MỘT CHIẾC ĐŨA,
MỘT NHÁT DAO
Thấy tôi kêu, lão già hoảng hốt đứng vụt dậy. Rồi không nói không rằng, hắn vụt chạy ra phía cầu thang xuống sân sau… Nhưng Trúc Tâm nhanh nhẹn giơ tay cản lại. Chàng không ngờ rằng lão già tuy có tuổi mà vẫn còn khỏe. Túng đường, lão giơ tay đấm thẳng vào mặt Trúc Tâm, làm cho anh chàng trong lúc vô tình bị một đòn đau, không kịp tránh.
Thế là lão già nhanh chân chạy ra gần tới cửa. Nhưng lão đã không tính đến cái can đảm vô chừng của Kỳ Phát. Chàng rún chân nhẩy lao mình tới, không kể gì đến sự nhỡ mà lão già chạy vút đi kịp thì thế nào Kỳ Phát cũng theo đà mà ngã xuống sân. Nhưng không, Kỳ Phát đã nắm được ngang lưng lão già, rồi chỉ sau ba giây vật lộn, chàng đã ôm chặt được lão già nằm dưới đất. Trong chốc lát, Trúc Tâm cũng đã lấy khóa ra, khóa lấy con người hung hãn.
Kỳ Phát giơ tay vuốt mái tóc rồi liếc nhìn Trúc Tâm, mỉm cười mà bảo:
- Chỉ một ly nữa thì nó thoát khỏi tay chúng mình! Nhưng có thế cũng hay, lão không còn hòng chối cãi tội lỗi nữa.
Giơ một chân đá thúc vào người lão già, Kỳ Phát tiếp:
- Nào, có thế nào mi phải khai thực rõ ràng thì mới mong nhẹ tội được!
Lão già nhìn một lượt, giống như một đứa trẻ bị bắt quả tang đang ăn vụng, líu tíu lạy van, chẳng đâu vào đâu cả.
Kỳ Phát kéo một chiếc ghế đẩu, ngồi trước mặt lão rồi quát:
- Thôi, ngồi dậy! Và phải lập tức trả lời rõ ràng những câu ta hỏi.
Ngoảnh lại nhìn Trúc Tâm, Kỳ Phát giục:
- Anh nên lấy giấy bút ra mà ghi chép vì những lời khai đầu tiên này sẽ giúp cho công việc anh được rất nhiều.
Rồi Kỳ Phát hỏi tiếp lão già:
- Có phải chính mi đã bắt Hoàn ở phố Tiền Quân Thành không?
Lão già sợ hãi gật đầu:
- Vâng, nhưng không phải ý tôi định bắt…
Kỳ Phát hỏi:
- Thế ai sai mi hẳn? Nói ngay!
Lão già luống cuống lắc đầu:
- Bẩm không, không có ai sai cả!
Kỳ Phát cau mặt, nhưng chỉ hỏi qua câu khác:
- Có phải chính mi đã ăn trộm đũa và chiếc đĩa cổ?
Lão già gật đầu:
- Thế đồng đảng của mi có những ai?
Lão già lắc đầu, Kỳ Phát tức giận, giậm chân quát:
- Lão này loanh quanh đến hay thôi! Có lẽ mi cho rằng những tội của mi làm chưa đủ nặng, còn muốn lừa dối pháp luật nữa chăng?
Một tiếng kẹt cửa ở dưới nhà làm cho Kỳ Phát lắng tai. Nhưng đợi một lát, không thấy gì lạ, chàng lại dịu lời mà bảo lão già rằng:
- Ta đối với lão không thù oán gì cả. Ta thấy lão mắc vòng tội lỗi lại thương hại nữa nên có ý muốn giúp đỡ lão. Vậy lão cần phải nói thực cho ta biết… Có phải chính lão đã bắt cóc cả Hoàn con bà Huyện Vinh ở Hà Đông không?
Lão già lắc đầu, chối:
- Bẩm quả oan tôi, xin thề có trời đất tôi quả không…
Kỳ Phát gạt đi:
- Thôi, lão không cần phải thề… Nhưng lão hẳn phải biết ai đã bắt Hoàn ấy?
Lão già nhíu cặp lông mày như nghĩ ngợi. Chúng tôi đều lặng lẽ hy vọng lão sẽ thốt ra tên thủ phạm thứ hai… Nhưng không, cuối cùng lão chỉ thở mạnh rồi lắc đầu:
- Không, quả thực tôi không biết!
