MỘT BỨC THƯ CỦA
NGƯỜI YÊU KỲ PHÁT NHƯNG
CHẲNG PHẢI LÀ BỨC THƯ TÌNH
Buổi sáng hôm sau, chúng tôi đều dậy muộn, chỉ là vì đêm trước thức khuya, chúng tôi đều thấy mệt vô cùng. Khi chúng tôi bước xuống giường thì mặt trời đã lên cao, chiếu một vệt nắng dài qua cửa sổ vào trong nhà, đến gần sát chân bàn, chỗ thằng nhỏ đương đứng sửa soạn pha cà phê.
Tôi vươn vai hỏi:
- Mấy giờ rồi nhỉ?
- Thưa cậu 8 giờ rưỡi hơn rồi!
- Thế sao mày không gọi chúng tao dậy?
- Thưa cậu, con định đợi cho nước sôi trong phích xuống gần hết thì mới đánh thức các cậu dậy xơi cà phê cho kịp!
Kỳ Phát cũng ngáp dài mà bảo tôi rằng:
- Gớm, chưa bao giờ tôi ngủ say như đêm qua, nếu không có ánh nắng chiếu vào làm chói mắt thì có lẽ không biết chừng tôi ngủ luôn một mạch cho đến lúc còi nhà hát!
Tôi cười bảo:
- Thức khuya thì ngủ mệt, có gì là lạ!
Kỳ Phát lắc đầu:
- Không phải, sao mọi khi tôi vẫn thức trắng đêm để rình mò, dò xét không thấy mệt mỏi bao giờ cơ mà…
Ngừng một lát, Kỳ Phát lại mỉm cười, nói tiếp:
- Tội chỉ ở cô Cúc… Cho hay không có gì làm mệt thần trí bằng những ý nghĩ buồn rầu.
Tôi sợ rằng buổi sáng ngày hôm nay lại bị câu chuyện không vui kia làm thành u ám nên vội vàng hỏi sang chuyện khác:
- Anh uống cà phê không, hay cho sữa thì bảo nó pha luôn ngay đi!
Kỳ Phát lắc đầu:
- Không, tôi uống không thôi mà uống đặc để cho tỉnh.
Và liếc nhìn trên bàn, Kỳ Phát bảo thằng nhỏ:
- À, có báo và thư rồi kia à, mày đưa đây cho tao!
Thằng nhỏ đưa tập thư và hai tờ báo cho Kỳ Phát. Nhìn qua những dòng chữ đề trên bì ba bức thư, Kỳ Phát bảo:
- Ba cái thư của tôi cả! Đây, báo đây, anh đọc.
Và sau khi đưa báo cho tôi, Kỳ Phát bóc dần từng phong bì thư ra. Có lẽ hai bức thư đầu tiên không có gì quan trọng nên sau khi liếc nhanh qua, Kỳ Phát chép miệng chán nản rồi bỏ thư xuống cạnh giường. Nhưng đến bức thư thứ ba thì vừa mới đọc mấy dòng đầu, tôi đã thấy Kỳ Phát vội vàng lật xem mặt sau để tìm tên ký rồi kêu to bảo tôi:
- Cúc, Cúc anh ạ!
Tôi cũng ngạc nhiên:
- Cái gì? Thư của Cúc à?
Kỳ Phát không trả lời câu hỏi của tôi, chăm chú đọc thư, rồi sau khi xem hết, đọc lại một lần nữa, sau cùng thì rút vội chiếc khăn, lau qua mặt, vớ lấy đôi giầy, vừa xỏ vào chân vừa bảo tôi rằng:
- Anh sửa soạn mặc quần áo ngay đi thôi!
Tôi hỏi lại:
- Nhưng đi đâu cơ chứ?
Kỳ Phát gắt:
- Thì cứ hãy mặc quần áo đã nào!
Tôi vừa vươn vai, vừa nói:
- Thì việc gì cũng hãy rửa mặt mũi, uống cà phê xong xuôi đã, rồi muốn đi đâu hãy hay!
