119.
Philip không có giỏ riêng, nhưng chàng ngồi với Sally. Lane thấy chàng giúp đỡ chị cả thì cho là hoàn toàn vô lý, lẽ ra chàng phải giúp mình, và chàng phải hứa khi nào giỏ của chị Sally đầy rồi, thì sẽ hái giúp em. Sally hái cũng nhanh gần như mẹ.
- Như thế thì cô không làm hỏng bàn tay khâu vá chứ? Philip hỏi.
- Ồ, không, việc này cần bàn tay mềm mại, vì vậy đàn bà hái tốt hơn đàn ông. Nếu bàn tay anh thô, các ngón tay cứng nhắc do phải lao động nặng nhọc nhiều, thì anh không thể hái tương đối giỏi như thế được.
Chàng thích xem những động tác khéo léo của nàng và thỉnh thoảng nàng cũng để ý quan sát chàng với sự chăm chú của một người mẹ, thật là buồn cười, tuy vậy cũng hết sức là duyên dáng. Lúc đầu chàng còn vụng về, bị nàng cười nhạo. Khi nàng cúi xuống chỉ vẽ cho chàng giải quyết cả một dãy cây thế nào cho tốt nhất thì tay họ chạm vào nhau. Chàng ngạc nhiên thấy nàng đỏ mặt. Chàng không thể tin rằng nàng đã là một người đàn bà vì chàng đã từng xem nàng là một cô gái mới lớn, chàng không thể không xem nàng vẫn còn bé bỏng, vậy mà con số những kẻ say mê nàng chứng minh rằng nàng không phải trẻ con nữa; tuy vậy họ chỉ lăn xả vào có mấy ngày thôi, một người anh họ của Sally đã ân cần săn đón đến nỗi nàng phải chịu đựng nhiều lời đùa cợt. Anh ta tên là Peter Gann, con trai người chị bà Athelny, chồng bà này là một chủ trại ở gần Ferne. Mọi người đều hiểu vì sao ngày nào anh ta cũng phải đi bộ qua cánh đồng hu-blông.
Đến tám giờ có tiếng tù và kêu gọi ngừng việc để ăn sáng và mặc dầu bà Athelny bảo họ chưa đáng được ăn nhưng họ cũng ăn rất ngon lành. Họ lại lao vào công việc, làm đến mười hai giờ, tới khi tiếng tù và thổi lên một lần nữa báo hiệu giờ ăn trưa. Vào những giờ nghỉ, người phụ trách đo lường đi vòng quanh từ túi vải bạt này đến túi vải bạt khác; theo sau là nhân viên kế toán, số gia thu hái hu-blông sau. Đối với mỗi túi đẩy, người ta phân chia thành ra những giỏ một, xếp vào một cái bao lớn, rồi người phụ trách đo lường và người kéo sào mới đem đi chết lên xe bò. Thỉnh thoảng Athelny đi về kể chuyện nào là bà Heath hoặc bà Jones hái được bao nhiêu và ông trịnh trọng kêu gọi gia đình phải vượt các bà ấy, ông luôn luôn muốn đạt những kỷ lục mới, và lắm lúc hăng say nhặt hái trong suốt một tiếng đồng hồ. Tuy vậy điều thích thú chủ yếu của ông trong việc này được phô cho thiên hạ thấy cái đẹp của bàn tay thanh nhã của ông mà ông rất đỗi tự hào. Ông đã bỏ nhiều thì giờ để cắt sửa móng và ông đưa mấy ngón tay búp măng ra và nói với Philip rằng những nhà quý tộc Tây Ban Nha, khi ngủ vẫn thường đeo găng có bôi dầu để giữ gìn ngón tay cho trắng trẻo. Bàn tay siết chặt cuống họng Châu Âu - ông nhận xét đột ngột - cũng có hình dáng đẹp đẽ thanh thú như bàn tay đàn bà; và lúc ông khéo léo hái hu-blông, ông ngắm nhìn tay mình thở dài tự mãn. Hái chán rồi, ông tự quấn lấy một điếu thuốc lá và đàm luận với Philip về văn chương và nghệ thuật. Buổi chiều trời dần dần rất nóng bức, công việc không còn được sôi nổi và chuyện trò cũng rời rạc. Tiếng nói luôn mồm không ngớt lúc ban mai yếu dần, giờ trở thành những ý kiến nhận xét không mạch lạc. Môi trên của Sally đã lấm tấm mồ hôi và trong khi lao động, miệng nàng hơi he hé như một nụ hoa hồng chớm nở.
