Kiếp Người

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 367 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
***

❊ ❊ ❊

122.

Chàng đã chuẩn bị gặp Sally vào ngày thứ bảy tại phòng trưng bày tranh tượng quốc gia. Ngay khi ra khỏi cửa hàng, nàng sẽ đến đấy và ăn cơm trưa với chàng. Đã hai ngày qua kể từ khi chàng gặp nàng, vậy mà lúc nào lòng chàng cũng hân hoan. Vì chàng cảm thấy mình rất hạnh phúc nên chàng không cố tìm gặp nàng. Chàng tự nhắc trong lòng thật chính xác những điều định nói và sẽ nói như thế nào. Bây giờ thì chàng sốt ruột quá không thể chịu nổi, chàng đã viết cho bác sĩ South và bức điện của ông chàng đã nhận được sáng nay còn để trong túi áo: “Đã sa thải tên quai bị ngu xuẩn - Khi nào anh đến?” Philip đi dọc đại lộ Parliament. Trời nắng lung linh trên đường phố. Xa xa trong màn sương mong manh, những con đường, nét cao sang của những nhà cao tầng trở nên mềm mại tuyệt vời. Chàng đi qua quảng trường Trafalgar. Bất chợt lòng dạ chàng như quặn thắt, trước mặt chàng là một người đàn bà nom rất giống Mildred. Cũng gương mặt Mildred, chân đi cũng hơi lê bước là điều rất đặc biệt của ả. Không kịp nghĩ ngôi, tim đập rộn ràng, chàng rảo bước cho tới khi theo kịp đi sóng đôi, thì lúc ấy người đàn bà ngoảnh lại. Chàng nhận ra ngay là một người không quen biết. Bà ta lớn tuổi hơn, da mặt vàng nhăn nheo, nhưng đó không phải là một cảm giác mà cũng xen lẫn cả thất vọng, chàng thấy ghê tởm cho chính mình. Chàng không bao giờ thoát khỏi mối tình đắm đuối này ư? Từ trong thâm tâm, chàng cũng cảm thấy từ trong sâu thẳm tâm hồn, vượt lên hết thảy, vẫn còn vương vấn nỗi thèm khát kỳ lạ đến tuyệt vọng, đối với người đàn bà đê tiện ấy! Mối tình kia đã gây ra cho chàng bao nhiêu đau khổ, đến nỗi chàng biết rằng không bao giờ, sẽ không bao giờ chàng hoàn toàn thoát nổi. Rốt cuộc có lẽ chỉ có cái chết mới có thể dập tắt cơn thèm khát ấy.

Nhưng rồi chàng cũng gạt bỏ được nỗi dằn vặt trong lòng. Chàng nghĩ đến Sally, nghĩ đến cặp mắt xanh và cái nhìn trìu mến của nàng và bất giác chàng mỉm cười. Chàng bước lên bậc thềm ngôi nhà triển lãm, đến ngồi nghỉ trong gian đầu để có thể nhìn thấy nàng đi vào. Được ngồi giữa những bức hoa lúc nào chàng cũng thấy dễ chịu. Chàng không ngắm nhìn một bức nào, nhưng chàng để cho cái tráng lệ của màu sắc, cái đẹp của đường nét tác động lên tâm hồn chàng. Đầu óc chàng đang dồn cho Sally. Hẳn là thú vị biết bao nhiêu nếu được đem nàng đi khỏi cái kinh thành Luân Đôn này, ở đây nàng tựa như một hình ảnh lạc lõng, như một bông hoa đồng nội bày ở cửa hàng giữa những giờ phong lan và chùm đỗ quyên. Tại cái đồng hoa bia xứ Kent, chàng đã hiểu rằng nàng không phải là con người cho nơi thành thị, và chàng tin chắc rằng dưới bầu trời êm dịu Dorset, bông hoa đồng nội ấy sẽ xinh đẹp tuyệt vời. Nàng bước vào và chàng đứng dậy đón nàng. Nàng mặc đồ đen, tay áp trắng và cổ áo tròn vải ba-tít. Hai người bắt tay nhau.