Kỳ Phát cố nén tức giận và vẫn một giọng dịu dàng chàng tiếp:
- Thôi, được rồi, ta tin ở lão… Nhưng lão hãy kể cho ta biết cái cớ tại sao mà lão lại bắt cóc Hoàn ở phố Tiền Quân Thành?
Lão già ngần ngại như suy tính. Kỳ Phát có lẽ đã nhận thấy rằng đối với lão già này, ngọt hơn là sẵng nên cũng không giục, chỉ ung dung lấy thuốc lá ra, đưa cho chúng tôi hút, rồi vui vẻ nói rằng:
- Ta cứ để cho lão nghĩ ngợi chín chắn… Tôi biết lão là người biết điều… Lão sẽ thuật rõ cho chúng ta hiểu tại sao mà không định bắt Hoàn mà lão lại bắt đi…
Lão già quả nhiên bị trúng kế, vì thấy có người hiểu rõ tình cảnh của mình. Lão nhanh nhảu nói ngay:
- Bẩm các ông, vâng, quả thực tôi không hề có ý gì định bắt Hoàn cả, nguyên chỉ vì…
Ngay lúc này, ở dưới nhà, có tiếng trẻ con kêu thét:
- Mợ Cúc ơi, con chết mất thôi!
Kỳ Phát giật mình, kêu:
- Hoàn!
Và không chậm một phút, chàng quay ngoắt mình nhẩy bốn bậc một qua cầu thang xuống nhà dưới. Tôi và Trúc Tâm cũng vội vã chạy theo sau. Nhưng lạ chưa, ở gian dưới không hề có một ai. Kỳ Phát ngơ ngác nhìn, rồi bỗng vụt chạy ra cửa. Chúng tôi cũng ra theo. Nhưng cả ở ngoài đường nữa, cũng không có một ai hết. Nhưng Kỳ Phát vừa chạy thẳng lên được mấy bước đã túm được thằng bé con, tay cầm một tập báo. Kỳ Phát nắm chặt lấy tay nó, hỏi:
- Mày vừa nói gì?
Thằng bé lắc đầu chối:
- Không, con bán báo, có nói gì đâu?
Kỳ Phát tát trái cho nó một cái rồi sừng sộ bảo:
- Đích là mày, tao nghe rõ tiếng mày vừa kêu lúc nẫy. Muốn sống nói ngay, ai bảo mày kêu lên thế? Không nói nhanh thì về bópđồn!
Thằng bé bị Kỳ Phát dọa thế sợ hãi nhớn nhác biết không chối nổi, đành phải thú thực:
- Bẩm các ông tha cho con, lúc nẫy con bán báo tới đây thì gặp một ông cụ. Ông cho con hai hào rồi bảo kêu như thế, nói rằng để ông dọa đùa những người trên gác!
Kỳ Phát hỏi:
- Thế lão già đâu?
- Bẩm ông, ông cụ ấy dặn con xong thì đi vào trong nhà!
- Mày nói có thực không? Chắc còn giấu điều gì nữa. Nói thực thì chúng ta tha!
Thằng bé gạt nước mắt, sếu mếu thưa:
- Xin các ông thương cho… Quả thực chỉ có thế. Hai hào mới, ông cụ cho con con hãy còn bỏ vào túi áo này!
Vừa nói thằng bé vừa móc túi, lấy ra một tờ hào giấy còn mới nguyên đưa cho chúng tôi xem. Kỳ Phát biết hỏi thêm nó nữa cũng không ích gì nên buông nó ra mà bảo:
- Thôi, đi đi, từ sau đừng có tham tiền mà làm những việc dại dột như thế, kẻo có khi phải ngồi tù đấy!
Và cùng chúng tôi quay trở lại, Kỳ Phát bảo với Trúc Tâm:
- Tôi chắc là lão già kia đã lập kế lừa chúng ta đi chỗ khác rồi vào cứu đồng đảng, nhưng thực không may cho hắn, lão kia đã bị khóa tay rồi còn gì!
Trúc Tâm cũng gật gù bảo:
- Mà chiếc khóa của tôi thì không phải rằng chìa nào cũng có thể mở được, chỉ có để lên đe lấy búa ghè được thôi!
