ÔNG GIÀ XEM TƯỚNG SỐ
Đứng đợi chuyến ô tô ra Hà Nội, Kỳ Phát chỉ luôn mồm nhắc đi, nhắc lại:
- Thậm ngu, thậm ngu!
Để cho Kỳ Phát nhắc đã chán miệng, tôi mới hỏi:
- Tôi đã nghĩ kỹ nhưng vẫn chưa hiểu rằng anh bảo tôi ngu về cái gì đấy?
Kỳ Phát như nồi nước sôi mở nắp, vùng đứng lại, nắm chặt lấy hai vai tôi, xoay lại mà nói một hơi:
- Thì để tôi nói rõ cho anh biết chứ gì! Anh ngu là vì can cớ gì anh nhắc lại cho Cúc nhớ đến khẩu súng lục?
Tôi luống cuống:
- Tôi sợ anh…
Kỳ Phát lườm một cái dài, ngắt lời tôi:
- Xin lỗi anh, chứ sự thực, tôi không “khiến” anh sợ cho tôi việc gì hết, mà tôi chỉ lạy van anh đừng có làm gì cho Cúc phải sợ hãi thêm mà thôi! Anh nghĩ kỹ xem, một người mẹ mất con, trong trí óc đủ tưởng tượng ra bao nhiêu điều ghê gớm kinh sợ rồi, vậy mà còn chưa đủ sao, anh lại muốn gieo thêm vào óc họ nhiều nỗi nghi ngờ nữa?
Tôi cãi:
- Nhưng tôi nhắc thế là để anh đề phòng mọi sự nguy hiểm sẽ xẩy ra…
Kỳ Phát quắc mắt, cười nhạt:
- Thế cho nên tôi mới bảo anh ngu mà lại. Này nhé, như anh với tôi, chúng ta là người lớn, hiện còn đi đứng tự do, đường hoàng thế này, anh còn lo xẩy ra nguy hiểm thì hãy hỏi Hoàn là một đứa trẻ con yếu ớt, lại bị lọt vào tay chúng rồi, sẽ còn có thể nguy hiểm đến đâu! Cúc tuy là người đàn bà, song tôi chắc đã nghĩ đến điều ấy ngay trước anh… vì anh mãi đến bây giờ có tôi nói thì mới hiểu ra.
Và ngừng lại một lát, Kỳ Phát tiếp:
- Bây giờ, anh hẳn đã hiểu rõ cái ngu của anh ở chỗ nào rồi chứ!
Tôi im lặng, không nói gì. Nhưng ở đây, tôi muốn trả lời người bạn nóng nẩy ấy! Kỳ Phát, Kỳ Phát, anh bảo tôi ngu vì đã làm cho Cúc của anh phải lo sợ, nhưng anh đã quên rằng chính tôi đương lo sợ vì anh… Trong bao lần đi dò xét cùng anh, tôi đã từng vững tâm trước nhiều cuộc hiểm nguy nhưng lần này, màn đêm mờ tối dầy đặc làm sao vì chính anh cũng đã chẳng dám hẹn ngày thành công với Cúc. Vậy thì dù chịu tiếng ngu chăng nữa tôi cũng cam lòng, khi mà tôi không dám chối rằng tôi quý mến anh và có nhiều khi thương nữa, coi anh như một người ruột thịt của tôi!
Chúng tôi bảo xe đỗ xuống khi chưa tới dốc Hàng Than, Kỳ Phát im lặng từ lúc bắt đầu lên xe ô tô ra Hà Nội cho tới đây, bây giờ mới bảo tôi:
- Chúng ta bảo xe đỗ đây, chứ không tự nhiên hai người ghé xe vào nhà ông Thắng thì chỉ làm cho ông ấy luống cuống thôi… Với những người đương có việc bối rối thì dù một cái gì cỏn con cũng có thể làm cho họ thành nao lòng được!
Thấy tôi không trả lời, Kỳ Phát ghé sát mặt tôi, nhìn rồi cười mà bảo:
- Anh giận tôi vì những câu nói “không đâu” của tôi lúc nẫy phải không?
Tôi cũng bật cười:
- Thế mới biết chính anh ngu hơn tôi thì có, vì mười mấy năm chơi với nhau, anh có thấy tôi giận anh bao giờ đâu!
