MỘT ĐÔI GIAN PHI
Do nhận thấy ông Cả có vẻ nghĩ ngợi lắm nên cũng vô cùng lo lắng. Có lẽ Do cũng chẳng lạ gì, ông Cả vốn là người thận trọng, mọi việc đều làm có phương pháp quy củ, lại rất bình tĩnh trước mọi sự hiểm nguy, nay ông phải để tâm suy xét tất chẳng phải là việc bình thường.
Do thấy nhiều lúc ông Cả như ngồi đứng không yên, đôi khi ông lại đi vòng quanh ra vườn một lượt, tưởng chừng như có tai nạn xẩy đến bất thình lình. Do biết ông Cả một lòng săn sóc Hoàn hết sức, có lẽ một người cha yêu thương con nhất mực cũng chỉ đến thế là cùng; ông phải lo lắng vì không chừng mà linh tính ông đã báo cho biết trước sẽ có một sự gì nguy hiểm cho Hoàn.
Còn nếu chỉ nguy hiểm cho ông Cả, thì điều này - Do biết chắc chắn lắm, - thì ông đã coi thường rồi, chẳng bận tâm nhiều đến như vậy.
Nhưng tại sao mà trong bữa cơm, ông Cả tuy nhiều khi chú ý dò xét từng cử chỉ của Hoàn, ông vẫn không hề nói qua tới những bông hoa lạ thấy ở trong vườn. Tuy nhiên bộ mặt âu lo của ông Cả cũng đã làm cho Hoàn chú ý. Mãi mãi Hoàn mới dám hỏi:
- Thưa anh, hình như anh trong người mệt hơn thì phải…
Ông Cả nhìn Hoàn một cách tò mò:
- Ai bảo với Hoàn thế?
- Dạ, thưa không. Nhưng em xem anh ăn như không được ngon miệng, người trông cũng mỏi mệt… Anh lại không chịu xơi thuốc, hay là để chốc nữa em đi mời ông lang?
Ông Cả mỉm cười:
- Không, tôi chỉ mệt thường thôi, và hôm nay đã thấy dễ chịu…
Hoàn tiếp:
- Xin anh thận trọng và tĩnh dưỡng cho chóng khỏe… Sáng nay, em thấy anh đi nhiều quá, mà người mới mệt.
Ông Cả lắc đầu:
- Hoàn đừng lo, tôi không sao đâu, có điều độ này tôi ngủ sớm hơn một chút, chắc chỉ vài hôm nữa là lại khỏe khoắn như thường ngay!
Rồi ông Cả nói lảng sang chuyện khác, hỏi Hoàn về sự học hành, bàn về mấy cuốn truyện Pháp mà một hiệu sách ở Hà Nội mới gửi lên… Buổi trưa Do rón rén vào trong phòng ông Cả, thấy trái với lệ thường, ông không ngủ chỉ nằm lặng lẽ hút thuốc lá. Có lẽ ông đương mải nghĩ ngợi điều gì, nên Do vào mà ông không biết, mãi tới khi Do khe khẽ hỏi:
- Thưa, ông không nghỉ trưa?
Ông Cả giật mình - đây cũng lại là một điều lạ - và sau khi nhận ra Do, ông cười bảo:
- Không, nhưng có việc gì thế, anh?
- Thưa ông, không, tôi đi qua, thấy cửa phòng hé mở, biết rằng ông chưa ngủ nên vào hỏi xem ông có cần sai bảo việc gì không?
- Cảm ơn anh, tôi không cần gì hết. Anh cứ nghỉ ngơi một lát rồi thì đi xuống ấp Đôn Hạ thử hỏi lại xem đôi ngựa ấy người ta có ưng bán cho mình không?
Do vâng lời, quay ra, nhưng ông Cả bỗng gọi lại, dặn thêm:
- À, còn việc sáng ngày hôm nay, anh nhớ đừng cho ai biết đấy nhé, cả Hoàn cũng vậy!
Buổi chiều ông Cả chỉ bảo người nhà pha sữa uống chứ không xuống ăn cơm. Hoàn vào thăm ông bảo người đã tỉnh táo, nhưng vì còn hơi mệt nên không muốn ăn đó thôi. Và ông dặn người nhà để ông nghỉ yên, đừng có ai ra vào gì cả, nếu có cần sai bảo điều gì, ông sẽ có chuông gọi!
