Kiếp Người

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 367 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
***

❊ ❊ ❊

101.

Khi Philip rung chuông, một cái đầu ló ra ngoài cửa sổ, và một lát thì chàng nghe tiếng lũ trẻ rầm rập chạy xuống cầu thang đón chàng vào nhà. Cúi xuống cho chúng hôn là một khuôn mặt xanh xao, gầy gò, lo âu. Tình cảm ồn ào của chúng khiến chàng cảm động đến nỗi chàng phải kiếm cớ đứng nấn ná trên cầu thang để tranh thủ thời gian lấy lại bĩnh tĩnh, chàng đang ở trong trạng thái bị kích động nên hầu như cứ chuyện gì cũng dễ khiến chàng bật khóc. Chúng hỏi vì sao chủ nhật trước chàng không đến. Chàng trả lời là bị ốm, chúng muốn biết chàng ốm thế nào; để làm chúng vui, Philip bịa ra một chứng bệnh bí mật có cái tên kép man rợ, hỗn hợp tiếng Hi Lạp và tiếng la tinh (một thuật ngữ y học bao gồm hai thứ tiếng đó) khiến chúng thích chí ré lên cười ngặt nghẽo. Chúng kéo Philip vào phòng bắt chàng kể lại câu chuyện để cho bố chúng được mở mang trí óc. Athelny đứng lên bắt tay chàng. Ông ta chăm chăm nhìn Philip, nhưng với cặp mắt ốc nhồi tròn xoe thì dường như lúc nào ông ta cũng có vẻ nhìn chằm chằm như thế. Khi ấy, Philip không hiểu vì sao cái nhìn đó làm cho chàng ngượng ngùng.

- Chủ nhật vừa rồi chúng tôi nhớ anh quá! Ông ta nói.

Không bao giờ Philip nói dối được mà không lúng túng, và khi giải thích xong lý do không đến được, mặt chàng đỏ bừng. Sau đó bà Athelny bước vào bắt tay chàng:

- Tôi mong anh đã khỏe hơn. - Bà nói.

Chàng không hiểu vì sao bà đoán được đã có chuyện gì xảy đến với chàng, bởi vì khi chàng lên gác với lũ trẻ thì cửa nhà bếp đóng và chúng không hề rời chàng.

- Mười phút nữa mới có cơm - bà nói giọng kéo dài, chậm chạp - trong khi chờ đợi, bố nó và anh ăn một cốc trứng đánh với sữa nhé!

Vẻ lo lắng của bà làm cho Philip áy náy. Chàng gượng cười, trả lời rằng chàng không đói chút nào. Sally bước vào bày bàn ăn và Philip bắt đầu nói đùa với nàng. Cả nhà thường thân mật chế giễu là nàng mỉm mỉm như Bà trẻ Elizabelth, tức cô ruột của bà Athelny, mà lũ trẻ chưa gặp bao giờ nhưng xem như một mẫu người to béo ghê gớm.

- Này Sally. Từ hôm tôi gặp em lần sau cùng có điều gì đã xảy ra vậy?

- Em không biết.

- Tôi cho là em đã tăng trọng đấy.

- Còn anh, thì em chắc chắn là không rồi - nàng trả đũa - trông anh đúng là một bộ xương.

Philip đỏ mặt.

- Sally, đấy, con cũng là một tu quoque[1] - bố nàng kêu lên. Phải phạt con một sợi tóc vàng thôi. Jane đi tìm cho bố cái kéo lớn.

- Ơ kìa bố, anh ấy gầy thế kia kìa - Sally phản đối - Chỉ còn có da bọc xương thôi.

- Vấn đề không phải ở đó, con ạ. Anh ấy hoàn toàn tự do muốn gầy cũng được, nhưng béo phị như con là bất lịch sự.

Vừa nói, ông ta vừa kiêu hãnh choàng tay ôm lưng nàng và nhìn con với cặp mắt ngưỡng mộ.