Kỳ Phát cười gật đầu:
- Thôi thế là hòa nhé, song có điều, vào nhà ông Thắng, anh phải liệu giữ mồm, giữ miệng, đừng có nói lỡ ra điều gì nhé! Mà quên tôi chưa dặn anh không có nói năng gì đến chuyện Cúc cũng bị mất con nhé!
Tôi gật đầu, hiểu ý. Một lát sau, chúng tôi đã rẽ xuống phố Tiền Quân Thành, đi qua mấy dãy nhà nhỏ rồi mới tới số nhà mình định tìm. Đó là một gian nhà hai tầng trong ngoài cũng không lấy gì làm sang trọng lắm nhưng cũng có vẻ sung túc.
Kỳ Phát gõ cửa nhưng mãi không thấy ai ra, nên thử đẩy cửa vào xem thì cửa chỉ khép. Một đứa con gái nhỏ chừng 6, 7 tuổi ngồi trên tấm phản, ngơ ngác nhìn chúng tôi. Kỳ Phát hỏi:
- Ông Thắng có nhà không em?
Con bé chỉ gật đầu, rồi chạy vào nhà trong, trong khi ấy Kỳ Phát nhìn quanh quẩn mà bảo khẽ tôi rằng:
- Nhà này thì chỉ đủ ăn, chứ không giầu, vậy chắc chắn không phải là tụi bắt người để đòi tiền chuộc!
Ngay lúc này, trong nhà có một người đàn bà tuổi trạc 35, ra chào chúng tôi, rồi hỏi:
- Hai ông hỏi gì ạ?
- Thưa, chúng tôi muốn gặp ông Thắng!
- Nhà tôi vừa đi vắng rồi ạ, có lẽ lát nữa mới về!
Kỳ Phát ngoảnh nhìn tôi, rồi bảo:
- Hay là chúng ta đi quanh, lát nữa hãy trở lại!
Nhưng người đàn bà lưỡng lự một lát, sau đánh bạo hỏi:
- Tôi hỏi thế này khí không phải, chẳng hay hai ông tìm nhà tôi có việc gì, hay là…
Khốn nạn, có lẽ người đàn bà này trong khi đau khổ không còn có thể ngờ rằng một bài đăng báo kia lại có hiệu quả nhanh chóng đến thế được. Kỳ Phát cũng biết thế nên nói ngay, cốt để tránh một sự mừng hụt chẳng hay gì:
- Thưa bà, vâng, chúng tôi lại là vì việc cậu Hoàn. Chúng tôi hiện cũng chưa biết ở đâu nữa, song cần phải hỏi han lại kỹ người nhà một lượt thì mới có thể đi tìm giúp bà được!
Thấy nói thế, người đàn bà kia thở dài rồi mời Phát và tôi ngồi, sau đó gọi đứa ở đun nước… Kỳ Phát lưỡng lự, sau nói:
- Hay là xin phép bà để chốc nữa, chúng tôi lại?
Người đàn bà giữ chúng tôi lại:
- Hai ông đợi chỉ một chốc là nhà tôi về ngay… Nghe lời bà con khuyên hãy làm sớ lại kêu ở đền Quan Thánh, nhà tôi cũng chiều tôi mà sắm sửa vàng hương đi lễ, chắc về ngay bây giờ!
Thấy Kỳ Phát mỉm cười, người đàn bà vội nói:
- Đáng lẽ việc lễ bái kêu cầu là của đàn bà nhưng tôi bây giờ như không còn có thần trí nữa, lắm lúc đương đi mà quên khuấy ngay không hiểu mình đương định đi đâu nữa!
Tôi hỏi:
- Vậy cậu Hoàn là con trai cả bà?
- Vâng, thưa ông, chúng tôi hiếm hoi lắm, chỉ được mỗi một mình nó…
Và chỉ con bé lúc nẫy ngồi trên ghế nhựa, người đàn bà tiếp:
- Kia là con bé cháu gọi bằng cô.
Rồi nóng nẩy muốn biết tin tức của con, người đàn bà lại hỏi luôn:
- Chúng tôi đoán chắc ít nhất hai ông cũng đã biết ít nhiều tin tức về thằng cháu?
Kỳ Phát lắc đầu trả lời:
- Những điều chúng tôi biết, sẽ xin nói để bà hiểu ngay bây giờ, nhưng chúng tôi muốn hỏi thêm bà vài điều nữa đã! Cậu cả nhà ta ngoài tên Hoàn, còn có tên gì khác nữa không?
