cổ lỗ, đấy anh là như thế đấy - nàng đáp.