Kiếp Người

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 397 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
***

❊ ❊ ❊

97.

Sáng hôm sau, Philip giật mình tỉnh giấc, thấy đã muộn, chàng nhìn đồng hồ: chín giờ. Chàng ra khỏi giường, vào nhà bếp, kiếm ít nước nóng để cạo mặt. Không thấy bóng dáng Mildred đâu cả, đồ đạc, bát đĩa dùng trong bữa ăn tối hôm qua vẫn còn nằm trong chậu rửa. Chàng gõ cửa phòng ả.

- Dậy đi Mildred! Muộn lắm rồi.

Không có tiếng trả lời, cả sau khi chàng gõ cửa lần thứ hai to hơn, và chàng kết luận là ả đang hờn dỗi. Vì quá vội nên chàng không còn thì giờ để lo lắng đến chuyện này; chàng đặt ít nước lên đun sôi, nhảy vào bồn tắm thường được đổ đầy nước từ tối hôm trước cho bớt giá lạnh. Chàng đoán chừng Mildred thường nấu bữa sáng để trong phòng khách trong khi chàng mặc quần áo. Ả đã làm như vậy hai ba lần trước mỗi khi chàng nổi cáu. Nhưng chàng không thấy ả động tĩnh gì, chàng hiểu rằng nếu chàng muốn ăn gì thì phải tự kiếm lấy. Chàng bực mình bị ả chơi khăm một vố đúng vào buổi sáng chàng ngủ quên. Khi chàng chuẩn bị xong vẫn không thấy bóng dáng ả, nhưng chàng nghe có tiếng động trong phòng ả.

Rõ ràng ả đã thức dậy. Chàng tự pha lấy tách trà, cắt hai mẩu bơ và bánh mì, chàng vừa ăn vừa mang giày, sau đó chàng chạy lao xuống cầu thang tiến theo ngõ phố rẽ ra con đường sắt chính để kịp tàu. Trong khi đưa mắt tìm cửa hàng bán báo để xem tin tức chiến tranh trên các tờ áp phích, chàng nhớ tới chuyện cãi nhau tối hôm qua, bây giờ thì việc đã rồi, chàng đành gác lại đến ngày mai; chàng cho đó là chuyện lố bịch, chàng thì lố lăng, nhưng vào cái lúc lòng tự ái tràn ngập, chàng đã không làm chủ được mình. Chàng giận Mildred đã đẩy chàng đến một thái độ vô lý, rồi chàng lại ngạc nhiên nghĩ đến cơn thịnh nộ và cách nói tục tỉu của ả. Chàng đỏ mặt nhớ lại lời chế nhạo cuối cùng của ả, nhưng chàng nhún vai khinh bỉ. Từ lâu, chàng đã trải qua những lúc lũ bạn chàng tức giận chàng họ không bao giờ quên đem tật nguyền của chàng ra chế giễu. Chàng đã trông thấy những người trong bệnh viện bắt chước cách đi của chàng, nhưng không phải trước mắt như hồi ở nhà trường, mà khi nào họ tưởng chàng không để ý đến. Chàng hiểu họ làm như thế không phải có ác ý, vì con người bản chất là một loài động vật hay bắt chước, vì đó là cách dễ dàng làm cho mọi người cười vui, chàng hiểu điều đó, nhưng chàng không thể cam chịu như vậy.

Chàng sung sướng lao vào công việc. Khi bước vào chàng thấy căn phòng dường như vui vẻ thân mật. Bà y tá trưởng niềm nở, tươi cười, nhanh nhảu chào đón chàng.

- Ông đến muộn quá, ông Carey ạ.

- Đêm qua tôi ra phố ăn nhậu lu bù.

- Thảo nào!

- Cảm ơn bà!

Chàng vừa cười, vừa đến người bệnh đầu tiên, một thằng bé bị lao toét bã đậu. Chàng tháo băng cho nó. Nó lấy làm vui thích được gặp chàng. Philip đặt một miếng băng sạch lên vết thương và đùa với nó. Philip được mọi bệnh nhân quý chuộng; chàng vui tính, dịu dàng, có đôi bàn tay êm ái không gây đau đớn cho họ trong khi đó một vài người phụ mổ có phần thô bạo, làm việc thì tắc trách. Chàng ăn trưa với bạn bè ở câu lạc bộ, một bữa ăn thanh đạm chỉ bánh nướng và bơ với một cốc cacao; bọn họ bàn về chiến tranh. Nhiều người đã ra tiền tuyến nhưng nhà cầm quyền khó tính khước từ bất cứ ai chưa được bổ nhiệm công tác ở bệnh viện. Có kẻ cho rằng, nếu chiến tranh tiếp diễn thì chắc họ sẽ vui lòng thâu nhận bất cứ ai đã tốt nghiệp; nhưng ý kiến chung là chiến tranh có thể kết thúc trong vòng một tháng. Lúc này Roberto đã ở bên ấy rồi nghĩ chẳng bao lâu mọi việc sẽ đâu vào đấy. Đó cũng là ý kiến của Macalister, y bảo Philip rằng họ phải săn đón cơ hội và mua cổ phần ngay khi hòa bình được tuyên bố. Sau đó thì giá cả sẽ tăng vọt và bọn họ có thể kiếm được ít tiền. Theo lời chỉ bảo của Macalister, Philip để tùy y mua cổ phaanf cho chàng khi gặp thời cơ. Số ba chục bảng kiếm được trong dịp hè đã kích thích lòng ham muốn của chàng và bây giờ chàng muốn kiếm được vài trăm đồng.

