Kỳ Phát Giết Người

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 29 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
6

❊ ❊ ❊

DÒNG MÁU TRÊN CẦU THANG

Tiếng chuông điện thoại kêu réo. Thằng xe và thằng bếp đương ngồi khểnh tán chuyện vì rỗi rãi ông chủ không ăn cơm nhà, vội vàng đứng dậy.

Thằng bếp bảo:

- Chắc ông còn đương dở thay quần áo đi ăn tiệc, nên không trả lời tê-lê-phôn, anh chạy ra nghe đi!

Thằng xe gật đầu:

- Chắc lại ông Tham Cảnh hỏi ông chủ đã đi chưa chứ gì!

Tiếng chuông điện thoại vừa ngừng lại réo vang. Thằng xe không dám chậm trễ nữa, vội vàng chạy lên. Nó đoán quả đúng, sau khi trả lời rằng ông chủ đương sửa soạn, thì ông Tham Cảnh ở đầu dây đằng kia bảo: “Anh vào thưa với ông chủ rằng nhanh lên nhé, chúng tôi hiện đã đang đợi ở nhà hàng Joseph rồi.”

Thằng xe gác ống nghe, rồi đi về phía buồng ngủ. Nó hơi ngạc nhiên vì thường ông chủ vẫn rất đúng hẹn, sao hôm nay lại chậm chạp như vậy. Nó lẩm bẩm lúc rồi bắt đầu trèo lên chiếc cầu thang gạch: “Chắc vì bị anh Hoàn quấy rầy, nên ông mất thời giờ như thế.”

Nhưng thằng xe chưa trèo lên được ba bậc đã ngạc nhiên dừng lại. Nó thấy chân giẫm phải một cái gì dinh dính… Thấy một dòng nước chảy từ trên cửa buồng ngủ xuống, thằng xe lẩm bẩm:

- Quái, không biết ông cụ đánh đổ nước gì thế này!

Vừa nói nó vừa giơ chân lên xem… Ánh đèn điện ở ngoài phố, qua một khu vườn nhỏ còn đủ cho nó nhận ra cái nước dinh dính ở chân mầu đỏ thẫm, như mầu máu!

Hoảng hốt nó kêu lên:

- Ông ơi! Ông ơi!

Rồi lại tiếp luôn:

- Anh bếp! Anh bếp! Nhanh lên!

Thằng bếp vội vàng chạy ra, miệng hỏi tíu tít:

- Cái gì đấy? Cái gì đấy?

Thằng xe lúc này đã sợ quá, rủn chân không bước được, chỉ bảo thằng bếp rằng:

- Anh thử lên buồng ông chủ xem sao lại có dòng máu chảy loang xuống cầu thang thế này!

Thằng bếp mạnh bạo hơn, bước vội lên và vẫn nhớ theo lệ thường, dừng chân đứng gõ cửa buồng ngủ. Không có ai trả lời, mà bên trong đèn vẫn sáng, nó thử cầm xoay nắm cửa thì thấy không khóa, nên đẩy vào! Ánh sáng đèn trong phòng toả ra, làm đỏ tươi dòng máu chảy ở cầu thang, cũng như cho ta thấy sắc mặt xanh nhợt của thằng xe, hai đầu gối đương run bần bật! Cả thằng bếp cũng không hơn gì, vì nó đã trông thấy rõ cảnh tượng rùng rợn ở trong phòng: ông Ký Hồng ngồi gục đầu vào một chiếc bàn viết nhỏ, sau lưng, một lưỡi dao găm cắm ngập đến gần tận chuôi. Từ chỗ bị thương chảy ra một dòng máu thấm đẫm áo, loang ra mặt đất rồi theo mạn dốc mà chảy ra phía cửa. Trong buồng, mọi đồ đạc vẫn y nguyên, ngọn đèn để bàn vẫn cháy, trước mặt ông Ký còn gói thuốc lá. Trên chiếc gạt tàn còn gác một điếu thuốc hút dở nhưng tắt tự bao giờ.

