MỘT BÁ CÁO VIỆC RIÊNG
Bốn mươi lăm phút sau, chúng tôi đã bấm chuông nhà Cúc. Lập tức chúng tôi thấy người ra mời vào phòng khách và chẳng đợi chúng tôi hỏi, tên người nhà đã nói:
- Bẩm hai ông, bà Huyện con đợi lâu quá, đã toan bắt con ra mời lần nữa!
Kỳ Phát không nói gì, chỉ cười, nhưng khi chàng vừa vào phòng khách đã bị Cúc trách ngay:
- Gớm sao hai ông chậm chạp thế, làm cho tôi trông đợi đến mỏi cả con mắt!
Kỳ Phát cười:
- Thì Cúc cũng còn phải để cho chúng tôi đi chứ, nhanh nhất là ô tô, tầu điện, chứ làm gì có cánh mà bay được!
Cúc như nũng nịu:
- Nhưng tôi sợ quá cơ…
Kỳ Phát châm điếu thuốc lá hút, rồi hỏi:
- Nào, vụ trộm ra làm sao, Cúc hãy thuật lại rõ ràng cho chúng tôi biết?
Cúc ngần ngại một lúc rồi nói:
- Kể ra thì là một vụ trộm, nhưng cũng không hẳn là một vụ trộm…
Kỳ Phát ngạc nhiên hỏi:
- Cúc nói như vậy, nghĩa là thế nào, tôi không được hiểu?
Tôi cũng hỏi:
- Thế Cúc đã bị trộm lấy mất những gì?
Cúc lắc đầu:
- Tôi bị trộm vào nhà nhưng chưa mất gì cả…
Tôi nóng nẩy hỏi:
- Chắc chúng đã vào được mà chưa kịp lấy, thấy động thì vội ra ngay cho thoát thân…
Cúc lắc đầu:
- Cũng không phải thế, vì trộm đã vào được nhà rồi, mở cửa ra mà có ai biết đâu, mãi đến sáng hôm sau, tôi dậy sớm ra vườn thì mới biết.
Kỳ Phát lắc đầu:
- Như vậy thì thực là vô lý. Không có bao giờ kẻ trộm vào nhà được rồi, người nhà không biết mà chúng lại không lấy gì cả. Chắc lấy được gì mà Cúc không lục soát thấy chăng?
Cúc chỉ tay mà nói rằng:
- Không có lẽ thế được. Tất cả những đồ đạc quý giá to lớn một tí như đồ sứ, chậu đồng đều để cả ở trong buồng này. Còn quần áo và vàng bạc thì lại để trong phòng ngủ của tôi. Tra xét đã kỹ lưỡng, tôi không hề thấy một vật gì thiếu mất cả.
Kỳ Phát đứng dậy, đi đi lại lại trong phòng, rồi bỗng đột nhiên hỏi:
- Quái lạ thực, trộm đã vào được nhà, mở được mấy lần cửa như thế này, tất cũng mất khá lâu thời giờ, cớ sao mà không một ai ở trong nhà nghe thấy tiếng động gì cả?
Cúc cũng gật đầu nói:
- Mà chẳng cứ người, đến hai con chó lớn ở nhà cũng vậy.
Kỳ Phát giật mình, đứng lại, hỏi:
- Nhà có nuôi chó, thế sao mấy lần vào đây, tôi không hề thấy?
Cúc nói:
- Hai anh không thấy là vì chó vẫn xích ở vườn sau, cứ đến tối mới thả.
Kỳ Phát vẫy tôi, bảo:
- Thế thì tốt hơn là chúng ta hãy đi xem tất cả các nơi trong nhà một lượt đã!
Tôi cũng cho thế là phải nên cùng Cúc ra phía sân sau, qua mấy gian nhà đầu, rồi đến bếp… Ở chỗ nào Kỳ Phát cũng dừng lại xem xét kỹ lưỡng, nhất là mấy chỗ đất ẩm ở ngoài sân. Khi ra tới vườn, chúng tôi bỗng dừng lại vì cổng vườn có xích hai con chó lai rất lớn, hai mắt sáng quắc, nhe nanh mà sủa về phía chúng tôi… Cúc vừa quát mắng chúng, vừa lẩm bẩm:
- Những con chó này thực ăn hại, khách vào thì làm rầm rĩ lên, thế mà trộm đến thì lại nín im thin thít.
Kỳ Phát ngồi xuống, ngắm nghía đôi chó, rồi lẩm bẩm:
- Chó này vẫn khỏe mạnh như thường, không phải là ăn phải thuốc, vậy thì cớ làm sao?
