Kiếp Người

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 406 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
***

❊ ❊ ❊

96.

Sau vài ba tuần lễ thì tình hình căng thẳng tới tột đỉnh. Cách cư xử của Philip làm cho Mildred điên tiết. Bao nhiêu cảm xúc khác nhau rối rắm trong lòng khiến ả luôn thay đổi tính khí. Gần như suốt ngày ả chỉ ủ ê suy nghĩ về tình thế của ả. Những cảm nghĩ ấy ả không nói nên lời thậm chí ả cũng chẳng hiểu chúng là thế nào, nhưng đầu óc ả hằn sâu một số việc nhất định khiến ả cứ phải nghiền ngẫm. Ả chưa bao giờ hiểu được Philip và cũng chưa thực sự yêu chàng nhưng ả thích ở bên chàng, vì ả cho chàng là con người thượng lưu quý phái. Ngày xưa cha chàng là bác sĩ, bác chàng hiện là mục sư, điều đó gây ấn tượng sâu sắc đối với ả. Ả có vẻ khinh thường chàng; ả không thể sống thoải mái buông thả, ả cảm thấy chàng đang chỉ trích cách cư xử của ả.

Khi lần đầu đến sống trong căn nhà nhỏ bé ở Kennington, lúc ấy ả đang mệt mỏi và hổ thẹn. Ả sung sướng được sống riêng biệt một mình chẳng phải lo trả tiền thuê nhà, thế cũng an nhàn. Trong mọi thời tiết ả chẳng cần phải đi đâu ra ngoài, ả có thể nằm yên trên giường nếu thấy trong người khó ở. Ả chán ghét cuộc đời dĩ vãng; phải niềm nở ân cần, phải khúm núm quỵ lụy thì thật kinh tởm; ngay cả bây giờ nhớ tới thái độ thô lỗ, lời lẽ cục súc của bọn đàn ông, ả nghĩ mà xót xa cho thân phận mình. Nhưng ả cũng ít nghĩ tới chuyện cũ; ả biết ơn Philip đã đến cứu ả. Mỗi khi nhớ lại chàng đã yêu ả chân thành như thế nào còn ả thì đối xử với chàng quá tồi tệ bao nhiêu mà thấy hối hận day dứt trong lòng. Dàn hòa với chàng cũng dễ thôi, theo ả điều này chẳng có gì đáng kể. Ả ngạc nhiên thấy chàng khước từ gợi ý của ả, nhưng ả nhún vai: nếu anh chàng thích thế, cứ để chàng lên mặt ta đây, ả chẳng cần, rồi được ít lâu anh chàng lại chẳng khát khao, lúc ấy thì hẳn là sẽ đến lượt ả khướt từ nếu anh chàng nghĩ rằng anh chàng tước bỏ được của ả một điều gì đó thì anh chàng lầm to. Ả không còn nghi ngờ gì quyền lực của ả đối với chàng. Chàng là con người khác thường thật đấy, nhưng ả hiểu chàng khá rõ. Ngày xưa chàng vẫn thường cãi nhau như thế với ả rồi thề bồi không bao giờ nhìn mặt ả nhưng chỉ ít phút sau là chàng lại đến quì xin ả tha thứ. Nhớ tới những lúc chàng quì sụp trước mặt ả như thế ả rung mình. Cho dù có phải nằm dưới đất cho ả bước chân lên người chàng, chàng cũng lấy làm vui sướng. Ả biết chính xác phải đối xử với chàng như thế nào: không thèm để ý tới chàng, làm như không chú ý tới tâm trạng của chàng, bỏ mặc chàng đấy, thì chỉ trong chốc lát chắc chắn chàng sẽ khom lưng quỳ gối. Ả khẽ cười với mình vui vẻ trong lòng nghĩ đến việc chàng phải nuốt nhục đến trước mặt ả. Bây giờ thì ả đã có kinh nghiệm rồi. Ả hiểu bọn đàn ông là thế nào, ả chẳng còn muốn dây dưa đến họ nữa. Ả hoàn toàn sẵn sàng sống yên ổn với Philip. Xét mọi lẽ, anh chàng đích thực là thượng lưu quí phái, mà điều ấy đâu phải là chuyện có thể coi thường. Dù thế nào cũng chẳng cần gì mà phải vội vàng, ả chẳng dại gì đi bước đầu tiên. Ả mừng thấy chàng yêu mến đứa trẻ, tuy ả buồn cười cho anh chàng; quý con người khác đến thế thì thật khôi hài, không nghi ngờ gì nữa, anh chàng quả là con người kỳ dị.