- Anh đợi có lâu không?

- Không! Mới mười phút. Em có đói không?

- Không đói lắm.

- Chúng mình ngồi đây một tí nhé, được không em?

- Nếu anh muốn. Tuỳ anh.

Họ ngồi bên nhau, không nói. Philip sung sướng được cảm thấy nàng ở gần. Cái thân hình khoẻ mạnh của nàng như truyền nhiệt sang, làm cho chàng cảm thấy ấm lên. Cơ thể nàng tưởng như toả ra một vầng hào quang, hừng hực sự sống.

- Sao, em thấy trong người thế nào? Cuối cùng chàng hơi mỉm cười hỏi.

- Ồ, bình yên vô sự. Đó là báo động giả mà thôi.

- Thật không?

- Anh không mừng sao?

Một cảm giác khác thường bỗng dâng lên trong lòng Philip. Hôm trước chàng đã chắc chắn rằng sự ngờ vực của Sally là có cơ sở đúng đắn, không giây phút nào chàng nghĩ tới khả năng nhầm lẫn. Tất cả mọi dự định của chàng thế là bỗng nhiên sụp đổ và cuộc sống hình dung tỉ mỉ như thế giờ đây không hơn gì một giấc mơ không bao giờ trở thành hiện thực. Một lần nữa chàng được tự do. Chao ôi, được tự do! Chàng không phải từ bỏ bất kỳ một kế hoạch nào, cuộc sống vẫn ở trong tay chàng lại muốn làm gì tuỳ ý. Chàng không thấy vui mà chỉ thấy tinh thần suy sụp. Lòng chàng quặn lại. Trước mặt chàng tương lai hiện ra đổ nát, trống rỗng. Như thế là sự bao nhiêu năm lênh đênh trên đại dương mênh mông, trải qua nguy hiểm, thiếu thốn, cuối cùng chợt gặp một bến lành, nhưng sắp tới bờ thì một ngọn gió ngược chợt nổi lên, lại đẩy thuyền chàng trở về biển cả; và bởi vì chàng đã để tâm trí mình dừng lại trên những đồng cỏ mượt mà; đến những rừng cây tươi xanh nơi đất liền nên đại dương hoang vắng mênh mông làm cho lòng chàng tràn đầy đau khổ. Chàng không thể, một lần nữa lại phải đương đầu với cô đơn và bão tố. Sally nhìn chàng bằng cặp mắt trong vắt.

- Anh không mừng sao? Nàng hỏi lại - Em tưởng là anh phải sướng như điên ấy chứ!

Chàng ngơ ngác bắt gặp cặp mắt đăm đăm của nàng.

- Anh không chắc thế - chàng nói khẽ.

- Anh buồn cười thật. Đàn ông phần lớn không nói như vậy.

Chàng thấy rõ là mình đã tự lừa dối mình; chẳng phải sự hy sinh khiến chàng nghĩ tới chuyện xây dựng gia đình, mà là lòng khát khao có gia đình, có tổ ấm, có tình yêu; và giờ đây kho thấy hết thảy những điều ấy dường như đã tuột khỏi tay chàng, nên chàng bàng hoàng thất vọng. Chàng cần tất cả những thứ đó hơn bất kỳ một điều gì khác trên đời này. Chàng phải quan tâm làm gì đến xứ sở Tây Ban Nha và các thị thành Cordoue, Tolédo, Leon của nó; các ngôi chùa Miến Điện, những hồ nước mặn trên các đảo Nam Hải, là gì đối với chàng? Châu Mỹ đang ở ngay đây. Đối với chàng, dường như suốt đời mình, chàng đã nghiền ngẫm lời lẽ, tác phẩm của người khác, nên chàng đã đeo đuổi lý tưởng của họ chứ không phải của chính mình. Cách xử sự của chàng xưa nay luôn luôn bị bổn phận thống trị, chưa bao giờ yêu cầu bức bách của tâm hồn. Giờ đây chàng gác bỏ mọi điều đó sang một bên với một cử chỉ khó chịu. Xưa nay chàng vẫn hằng sống với tương lai, còn cái hiện tại thì luôn luôn tuột khỏi tay chàng. Còn lý tưởng của chàng? Chàng nghĩ tới niềm khát khao tạo nên một mô hình kiểu phức tạp, phải chăng chàng cũng không thấy rằng cái mô hình đơn giản nhất trong con người sinh ra, hoạt động, lấy vợ lấy chồng, sinh con đẻ cái và chất đi, là cái hoàn hảo nhất hay sao? Có lẽ chịu để hạnh phúc chi phối mình thì phải chấp nhận thất bại, nhưng đó là một sự thất bại đẹp hơn nhiều thẳng lợi.