Thằng bếp hoảng sợ, vội bảo thằng xe gọi dây thép nói cho sở Liêm phóng biết, nhưng thằng này mặt tái nhợt không còn hột máu, không sao mà bước chân đi được. Thằng bếp phải dìu bạn xuống rồi quay máy báo tin cho các nhà chuyên trách biết.

Chỉ 5 phút sau, nhân viên nhà Liêm phóng đã có mặt tại chỗ, trong số đó có viên thanh tra Trúc Tâm.

Cuộc khám xét cũng giống như mọi vụ thường, nghĩa là cũng chụp ảnh chỗ người thiệt mạng nằm, giữ gìn những vật thường cầm đến để lấy vết tay, như quả nắm cửa, chìa khóa, nhất là chuôi chiếc dao găm. Trúc Tâm lại cẩn thận lấy cả vết giầy dưới đất nữa.

Xét khắp cả trong phòng, Trúc Tâm không thấy có dấu vết gì là cuộc vật lộn, chống cự, và liên lạc với lời thầy thuốc khám nghiệm thi thể nói người thiệt mạng bị vết thương trúng tim nên chết ngay tức khắc, Trúc Tâm đoán chắc ông Ký Hồng đã bị hung phạm đâm trong lúc bất ngờ, giữa khi ông ngồi suy nghĩ vẩn vơ trong phòng ngủ, lưng quay ra phía cửa… Trúc Tâm đoán ông Ký đang ngồi suy nghĩ là vì trước mặt ông không hề có sách vở, hoặc giấy bút gì cả để đoán ông đương đọc hay viết, vả lại gói thuốc lá và điếu thuốc cháy dở càng chứng tỏ cái giả thuyết của Trúc Tâm.

Muốn biết trong phòng có mất vật gì không, Trúc Tâm cần phải hỏi Nhung, con gái ông Ký, nhưng khốn Nhung hiện còn bị bắt cóc chưa biết ở đâu. May thay, hai tên người nhà vốn ở với ông Ký đã từ lâu, những lúc Nhung đi vắng xa hàng tháng, chúng cũng vẫn hầu hạ ông Ký được chu đáo, nên Trúc Tâm có thể tạm căn cứ vào lời khai của chúng được. Bắt lần lượt thằng xe và thằng bếp vào trong phòng ngủ xem xét một lượt, rồi hỏi riêng rẽ từng đứa, cả hai đều khai giống nhau, nghĩa là trong phòng ngủ không hề mất qua một vật gì cả.

Trúc Tâm nghĩ ngợi rồi lẩm bẩm:

- Hay là ông Ký Hồng bị kẻ thù giết?

Chưa căn cứ vào đâu mà dám chắc, Trúc Tâm xem xét tử thi kẻ bất hạnh lại một lần nữa, vì chàng vẫn e rằng con mắt khoa học của viên thầy thuốc vẫn có thể quên sót không bằng con mắt trinh thám của mình! Nhưng Trúc Tâm cũng không thấy có gì khả nghi cả. Lục lọi đến các túi, Trúc Tâm thấy trong ví có vừa giấy lớn giấy con, hơn một trăm bạc, một số tiền như thế đối với một người giầu có như Ký Hồng cũng không có gì là lạ. Có điều Trúc Tâm càng lưu ý đến cái giả thuyết lúc nẫy của mình. Phải, tất là một kẻ thù đã ám hại Ký Hồng, chứ nếu kẻ gian giết vì tiền bạc, tất nhiên việc thứ nhất của hắn là chiếm lấy chiếc ví kia…

Nhưng đột nhiên, Trúc Tâm lấy làm lạ rằng trong túi ông Ký Hồng, cũng như ở đầu giường, trong ngăn kéo, không thấy có một chiếc chìa khóa nào cả, mà hỏi lại người nhà thì chúng đều nói ông Ký bao giờ trong túi cũng có một chùm chìa khóa gồm có những chìa khóa ngăn kéo làm việc, chìa khóa tủ, và chìa khóa két. Còn chiếc chìa khóa buồng ngủ và buồng ăn, buồng làm việc đều buộc làm một.