Người đàn bà ngạc nhiên lắc đầu:
- Không ạ, cháu chỉ có mỗi tên là Hoàn, Nguyễn Ngọc Hoàn!
Thấy Kỳ Phát rút cuốn sổ tay ra ghi chép, người đàn bà như ngờ vực, sau cùng đánh bạo hỏi:
- Tôi hỏi thế này khí không phải, chắc hai ông là người của Sở Mật thám?
Kỳ Phát cười:
- Thưa không ạ!
Người đàn bà như chợt nghĩ ra, reo to:
- Thôi, tôi hiểu rồi, hai ông là người nhà báo, hôm qua cũng đã có hai ông nữa lại đây hỏi rồi.
Kỳ Phát lắc đầu nhưng lúng túng, không biết nói làm sao cho thiếu phụ hiểu được mình là ai thì may sao, một chiếc xe xịch đỗ, ngoài cửa bước vào một người đàn ông to béo, tuổi chừng bốn mươi trở lại.
Người đàn bà vui vẻ bảo chúng tôi:
- May quá nhà tôi đã về!
Rồi lại giới thiệu luôn:
- Hai ông này là nhà báo, đến nói chuyện về việc tìm giúp thằng Hoàn!
Người đàn ông vui vẻ chào chúng tôi rồi nói:
- Thế thì thực may mắn quá, dạ, thưa hai ông làm ở nhà báo nào ạ?
Kỳ Phát vội lắc đầu:
- Thưa không phải ạ. Chúng tôi lại đây muốn hỏi ông về việc cậu Hoàn bị lạc để tiện việc tìm tòi tra xét của chúng tôi.
Sợ người đàn ông mà tôi biết là ông Nguyễn Văn Thắng lầm tưởng Kỳ Phát là nhân viên ở Sở Liêm phóng chăng nên tôi vội vàng giới thiệu:
- Chúng tôi quên chưa giới thiệu đây là ông Kỳ Phát, trước đã tra xét ra vụ…
Ông Thắng không để cho tôi nói hết lời, rối rít mừng rỡ bảo vợ:
- Trời ơi, may quá, vậy ra là ông Kỳ Phát mà tôi vẫn luôn mồm bảo bà nó rằng tiếc không biết nhà, chứ cầu cứu đến ông Kỳ Phát thì thế nào cũng tìm ra được thằng Hoàn!
Và quay lại phía chúng tôi, ông Thắng nói tiếp:
- Ông không cần phải nói thêm gì nữa, vì ông Kỳ Phát thì tôi biết lắm, nghĩa là đã thường nghe danh ở trên các báo… Nhưng chẳng hay tại sao ông lại biết mà đến tận đây giúp chúng tôi?
Kỳ Phát cười:
- Thì cũng chỉ nhờ xem báo mà tôi biết được tin cậu Hoàn bị lạc…
Ông Thắng nhìn chúng tôi bằng con mắt nghi ngờ, rồi có lẽ nghĩ thầm rằng: những người này thường đọc báo tìm những việc mà tra xét, hẳn không bao giờ giúp không cho ai, nên vội nói:
- Thưa hai ông, xin hai ông cứ cố giúp tìm cho chúng tôi được thấy mặt thằng cháu thì sau này dù chúng tôi thanh bạch thực, xong cũng không dám vô ơn…
Kỳ Phát cười, lắc đầu:
- Xin ông đừng ngại chi điều ấy, chúng tôi xin nói ngay để ông biết rằng chúng tôi mỗi người đều có nghề nghiệp riêng cả, mà việc đi tìm tòi, tra xét này chỉ là việc chơi, giải trí, không dám lấy của ai một đồng xu nào bao giờ cả.
Rồi Kỳ Phát lại tiếp luôn:
- Lúc nẫy, chúng tôi vừa hỏi bà rằng cậu ấy có phải là Nguyễn Ngọc Hoàn không, và chỉ có nguyên cậu là con trai thôi, không còn một người con nào khác nữa không?
Vừa nói, Kỳ Phát vừa chăm chú nhìn ông Thắng, xong ông này thực thà gật đầu nói rằng:
- Vâng, đúng thế. Nhưng tại sao ông lại hỏi câu ấy, hay là ông đã biết tin tức thằng cháu hiện ở đâu?