Mặc dầu chúng tôi cũng rảo bước vào nhà, rồi lên ngay trên gác. Cẩn thận hơn lần trước, chúng tôi chia ra làm hai bọn, lên hai cầu thang trong và ngoài phòng khi có sự gì bất trắc. Nhưng việc xẩy ra đã ở ngoài phạm vi xét đoán của chúng tôi. Trên gác, chúng tôi không thấy gì khác cả, lão già kia vẫn ngồi gục dựa vào tường.
Nhưng khi Phát đến bên lão, chàng hốt hoảng kêu lên rằng:
- Thôi, hỏng rồi!
Chúng tôi nâng đầu lão già lên, thấy chỉ còn là một cái xác chết. Một bàn tay sát nhân đã đâm trúng ngực lão từ bao giờ, một nhát dao ngập đến cán. Chịu thấp cơ trước mưu kế kẻ địch, Kỳ Phát bó gối ngồi xuống chiếc phản, ngẩn người. Trúc Tâm tìm lời khuyên giải:
- Anh không lo, chúng ta có con dao này và tôi sẽ bảo nhà đó lấy vết tay rất cẩn thận, thế nào mà chẳng tìm được ra tông tích thủ phạm.
Kỳ Phát lắc đầu:
- Nếu gặp những hung phạm khác thì cách tra xét thông thường có thể tìm ra manh mối được. Lão già đương đầu với chúng ta đây ghê gớm lắm. Chắc những cách thức giấu vết tích như chỗ mua dao cùng những vết tay, hắn đã thừa biết mà đề phòng cẩn thận rồi…
Tôi chợt nhìn lại chỗ bức cổ họa, thấy bức tranh vẫn y nguyên chỗ cũ, song phía dưới, đôi đũa để trên chiếc kỷ tam sơn thì đã biến đâu mất. Kỳ Phát gật đầu, bảo tôi rằng:
- Phải rồi, chắc lão già kia theo gót chúng ta từ bao giờ. Lão thấy ta đã bắt đồng phạm, sợ rằng tên này khai rõ mọi việc nên mới hạ thủ đi cho yên chuyện. Còn chiếc đũa kia thì chắc dùng được việc cho hắn nên tiện tay, hắn lấy đi!
Nhìn lên trên tường, Kỳ Phát tiếp:
- Còn bức cổ họa này…
Nhưng Kỳ Phát không nói hết, có vẻ ngẫm nghĩ, giây lâu mới quay bảo Trúc Tâm rằng:
- Thôi, công việc này, bây giờ tùy anh định liệu cho ổn thoả. Tôi chỉ mong một điều rằng anh hãy cố làm sao cho tôi chưa bị các nhà chuyên trách hỏi han gì trước khi tôi khám phá ra vụ án này!
Thấy Trúc Tâm có vẻ ngần ngại, Kỳ Phát tiếp:
- Anh không ngại, tôi chỉ muốn anh để cho tôi một hạn 5 ngày thôi…
Trúc Tâm gật đầu:
- Nếu thế thì có thể được, tôi xin đảm nhận giúp anh. Bây giờ, anh có cần đi đâu thì cứ việc đi.
Kỳ Phát nhìn quanh nhà một lượt, sau đó với tay tháo bức cổ họa xuống, cuộn lại mà bảo Trúc Tâm rằng:
- Tôi mượn vật này ít lâu vì tôi đoán bức tranh với hai vụ bắt cóc kia có liên lạc với nhau lắm.
Rồi ngoảnh lại nhìn tôi, Kỳ Phát hỏi:
- Anh có bận công việc gì lắm không, nếu rỗi rãi thì đi cùng tôi, may có giúp ích được việc gì chăng?
Và Phát lại hỏi Trúc Tâm:
- Anh có cần gì nữa không, để chúng tôi đi?
Trúc Tâm ngẫm nghĩ một lát, rồi lắc đầu:
- Không, nhưng ở đây ra, anh hãy tìm một nhà nào gần, gọi nhờ máy nói về Sở cho tôi, bảo rằng có một vụ án mạng xẩy ra, và tôi thì đã ở tại chỗ rồi!
Kỳ Phát ra khỏi cửa, thở mạnh bảo:
- Thực là không may mà cũng may! Không may là chẳng hiểu họa lai thần ám thế nào mà trong lúc bất ngờ tôi bị lão già kia đánh lừa một kế trẻ con như vậy…
- Trong lúc thảng thốt bất ngờ thì ai mà chẳng bị thế!