Kết thúc ngày làm việc, chàng lên xe điện về Kennington. Chàng tự hỏi Mildred sẽ xử sự thế nào. Nghĩ rằng ả có thể gắt gỏng không thèm trả lời các câu hỏi của mình, chàng lấy làm khó chịu.

So với thời tiết trong năm, thì đêm ấy là một đêm ấm trời, thậm chí trong những phố buồn bã của khu nam thành phố Luân Đôn không khí những ngày tháng hai vẫn còn uể oải. Thiên nhiên như bồn chồn sau những tháng đông dài. Vạn vật tỉnh giấc nẩy nở sinh sôi trong lòng đất rì rào tin xuân báo hiệu tiếp tục hoạt động không ngừng. Philip những mong được ngồi mãi trên xe, vì đối với chàng phải trở về nhà lúc này là điều ghê tởm, chàng cần không khí ngoài trời, nhưng lòng chàng se lại; chàng thấy thèm được gặp con bé. Chàng mỉm cười nghĩ đến con bé chập chững đến với chàng, mồm bi bô vui sướng. Về đến nhà, chàng bất giác nhìn lên cửa sổ, và ngạc nhiên không thấy ánh đèn. Chàng lên thang gác, gõ cửa, nhưng không có tiếng trả lời. Nhiều khi Mildred ra ngoài, ả thường để chìa khóa dưới tấm thảm chùi chân, bây giờ chàng mới tìm thấy. Chàng bước vào phòng khách bật diêm. Có điều gì đó xảy ra mà chàng không kịp hiểu. Chàng vặn đèn ga lên hết cỡ rồi châm lửa. Căn phòng bỗng chói lòa, chàng nhìn quanh, há hốc mồm. Nhà cửa bị đập phá hết. Mọi thứ trong nhà đều bị hủy hoại một cách cố ý. Tức giận sôi người, chàng lao vào phòng Mildred. Căn phòng tối om trống không. Khi thắp đèn lên, chàng thấy mọi thứ của ả và của đứa bé ả đã mang đi hết. Mới bước vào chàng đã để ý thấy cái xe đẩy không còn để ở cầu thang như mọi ngày, nhưng chàng nghĩ rằng Mildred đem con ra ngoài chơi; hết thảy đồ đạc trên giá rửa mặt đều vỡ vụn, lớp đệm hai mặt ghế ngồi bị rạch chéo sâu hai nhát bằng dao; gối bị xé toang, khăn giải giường có nhiều vết rách to, chiếc gương soi hình như bị đập vỡ bằng búa. Philip ngơ ngác bước vào phòng riêng của mình, ở đây cũng vậy, tất cả mọi thứ đều hỗn độn, chậu và bình đựng nước bị đập tan tành. Gương soi thành mảnh vụn, khăn giải giường bị xé nát. Mildred rạch chiếc gối một vết lớn vừa cho ả thò tay vào móc long rũ ra và vất tung tóe khắp phòng. Ả thọc sâu con dao vào mấy cái chăn. Tấm ảnh mẹ Philip để trên bàn gương trang điểm khung ảnh bị bẻ gẫy, kính bị đập vỡ. Philip bước vào gian nhà bếp bé tý, mọi thứ gì có thể đập vỡ được đều bị đập vỡ, từ bát đĩa, cốc chén cho đến khuôn làm bánh pudding.

Philip căng thẳng nghẹt thở. Mildred không để lại thư từ, không gì hết ngoài sự đổ nát này để biểu lộ lòng căm tức của ả, và chàng hình dung nét mặt hằm hằm của ả trong lúc phá phách. Chàng trở lại phòng khách, đưa mắt nhìn quanh, chàng kinh ngạc đến nỗi không còn tức giận nỗi. Chàng tò mò nhìn con dao bếp và cái búa đập than ả vứt lại trên bàn. Sau đó mắt chàng bắt gặp con dao lạng thịt to tướng trong lò sưởi. Cả lò sưởi này cũng bị đập vỡ. chắc hẳn ả đã mất nhiều thời gian lắm mới gây được những thiệt hại ghê gớm như vậy. Bức chân dung của chàng do Lawson vẽ họa bị cắt chéo, vết rách banh rộng gớm guốc. Các tranh của chàng vẽ bị xé toạc từng mảnh, những tấm phiên bản chụp Olympia của Manet, Odalisque của Ingres, chân dung Philip IV bị ả dùng búa đập than đập phá tan tành. Khăn trải bàn ăn, màn cửa, hai mặt ghế bành đều có những vệt rách dài và sâu. Những thứ này bị phá hủy hoàn toàn. Trên một bức tường, nơi để bàn làm việc, Philip treo mẩu thảm Ba Tư nhỏ bé của Cronshaw tặng chàng mà Mildred ghét cay ghét đắng.

