Kiếp Người

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 367 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
***

❊ ❊ ❊

93.

Sáng hôm sau, Mildred lầm lỳ, mặt mày sưng sỉa. Ả ở trong phòng cho đến lúc chuẩn bị cơm trưa, ả nấu nướng kém, chẳng biết gì hơn ngoài món sườn cừu và thịt bò rán. Ả không biết làm thế nào tận dụng những dầu thừa đuôi thẹo, vì vậy Philip buộc phải chi tiêu nhiều hơn là chàng mong muốn. Khi ả dọn ăn, ả ngồi đối diện với Philip, nhưng không ăn gì. Chàng hỏi lý do thì ả bảo là ả đau đầu quá nên không thấy đói. Chàng vui mừng là đã có chỗ để sử dụng thì giờ còn lại trong ngày; gia đình nhà Athelny niềm nở và thân mật, thật là một niềm vui bất ngờ khi chàng nhận thấy mọi người trong nhà hoàn toàn mong chờ chàng đến thăm. Khi chàng trở về thì Mildred đã đi nằm, hôm sau ả vẫn im lặng. Trong bữa ăn tối, ả ngồi nhíu mày, vẻ mặt kiêu kỳ. Philip khó chịu, nhưng chàng tự nhủ phải tỏ ra ân cần với ả, phải biết dung thứ.

- Cô nói ít quá - Chàng tươi cười bảo.

- Em được thuê để nấu nướng quét dọn, em chẳng nghĩ rằng chuyện trò cũng là công việc của em.

Chàng cho câu trả lời đó thiếu lịch sự, nhưng nếu họ định sống chung với nhau thì chàng phải cố gắng hết sức làm sao cho mọi việc được ổn thỏa.

- Tôi ngại cô giận tôi về chuyện tối hôm nọ - Chàng nói - Đề cập đến chuyện này thật bất tiện, khó nói, nhưng rõ ràng là cần phải bàn cãi.

- Em không hiểu anh định nói gì? - Ả đáp.

- Cô đừng giận tôi, tôi đã chẳng bao giờ yêu cầu cô đến ở đây đâu, nếu như không tôi muốn quan hệ giữa chúng ta là tình bạn. Tôi đã đề nghị như vậy vì nghĩ rằng cô cần một chỗ ở và do đó sẽ có cơ hội tìm kiếm việc làm.

- Ồ, em chẳng thiết gì đâu, anh đừng nghĩ thế.

- Tôi chẳng bao giờ nghĩ như vậy - Chàng vội vàng nói - Cô không nên cho tôi là vô ơn bạc nghĩa. Tôi hiểu rằng cô đề nghị như thế chỉ là vì tôi. Đây chỉ là một cảm nghĩ bất chợt mà tôi không ghìm nổi nó, có thể làm cho mọi sự trở thành xấu xa khó chịu.

- Anh buồn cười thật - Ả nói, mắt lạ lùng nhìn chàng - Em không hiểu nổi anh.

Bây giờ thì ả không giận chàng, nhưng ả bối rối, ả không hình dung được chàng muốn gì, nhưng ả phải chấp nhận tình thế; quả thật ả có cảm giác mơ hồ là chàng xử sự hết sức cao thượng khiến ả phải khâm phục, song lòng ả cũng sẵn sàng giễu cợt, và thậm chí có phần còn khinh chàng nữa.

- Anh chàng này thật kỳ quặc - ả nghĩ thầm.

Cuộc sống của họ cứ thế lặng lẽ trôi. Philip cả ngày ở bệnh viện, buổi tối làm việc ở nhà, trừ những lúc đến gia đình Athelny hay tới quán rượu phố Beak. Có lần vị bác sĩ mà chàng làm phụ tá mời chàng đến dự một bữa tiệc long trọng và vài ba lần chàng dự những buổi liên hoan của các bạn sinh viên tổ chức. Mildred chấp nhận cuộc sống buồn tẻ của mình, nếu như ả có khó chịu vì một vài tối Philip đã bỏ ả ở nhà một mình, thì ả cũng không bao giờ đề cập đến. Thỉnh thoảng chàng đưa ả đi xem vũ kịch. Chàng thực hiện ý định của mình, quan hệ duy nhất giữa hai người là một sự đối lập, ả đảm đương công việc nội trợ, chàng lo cho ả ăn và ở. Ả cũng khẳng đinh rằng tìm việc làm trong mùa hè này là vô ích và đồng ý với Philip sẽ dứt khoát ở lại đây cho đến mùa thu. Ả nghĩ rằng đến lúc ấy kiếm việc mới dễ dàng.

- Về phía tôi thì khi nào kiếm được việc làm, nếu thấy tiện, cô có thể vẫn ở đây. Phòng ở đã có kia và bà giúp việc cho tôi trước đây có thể đến trông nom cháu bé.