Kỳ Phát lắc đầu:
- Thưa ông, không, nhưng tôi mong rằng rồi đây, chúng tôi sẽ tìm ra được ít nhiều manh mối. Hiện giờ, chỉ mong ông cho biết thêm một vài điều nữa để tiện cho việc tra xét của chúng tôi. Xin ông trước hết hãy làm ơn kể lại rõ ràng những việc đã xẩy ra trong hôm cậu Hoàn bị lạc.
Ông Thắng gật đầu nói rằng:
- Cái đó thì dễ dàng lắm, vì câu chuyện không có gì lạ cả, thằng cháu buổi tối đi xem chiếu bóng, sáng hôm sau dậy muộn cho nên đi học phải vội vàng. Đến lúc tan học, mà mãi vẫn chưa thấy cháu về, tôi đoán là bị thầy giáo phạt ở lại vì đến trễ nên yên trí cứ ăn cơm… Nhưng mãi đến chiều cũng không thấy cháu về, tôi mới hoảng hốt đi trình cẩm và rồi sau ra Hà Nội thuê đăng báo…
Kỳ Phát có vẻ nghĩ ngợi, lâu lâu mới hỏi:
- Thế trước hôm Hoàn bị lạc, có sự gì lạ, hoặc hơi khác thường thôi, xẩy ra ở nhà này không?
Ông Thắng ngạc nhiên nhìn hết Kỳ Phát rồi lại nhìn vợ, cuối cùng thì lắc đầu mà nói rằng:
- Thưa không, chẳng dám giấu gì các ông, nhà chúng tôi thanh bạch lắm, vả lại bị mấy hồi xúi ông bà tôi mất đi rồi, thì tôi cũng chán nản chẳng muốn làm ăn hoạt động gì cả. May mà ở nhà quê cũng còn được ít vườn cho thuê và cho cấy rẽ, nên nguyên những hoa mầu cũng đủ việc chi dùng trong nhà…
Kỳ Phát hỏi:
- Có lẽ ông cũng ít giao thiệp? Ít bạn bè?
Bà Thắng đỡ lời chồng, bảo chúng tôi:
- Nhà tôi không hay đi đâu cả, vả bạn bè cũng ít, có dăm ba người thân nhưng đường phố Hà Nội xa lắm, chúng tôi lại ở chỗ khuất nẻo nên người ta cũng ngại mà rất ít khi đến chơi… Nhà tôi thì không biết chơi bời gì, nên ngoài những người thân và bạn cũ thì không có bạn chơi nào cả.
Kỳ Phát lặng lẽ giây lát rồi bỗng đột nhiên hỏi rằng:
- Cậu Hoàn tuổi Tỵ phải không nhỉ?
Hai vợ chồng ông Thắng cùng ngạc nhiên hỏi lại:
- Vâng cháu tuổi Tỵ, nhưng tại sao mà ông lại biết?
Kỳ Phát cười:
- Ông bà đăng báo nói cậu ấy 13 tuổi thì năm nay chẳng phải là tuổi Tỵ là gì?
Nhưng bà Thắng đã thở dài mà nói rằng:
- Ông nhắc đến tuổi Annam, tôi mới sực nhớ thực là không thể tin tướng số được. Nửa tháng trước đây, có một ông thầy đi qua đây vào chào xem tướng số, tôi nhân ngồi buồn, mới bảo ngồi hỏi chơi, rồi nhờ tính hộ lá số tử vi cho ông cháu, kể ra thì cũng có nhiều câu đúng!
Nóng nẩy, Kỳ Phát hỏi:
- Rồi bà cũng có nhờ đoán số cho cả cậu Hoàn nữa chứ?
- Vâng, cứ như lời ông thầy nói thì cháu nó về sau này khá lắm, làm nên thế nọ, thế kia, vậy mà bây giờ lạc đi rồi, chúng tôi chỉ mong cha mẹ được gặp con cũng đã là khó rồi!
Kỳ Phát như suy tính điều gì, một lát mới hỏi rằng:
- Bà vừa nói, đó là ông thầy xem số tử vi, chứ không phải xem tướng có phải không ạ?
Bà Thắng lắc đầu:
- Cả số tử vi mà cả tướng nữa, vì ông thầy hỏi thăm cháu đi đâu không có nhà, khi thấy nói sắp học về rồi thì ngồi nán lại, bảo để xem tướng cho cẩn thận hơn…
- Thế ông thầy sau khi xem tướng cũng nhận rằng số tử vi đúng thế chứ?
- Vâng, thế nghĩa là cả tử vi cùng tướng đều sai hết cả, không thể tin được!