Trời đầu thu nhưng đã bắt đầu chóng tối. Kèm theo làn gió lạnh, thêm vào mấy hạt mưa bay, cái cảnh trại ấp ở miền trung du càng thêm buồn tẻ. Nằm một mình trong phòng, ông Cả chăm chú xem sách. Tuy vậy tai ông hình như vẫn không hề bỏ sót một tiếng động nhỏ nào ở bên ngoài. Đôi khi, ông dừng đọc, khẽ liếc mắt nhìn ra phía ngoài cửa sổ, rồi sau đó lại yên lặng nằm xem sách như trước.
Chuông đồng hồ đã đánh 7 giờ rưỡi, bên ngoài như có tiếng dép bước nhè nhẹ. Ông Cả lắng tai nghe, rồi bỗng buông sách xuống, nhắm mắt lại vờ ngủ. Tiếng dép đến trước cửa buồng thì dừng lại, và sau mấy phút thì quay đi.
Ông Cả nằm yên như vậy chừng năm phút rồi nhẹ nhàng trở dậy, mặc thêm áo ngoài, xỏ chân vào chiếc dép nhẹ. Ông rón rén đến bên cửa nghe ngóng một lát, rồi giơ tay khóa cửa lại, sau đó bước ra phía cửa sổ.
Cánh cửa vừa hé mở, gió lạnh bên ngoài đã ào vào. Ông Cả hơi rùng mình nhưng mặc dầu vậy, chỉ một phút sau, ông đã lanh lẹ nhẩy ra khỏi cửa sổ, đứng cheo leo trên bờ tường. Khép cánh cửa lại cẩn thận, ông đứng yên nghe ngóng một lát, rồi như khinh thường sự chóng mặt, và cả luật thăng bằng nữa, ông thoăn thoắt men bờ tường đi rất nhanh ra đến chỗ góc sân, tưởng chừng như những tay chuyên môn đi dây thép trong rạp xiếc cũng có những bước chắc chắn như thế là cùng.
Chỗ ông Cả dừng bước có một chiếc ống máng xuôi xuống cho đến dưới đất. Nhờ đó ông leo xuống rất dễ dàng, và mấy phút sau, ông đã vuốt ve mấy con chó vừa thấy động chạy lại, cho chúng khỏi sủa.
Trong nhà, hầu hết các cửa đều đóng kín. Ông Cả kéo cổ áo lên cho khỏi lạnh rồi nhẹ chân đi ra phía vườn cúc.
Những cụm hoa tốt quá, nhiều chỗ cao gần tới ngực, nên ông Cả đi xa chừng 10 thước nhưng dù để ý tìm tòi cũng không biết ông ở chỗ nào và đương bận làm gì!
Làn gió chớm lạnh thoảng qua, đượm mùi hương cúc. Những giọt mưa thu gần tạnh hẳn, chỉ còn lất phất vài hạt nhẹ bay. Trong bầu không khí yên tĩnh, vọng đằng xa đưa lại tiếng ví von tình tứ của bọn gái sấy chè.
Nhưng lạ chưa, rõ ràng ông Cả từ lúc nẫy đã đi về phía đằng cổng vườn, mà sao bây giờ từ phía trong nhà lại có một bóng đen khác nhẹ bước đi ra. Cũng như ông Cả, bóng đen này cẩn thận đi không một tiếng động và cũng nghe ngóng tứ phía hình như có ý sợ hãi điều gì, hoặc chờ đợi một người nào.
Cái giả thuyết thứ hai này có lẽ đúng hơn vì chốc chốc, ta lại thấy bóng ấy giơ tay áo xem đồng hồ, rồi lại đi đi lại lại.
Trong nhà chuông đồng hồ đã đánh 9 tiếng.
Bỗng tự đằng xa vẳng lại tiếng còi miệng, thổi một điệu mới. Cái bóng đen như nhận ra hiệu, lập tức rảo bước đi về phía cửa vườn và một lúc sau cả hai đã sóng bước vào trong vườn. Họ đi sát cạnh nhau, nói với nhau những điều gì, khó mà ai biết được vì họ nói nhỏ lắm. Có lẽ chính ngay ông Cả cũng vậy, nên ta thấy ông chẳng biết nấp tự đâu, lờ mờ rón rén tiến sát gần vào họ, nhưng vẫn cố ý lẩn tránh sau những bụi cây để cho khỏi lộ hình tích.
Nhưng bỗng một tiếng kêu rít, tiếng kêu rùng rợn giữa đêm khuya!