Nhưng một vài chuyện làm ả ngạc nhiên. Ả vốn đã quen với sự quỵ lụy của chàng. Ngày xưa được làm mọi việc cho ả là chàng hết sức vui mừng, ả đã quen trông thấy chàng thất vọng vì một lời cáu gắt, sướng mê vì một lời thân ái; nay thì chàng khác hẳn, và từ một năm trở lại đây, chàng cũng chẳng khá hơn. Chưa một phút nào ả lại chợt nghĩ chàng đã thay đổi tình cảm, ả cho rằng chàng không để ý đến sự bực tức cáu kỉnh của ả chỉ là đóng kịch mà thôi. Lắm lúc, chàng muốn đọc sách, bảo ả đừng nói chuyện, ả không biết nên nổi cáu hay nên hờn dỗi, và ả cũng đã bối rối nên cuối cùng đành lặng im. Sau đó đến bữa nói chuyện mà chàng cho ả biết ý định của chàng về quan hệ giữa hai người phải là lí tưởng thuần túy; nỗi nhớ lại việc rắc rối xảy ra trong cái quá khứ không hay ho gì của họ, ả chợt nghĩ là chàng lo sợ ả có thể mang bầu. Ả đã vất vả để làm yên lòng chàng nhưng cũng chẳng thay đổi được gì. Ả là hạng đàn bà không có khả năng hiểu một người đàn ông lại có thể không bị vấn đề tình dục ám ảnh như chính ả; xưa nay quan hệ giữa ả và bọn đàn ông thuần túy là như thế; và ả không thể hiểu rằng họ lại luôn luôn có những thích thú khác. Ả chợt nghĩ ra hay là Philip đang yêu một kẻ nào khác và ả theo dõi chàng, ả nghi ngờ các cô y tá ở bệnh viện hoặc cô nào chàng gặp ở ngoài đường, nhưng những điều nghi ngờ tinh ranh lại đưa ả tới kết luận là không có ai nguy hiểm trong gia đình Athelny, và ả cũng nhận thấy, như phần đông sinh viên y khoa, Philip không để tâm đến giới tính của các nữ y tá mà chàng thường quan hệ trong công việc. Trong tâm trí chàng hình ảnh của họ luôn gắn liền với mùi thuốc gây mê. Philip không nhận được thư từ của ai, và giữa một đống đồ đạc của chàng cũng chẳng có một tấm ảnh thiếu nữ nào. Nếu có ai yêu, chàng sẽ khéo léo giấu giếm, thế mà đối với mọi câu hỏi của Mildred chàng trả lời ngay thật, rõ ràng chẳng có cớ gì đáng nghi ngờ.

- Mình không tin anh ấy yêu đương ai khác. Cuối cùng ả nghĩ bụng. Điều đó khiến ả nhẹ cả người, vì trong trường hợp này, chắc chắn chàng vẫn còn yêu ả, nhưng cách đối xử của chàng làm cho ả rất đỗi phân vân. Nếu chàng có ý định đối xử với ả như vậy, tại sao chàng lại yêu cầu ả đến ở căn buồn này?