Kỳ Phát gật đầu:
- Vâng, đối với chúng tôi thì đó là những môn khoa học huyền bí hiện đương trong thời kỳ chiêm nghiệm… Tôi có quen biết một ông già giỏi về mấy khoa ấy lắm, ông ấy vẫn thường đi đó đây xem để làm phúc thôi, chứ tiền nong thì không cần lắm!
Bà Thắng gật đầu:
- Vâng, cái ông thầy số xem hôm ấy cũng nói thế, mà có lẽ thực vì lúc tôi đặt quẻ một hào, nhờ xem cho ông nó sau hỏi lan ra đến số của thằng cháu, đợi cả xem tướng cho nó mà ông ấy cũng không đòi thêm đồng nào nữa!
Kỳ Phát vui vẻ nói:
- Hay là lại đúng ông bạn của tôi rồi? Có phải ông ấy đeo kính đen không?
Bà Thắng quay lại hỏi chồng:
- Này ông nó, có phải ông ấy không đeo kính đen không nhỉ?
Ông Thắng gật đầu:
- Không, ngay lúc đi đường cũng không đeo gì hết!
Kỳ Phát lưỡng lự nói:
- Hay là không phải hắn chăng? Ông bạn tôi thì già, không có râu, và lưng đi gù gù.
Bà Thắng cười:
- Nếu thế thì không phải rồi, ông thầy tướng này cũng già song có để râu lơ phơ, mà người đi thẳng, không gù chút nào hết!
Kỳ Phát quay lại phía tôi mỉm cười nói rằng:
- Có thế chứ lại, ông bạn của chúng ta xem đúng lắm cơ, nguyên một cái nói sai thế tôi cũng đã ngờ rồi…
Ngừng lại một lát Kỳ Phát tiếp:
- Nhưng cũng chưa biết chừng mà ông thầy ấy đoán đúng, vì cậu Hoàn lạc đi, mà tôi hy vọng tìm thấy… may mắn tìm được thực thì biết đâu sau chẳng làm nên theo như lời thầy đoán!
Vợ chồng ông Thắng đều khẩn khoản nói:
- Trăm sự vợ chồng tôi đều trông cậy ở ông, chúng tôi mới được mỗi một mình nó, nếu ông tìm được về thực thì chẳng khác gì cho chúng tôi được sống lại vậy.
Kỳ Phát khiêm tốn thưa:
- Vâng, chúng tôi không có tài gì mà quyết đoán trước, xong xin cố hết sức mà làm việc, may ra không đến nỗi phải thất vọng chăng?
Kỳ Phát và tôi đứng lên, toan cáo từ ra về, thì bỗng ông Thắng hỏi rằng:
- Hình như lúc nẫy, ông bảo trước khi xẩy ra việc lạc thằng cháu Hoàn có gì lạ thì kể cho ông biết?
- Vâng, thưa ông, thế còn việc gì lạ nữa xin ông hãy cho chúng tôi biết ngay, vì những điều ấy sẽ giúp cho chúng tôi đi tới kết quả.
Ông Thắng lắc đầu:
- Không, không có gì lạ nữa ạ, nhưng…
- Thế sao ông còn hỏi lại chúng tôi điều ấy?
Ông Thắng liếc nhìn vợ, rồi nói:
- Nghĩa là sau khi lạc cháu, tôi thấy có một sự lạ…, hay nói cho đúng hơn chỉ là một vụ trộm thường theo như lời nhà tôi vẫn nói…
Kỳ Phát không giữ được nỗi vui mừng:
- Có vụ trộm thực à?
Và tức giận ông Thắng đã chậm chạp suýt nữa quên không kể cho mình nghe câu chuyện vô cùng quan trọng ấy, Kỳ Phát buột mồm, mắng:
- Thế mà… Thực là đồ con bò!
Nhưng biết đã trót lỡ lời, Kỳ Phát vội vàng khéo chống chế:
- Tôi thực giận… tôi quá, sao mà chậm nghĩ thế, đáng lẽ tôi phải hỏi ông xem có chuyện mất trộm không, ngay từ khi mới bước chân vào nhà này mới phải!
Ông Thắng ngạc nhiên:
- Sao ông lại biết trước rằng nhà tôi mất trộm?