Chìa khóa két, ba tiếng này như một tia sáng chói lòa trước mắt Trúc Tâm. Để những nhân viên phụ việc ghi chép những điều cần biết để làm biên bản, Trúc Tâm đi cùng thằng xe xuống dưới buồng làm việc. Thử đẩy cửa thấy khóa, Trúc Tâm hỏi:

- Thế chìa khóa buồng này đâu?

Thằng xe thưa:

- Lúc nẫy con đã thưa với ông rằng cả ba chìa khóa buồng ngủ, buồng ăn và buồng khách, đều buộc làm một và do ông con giữ!

- Thế nghĩa là lúc nào cũng chính tay ông Ký mở cửa và khóa cửa các buồng ư?

Thằng xe lắc đầu:

- Thưa ông không, mỗi buồng đều có hai chìa, một chìa ông con giữ và một chìa anh bếp giữ. Chính anh bếp vẫn vào xếp dọn các phòng và quét tước, nhưng ông con cũng giữ chìa khóa là vì muốn những lúc anh bếp bận hoặc đi chợ, ông con không phải đợi lấy chìa khóa!

Rồi tên xe nhanh nhảu nói:

- Thưa ông, để con bảo anh bếp lên mở cửa!

Trúc Tâm gật đầu, nhưng vội gọi giật lại mà bảo:

- Anh đứng đấy tôi hỏi mấy điều đã! Việc ông Ký bị giết, anh có nghi cho ai không?

Thằng xe lắc đầu:

- Thưa ông không.

- Anh có biết ai là kẻ thù của ông Ký không?

- Thưa ông, chủ con ít giao thiệp, chỉ có mấy người bạn thì đều là thân thiết cả. Bạn sơ thì rất hiếm, mà con cũng không nghe thấy nói có ai là kẻ thù cả!

Trúc Tâm nghĩ ngợi một lát rồi nói:

- Anh có nghi ngờ gì thằng bếp không?

Thằng xe lắc đầu:

- Thưa ông, không, suốt từ lúc ông con có khách cho đến tối, lúc nào con cũng ở cạnh anh bếp vì hôm nay rỗi rãi, con cũng theo anh ấy đi chợ chơi. Vả lại, anh bếp ở với ông chủ con lâu lắm rồi, chắc phải trung thành lắm nên ông chủ mới tin cậy thế!

Trúc Tâm hỏi:

- Anh vừa nói ông chủ có khách, vậy khách nào thế?

- Thưa ông, đó là cậu Hoàn, con nghe nói hình như là người định lấy cô Nhung…

Trúc Tâm gật đầu:

- Thôi, được rồi, anh hãy đi tìm anh bếp lên đây!

Một lát sau, tên bếp lấy khóa mở cửa buồng. Trúc Tâm hỏi:

- Chùm chìa khóa này anh vẫn thường treo ở đâu?

- Thưa ông không, chìa khóa bao giờ con cũng giữ trong người không rời ra bao giờ cả!

Trúc Tâm không hỏi thêm gì nữa, bật đèn trong phòng lên. Đó là một phòng làm việc rộng rãi, ngoài chiếc tủ giấy má, chiếc bàn giấy rộng lớn, mấy chiếc ghế để tiếp khách, chỉ còn một chiếc két sắt kê sát góc tường mà thôi.

Trúc Tâm đứng ngắm nghía suốt trong gian phòng, rồi đến bên cạnh tủ sắt. Một linh khiếu đã như báo trước cho Trúc Tâm biết trong tủ tất phải có một sự lạ lùng… Chàng chầm chậm soi đèn bấm, nhìn kỹ lưỡng chỗ tay cầm, chỗ lỗ khóa rồi bảo người lấy vết tay cẩn thận, xong đâu đấy mới thử kéo cánh cửa sắt ra.