Kỳ Phát nghe tôi nói, lườm một cái dài mà tôi thấy chứa chấp không biết bao nhiêu là tức giận, rồi chẳng nói thêm nửa lời, lẳng lặng mặc quần áo trong hai phút, chải đầu trong 30 giây, rồi một phút sau đã khoác áo, mở cửa bước ra khỏi nhà.
Trông thái độ Kỳ Phát, tôi biết gọi chàng lại lúc bấy giờ cũng là vô ích. Nhưng tôi chợt trông thấy lá thư, lá thư mà Kỳ Phát bảo là của Cúc, nên cầm lên đọc.
Đó là lá thư viết vào giấy mầu xanh nhạt, kiểu sang, nhưng nét chữ thì xấu xí tỏ rõ là một người chưa từng theo học được bao lâu:
“Ông Kỳ Phát,
Tôi chắc ông không nhận được ra chữ viết lá thư này là của ai, mặc dầu kẻ ký tên dưới đây với ông vốn là chỗ quen biết cũ. Và tôi biết ngay bây giờ ông cũng vẫn nhớ đến tôi vì cứ như buổi gặp ở Gôđa dạo trước thì thoáng trông, ông đã nhận được ra tôi ngay.
Mà chắc ông cũng không ngờ rằng sau đó một tháng, nhà tôi bị bệnh đau gan mà từ trần, tôi và thằng cháu Hoàn phải về Hà Đông ở. Xin ông hãy khoan đừng tỏ lời chia buồn cùng tôi vội. Tôi hiện thời còn có việc đau khổ lo lắng hơn nhiều. Đầu đuôi, kể ra đây hết thì nhiều quá, mà không rõ nữa, vậy tốt hơn hết là xin mời ông vào cho tôi được gặp, để tôi thuật rõ ông nghe…”
Đọc đến đoạn này, tôi ngừng lại mà ngẫm nghĩ:
- Lạ quá nhỉ, hay là Cúc trong lúc bơ vơ chiếc bóng, chợt cảm thấy tâm hồn trơ trọi, nghĩ đến mối tình xưa…
Nhưng tôi đã đọc tiếp đến đoạn cuối, Cúc viết:
“Dù bận việc gì, ông cũng vào ngay, vì ngoài ông là một người có tài trinh thám bực nhất nước Nam thì vị tất không có ai giúp tôi được. Nếu ông chậm vào thì không khéo tôi buồn rầu, lo sợ đến chết mất thôi…”
Tôi hối hận ngay vì đã nghi ngờ tấm lòng trong sạch của Cúc. Thực vậy, cứ đọc đoạn cuối trong bức thư này, ai mà không biết ngay rằng ở nhà Cúc vừa xẩy ra một sự kinh khủng gì, ghê gớm lắm vì nếu Kỳ Phát chậm vào thì Cúc có thể lo lắng sợ hãi đến chết được. Lúc này Cúc đương cần đến cái tài trinh thám của Kỳ Phát, chứ chẳng phải cần đến mối tình của chàng ta như trước tôi đoán vội.
Và lúc này, tôi lại hối hận ngay rằng lúc nẫy đã hỏi lôi thôi mãi làm cho Kỳ Phát tức giận không thèm đợi tôi đi cùng nữa. Nhưng nhìn dưới lá thư, tôi thấy có đề địa chỉ rõ ràng, tôi mừng thầm rằng mình đi ngay bây giờ cũng còn kịp chán, nếu có chậm chăng nữa thì cũng vào sau Kỳ Phát chừng nửa giờ thôi.
Đã quyết định, tôi lập tức đứng dậy, mặc quần áo rồi thuê xe ra Bờ Hồ định gặp tầu điện thì đi tầu, không có thì đi ô tô cũng được.