Rồi sau khi xem xét khắp vườn, chàng trở vào trong nhà, cùng chúng tôi lên trên gác. Lúc vào buồng ngủ của Cúc, Kỳ Phát chẳng khỏi ngần ngại nhưng sau cùng, chàng phải vào, song tôi để ý thấy lúc nào Kỳ Phát cũng như cố ý muốn tránh không nhìn đến chiếc giường, nệm gối trắng tinh, như một kỷ niệm của cuộc tình duyên lỡ dở khi xưa…
Ở phòng ngủ ra, Kỳ Phát lại xem xét kỹ lưỡng phòng khách một lượt nữa, cuối cùng mới bảo tôi rằng:
- Thôi, chúng ta về chứ?
Cúc luống cuống hỏi:
- Thế anh không hiểu vụ trộm ra sao ư?
Kỳ Phát cố làm ra bộ vui vẻ, cười mà nói:
- Nhưng có trộm đâu mà hiểu cơ chứ?
Mặc dầu, Cúc cũng tỏ vẻ lo lắng, nói rằng:
- Không, anh ạ. Thà rằng trộm vào nhà lấy nhiều vàng bạc và đồ quý giá, tôi lại không lo sợ, đằng này…
Kỳ Phát cười:
- Đằng này, trộm vào nhà không dám lấy gì, tỏ ra rằng thằng trộm ấy hết sức nhút nhát không làm nên trò trống gì được!
Cúc lắc đầu:
- Không, như vậy tỏ ra rằng chung quanh nhà tôi, hiện có nhiều việc bí mật quanh quất chẳng khác gì có một lưới nhện dầy đặc bao phủ mà tôi chỉ là một con ruồi nhỏ bé bị sa bẫy mà thôi! Việc thằng cháu Hoàn bị bắt đã cho chúng ta một chứng cớ rõ ràng.
Kỳ Phát nghiêm giọng nói:
- Nhưng đó chỉ là một chiếc mạng nhện thôi, nghĩa là tôi mà cho một nhát chổi thì mạng nhện tan ngay, có khó gì… Bây giờ chưa đến lúc đó thôi.
Ngay lúc này, người đày tớ già ở ngoài đi vào, đưa một bức thư cho Kỳ Phát mà nói:
- Thưa ông, có người bảo đưa bức thư này hầu ông.
Kỳ Phát cầm lấy phong thư không hề nhìn qua, đã hỏi ngay:
- Người đưa thư đâu rồi? Còn đấy không?
- Thưa ông, thằng bé đến rồi lại chạy đi ngay rồi ạ!
Kỳ Phát đã tiến ra phía cửa mấy bước nhưng dừng lại lẩm bẩm:
- Vô ích!
Cúc ngạc nhiên hỏi:
- Thư của ai đấy anh?
Kỳ Phát vừa giở phong bì ra lấy thư đọc, vừa trả lời:
- Tôi cũng không rõ nữa, nhưng để xem thì biết!
Đọc mấy hàng chữ trong thư xong, Kỳ Phát đưa thư cho Cúc và tôi, rồi nói:
- Tôi đoán không sai mà!
Chúng tôi đọc trong thư chỉ có mấy dòng, lời lẽ vẫn thường giống như những lá thư dọa nạt hạng này: “Ông Kỳ Phát, ông có việc của ông, tôi có việc của tôi, vậy tốt hơn hết, tôi khuyên ông hãy về ngay Hà Nội, đừng có bén mảng đến đất Hà Đông này mà nguy hiểm đến tính mệnh. Giang sơn đâu anh hùng đấy, ông không biết hay sao?”
Kỳ Phát chỉ lá thư:
- Anh trông những dòng chữ viết ngả này có ý nghĩa gì không?
- Tôi đoán là chữ của một ông già.
Kỳ Phát phá lên cười:
- Thì đúng rồi mà, đúng ông già kỳ dị của chúng ta.
Và nghiêm ngay sắc mặt, Kỳ Phát tiếp:
- Bây giờ thì không lo lắng gì nữa rồi, tôi cứ tưởng ông già đó nếu chẳng là một vị thần tiên như Thái Bạch thì cũng là con ác quỷ như Lão Trùng, có thể biến thành ra mây khói được, nhưng không, ông ấy rõ ràng là người bằng xương, bằng thịt hẳn hoi, như vậy thì ông già ấy dù quỷ quyệt đến thế nào cũng không thoát khỏi tay tôi.
Nhưng Cúc lộ vẻ lo lắng:
- Lời lẽ trong thư này hoàn toàn dọa nạt, anh Kỳ Phát cũng nên đề phòng mới được!
Kỳ Phát khẽ nhún vai, nói rằng:
- Người ta chỉ phải đề phòng khi nào người ta sợ. Lão già ấy đã phải viết thư này chẳng qua vì hắn đã phải sợ tôi lột được mặt nạ hắn… Cúc nghĩ mà xem, có đời thuở nhà ai lại cần đề phòng một kẻ sợ mình bao giờ đâu?