Điều này thật trái với tự nhiên. Mildred không phải là người đàn bà quan niệm được về khả năng lòng trắc ẩn. sự rộng lượng và lòng nhân hậu. Ả chỉ có thể kết luận Philip là con người kì quặc. Ả đinh ninh răng nguyên nhân dẫn dắt chàng đến cách cư xử như vậy là do lòng hào hiệp; và trí tưởng tượng của ả đầy rẫy những chuyện hư cấu rẻ tiền, ả tự hình dung mọi thứ giải thích lãng mạn viển vông về tính tế nhị của chàng, ả tha hồ tưởng tượng mọi thứ chuyện hiểu lầm cay đắng, chuyện tẩy uế bằng lửa, những tâm hồn trong trắng như tuyết, và cái chết trong đêm giáng sinh giá buốt nghiệt ngã. Ả quyết định khi hai người đến Brighton, ả sẽ chấm dứt mọi tình trạng vô lí này; họ sẽ lại ở với nhau một mình ở đó, thiên hạ sẽ cho là họ là hai vợ chồng, mà ở nơi đây lại có nhu cầu dạ nhạc chơi và có dàn nhạc. Khi ả thấy không có gì khiến được Philip ở chung với ả, khi chàng nói vấn đề này với ả bằng một giọng trước đây ả chưa từng nghe bao giờ, thì ả chợt hiểu rõ rằng chàng không cần đến ả. Ả ngạc nhiên. Ả nhớ lại hết thảy những gì chàng thổ lộ ngày xưa, và chàng đã yêu ả tuyệt vọng biết chừng nào. Ả cảm thấy nhục nhã, tức giận, nhưng nhờ tính láo xược bẩm sinh ả đã vượt qua tất cả. Chàng không cần nghĩ là ả yêu chàng, bởi vì ả không yêu. Lắm lúc ả ghét chàng, ả mong sẽ làm nhục chàng, nhưng ả thấy mình bất lực lạ thường; ả không biết làm cách nào để điều khiển được chàng. Ả bắt đầu bực dọc với chàng, ả đã khóc một đôi lần. Mấy lần ả quyết tâm tỏ ra tử tế đặc biệt với chàng, nhưng ban đêm, khi họ đi dạo dọc bờ biển, ả nắm lấy tay chàng, thì chàng xin lỗi rút tay lại như khó chịu bị ả đụng vào người. Ả không còn hiểu ra sao. Chỗ dựa duy nhất của ả đối với chàng là con bé con, mà càng ngày chàng có vẻ quý mến. Ả có thể khiến chàng tái mặt tức giận bằng cách tát đưa bé hay xô đẩy nó, và đôi mắt cười vui dịu dàng ngày xưa của chàng chỉ ánh lên lúc chàng trông thấy ả bế đứa bé trên tay. Ả để ý điều này khi được người ta chụp ảnh ả trong tư thế đó trên bờ biển và sau đó ả thường đứng như vậy để Philip nhìn ả.