- Nếu đó là một tấm thảm thì phải đem trải nó trên sàn nhà - ả nói - còn đây tất cả chỉ là một mảnh vải len thối hoắc, thế thôi.

Tấm thảm này làm cho ả điên tiết vì Philip khẳng định với ả rằng nó chứa đựng lời giải đáp cho một điều bí ẩn thú vị. Ả cho rằng chàng chế nhạo ả, ả đã lấy dao đâm thẳng ba nhát vào tấm thảm nhưng nó khá bền nên vẫn còn trên tường tuy đã rách tả tơi. Philip có vài ba chiếc đĩa xanh, trắng không giá trị gì nhưng chàng đã mua từng chiếc một với số tiền nhỏ mọn và chàng rất quý vì đó là những vật kỉ niệm. Chúng đã thành những mảnh vụn vứt bừa bãi trên nền nhà. Các gáy sách của chàng cũng mang nhiều vết rạch dài và sau, ả còn chịu khó xé hẳn ra nhiều trang ở mấy cuốn truyện tiếng pháp mới đóng tạm. Những vật trang trí con con trên mặt lò sưởi biến thành những mảnh vụn trên nền lò. Tất cả mọi thứ gì có thể phá hủy bằng dao con hay bằng búa đều bị phá trụi.

Toàn bộ tài sản của Philip chắc không bán được ba chục bảng, nhưng chàng xem phần lớn chúng là những bạn bè cũ thân thuộc; chàng lại là người thích cuộc sống gia đình gắn bó với mọi thứ linh tinh lặt vặt vì chúng là của chàng. Chàng tự hào về tổ ấm nhỏ bé của mình, và nhờ vào đồng tiền ít ỏi như vậy, chàng làm cho nó xinh xắn, có đặc điểm riêng biệt. Giờ đây chàng chìm đắm trong thất vọng. Chàng tự hỏi vì sao ả có thể tàn nhẫn đến thế. Một cơn lo sợ chợt đến khiến chàng quay gót chạy ra hành lang nơi đặt tủ đựng quần áo của chàng_ Chàng mở tủ và thở dài nhẹ nhõm. Rõ ràng ả quên cái tủ này, mọi thứ trong tủ vẫn còn nguyên vẹn. Chàng trở về phòng khách, đứng ngắm cảnh tượng, lòng phân vân không biết phải làm gì; chàng không còn lòng dạ nào để bắt đầu cố gắng thu dọn sửa sang mọi thứ, thêm nữa trong nhà không còn thức ăn mà chàng thì đang đói; chàng đi ra phố tìm mua cái ăn. Khi trở về chàng bình tĩnh hơn. Nghĩ tới đứa bé, chàng cảm thấy lòng nhói đau, chàng tự hỏi không biết nó có nhớ chàng không. Có lẽ mới đầu nó nhớ, nhung một tuần sau, nó có thể quên chàng; và chàng vui mừng thoát khỏi tay Mildred. Nghĩ tới ả chàng không giận, nhưng lòng chàng tràn ngập một nỗi chán chường.

- Cầu trời cho ta sẽ không bao giờ gặp lại cô ấy nữa - Chàng kêu lớn. Công việc duy nhất bây giờ là rời khỏi căn nhà này và chàng quyết định sáng mai báo cho chủ nhà biết. Chàng không có khả năng sửa chữa lại sự thiệt hại đã rồi, và vì còn ít tiền quá, chàng phải đi tìm chỗ trọ rẻ hơn. Chàng sẽ sung sướng được thoát khỏi này. Trước đây sự tiêu pha khiến chàng phải lo nghĩ nhưng giờ đây, nếu còn ở trong nhà này thì chàng luôn luôn nhớ tới Mildred. Philip là người thích kiên nhẫn. Chừng nào chưa thực hiện được ý định thì chàng chưa có thể nghỉ ngơi, vì thể chiều hôm sau, chàng đến một gã buôn để cũ, gã nhận mua tất cả số đồ đạc hư và số còn nguyên vẹn với giá ba bảng. Hai ngày chàng dọn đến căn nhà đối diện với bệnh viên mà đã từng ở khi lần đầu tiên chàng trở thành sinh viên y khoa. Bà chủ nhà là một người tử tế. Bà cho chàng thuê một phòng ngủ ở tầng trên sáu silinh một tuần đó là căn phòng tồi tàn nhỏ bé trông ra sân nhà, nhưng bây giờ chàng chẳng còn gì trừ quần áo và một thùng sách. Và chàng vui mừng thuê được chỗ trọ giá rẻ đến thế.

ì hại đâu. - Ồ, thế cùng được. Bà Carey vào phòng làm việc. Sưu tầm sách là niềm say mê duy nhất của ông Carrey; bao giờ đến Tercanbury ông cũng mất vài giờ đồng hồ để đi xem các cửa hiệu sách cũ và lần nào ông cũng trở về với mấy quyển sác
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.