Mấy phút sau, xe tôi đã đỗ ở trước ga xe điện, tôi thoáng trông thấy chuyến tầu Hà Đông sắp chạy nên vội vàng trả tiền xe rồi đợi cho tầu qua ga thì nhẩy lên. Người đầu tiên tôi trông thấy ngồi trên tầu là Kỳ Phát. Anh chàng loay hoay hết nhìn qua cửa sổ xuống đường, lại nhìn vào phía trong tầu hình như đương nóng nẩy lắm mà không làm sao hơn được. Tôi lặng lẽ vào ngồi bên Kỳ Phát rồi hỏi:
- Kìa, tôi tưởng anh đã vào Hà Đông rồi?
Kỳ Phát cau mặt bảo:
- Tôi cần phải nói để anh biết rằng lúc này chẳng phải là lúc nên trêu ghẹo tôi!
Biết Kỳ Phát vẫn tức, tôi đành giảng hòa bảo:
- Sao mọi khi anh không nóng nẩy thế này cơ mà?
Kỳ Phát nhìn thẳng vào mặt tôi, bảo:
- Nhưng anh quên rằng bây giờ Cúc của tôi đương trong cơn nguy hiểm à?
Tôi giảng giải:
- Tôi đã đọc bức thư của Cúc viết, tôi thấy rằng Cúc vẫn bình yên ở nhà, có nguy hiểm gì đâu, họa chăng là có sự gì nguy hiểm đã xẩy ra ở ngay cạnh Cúc.
Kỳ Phát gật đầu, nói:
- Anh đoán có lý, nhưng anh không nhớ tới chỗ cứ xem lời thư kia, tôi có thể biết được, Cúc hiện đương bối rối lắm. Anh thử hỏi lại xem, Cúc viết lá thư ấy, chỉ có ý định gọi tôi vào, như vậy thì việc gì phải viết lôi thôi dài dòng thế, cứ viết mấy chữ nói cần đến tôi vì đương trong cơn nguy hiểm đã đủ rồi có phải không? Đằng này Cúc nói loanh quanh mãi, mà rút cục cũng không cho tôi được biết hơn gì cả. Điều này tôi lấy làm ngạc nhiên vì tôi biết tính Cúc ngay hồi trước vốn đã minh mẫn và gan dạ lắm.
Liếc nhìn xuống đường, rồi lại nhìn về phía người bẻ máy, Kỳ Phát chép miệng nói:
- Gớm sao tầu chạy chậm thế này, bây giờ tôi chỉ muốn có cánh để bay đến ngay với Cúc… Tôi muốn còn bao nhiêu sinh lực tài cán đem ra để che chở cho Cúc…
Tôi nghe Phát nói mà phải cố nhịn cười, vì tôi thực lần đầu mới thấy Kỳ Phát không định được thần trí như vậy. Và tôi lại nghĩ, đến một người như Kỳ Phát, xưa nay xử sự cương quyết và sáng láng như thế nào mà bây giờ cũng thành ra luống cuống chẳng hơn gì một kẻ si tình tầm thường như chúng ta thường gặp.
Nhưng khi tầu đến gần Hà Đông thì tôi chợt thấy Phát đứng dậy. Người chàng lúc này như đã hoàn toàn thay đổi.
Kỳ Phát đã trở lại bình tĩnh như thường, sửa lại chiếc ca vát, rồi bảo tôi:
- Chúng ta cần phải bình tĩnh mới được!
Kỳ Phát nói câu này, có lẽ cốt để tự kỷ ám thị thì đúng hơn là nói với tôi.
Một lát sau, Phát và tôi đã đứng trước một ngôi nhà hai tầng, rộng lớn, lối nhà Tây đồ sộ ở tỉnh nhỏ.
Kỳ Phát vừa mới bấm chuông thì đã có một vú già chạy ở một chiếc ngõ bên cạnh ra, ngơ ngác nhìn quanh, khi thấy chúng tôi thì hỏi rằng:
- Các ông hỏi gì đấy ạ?