Khi họ trở về Luân Đôn, Mildred bắt đầu đi tìm công ăn việc làm mà ả cả quyết là rất dễ dàng; bây giờ ả muốn độc lập với Philip; ả lấy làm mãn nguyện nghĩ tới việc báo cho chàng biết ả sẽ ở riêng và sẽ đem theo đứa bé. Nhưng tới khi tiếp xúc thực tế, thì ả mất hết can đảm. Ả dần dần đã trở nên thích nghi với thời giờ nhàn rỗi dài dằng dặc, không muốn chịu sự sai khiến của một bà chủ. Nghĩ đến chuyện một lần nữa lại phải khoát vào người bộ đồng phục, con người tự trọng của ả thấy ghê tởm. Ả giải thích cho hàng xóm láng giềng quen biết là ả sống phong lưu, nếu thiên hạ nghe nói ả phải đi làm thì ả sẽ còn mặt mũi nào. Sự lười nhác bẩm sinh cả ả đã thắng thế. Ả không muốn rời bỏ Philip chừng nào mà chàng còn sẵn chu cấp cho ả, thì hà tất gì ả phải tính chuyện bỏ chàng. Không có tiền của đâu lại đem vứt đi, nhưng chàng đã lo liệu cho ả nơi ăn chốn ở, nếu không chàng sẽ khấm khá hơn nhiều. Bác trai chàng đã già, có thể chết bất cứ ngày nào, lúc ấy chàng sẽ thừa hưởng chút xíu tài sản và cho dù tình hình có diễn ra như hiện nay, thì điều đó vẫn còn hơn là quần quật từ sáng tinh mơ đến tối để mỗi tuần nhặt về mấy cái silinh. Cố gắng của ả giảm dần, nhưng ả vẫn đọc các cột quảng cáo trên báo chí hàng ngày cốt để tỏ ra rằng ả không muốn bỏ lỡ cơ hội, gặp được việc gì làm xứng đáng với ả. Nhưng ả bất giác hoang mang sợ hãi, ả sợ rồi Philip sẽ chán ngấy phải nuôi nấng ả. Bây giờ ả chẳng còn chút ảnh hưởng nào đối với chàng, ả nghĩ rằng chàng còn cho ả ở đây chỉ vì chàng quý con bé. Ả có suy nghĩ ủ ê về chuyện này, ả tức giận nghĩ thầm, rồi sẽ có một ngày nào đấy, ả sẽ bắt chàng phải trả giá cho hết thảy những chuyện này. Ả không thể cam chịu để cho chàng không còn quan tâm đến ả nữa, ả sẽ ép buộc chàng. Sư oán giận làm cho ả đầu khố, lắm lúc ả thèm muốn Philip lạ lùng. Bây giờ chàng lạnh lùng đến nỗi ả phải giận sôi lên. Ả luôn luôn nghĩ tới chàng theo cách đó. Ả cho rằng chàng đối xử với ả như vậy là quá ư tồi tệ và ả không hiểu ả đã làm gÌ cho đáng tội. Ả tiếp tục nhủ thẩm nếu họ cứ phải sống như vậy thì thật trái với tự nhiên. Rồi ả chợt nghĩ nếu Sư việc diễn biến khác đi, nếu ả có con với chàng, chắc chắn chàng sẽ lấy ả. Chàng quả là con người kỳ quặc nhưng chàng đích thực là con người thượng lưu quý phải, không ai có thể chối cãi. Cuối cũng điều đó biến thành một sự ám ảnh, và ả quyết thúc đẩy một sự thay đối trong quan hệ giữa hai người. Giờ đây chàng thậm chí không còn hôn ả nữa, mà ả thì ước ao, ả hồi tưởng lại xưa kia chàng đã từng riết chặt môi ả nồng cháy biết bao nhiều, ả có một cảm giác kỳ lạ mỗi khi nhớ lại điểu này. Và ả thường hay nhìn lên môi chàng.

Một buổi tối đầu tháng hai, Philip cho ả biết là chàng sẽ đi ăn với Lawson; Lawson tổ chức một bữa tiệc tại xưởng vẽ của y để kỷ niệm ngày sinh nhật, và chàng ở lại đến khuya mới về; Lawson đã mua hai chai rượu Pân mà họ ưa thích ở quán rượu phố Beak, và bọn dự định hưởng một đêm vui. Mildred hỏi phụ nữ có được mời không, Philip cho biết là không, chỉ có nam giới thôi; đúng hơn là bon họ chỉ đến ngồi trò chuyện và,hút thuốc lá, Mildred cho như thế là không vui lắm; nếu ả là họa sĩ, ả sẽ có đến nửa tá cô mẫu. Ả lên giường nhưng không ngủ được, và ngay sau đó, một ý nghĩ chợt đến với ả; ả đứng dậy, đến đóng cái then cửa ở đầu cầu thang để Philip không đi vào được. Khoảng một giờ chàng về tới nhà, ả nghe chàng văng tục khi thấy cửa bị đóng chặt. Ả bèn ra khỏi giường và mở cửa.

- Quỷ quái thế nào mà cô tự giam hãm mình trong nhà như vậy. Tôi lấy làm tiếc là đã lôi cô ra khỏi giường.

- Em đã cố ý để cửa mở, không hiểu thế nào mà nó lại đóng lại.

- Cô về giường nhanh lên kẻo bị cảm lạnh.