Tiếp đó là tiếng chó trong trại Cúc Lâm đua nhau sủa ran, rầm rộ. Và cũng tiếp đó, chúng ta nghe thấy tiếng ông Cả lẩm bẩm:
- Cóc khô! Cóc khô! Mình quên khuấy mất con khỉ nhãi ranh rồi!
Thực vậy, nếu không có con vật tinh khôn thính mũi thì có lẽ dù ông Cả lên đến gần hơn nữa, hai cái bóng kia còn đương mê mải chuyện trò cũng không biết được.
Nhưng bây giờ thì họ đã giật mình, hoảng hốt. Ta thoáng thấy một bóng đen vụt chạy ra phía cổng vườn. Ông Cả chẳng buồn đuổi nữa, chỉ bấm chiếc đèn pin theo: ánh sáng trắng vệt dài, tuy đôi chỗ bị lấp cành lá, nhưng vẫn đủ cho ta nhận ra người bỏ chạy là người thiếu nữ mặc chiếc áo mầu hồng gụ, tay còn dắt một con khỉ nhỏ mầu vàng nhạt.
Ông chỉ kịp nhận được thế đã phải vội vàng nhẩy tránh sang bên cạnh. May mà ông nhanh chân chứ không thì đã phải trúng một ngọn gậy bằng trời giáng rồi. Ngọn gậy ấy đánh hụt xuống mặt đất mạnh đến nỗi những sỏi cát bắn tóe lên tứ phía rào rào… Ông Cả chưa kịp nói gì thì ngọn gậy thứ hai đã đánh lia ngang, nhưng cũng như lần trước, ông lại tránh được và không chậm một phút nào, ông xông ngay vào sát cạnh bóng đen kia, rồi trong lúc người này thu được gậy về toan đâm ngọn thứ ba thì ông Cả đã giơ cạnh tay, phạt nhanh một cái vào cánh tay kẻ địch làm cho hắn kêu ái và bỏ rời chiếc gậy ra.
Ông Cả bật ngọn đèn bấm lên.
Ánh đèn chiếu rõ làm cho ta nhận thấy người đứng đấy chẳng phải ai xa lạ, chính là Hoàn vậy.
Anh chàng có lẽ đương giận dữ lắm, mắt sáng quắc, mặt đỏ hồng… Những điệu bộ ấy, khi nhận ra người đứng trước mặt mình chính là ông Cả, thì không còn nữa. Và trong chốc lát, ta chỉ còn thấy ở hắn một chàng trai trẻ vừa sợ hãi vừa xấu hổ.
Hoàn kêu nho nhỏ:
- Chết chửa, anh!
Ông Cả điềm tĩnh trả lời:
- Phải chính tôi đây!
Nhưng chỉ trong một câu ngắn ngủi ấy, ta đã thấy bao hàm biết bao nhiêu là sự buồn rầu oán giận. Hoàn chỉ biết cúi đầu…
Ông Cả như không muốn trông lâu cái bộ mặt đáng ghét ấy nữa, nên tắt đèn đi, rồi bảo Hoàn:
- Thôi, chúng ta hãy vào nhà đã!
Hoàn ngoan ngoãn nghe theo, nhưng khi hai người vừa bước tới hàng hiên, đã thấy Do ở trong cầm một chiếc can lớn bước ra:
- Kìa, ông! Cậu Hoàn?
Ông Cả mỉm cười, trả lời:
- Sao anh xuống chậm thế, lúc nghe tiếng chó sủa thì tôi xuống đây ngay, cả Hoàn nữa. Nhưng không có gì hết. Không biết con khỉ nhà ai đánh tuột xích, lần vào trong vườn mình, bọn chó thấy hơi lạ ra cắn nên con nhãi mới kêu rít lên thế!
Và ông tiếp:
- Thôi, chúng ta về ngủ đi thôi!
Nghe ông Cả nói, nhất là thấy cái nhìn của ông, Do biết rằng mọi việc mình chỉ được phép hiểu đến thế. Và Do ngoan ngoãn trở về phòng riêng của mình.
Còn Hoàn thì ông Cả bảo:
- Hoàn hãy theo về phòng tôi!
Hoàn cúi đầu lặng lẽ đi theo, không dám nói một lời. Rồi cửa phòng đã đóng lại, đèn sáng bật lên, ông Cả mới khoanh tay, nghiêm nghị nhìn thẳng vào mặt Hoàn, dằn từng tiếng mà bảo:
- Bây giờ tôi muốn biết tại sao Hoàn lại xử sự như thế?