Kỳ Phát gạt đi và giục:
- Cắt nghĩa ra thì dài dòng lắm, ông chỉ nên biết rằng vụ trộm đó đối với việc Hoàn lạc đi rất có quan hệ mà thôi. Ông hãy kể ngay cho chúng tôi nghe thực rành rọt đầu đuôi vụ trộm này ra làm sao?
Tuy biết Kỳ Phát nóng nghe chuyện, nhưng ông Thắng cũng chẳng quên quay lại phía vợ bảo rằng:
- Đấy nhé, bà nó cứ bảo vụ trộm ấy chẳng quan hệ gì, có nghe ông Kỳ Phát nói đấy, sự không may đến liền một lúc như vậy.
Bà Thắng nguýt chồng, rồi bảo:
- Thì ai biết được, tôi đàn bà chỉ thấy không mất mát gì thì nói rằng vụ trộm này không đáng để ý! Ông nói giỏi sao không đi tìm con về đây từ trước!
Kỳ Phát thấy hai vợ chồng sắp cãi nhau, phải vui vẻ gạt đi:
- Không, nghĩa là tôi cũng cứ nói thế, nguyên vì nghĩ rằng trong khi nhà xẩy ra việc không may thì dù việc nhỏ nào mình cũng nên để ý… Vừa rồi, bà nói rằng vụ trộm này không mất mát gì?
Bà Thắng nói:
- Thưa ông kể ra thì cũng có mất, song mất những vật không đáng kể. Nguyên nhà tôi ở chỗ này cũng trống trải lắm, nên hễ khoảng 8 giờ rưỡi là tôi chèn đóng cửa nhà ngang lại… Nhà ngang ấy ở cạnh sân, thông vào bếp. Cái tường ở phía sau lại khá thấp nên trộm ở ngoài có thể vào được dễ dàng, song vì ở trong bếp chỉ có những bát đĩa thường, nên cũng chẳng nghi ngại gì lắm!
Ông Thắng ngắt lời vợ bảo:
- Chiếc đĩa cổ ấy mà gọi là bát đĩa thường à?
Bà vợ chỉ lườm chồng, rồi nói tiếp với chúng tôi:
- Hôm ấy, vì có khách ăn, thiếu đĩa, nên tôi có lấy thêm chiếc đĩa cổ ở nhà trên xuống, rồi lúc rửa bát, đứa ở lại nhãng quên không mang lên ngay, cũng úp vào chạn. Thì ngay đêm ấy xẩy ra vụ trộm. Mà chắc chúng rình mò đã lâu, tưởng có thể lấy được nhiều, không ngờ cửa nhà ngang lại chắc chắn quá, không cậy được, nên đành chỉ lấy có mấy đôi đũa và chiếc đĩa cổ thôi!
Ông Thắng cũng nói:
- Tôi chắc là trộm vặt vì không có gan lấy hết, chỉ vội vàng vớ được cái gì thì lấy cái ấy thôi!
Bà Thắng nói:
- Tôi thì đoán chắc lúc ấy nhà trên có ai ho hắng gì, trộm tưởng người nhà thức dậy nên vội vàng tháo ngay, chứ dù là trộm vặt cũng không có lẽ lấy mấy chiếc đũa!
Kỳ Phát hỏi lại:
- Trộm lấy đũa và gì nữa ạ?
Ông Thắng trả lời:
- Lục soát lại cẩn thận, thấy đúng chỉ mất có bốn đôi đũa của nhà thường vẫn ăn, với lại một chiếc đĩa cổ đáng chừng vài ba đồng bạc. Mà đũa thì là thứ đũa kền, ta làm, đúc bằng những nút chai rượu ty khi xưa… chứ có phải đũa ngà, đũa mun gì cho cam!
Kỳ Phát bảo ông Thắng đưa vào trong bếp xem xét kỹ lưỡng lại một lượt rồi bảo tôi rằng:
- Cửa nhà trên không bị nậy, thế mới lạ!
Tôi vừa toan hỏi lại thì Kỳ Phát đã liếc mắt bảo tôi im, rồi cáo từ vợ chồng ông Thắng ra về, sau khi hứa nếu có tin tức gì, sẽ lập tức lại nói cho biết ngay. Bà Thắng lấy ra tờ giấy hai chục cố nài ép để Kỳ Phát cầm tiêu vặt trong công việc này, nhưng Phát nhất định chối từ, cuối cùng muốn cho vợ chồng ông Thắng khỏi băn khoăn, Phát đành phải hứa liều chừng nào xong việc sẽ hay.