Chàng đi vào phòng khách và đốt đèn. Ả theo chàng bước tới lò sưởi.

- Tôi muốn sưởi ấm chân một tí. Hai chân lạnh như nước đá.

Chàng ngồi xuống và bắt đầu cởi giày. Mắt chàng long lanh và hai má đỏ bừng. Ả nghĩ bụng hẳn chàng say.

- Anh có vui không anh? Ả mỉm cười hỏi.

- Có, tôi đã được hưởng một buổi tối tuyệt vời.

Philip hoàn toàn không say nhưng vừa rồi chàng đã cười nói nhiều và lúc nay vẫn còn sôi nổi lắm. Một buổi tối như thế làm chàng nhớ lại những ngày xưa ở Pari. Chàng vui vẻ phấn chấn, chàng lấy tẩu thuốc lá ra nhồi đầy thuốc.

- Anh chưa đi ngủ à? Ả hỏi.

- Chưa, tôi chưa buồn ngủ tí nào. Lawson phấn khởi lắm. Hắn nói không ngớt lời kể từ lúc tôi đến cho tới lúc ra về.

- Các anh ấy nói về chuyện gì?

- Có trời biết! Đủ mọi thứ chuyện trên đời. Giá mà cô nhìn thấy tất cả bọn tôi gân cổ gào thét và chẳng có ai nghe cả.

Philip cười khoái trá nhớ lại, Mildred cũng cười. Ả tin chắc rằng chàng đã uống quá say. Đó chính là điều ả mong đợi. Ả đã hiểu biết bọn đàn ông.

- Em có thể ngồi chứ? - Ả nói.

Không đợi chàng trả lời, ả ngồi ngay trên đầu gối chàng.

- Nếu cô chưa đi ngủ thì nên đi lấy áo khoát ngoài mặc.

- Ồ, như thế này em vẫn không sao. - Rồi ả quàng tay ôm cổ chàng, áp sát mặt chàng và thỏ thẻ. - Anh Philip, tại sao anh lại khó chịu với em?

Chàng cố đứng dậy, nhưng ả giữ lại.

- Anh Philip, em yêu anh - Ả nói.

- Cô đừng nói vớ vẩn như thế!

- Không vớ vẩn đâu, em nói thật đấy. Em không thể sống mà không có anh. Em thèm anh.

Chàng gỡ ra khỏi tay ả.

- Xin cô đứng lên cho. Cô tự đem mình ra làm trò hề, và làm cho tôi cảm thấy mình hoàn toàn là một thằng ngốc.

- Anh Philip, em yêu anh mà. Em muốn đền bù lại mọi nỗi đau em đã gây ra cho anh. Em không thể tiếp tục sống như thế này. Sống như thế này không phải bản tính con người.

Chàng trườn người ra để ả ngồi một mình trên ghế.

- Tôi lấy làm tiếc nhưng quá muộn rồi.

Ả khóc nấc lên nghe như xé ruột.

- Nhưng tại sao? Tại sao anh lại tàn nhẫn đến thế?

- Tôi cho rằng tại vì tôi đã quá yêu thương cô. Tình cảm nồng nàn của tôi giờ đã mòn mỏi. Cứ nghĩ đến bất cứ việc gì dây dưa đến chuyện đó là tôi kinh sợ. Giờ đây tôi không thể nhìn cô mà không nghĩ đến Emil và Griffiths. Người ta đành chịu không thể làm thế nào được những chuyện như vậy. Đó là vấn đề thần kinh, tôi nghĩ vậy.

Ả nắm lấy tay chàng và hôn tới tấp.

- Đừng! chàng kêu lên.

Ả ngã người xuống ghế.

- Em không thể tiếp tục như thế này. Nếu anh không muốn yêu em, em thà đi nơi khác còn hơn.

- Đừng có dại dột, cô không phải đi đâu. Cô có thể ở đây bao lâu tùy ý, nhưng cô phải dứt khoát nghĩ rằng chúng ta chỉ là bạn bè, và không có gì hơn nữa.