Giờ nghỉ tuỳ thuộc vào tình trạng nhà sấy hoa bía. Lắm lúc nhà sấy được đổ đầy sớm, và nhiều khi hoa hu-blông hái lúc ba hay bốn giờ cũng được đưa vào sấy khô trong đêm. Sau đó người ta nghỉ việc. Nhưng thông thường đợt đo lường cuối cùng trong ngày tiến hành vào lúc năm giờ. Khi túi vải bạt mỗi nhóm được đo xong, họ thu nhập đồ đạc và vì công việc trong ngày đã kết thúc, họ bắt đầu lững thững ra khỏi cánh đồng. Đám đàn bà trở về lều dọn dẹp và chuẩn bị bữa cơm tối, trong khi đó một số khá đông bọn đàn ông thì ra đường đi đến quán rượu. Thật thú vị biết bao nhiêu được uống một cốc bia sau một ngày lao động.
Túi vải bạt của gia đình Athelny được giải quyết sau cũng khi người phụ trách đo lường đến, bà Athelny thở dài nhẹ nhõm đứng dậy vươn vai, phải ngồi bao nhiêu tiếng đồng hồ trong một tư thế nên người bà cứng đờ.
- Nào! Chúng ta hãy đến quán “Người thuỷ thủ vui tính” thôi Athelny nói - những nghi thức trong ngày phải được thực hiện đúng đắn, không có gì thiêng liêng hơn chuyện đó.
- Ông cầm cái bình theo - bà vợ bảo - và đem về chừng non một lít cho bữa cơm tối.
Bà đưa tiền cho chồng, đếm từng xu một. Phòng khách quầy bán rượu đã đầy người; nền nhà được rải cát, xung quanh xếp ghế dài, trên tường treo những bức tranh vàng úa vẽ những võ sĩ đấu lấy tiền thời Victoria. Người được cấp môn bài quen tất cả mọi khách hàng, y đứng tựa trên quầy bán rượu hiền lành mỉm cười với hai thanh niên đang ném vòng lên trên một cây gậy cắm trên nền nhà. Mỗi lần ném không trúng đích, họ bị những khách đứng xem hoan hô vui vẻ chế giễu khá nhiều. Người ta nhường chỗ cho khách mới đến. Philip tự tìm lấy chỗ ngồi giữa một người lao động chân tay già mặc quần nhung kẻ có dây buộc đầu gối và một chàng trai mười bảy mặt mày sáng sủa, trên trán đổ món tóc mai xoã xuống gọn gàng. Athelny cứ nhất định cố tham gia ném vòng. Ông đánh cuộc nửa panh rượu và thắng cuộc. Khi nâng cốc chúc sức khoẻ người thua, ông nói:
- Anh bạn ạ, dù có thắng cuộc Derby tôi cũng không khoái hơn thế này.