Càng ngày chàng càng quyến luyến đứa con của Mildred. Chàng vốn là con người âu yếm nhưng ít khi có cơ hội biểu lộ. Mildred không phải là không tử tế với đứa con gái bé bỏng. Ả chăm sóc nó rất cẩn thận, một lần, con bé bị cảm lạnh nặng, ả đã chứng tỏ là một người nuôi trẻ tận tụy; nhưng con bé hay quấy mẹ và mỗi khi nó làm phiền là ả nói cay nghiệt. Ả quý con nhưng không có tình thương yêu nồng nàn có thể quên mình của người mẹ. Mildred không biểu lộ tình cảm, ả cho đó là chuyện lố bịch. Khi Philip ngồi để đứa bé trên đầu gối, đùa nghịch với nó, thì ả cười nhạo chàng.

- Nếu anh là cha đẻ nó, chắc anh cũng không thể rối rít hơn. Sao anh có thể lại mến con bé thế không biết?

Philip đỏ mặt, chàng không thích bị chế nhạo. Hết lòng vì con cái của kẻ khác như thế thật vô lý, và chàng cảm thấy thèn thẹn đã biểu hiện lộ liễu đến thế. Nhưng con bé đã hiểu được tình cảm quyến luyến của Philip nên thường áp mặt vào má chàng hoặc nép mình vào lòng chàng.

- Đối với anh thì quả là dễ chịu thật đấy - Mildred nói - Anh có bị phiền nhiễu gì đâu, nhưng đến nửa đêm, anh phải thức cả tiếng đồng hồ vì “bà hoàng này” chưa chịu đi ngủ, liệu anh có còn mê mẩn nó nữa hay không?

Philip nhớ lại đủ mọi trò chơi từ những ngày thơ ấu mà chàng tưởng chừng đã quên mất từ lâu. Chàng duỗi hai chân con bé đặt cạnh chân mình:

- Nu na nu nống, cái bống nằm trong, cái ong nằm ngoài…

Buổi tối trở về, bước chân vào tới phòng khách, việc đầu tiên là chàng nhìn đứa trẻ bò lổm ngổm trên sàn nhà; nghe tiếng trẻ con bi bô mừng rỡ khi thấy chàng, lòng chàng rộn lên vì vui sướng. Mildred dạy con gọi chàng bằng bố, và khi đứa trẻ bỗng gọi chàng như vậy lần đầu, ả cười ngất:

- Anh thích con bé vì nó là con em phải không? Nếu nó là con người khác thì liệu anh có thích như vậy không?

- Tôi chưa bao giờ biết con của ai khác nên tôi không thể trả lời. - Philip đáp.

Vào cuối học kỳ thứ hai thực tập làm thư ký ở phòng bệnh nhân nội trú, Philip gặp may. Lúc bấy giờ là giữa tháng bảy vào một buổi tối thứ ba, chàng đến quán rượu bố Beak, không tìm thấy ai chỉ gặp có Macalister. Họ ngồi tán gẫu về các bạn vắng mặt. Một lúc sau, Macalister bảo chàng:

- Ồ, này, hôm nay tớ nghe được một câu chuyện khá tốt lành. New-Kleinfontein là một mỏ vàng ở Rhodesie. Nếu cậu muốn cậu có thể kiếm chác được chút ít đấy.

Từ bao lâu nay Philip vẫn khắc khoải chờ đợi một cơ hội như vậy, nhưng tới nay, khi nó đến thì chàng lại do dự. Chàng lo sợ ghê gớm bị mất tiền. Chàng ít có tinh thần của một kẻ cơ hội.

- Tôi thích lắm, nhưng không biết tôi có dám liều hay không. Mọi việc mà hỏng thì liệu tôi có phải thua thiệt khoảng bao nhiêu?

- Nhẽ ra tới không nói chuyện này với cậu đâu, có điều tớ thấy cậu có vẻ quá ham thích. - Macalister hờ hững trả lời.

Philip cảm thấy Macalister coi mình là một kẻ hơi ngu đần.

- Tôi rất thèm kiếm chác được một ít.

- Cậu không thể kiếm ra tiền nếu không chuẩn bị tư tưởng liều mất tiền.

Macalister bắt đầu nói sang chuyện khác và trong lúc trả lời hắn. Philip vẫn tiếp tục nghĩ rằng nếu chuyến mạo hiểm này thành công thì lần sau gặp nhau, gã mua bán cổ phần chứng khoán này sẽ chế nhạo chàng. Giọng lưỡi Macalister vẫn cay độc.

- Nếu anh đồng ý thì tôi sẽ thử một keo - Philip băn khoăn nói.

- Được rồi, tớ sẽ mua cho cậu hai trăm chục cổ phần, nếu tớ thấy tăng lên nửa cua-ron, tớ sẽ bán ngay.

Philip nhanh chóng tính xem số lãi đó sẽ lên tới bao nhiêu và chàng thèm rỏ dãi, ba chục bảng sẽ là của trời cho lúc này, và chàng nghĩ rằng thần định mệnh nợ chàng việc này. Trong bữa ăn sáng hôm sau, khi gặp Mildred chàng cho ả biết chàng đã làm gì, ả cho là chàng rất khờ khạo.