Nhưng cánh cửa đóng chặt.

Trúc Tâm bảo người đi tìm thợ khóa, còn mình thì cẩn thận xem xét lại gian phòng một lượt nữa. Cuộc tìm tòi hình như không đưa đến kết quả gì cho chàng nên ta thấy chàng lẩm bẩm:

- Có lẽ chính là kẻ thù hạ sát thật chăng?

Thợ khóa vẫn chưa đến, Trúc Tâm ngồi xuống ghế, rút cuốn sổ tay ghi chép mấy điều mà chàng cho là quan trọng rồi hỏi tên bếp rằng:

- Anh đến ở với ông Ký Hồng lâu lắm rồi phải không?

Tên bếp gật đầu, trả lời:

- Thưa ông, vâng, con còn chỉ kém mấy tháng nữa thì ở hầu ông con vừa đúng được 9 năm.

Trúc Tâm tiếp:

- Thế tất anh phải biết những kẻ thù của ông Ký là ai?

Tên bếp có vẻ nghĩ ngợi một lát, lắc đầu, đáp:

- Thưa ông, con chắc những người ghét ông con thì hẳn cũng có nhiều, vì ai mà tránh được, nhưng có kẻ thù đến mưu hại thì con không hề biết!

- Ông Ký bị giết anh có nghi cho ai không?

- Thưa ông không!

Ngay lúc này thì người thợ khóa đến.

15 phút sau thì mở cánh cửa két ra được. Thấy tiền để ở trong két rất nhiều, Trúc Tâm lẩm bẩm:

- Chắc không phải hung phạm thi hành thủ đoạn vì tiền!

Rồi chàng quay lại hỏi tên bếp:

- Số tiền để ở trong tủ, chắc cô Nhung phải biết! Nhưng ngoài ra còn ai, ví dụ như người thư ký, kế toán biết không?

Tên bếp lắc đầu:

- Thưa ông không! Đã lâu nay không kinh doanh gì mấy, ông con không dùng đến thư ký nữa. Mà cho đến cả cô Nhung cũng khó biết trong két có bao nhiêu vì cũng thường xuất nhập luôn luôn… Nhưng con biết ông con vẫn có một quyển sổ két, để trong ngăn kéo bàn giấy kia để ghi chép mọi khoản chi tiêu, chắc cũng có ghi cả số tiền còn lại trong két!

Trúc Tâm gật đầu:

- Nếu thế thì hay lắm, để tôi xem!

Và lần này nữa, mở các khóa ngăn kéo bàn giấy, Trúc Tâm lại phải nhờ đến tay thợ khóa vì cả chùm chìa khóa của ông Ký Hồng đều không tìm thấy một chiếc nào. Mở cuốn sổ ra xem, đúng như lời tên bếp nói, Trúc Tâm thấy trong đó ông Ký có ghi đủ cả mọi khoản chi thu, cũng như số tiền hiện có trong tủ sắt. Trước khi kiểm điểm số tiền hiện có trong két, Trúc Tâm hãy xem xét các tủ, các ngăn kéo, lục đọc những giấy má, nhưng không hề thấy có gì lạ cả.

Nhưng đến lúc kiểm tiền, so với số ghi trong sổ, thì Trúc Tâm ngạc nhiên thấy két thiếu đúng 2 vạn rưỡi bạc!

” mầu tím nhạt, chẳng biết xé ở đâu ra, trên chỉ có bốn chữ đánh máy, dòng thứ nhất, chữ “chú”, dòng thứ nhì, hai chữ “đúng 12”, dòng thứ ba một chữ “tiền”… Tôi lẩm bẩm: - Nếu tìm ra được nhiều mảnh xé nhỏ của một bức thư, - ta cứ ví dụ đây
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.