Đứng giữa những người dân quê, ông là một nhân vật kỳ dị với cái mũ rộng vành, chòm râu nhọn, nếu như người ta cho ông là con người hết sức lạ lùng là một điều dễ hiểu, nhưng tình hình ông rất vui, lòng nhiệt thành hăng hái của ông dễ lây sang người khác, khiến người ta không thể không quý mến ông. Chuyện trò cứ diễn ra thoải mái. Người ta trao đổi với nhau một vài lời pha trò bằng cái giọng rõ ràng chậm chạp của đảo Thanet, và những câu nói hóm hỉnh của người dân địa phương hay đùa này đã dấy lên những trận cười náo nhiệt. Thật là một cuộc họp mặt thú vị! Phải là một con người không có tình cảm mới không cảm thấy lòng tràn đầy toại ý về bè bạn. Philip lơ đễnh đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, lúc này trời vẫn sáng và vẫn còn nắng, ở khung cửa sổ treo những tấm rèm trắng nhỏ bé buộc bằng dải đỏ như màn cửa sổ nhà tranh và trên ngưỡng cửa là những chậu hoa phong lữ. Những con người nhàn rỗi này đứng lên đúng lúc từng người một, lững thững trở về đồng cỏ, nơi đây đang nấu cơm tối.
- Tôi chắc anh sắp sửa đi ngủ - bà Athelny nói với Philip - Anh chưa quen dậy sớm từ năm giờ sáng vả lại cả ngày ngoài trời.
- Chú Philip, chú đi tắm với chúng cháu chứ? Lũ trẻ nói to.
- Dĩ nhiên!
Chàng mệt mỏi nhưng sung sướng. Ngồi trên chiếc ghế đầu dựa vào tường lều, chàng vừa hút thuốc vừa lắc lư nhìn vào đêm tối. Sally đi ra, đi vào, bận rộn. Chàng lơ đễnh nhìn xem những hoạt động thư thái của nàng. Chàng chú ý đến dáng đi của nàng, tuy không đặc biệt duyên dáng nhưng ung dung, chắc chắn. Cặp hông đung đưa theo bước đi, và đôi chân nàng vững chải đặt trên mặt đất, Athelny sang bên hàng xóm ngồi chuyện phiếm, và ngay sau đó, Philip nghe bà vợ ông nói như nói chung với mọi người.
- Thế đấy, nhà hết cả chè, tôi cần ông Athelny đi xuống nhà bà Black mua một ít. Ngừng lại một lát, rồi cất tiếng: Sally, con chạy ngay xuống nhà bà Black mua cho mẹ nửa pao chè, được không con? Nhà mình hết sạch chè!
- Được, mẹ ạ!
Bà Black ở một ngôi nhà tranh cách đó chừng nửa dặm đường. Bà kết hợp nhiệm vụ trưởng phòng bưu điện với việc buôn bán đủ mọi thứ hàng. Sally thả tay áo xuống và bước ra ngoài.
- Sally, tôi có phải đi cùng với cô không? Philip hỏi.
- Anh đừng lo. Em không sợ đi một mình đâu.
- Tôi không cho là cô sợ, nhưng gần đi ngủ, tôi cũng định muốn đi lại cho giãn gân cốt tay chân.
Sally không nói và hai người cùng nhau ra đi. Đường sá quang quả thanh vắng. Không một tiếng động trong đêm hè. Họ không nói nhiều.
- Đến bây giờ mà trời còn nóng bức quá nhỉ? Philip nói.
- Lúc này thời tiết thật kỳ lạ. Em nghĩ rằng thời tiết thế này là tuyệt vời.
Họ yên lặng không có vẻ tỏ ra lúng túng ngượng nghịu. Họ thích thú được đi bên nhau và cảm thấy không cần phải nói. Bỗng ở bậc trèo qua hàng rào, họ nghe tiếng người thì thầm, và trong bóng tối họ nhìn thấy bóng hai người đang ngồi rất sát bên nhau, không động đậy, khi Philip và Sally đi qua.
- Không biết ai thế nhỉ? Sally hỏi.
- Trông họ có vẻ hạnh phúc đấy chứ? Phải không!
- Chắc họ cũng cho chúng ta là một cặp tình nhân.
Họ đã trông thấy ánh đèn trong ngôi nhà tranh trước mặt, và trong mấy phút sau, hai người đã bước vào cửa hàng bé nhỏ. Ánh sáng chói loà làm họ loá mắt một lúc.
- Anh chị đến chậm quá - Bà Black bảo - Tôi sắp sửa đóng cửa - Bà nhìn đồng hồ - Gần chín giờ rồi.