- Em chưa bao giờ biết ai kiếm ra tiền tại Sở giao dịch chứng khoán Luân Đôn - ả nói. Em thường bảo người ta không thể trông mong làm giàu ở đó.

Trên đường về, Philip mua một tờ báo buổi chiều lật ngay xem những cột đăng tải tin tức về tiền tệ. Chàng không hiểu gì về vấn đề này và phải khó khăn lắm chàng mới tìm ra một cổ phần tăng lên một phần tư. Tim chàng đập mạnh, chàng sợ Macalister quên hay vì một lý do nào đó đã không mua. Macalister đã hứa đánh điện. Philip không thể chờ tàu điện về nhà, chàng phải lên xe ngựa. Đó là một sự phung phí hiếm có.

- Có ai điện cho tôi không? - Chàng hỏi khi bước xồng xộc vào nhà.

- Không. - Mildred đáp.

Mặt chàng xịu xuống, lòng thất vọng cay đắng, chàng ngồi phịch xuống ghế.

- Vậy thì rốt cuộc thằng cha ấy không mua cổ phần cho mình, thằng cha chết tiệt. - Chàng nói thêm dữ dội. Thời vận ác nghiệt làm sao! Thế mà cả ngày mình đã nghĩ đến phải làm gì với số tiền đó.

- Thế nào, anh đã định làm gì? - Ả hỏi.

- Bây giờ nghĩ tới chuyện đó phỏng có ích gì? Ồ, tôi đang cần tiền ghê gớm.

Ả cười và đưa bức điện cho chàng.

- Em chỉ đùa tý thôi, em đã mở ra xem rồi.

Chàng giật lấy bức điện từ tay ả. Macalister đã mua cho chàng hai trăm năm mươi cổ phần và bán mỗi cổ phần lãi được nửa cua-ron như y đề nghị. Giấy ủy nhiệm sẽ gửi đến ngày hôm sau. Philip tức giận mất một lúc vì trò đùa độc ác của Mildred, nhưng rồi chàng chỉ nghĩ tới nỗi vui mừng của mình mà thôi.

- Đối với tôi, việc này vô cùng quan trọng. - Chàng kêu lên. Nếu cô thích tôi sẽ tặng cô một cái áo dài mới.

- Em đang rất cần có một cái - Ả đáp.

- Cô biết tôi sẽ làm gì không? Đến cuối tháng bảy này tôi phải mổ đấy.

- Sao? Anh không bị ốm đấy chứ? Ả cắt ngang.

Ả choáng váng cả người khi nghĩ tới một chứng bệnh mà ả không biết rõ, và ngờ rằng chàng sẽ giải thích căn nguyên cho ả đỡ lúng túng. Chàng đỏ mặt, chàng rất ghét phải đả động đến tật nguyền của mình.

- Không, nhưng người ta nghĩ rằng người ta có thể làm một cái gì đấy cho cái chân của tôi. Trước tôi không có đủ thời gian nhưng bây giờ thì không sao. Công việc thực tập băng bó của tôi không quan trọng lắm. Đáng lẽ sẽ bắt đầu tháng sáu nhưng có thể hoãn đến tháng mười. Tôi chỉ nằm ở viện vài tuần và số ngày hè còn lại chúng ta có thể đi nghỉ ở bãi biển. Như thế sẽ tốt cho cả nhà; cô, cháu bé và tôi.

- Ồ, anh Philip, ta đi Brighton đi, em thích Brighton, ở đấy anh sẽ làm quen với toàn những người thanh lịch.

Philip thoáng nghĩ đến một làng đánh cá nào đó ở Cornwall, nhưng khi ả nói chuyện chàng chợt nghĩ ra là ở đấy Mildred sẽ buồn chết đi mất.

- Đi lâu cũng được miễn là thấy biển. Chàng không hiểu vì sao bỗng nhiên mình lại khát khao biển cả mãnh liệt đến thế. Chàng muốn đắm mình trong biển cả, vui thích nghĩ tới chuyện vùng vẫy trong nước mặn. Chàng là tay bơi lội cừ và không gì làm cho chàng hồ hởi bằng sóng to nơi biển cả.

- Ôi, sẽ thú vị đấy - Chàng kêu lên.

- Sẽ như là tuần trăng mật ấy anh nhỉ! - Ả nói - Thế anh sẽ cho em bao nhiêu tiền để may áo dài nhỉ?

ì hại đâu. - Ồ, thế cùng được. Bà Carey vào phòng làm việc. Sưu tầm sách là niềm say mê duy nhất của ông Carrey; bao giờ đến Tercanbury ông cũng mất vài giờ đồng hồ để đi xem các cửa hiệu sách cũ và lần nào ông cũng trở về với mấy quyển sác
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.