Chàng liếc nhanh Sally tự hỏi nàng đang nghĩ gì, rồi lại ngoảnh mặt quay đi.

- Anh sắp xin cưới em làm vợ - chàng nói.

- Có lẽ em cũng mong như vậy, nhưng em không muốn làm vướng chân anh.

- Em sẽ chẳng làm như vậy.

- Về những chuyến đi du lịch của anh sang Tây Ban Nha và các nới khác thì sao?

- Làm sao em biết được là anh muốn đi du lịch?

- Em phải biết ít nhiều về chuyện đó chứ. Em đã nghe anh nói; anh và bố bàn về chuyện này chán cả tai.

- Anh cần quái gì những chuyện đó. Chàng ngừng lại một lát rồi hạ giọng khàn khàn thì thầm nói khẽ: Anh không muốn xa em! Anh không thể xa em!

Nàng không đáp. Chàng không biết nàng suy nghĩ gì.

- Sally, anh tự hỏi không biết em có bằng lòng lấy anh không?

Nàng ngồi yên, gương mặt nàng không biểu lộ một thoáng xúc động, nhưng khi trả lời thì nàng không nhìn chàng.

- Tùy anh!

- Còn em không muốn hay sao?

- Ồ, dĩ nhiên là em thích có nhà của riêng của mình, vì cũng đã đến lúc em phải lập gia đình.

Chàng tủm tỉm cười. Bây giờ thì chàng hiểu nàng khá rõ và thái độ của nàng không làm chàng ngạc nhiên.

- Nhưng mà em đâu có muốn lấy anh?

- Em sẽ không lấy người người khác.

- Vậy thì việc đó thể là xong.

- Bố mẹ sẽ ngạc nhiều lắm đấy nhĩ?

Anh sung sướng quá.

- Chúng mình cần đi ăn trưa đi - nàng nói.

- Ôi, em yêu quý!

Chàng mỉm cười, nắm lẩy tay nàng xiết chặt. Hai người đứng lên, rời khỏi phòng triển lãm tranh tượng. Họ dừng lại một lúc ở hàng lan can ngắm nhìn quảng trường Trafalgar. Xe ngựa, xe buýt tất bật ngược xuôi và những dòng người hổi hả đi về mọi ngả, và trời đang bừng nắng.

--HẾT--

- Maptism: một giáo phái của đạo Thiên chúa, chủ trương người lớn tin đạo rồi mới chịu lễ rửa tội.

- Methodism: giáo phái giám lý

Benjamin Gadard: (1849 – 1895) nhà soạn nhạc Pháp.

Holmis (Oliver Wendell) 1809-1894, thầy thuốc, nhà thơ Mỹ.

Granda: một thành phố Nicaragua.

Velasquez (1599 - 1660) họa sĩ Tây Ban Nha.

Calderon (1600 - 1681) nhà thơ Tây Ban Nha.

ì hại đâu. - Ồ, thế cùng được. Bà Carey vào phòng làm việc. Sưu tầm sách là niềm say mê duy nhất của ông Carrey; bao giờ đến Tercanbury ông cũng mất vài giờ đồng hồ để đi xem các cửa hiệu sách cũ và lần nào ông cũng trở về với mấy quyển sác
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.