Kỳ Phát gật đầu:
- Tôi xưa nay không bao giờ cuống quýt đến như thế! Có điều tôi chắc là chỉ vì việc này có dây dưa đến Cúc nên khi thoáng nghe thấy như tiếng con Cúc thì tôi thành ra bối rối quá chừng…
Rồi Kỳ Phát lại tiếp:
- Nhưng cũng may là tôi cẩn thận đưa Trúc Tâm đi cùng, nếu không thì có liên can tới vụ án mạng này, tôi bao giờ gỡ ra cho xong.
- Nhưng nào mình có tội lỗi mà mình sợ.
- Vẫn hay rằng thế nhưng cũng phải đòi hỏi, khai trình và như vậy là mất thời giờ. Trong khi ấy thì thủ phạm tha hồ mà hoành hành, ta làm sao mà chống cự lại được?
Tôi ngẫm nghĩ một lát rồi nói rằng:
- Từ vụ bắt cóc đến vụ án mạng làm cho tôi càng thấy việc này mờ tối vô cùng, không hiểu rằng rồi chúng ta có thể khám phá ra được không?
Kỳ Phát cãi:
- Sao lại không?
- Anh tin cậy ở cái gì?
Kỳ Phát định nói một câu gì, sau lại thôi và bảo:
- Tôi tin ở hai điều… hai điều tôi đã hứa, một với Cúc và một với Trúc Tâm. Anh hẳn đã biết rằng khi nào tôi hứa điều gì thì tôi làm… phải được!
Giơ tay xem đồng hồ, Kỳ Phát bảo:
- Bây giờ, tôi nhờ anh một việc: anh lập tức hãy lại điều đình với bốn tờ báo hàng ngày đăng cho tôi một bài rao đại ý như thế này: Vì muốn dọn đi nơi khác cần bán ngay nhiều đồ đạc, nhất là các vật ở phòng ăn như cốc, tách, thìa đĩa và đũa! Anh nhớ nhé, muốn nói gì trước cũng được xong chữ cuối cùng phải là đũa… Nếu cần thì anh dặn thợ sắp chữ đũa to hơn chữ thường càng hay!
- Nhưng đề địa chỉ ở đâu?
- Ở nhà Cúc! Anh lại hẹn giờ nữa, tối cứ tự do đến hỏi từ 9 giờ đến 10 giờ. Cả hai chữ tự do anh cũng bảo in chữ lớn nhé! Anh đăng luôn ba ngày và đăng ở trang nhất, đắt bao nhiêu cũng được!
Tôi ngạc nhiên, hỏi lại:
- Có phải anh định lập mưu để tìm chính thủ phạm tại nhà không? Rồi anh sẽ cắt đặt người đón bắt?
Kỳ Phát nhìn tôi một cách kinh ngạc rồi bảo rằng:
- Anh nói câu ấy thực ngu dốt không biết để đâu cho hết. Một là vì anh tưởng hung phạm là hạng người dại dột như thế nào mà mong đánh lừa như vậy, hai là tôi tầm thường đến đâu mà lại chỉ nghĩ được có một kế trẻ con như thế?
Tôi cãi:
- Nhưng anh rao dử mồi lên báo để làm gì?
- Để nói thẳng cho thủ phạm biết rằng tôi muốn gọi hắn lại để điều đình một việc liên can đến chiếc đũa. Mà tôi đã nói cho hắn hiểu hắn đến không phải e ngại gì cả, tự do đến thì hắn cũng có thể đi một cách tự do, tôi không hề nhờ ai bắt bớ…
Tôi hỏi:
- Thế anh muốn điều đình cho hắn một ít tiền để hắn trả Hoàn vì anh chỉ còn có năm ngày nữa thôi… Kể như thế cũng phải…
Kỳ Phát không để tôi nói hết câu, đẩy bắn tôi về phía trước mà bảo:
- Anh thực khinh thường tôi vô cùng! Tôi sẽ điều đình thế nào thì rồi anh cũng biết. Nói chuyện trước với anh bây giờ thì tôi không sao chịu được. Thôi, bây giờ, anh hãy cứ làm theo đúng lời tôi dặn.
Tôi hỏi:
- Nhưng sau đây tôi sẽ tìm anh ở đâu?
Kỳ Phát nghĩ ngợi một lát rồi nói rằng:
- Ngày hôm nay và ngày mai anh muốn đi làm công việc gì của anh tùy ý. Nhưng tối mai anh hãy lại nhà Cúc tìm tôi.