- Bố ạ, để cho con bày bàn ăn đã. Nếu con mà to béo thì có khối người thích.

-À, cái con bé trơ trẽn này - Athelny kêu lên, tay vung vẩy như đóng kịch - Nó chế nhạo tôi vì cái chuyện mà ai cũng biết là Joseph con trai của Lévi buôn bán đồ kim hoàn ở Holborn đã dạm hỏi cầu hôn nó.

- Em có nhận lời anh ta không, Sally? Philip hỏi.

- Anh không biết tính nết bố em hay sao? - Chẳng có câu nào thật đâu.

- Ðược, nếu hắn mà không ngỏ lời cầu hôn - Athelny nói to - thì bố xin thề có Thánh Giôgiơ và đất nước Anh trung thực này là bố sẽ tóm cổ hắn hỏi ngay xem vậy thì ý định hắn ra sao.

- Mời bố ngồi xuống bố ạ, cơm đã dọn xong. Nào thôi, các em, bây giờ thì giải tán và đi rửa chân rửa tay. Chị sẽ khám tay rồi mới cho ăn đấy nhé.

Trước lúc ăn, Philip thấy mình đói cào cả ruột, nhưng đến lúc ngồi vào bàn bụng dạ chàng không thèm muốn một món nào và hầu như chàng không ăn được một tí gì. Ðầu óc chàng rã rời. Chàng không nhận ra là khác hẳn mọi lần, hôm nay Athelny nói rất ít. Ngồi trong nhà ấm cúng Philip thấy lòng khuây khỏa, nhưng thỉnh thoảng chàng không khỏi liếc mắt nhìn ra ngoài cửa sổ. Trời đang có cơn dông, thời tiết đang đẹp bỗng thay đổi. Trời trở lạnh gió rét buốt. Chốc chốc gió thốc những trận mưa quất mạnh vào cửa sổ. Philip tự hỏi đêm nay chàng sẽ làm gì. Gia đình Athelny đi ngủ sớm, chàng không thể cứ ngồi lì ở đây sau mười giờ. Lòng chàng thắt lại nghĩ tới lúc lại phải ra ngoài trời tối tăm lạnh lẽo. Sống giữa bạn bè thân thuộc để rồi sau đó trơ trọi một thân một mình ngoài đường, điều này không còn gì khủng khiếp hơn. Chàng lại tiếp tục tự nhủ còn biết bao kẻ có lẽ cũng phải qua đêm ngoài trời. Chàng chuyện trò cố xua đuổi những hình ảnh đó khỏi tâm trí, nhưng giữa chừng, tiếng mưa lộp bộp bắn vào cửa sổ làm chàng giật mình.

- Thời tiết như tháng ba - Athelny nói - Thế này thì chẳng ai muốn vượt biển Măng-Sơ.

Chẳng mấy chốc họ đã ăn xong và Sally đi vào dọn dẹp.

- Anh có thích loại thuốc rẻ tiền này không? Athelny nói và chìa cho chàng một điếu xì gà.

Philip cầm lấy và khoái trá hít một hơi. Chàng thấy dễ chịu lạ thường. Khi Sally dọn dẹp xong, Athelny bảo nàng ra ngoài và khép cửa lại.

- Bây giờ sẽ chẳng còn ai quấy rầy chúng ta nữa - ông ta quay lại nói với Philip - Tôi đã thỏa thuận với Betty không cho lũ trẻ vào đây cho đến khi nào tôi gọi chúng nó.

Philip giật mình nhìn ông ta, chàng chưa kịp hiểu ý ông, thì Athelny với cử chỉ quen thuộc, sửa lại kính trên mũi, đã tiếp:

- Chủ nhật vừa rồi, tôi viết thư hỏi anh xem có chuyện nhưng vì không thấy trả lời, nên hôm thứ tư tôi đến nhà anh.