Kỳ Phát hỏi:
- Bà Huyện có nhà không?
Nhưng vú già không trả lời mà hỏi lại:
- Ông hỏi bà Huyện nào ạ?
Tôi đỡ lời Kỳ Phát:
- Tôi muốn hỏi bà Huyện Vinh. Bà có thư gửi ra tìm chúng tôi vào…
Vú già nghe tôi nói, sắc mặt không có vẻ ngơ ngác như trước nữa nhưng bảo chúng tôi rằng:
- Vậy xin hai ông hãy đứng chờ một lát để tôi vào thưa với bà lớn đã.
Kỳ Phát hơi cau mặt, không hiểu rằng chàng tức tối vì thấy vú già quay vào đã cẩn thận khóa chiếc cổng lại, hay là vì chữ bà lớn kia.
Nhưng chỉ một lát thôi, vì Kỳ Phát đã thoáng nghe thấy phía trong có người gắt:
- Thế sao vú không mời các ông ấy vào ngay đây?
Nghe tiếng quen quen, có lẽ đã mười mấy năm qua mà không thay đổi mấy, Kỳ Phát nắm lấy tay tôi, rồi nói nhỏ nhỏ:
- Anh ạ, tôi chỉ lo đến trước mặt Cúc thì không còn đủ ý chí giữ vẻ bình tĩnh nữa.
Tôi nghe Kỳ Phát nói giọng gần như van xin năn nỉ mà thương hại anh chàng đã chôn sâu một mối tình thầm kín và hiểu ra rằng tại sao sáng nay, Kỳ Phát nhận được thư lại muốn có tôi cùng vào nhà Cúc. Chắc hẳn Phát muốn có tôi nữa thì cuộc gặp gỡ đỡ hồi hộp chăng?
Tôi chỉ kịp nói:
- Kỳ Phát, anh cần phải yên trí vì lần này anh vào đây là để cứu giúp Cúc ra khỏi cơn nguy hiểm. Nếu chính anh cũng cuống quýt thì còn làm nên việc gì nữa?
Tới đây, tôi đã thấy một người đàn bà vận toàn đồ lụa ở phía trong bước ra. Mặc dầu chẳng còn phải là một thiếu nữ ngây thơ nữa, nhưng nhìn Cúc - bà Huyện Vinh - tôi cũng vẫn thấy cái vẻ đẹp mơ hồ khi xưa còn thoảng lại.
Bà Huyện quấn tóc trần, có lẽ vội vàng ra đón khách nên đầu vẫn còn nhiều chỗ rối, hớn hở nói:
- Ông Kỳ Phát thực không phụ lòng tin cậy của tôi chút nào, tôi tưởng ít nhất thì cũng phải mai ông mới vào, không ngờ sáng nay ông đã đến rồi…
Rồi vừa mở khóa cổng, bà Huyện vừa vui vẻ nói:
- Gớm bà vú thực không biết gì, ai lại khách đứng ngoài mà đem khóa cổng như thế này?
Kỳ Phát nói:
- Thưa, không sao ạ, chắc hẳn từ khi xẩy ra việc nguy hiểm thì bọn người nhà sinh ra lo sợ nên chúng đề phòng cẩn thận!
Bà Huyện liếc nhìn Kỳ Phát mà không nói gì. Có lẽ trong óc bà cũng đương so sánh giọng nói ấy với những lời nhỏ nhẻ của chàng thiếu niên đêm Ba mươi Tết năm nào vào nhà mình ngủ trọ xem có đổi khác nhiều không…
Mấy phút sau, chúng tôi đã vào trong phòng khách, một gian phòng bầy biện toàn những đồ quý giá, tỏ rõ địa vị quan cách của chủ nhân… Kỳ Phát để ý nhìn chung quanh như cái thói quen chàng xưa nay, nhưng Phát cắn môi… Tôi đã hiểu cái cử chỉ của Phát, anh chàng si tình vừa mới thoáng trông thấy bức chân dung của ông Huyện Vinh treo trên tường, chẳng khỏi thấy động lòng ghen ghét cái người đã hưởng phúc hơn mình. Bà Huyện đã bấm chuông bảo người nhà pha nước. Nhưng Kỳ Phát gạt đi:
- Thưa, xin bà hãy nói rõ cho tôi biết ngay những việc đã xẩy ra…
Bà Huyện vội nói:
- Vâng, xin hai ông hãy thư thả uống nước đã. Trước tôi lo sợ lắm, nhưng bây giờ thấy hai ông vào đây thì tôi không còn lo ngại gì nữa rồi… để rồi tôi xin thưa chuyện hai ông rõ.