Sally hỏi mua nửa pao chè (bà Athelny không thể mua nổi quá nửa pao chè một lúc) rồi ra về. Thỉnh thoảng có tiếng động thình lình và cụt ngủn của vài con thú ăn đêm nhưng nó chỉ làm cho đêm tối càng thêm tĩnh mịch.
- Em tin rằng nếu mình đứng im thì có thể nghe được sóng biển - Sally nói.
Rồi họ lắng nghe. Trí tưởng tượng khiến họ nghe văn vẳng như có tiếng rì rầm của những con sóng bé nhỏ đập dồn vỗ vào bãi đá. Khi họ trở lại bậc trèo qua hàng rào, thì cặp tình nhân kia vẫn còn ở đó, nhưng lúc này họ yên lặng trong vòng tay nhau, và môi chàng trai xiết chặt môi cô gái.
- Họ có vẻ bận rộn nhỉ - Sally nói.
Hai người rẽ ở một góc đường, một làn gió ấm áp phả vào mặt họ trong giây lát. Hơi lanh từ mặt đất toả vào không gian. Có điều gì đó là lạ run rẩy trong đêm tối, và có vẻ như có một cái gì đó, nào ai rõ, như một sự chờ đợi. Cơn tĩnh lặng bỗng hàm súc và chứa đựng bao nhiêu ý nghĩa. Philip có một cảm giác lạ lùng trong lòng, tim chàng dường như tràn đầy xúc động. Tim chàng dường như muốn tan ra. Chàng cảm thấy hạnh phúc khao khát và mong chờ. Chàng nhớ lại những câu thơ mà Jessica và Lorenzo thì thầm nhau, những lời êm ái tranh nhau bày tỏ nỗi lòng. Nhưng những hình tượng kỳ lạ thích thú ấy lại chói lọi tình yêu. Chàng không biết có cái gì trong không khí khiến giác quan của chàng nhanh nhẹn lạ thường đến thế. Chàng thấy dường như tâm hồn mình thanh khiết nên mới cảm thụ được hương thơm, âm thanh cùng mùi vị của đất. Chàng chưa bao giờ thấy khả năng cảm nhận cái đẹp của mình lại tuyệt vời như vậy. Chàng sợ Sally cất tiếng nói sẽ làm tan vỡ giây phút thần tiên này, nhưng nàng không nói một lời, nên chàng lại muốn nghe âm thanh giọng nói của nàng. Giọng nói ấm áo nhỏ nhẹ đó chính là tiếng nói của đêm đồng nội.
Họ tới cánh đồng mà nàng phải đi qua để về túp lều. Philip đi vào mở cổng cho nàng.
- Vậy thì đến đây anh sẽ chào em và chúc em ngủ ngon.
- Cảm ơn anh đã đi suốt đoạn đường với em. Nàng chìa tay ra, chàng nắm lấy và nói: “Nếu em mà rất ngoan thì phải hôn anh và chúc anh ngủ ngon”!
- Em không phản đối.
Philip chỉ nói đùa chơi. Chàng chỉ muốn hôn nàng vì chàng đang sung sướng, chàng yêu nàng mà trời đêm thì quá đẹp.
- Thế thì chào em - chàng nói, khẽ cười và kéo nàng về phía mình.
Nàng hiến dâng đôi môi cho chàng, đôi môi nóng hổi và đầy đặn, và mịn màng khiến chàng nấn ná không muốn rời; đôi môi như đoá hoa; rồi không hiểu vì sao, chàng bất giác vòng tay ôm nàng vào lòng. Nàng lặng lẽ khuất phục. Thân thể nàng rắn chắc khoẻ mạnh. Chàng cảm thấy tim nàng rộn ràng sát với tim mình. Và chàng không kìm nổi mình. Các giác quan nhục thể bỗng dâng lên cuốn chàng như dòng lũ. Chàng kéo nàng vào một chỗ tối bên hàng giậu.