Cơn giận dữ của ả bỗng sụt xuống đột ngột và ả cười một tiếng cười ngọt ngào đầy ẩn ý. Ả đứng lên uốn éo đến bên Philip vòng tay ôm lấy chàng. Ả thỏ thẻ tán tỉnh.

- Đừng có ngớ ngẩn như thế, anh. Em cũng tin rằng anh bực bội mà, nhưng anh không biết được em có thể ngoan ngoãn đến mức nào đâu.

Ả áp mặt ả vào mặt chàng, cọ cọ má vào má chàng. Đối với Philip, cái cười của ả là cái cười đưa tình tởm lợm, và cái khóe mắt long lanh khêu gợi dâm dật của ả khiến chàng rung mình khiếp sợ. Chàng bất giác lùi lại.

- Tôi không muốn - Chàng nói.

Nhưng ả không chịu rời chàng. Môi ả kiếm tìm miệng chàng. Chàng nắm hai tay ả giật mạnh rồi đẩy ả ra xa.

- Cô làm tôi phát tởm. - Chàng nói.

- Em đấy à?

Tì một tay lên mặt lò sưởi lấy lại thăng bằng, ả nhìn chàng một lúc, và hai gò má bỗng đỏ bừng. Ả cất tiếng cười lanh lảnh, tức giận.

- Tôi làm ông phát tởm?

Ả ngừng lại rồi bỗng nhiên ả thở dốc.

Rồi sau đó từ miệng ả những lời lăng mạ như thác đổ. Ả gân cổ lên gào thét. Ả gọi chàng bằng mọi cái tên bẩn thỉu mà ả nhớ được. Ả nói năng tục tĩu đến nỗi Philip phải kinh ngạc. Xưa nay ả vẫn thường ao ước được làm con người thanh lịch, thường tỏ ra phẫn nộ với những điều thô lỗ, chàng chưa bao giờ nghĩ ra là ả lại biết được những lời lẽ mà lúc nãy ả dùng đến. Ả bước tới gần chàng, hất mặt lên nhìn chàng, cái mặt méo xệ vì tức giận. Ả gào lên, nước bọt sủi ra hai bên mép.

- Tôi chẳng bao giờ thích anh, không một lần nào. Tôi đánh lừa anh luôn luôn. Tôi chán anh, tôi chán ngấy anh nên tôi ghét anh. Tôi sẽ không bao giờ để cho anh chạm vào người tôi, nếu chẳng phải vì tiền. Khi phải để cho anh hôn tôi, tôi muốn lộn mửa. Griffiths và tôi, chúng tôi đã cười anh, chúng tôi cười anh vì anh sao mà ngốc đến thế. Một thằng ngốc! Một thằng ngốc.

Sau đó, ả lại lớn tiếng thóa mạ thậm tệ. Ả buộc cho chàng đủ mọi tội lỗi hèn hạ: nào là keo kiệt, bủn xỉn, nào là đần độn, là tự phụ, là ích kỉ; ả phun ra những lời chế nhạo độc địa lên tất cả những gì chàng nhạy cảm nhất. Cuối cùng ả quay bước nhưng ả vẫn giận như điên như dại, tiếp tục quát tháo chàng bằng những từ ngữ lăng nhục tục tĩu. Ả cầm nắm đấm mở tung cửa. Rồi ả quay lại ném vào mặt chàng một câu rủa mà ả cho là lời duy nhất thực sự xúc phạm chàng. Ả cố sức dồn vào từ này tất cả mọi ác ý, mọi cay độc. Câu rủa quất vào mặt chàng như một ngọn roi. - Thằng què.

ì hại đâu. - Ồ, thế cùng được. Bà Carey vào phòng làm việc. Sưu tầm sách là niềm say mê duy nhất của ông Carrey; bao giờ đến Tercanbury ông cũng mất vài giờ đồng hồ để đi xem các cửa hiệu sách cũ và lần nào ông cũng trở về với mấy quyển sác
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.