Philip quay mặt nhìn sang chỗ khác, không đáp. Tim bắt đầu đập dữ dội. Athelny đã ngừng nói, và tiếp theo là một sự im lặng dường như không thể chịu nổi đối với Philip, nhưng chàng không nghĩ ra được lấy một lời - Bã chủ nhà bảo tôi rằng anh không ở nhà từ tối thứ bảy, và còn nợ của bà tháng tiền nhà vừa rồi. Cả tuần này anh ngủ ở đâu?

Điều này khiến Philip đau khổ phải trả lời. Chàng nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ.

- Không ở đâu cả.

- Tôi đã cố tìm anh.

- Tại Sao? Philip hỏi.

- Betty và tôi, chúng tôi đã từng gặp những ngày tháng suy sụp như vậy, chỉ có điều là chúng tôi còn phải trông nom các cháu thơ dại, tại sao anh không đến đây?

- Tôi không thể đến.

Philip e rằng mình sắp khóc. Chàng cảm thấy người rất yếu. Chàng nhắm mắt, nhíu mày, cố ghìm mình. Chàng bỗng giận Athelny không để cho chàng ngồi một mình; nhưng rồi chàng không còn chịu đựng nổi, và ngay sau đó, mắt vẫn nhắm nghiền, chậm rãi cho lời nói được bình tĩnh, chàng thuật lại cho ông ta nghe câu chuyện bất ngờ trong mấy tuần cuối cùng vừa qua. Trong khi nói chàng cảm thấy dường như mình đã xử sự một cách ngớ ngẩn nên chàng càng thêm khó nói. Athelny chắc sẽ cho chàng là một kẻ hoàn toàn ngu xuẩn.

- Bây giờ thì anh đến ở với chúng tôi cho tới khi tìm được việc làm - Athelny nói, khi chàng vừa dứt lời. Philip đỏ mặt mà không hiểu vì sao.

- Ồ, ông bà thật tốt bụng, nhưng tôi không thể như vậy.

- Tại sao lại không?

Philip không đáp. Chàng đã từ chối theo bản năng vì sợ làm phiền người ta và bản tính vốn rụt rè khi phải tiếp nhận ân huệ. Ngoài ra chàng cũng biết gia đình Athelny hiện phải kiếm sống lần hồi từng ngày, con cái đông, chỗ ở đâu, tiền của đâu mà để chứa thêm một người, nuôi thêm một miệng.

- Tất nhiên anh nên đến đây - Athelny bảo - Thằng Thorpe sẽ ngủ chung với các em nó, còn anh có thể ngủ giường nó. Anh đừng mảy may nghĩ rằng chuyện ăn uống của anh sẽ ảnh hưởng đến chúng tôi.

Philip còn e ngại chưa nói thì Athelny đã bước ra gọi vợ.

- Betty - ông nói khi bà bước vào - ông Carey sẽ đến ở với chúng mình.

- Ồ, thế thì hay quá - bà nói - tôi sẽ đi chuẩn bị giường chiếu.

Giọng bà chân thành, thân thiết coi như chuyện dĩ nhiên,khiến Philip cảm kích tận đáy lòng. Chàng không bao giờ trông mong thiên hạ tử tế với mình, và khi họ vậy thì chàng ngạc nhiên và xúc động. Giờ đây chàng không ngăn được hai giòng lệ chảy dài xuống má.

Hai vợ chồng Athelny bạn bạc việc sắp đặt nơi ăn chốn ở, làm như không chú ý đến tình trạng yếu đuối của chàng. Khi bà Athelny đi ra, Philip ngả người tựa vào lưng ghế, nhìn ra ngoài cửa sổ, khẽ cười.

- Chắc ở ngoài đường hôm nay thì thích nhỉ!

❀ ❀ ❀

[1] ( ). Tu quoque: con cũng thế

ì hại đâu. - Ồ, thế cùng được. Bà Carey vào phòng làm việc. Sưu tầm sách là niềm say mê duy nhất của ông Carrey; bao giờ đến Tercanbury ông cũng mất vài giờ đồng hồ để đi xem các cửa hiệu sách cũ và lần nào ông cũng trở về với mấy quyển sác
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.