Cúc lắc đầu:
- Không, tôi lại nghĩ khác hẳn. Người ta chẳng thường nói: quân tử phòng thân, mình cần phải đề phòng cẩn thận mới được.
Như sực nghĩ ra, Cúc nói:
- À, suýt nữa tôi quên, nhà tôi trước có mua khẩu súng lục, đến nay bận công việc cũng chưa kịp đem nộp nhà nước, vậy anh nên giữ lấy dùng tạm mấy hôm, thiết nghĩ cũng không phải là thừa.
Kỳ Phát cười, âu yếm nhìn Cúc:
- Cúc lo cho tôi, tôi rất cảm ơn, song sự thực, việc này chưa lấy gì làm nguy hiểm cả, chứ nếu không thì tự khắc tôi phải liệu rồi.
Kỳ Phát vừa nói đến đây thì đã thấy thằng trẻ bán báo gọi người ra lấy báo. Thấy người nhà đưa vào, Kỳ Phát cười bảo tôi rằng:
- Chúng mình vội quá thành ra báo sáng nay cũng chưa kịp đọc!
Cúc đưa báo cho Kỳ Phát mà cười:
- Các ông là đàn ông nên để ý đến những tin tức thế giới nọ kia, chúng tôi đàn bà thì cũng chẳng thiết đọc lắm, nhiều khi báo có từ sớm mà mãi đến trưa, tôi mới đọc để cho dễ ngủ…
Kỳ Phát giở báo ra xem. Theo lệ thường, chàng đọc những dòng đầu đề chữ lớn về xem tin tức thế giới, những “việc Âu châu, Á Đông…” rồi giở qua trang sau, xem sơ lược tin tức Hà Nội, bỏ qua những trang phụ trương mà chàng cho là vô ích, rồi đọc đến tin tức các tỉnh… Tôi biết sau đó thì tờ báo đối với chàng không còn giá trị gì nữa vậy.
Kỳ Phát hôm nay, có lẽ không thấy có tin tức gì quan trọng, đáng chú ý nên lơ đãng toan gấp báo lại, nhưng chàng bỗng giật mình bảo:
- Lạ chưa này!
Chúng tôi cùng nhìn vào chỗ tay chàng chỉ, thì đó là mục bá cáo việc riêng, dưới có dòng chữ đen: Mất con.
Tôi lẩm nhẩm đọc:
“Tôi có đứa con giai tên là Nguyễn Ngọc Hoàn, 13 tuổi, cháu học lớp nhì trường Hàng Than, hôm kia, cháu đi học về nhưng chẳng biết lạc đâu, không thấy về nhà. Cháu mặc áo lương, tay áo có chỗ vá. Ảnh như in bên cạnh đây. Nếu ông bà nào thấy cháu đâu xin làm ơn dẫn về nhà hộ, hoặc giữ lại mà báo tin cho chúng tôi biết thì chúng tôi xin hậu tạ. Cháu ở nhà không hề bị mắng mỏ gì mà đi cũng không hề mang theo tiền bạc.
Nguyễn Văn Thắng
Số nhà 105 phố Tiền Quân Thành, Hà Nội.”
Tôi lẩm bẩm:
- Ừ nhỉ, tại sao bây giờ mất nhiều trẻ thế, hay là có bọn mẹ mìn.
Kỳ Phát lườm tôi, rồi lẩm bẩm:
- Trí khôn anh chỉ có đến thế thôi ư?
Và không nói thêm gì nữa, chàng kéo tay tôi bước ra ngoài, chỉ kịp vội bảo Cúc:
- Cúc không sợ hãi việc gì cả. Bây giờ thì tôi hy vọng sẽ ra manh mối rồi.
Cúc ngần ngại nói:
- Tôi chắc không sao hết lo được khi Hoàn vẫn chưa tìm được về đây!
Kỳ Phát nói:
- Mọi lần thì tôi có thể hứa chắc được hôm nào thành công, nhưng lần này, tôi chỉ có thể nói với Cúc rằng sớm muộn, tôi cũng tìm được Hoàn và tính mệnh Hoàn không hề gì cả.
Cúc như yên lòng được ít nhiều, gật đầu:
- Vâng, thế thì tôi tin cậy ở anh… Anh hãy đi ngay cho được việc.
Tôi nhắc Kỳ Phát:
- À, nhưng còn khẩu súng lục…
Chẳng để cho tôi nói hết câu, Kỳ Phát thúc cho tôi một khuỷu tay vào cạnh sườn làm cho tôi đau nhói, không còn nói hết được nữa.