Hoàn cúi đầu, lúng túng mãi, lâu lâu mới nho nhỏ nói:
- Thưa anh, em đã trót yêu Nhung…
Trước vẻ sợ sệt quá của Hoàn, ông Cả thành ra thương hại và buồn cười. Nhưng ông cố nghiêm nét mặt và bảo:
- Không, tôi không hỏi Hoàn về điều ấy. Ai mà chẳng có phút yêu bồng bột, nhất là đương tuổi của Hoàn.
Thấy ông Cả nói thế, anh chàng si tình như yên dạ, ngước mắt lên nhìn ông Cả như muốn cảm ơn, nhưng ông đã lắc đầu mà tiếp:
- Tôi không muốn hỏi về điều ấy, nhưng tôi muốn hỏi anh mấy điều khác quan trọng hơn nhiều!
Hoàn lo lắng, sợ hãi quá, vì đã bao năm ở với ông Cả, Hoàn vẫn được ông thân mến, coi như em ruột, hơn nữa, coi như con đẻ, đôi khi, ông gọi Hoàn bằng em, nhưng thường thì chỉ gọi tên trống trơn thôi. Nhưng lần này, ông đã lạnh lùng nghiêm nghị gọi Hoàn bằng “anh” để hỏi mấy điều vô cùng quan trọng!
Ông Cả lặng yên một lúc, rồi bằng một giọng thâm trầm ông nói:
- Trước hết, tôi muốn hỏi anh rằng tại sao khi anh yêu cô Nhung nào đó, anh không hề nói cho tôi biết mà phải lén lút như vậy, hay là anh nghĩ tôi là một “người ngoài” không đáng, và cũng không cần phải nói cho biết… Nếu bây giờ anh nghĩ đã lớn rồi, không cần phải có tôi nữa thì để ngày mai tôi sẽ thu xếp đi nơi khác!
Hoàn rơm rớm nước mắt:
- Lạy anh! Đừng nói thế! Khi còn bé em chỉ biết anh hết lòng săn sóc đến em, lúc lớn, nghe anh kể lại chuyện xưa, em mới hiểu thực anh đã đối với em như một người cha nuôi vậy! Việc thầm trộm yêu Nhung, chỉ là vì em sợ anh trách mắng, không dám nói ra!
Nghe Hoàn nói, ông Cả như cũng cảm động. Ông dịu bớt giọng, hỏi tiếp:
- Về điều ấy, tôi hãy biết thế, nhưng đến bây giờ tôi cũng chưa hiểu tại sao mà lúc thấy tiếng động, Hoàn giơ gậy đánh tôi chẳng khác kẻ thù?
Hoàn cúi đầu thưa:
- Xin anh hiểu cho em! Nguyên Marie không thiếu gì kẻ ước mong…
Ông Cả ngắt lời:
- Hoàn nói Marie là ai vậy?
- Thưa anh, Nhung còn tên là Marie, hình như có làng Tây. Marie chẳng những xinh đẹp, tính tình tự nhiên lại vô cùng vui vẻ, nên không thiếu gì kẻ say mê, nhưng nàng chỉ để ý đến một mình em… Thấy chúng em yêu nhau, rất nhiều kẻ ghen ghét, trong số đó có Trinh…
Ông Cả hỏi:
- Trinh nào, có phải là con trai ông Châu Đinh Văn Lãng không?
Hoàn gật đầu:
- Vâng, chính hắn. Trước hắn chơi với em cũng khá thân, sau giận cũng chỉ là vì ghen tức… Không muốn cho người ngoài biết, nhất là Trinh, những cuộc gặp gỡ chuyện trò, Marie đã nghĩ ra một ký hiệu riêng…
Ông Cả ngắt lời:
- Ta đã hiểu bó hoa do con khỉ giắt lên ngọn cây trầu rồi. Hoàn đừng hỏi gì cả hãy kể nốt chuyện đi!
Hoàn phải nén tò mò, nói tiếp:
- Chính vì thế mà khi nghe có tiếng động, lại có ánh đèn loé ra, em yên trí ngay là Trinh và cơn giận nổi lên, em cứ giơ gậy mà vụt bừa.
Ông Cả không thể nhịn được cười, gật gù nói:
- Phải, cứ yên trí thế thì có khi đánh chết oan người khác. May mà ta trước đây cũng có học đòi qua loa mấy thế đánh đỡ, chứ nếu không thì chẳng vỡ đầu cũng phải què cẳng vì Hoàn!