Kỳ Phát dùng mấy ngón tay gõ nhịp trên đùi. Tôi biết cử chỉ đó chứng tỏ anh chàng nóng nẩy lắm. Bỗng Phát nhìn thẳng vào bà Huyện mà đột ngột nói:
- Thưa bà, xin bà tha lỗi cho tôi… Chúng tôi vào đây hôm nay là vì nhận được bức thư của bà gửi, nhưng khi nẫy, chúng tôi thấy bà vui vẻ hớn hở như chẳng có chuyện gì xẩy ra, và bây giờ bà lịch thiệp giữ chúng tôi lại uống nước thì chúng tôi tự nhiên có ý nghĩ muốn ra khỏi nhà này ngay vì chúng tôi không có lý gì mà lại đây làm khuấy rối bà cả.
Tôi biết Kỳ Phát có tức giận lắm mới nói câu này. Tôi tưởng chừng như bà Huyện sau câu nói thẳng của Kỳ Phát sẽ phật lòng, không ngờ bà vẫn tươi cười mà hỏi lại Kỳ Phát rằng:
- Thế tại sao đến bây giờ ông vẫn còn ngồi đây?
Kỳ Phát gật gù có vẻ bằng lòng lắm, rồi nói rằng:
- Phải, câu nói ấy mới thực là câu nói tự nhiên giống hệt cô Cúc xưa kia!
Và tiếp đó, Kỳ Phát lại nghiêm luôn sắc mặt mà bảo:
- Bà hỏi tại sao chúng tôi vẫn còn ngồi ở đây ư? Đó chỉ là vì mặc dầu bề ngoài bà hớn hở chào mời như thế, cứ trông cái cười gượng gạo, và nhất là đôi mắt sâu hoắm vì thức nhiều và lo nghĩ kia, chúng tôi không lạ gì rằng bà quả nhiên đương ở trong thời kỳ nguy hiểm. Chính vì thế mà chúng tôi hãy còn ngồi lại đợi.
Kỳ Phát nói câu này mà không hề rời mắt khỏi bà Huyện, hình như muốn những lời nói của mình đi thẳng tới tim óc của người ngồi đối diện.
Quả nhiên, bà Huyện đã bị luồng nhỡn tuyến ấy khuất phục.
Bà thở dài mạnh một cái, rồi như trút bỏ bộ mặt giả dối vui vẻ kia, bà nho nhỏ nói với chúng tôi rằng:
- Xin các ông tha thứ cho tôi. Mười mấy năm sống trong bầu không khí đài các câu nệ, tôi hầu như đã bị nhiễm thói quen rồi. Nhưng có lời nói của ông Kỳ Phát - vẫn cái giọng nghiêm nghị nửa như kiêu ngạo, vẫn cái nhìn thẳng thắn nửa như khiêu khích - làm cho tôi như sống trở lại cái đời tự nhiên của tôi khi xưa, khi còn ở cùng cha tôi ở vùng Tân Đệ.
Thì ra nhờ có cách xử trí thẳng thắn của Kỳ Phát, tôi đã lại thấy người thiếu phụ ngồi trước mặt chẳng phải là vợ góa ông Huyện Vinh nữa mà chỉ là cô Cúc, cô Cúc của Kỳ Phát.