2 VẠN RƯỠI BẠC TRONG
24 TIẾNG ĐỒNG HỒ
Hoàn vừa như khóc mếu, vừa kể vụ xẩy ra cho Kỳ Phát và tôi biết. Nhưng lúc chúng tôi dự tiệc Trung thu về thì đã khuya lắm rồi. Chuông đồng hồ đã đánh 1 giờ từ lúc chúng tôi đứng dậy ra về.
Kỳ Phát bữa nay hơi choáng váng say, đó chỉ là vì chàng đã vui chén trong một buổi rất ít khi họp mặt đủ bạn bè thân cũ như vậy. Nghe Hoàn thuật lại, Kỳ Phát cau mày suy nghĩ, rồi bỗng đứng dậy, đổ một thau nước lạnh đầy rửa mặt. Chàng lại ăn hết một quả chanh cho tỉnh rượu, rồi ung dung ngồi lại bàn, bảo Hoàn rằng:
- Hoàn hãy kể cho tôi nghe những việc vừa xẩy ra một lượt nữa xem nào!
Ngoan ngoãn, Hoàn theo lời, thuật lại rành rọt, Hoàn thuật đến đâu thì Kỳ Phát lại lấy sổ tay ghi chép đến đấy. Kỳ Phát có một dấu hiệu để ghi riêng những điều cần nhớ, người ngoài không thể đọc được, nhưng chàng xem quen, có thể đọc trơn như một tay chuyên môn đọc những dấu lối tốc ký vậy!
Kỳ Phát nghe xong, gật gù, nhưng không nói gì, một lát sau, mới lấy danh thiếp viết mấy chữ, bỏ phong bì, đưa cho Hoàn và dặn:
- Ngay bây giờ, em hãy lại địa chỉ này, đưa cho Trúc Tâm. Nếu thấy người nhà nói đi vắng, thì em lại vào ngay sở Mật thám mà tìm hắn, nếu không thấy nữa thì đi tìm thêm ở mấy địa chỉ mà anh đã ghi vào phía sau phong bì, nói tóm lại, em phải làm thế nào mà nội đêm nay đưa thiếp này cho Trúc Tâm mới được!
Hoàn trước khi đi, còn hỏi lại:
- Sau đó thì em phải làm gì nữa?
Kỳ Phát mỉm cười:
- Sau đó thì em “phải” về ngay nhà mà đi ngủ. Những vụ như thế này không phải rằng cứ thức suốt đêm, nghĩ ngợi vẩn vơ hay đi lang thang ngoài phố mà có thể tìm ra được. Càng những lúc bối rối, lại cần phải ngủ cho đủ giấc, người có khỏe khoắn thì tinh thần mới sáng suốt được.
Hoàn đi rồi, Kỳ Phát cười mà bảo tôi rằng:
- Tôi dặn thì dặn mà thôi, chứ tôi đố thằng bé đêm nay có chợp mắt được!
Tôi gật đầu, rồi hỏi:
- Anh tìm Trúc Tâm làm gì?
Kỳ Phát ngạc nhiên:
- Anh đã quên không còn nhớ Trúc Tâm là ai hay sao?
Tôi cười:
- Tôi còn lạ gì Trúc Tâm là một viên thanh tra mật thám có tài, nhưng rất phục anh và lúc nào cũng sẵn sàng giúp chúng ta trong mọi công việc. Tôi hỏi là hỏi anh trong thiếp viết gì cho Trúc Tâm, hay là anh đã tìm ra thủ phạm rồi, mà cần nhờ đến Trúc Tâm để bắt?
Kỳ Phát cười:
- Khoan, khoan, sao anh nóng nẩy thế! Tôi chỉ là người, không phải là thần thánh. Trong thiếp kia, tôi chỉ viết dặn Trúc Tâm hễ thấy có manh mối gì thêm về vụ bắt cóc này thì bất cứ giờ phút nào cũng lập tức báo cho tôi biết ngay, nhưng tôi cố ý làm ra quan trọng thế, cốt cho Hoàn thấy tôi đã bắt đầu hành động, hắn yên trí khỏi cuống cuồng và chỉ có thế thì tôi mới có thì giờ mà nghĩ ngợi được.
Tôi hỏi:
- Riêng anh thì đã có giả thuyết gì chưa?
Kỳ Phát lắc đầu:
- Chưa, vì hiện trong tay chúng ta chưa hề có manh mối nào cả, mặc dầu cứ theo nguyên câu chuyện của Hoàn kể, tôi cũng đã chú ý đến mấy điều…
Tôi nóng nẩy:
- Anh để ý đến những điều gì?
Kỳ Phát cười:
- Ấy, anh là người ngoài cuộc mà còn nóng nẩy như thế thì cũng không nên trách Hoàn! Anh muốn biết hiện thời tôi để ý đến điều gì ấy ư?
Chỉ tay về phía chiếc bàn đêm để cạnh giường, Kỳ Phát tiếp:
- Tôi đương để ý đến đồng hồ đã quá 2 giờ đêm rồi, và nếu ta không ngủ đi bây giờ thì mai không làm được việc gì hết.
Tôi lắc đầu:
- Tôi thì trái lại, chưa thấy buồn ngủ gì cả, một phần cũng bối rối không ngờ giữa thành phố Hà Nội lại có xẩy ra vụ bắt cóc lối Mỹ như thế bao giờ.
Kỳ Phát hơi bĩu môi rồi nhẩy lên giường đắp một chiếc chăn đơn qua ngực, rồi bảo tôi rằng:
- Anh chưa buồn ngủ thì càng hay. Vậy anh hãy đợi Hoàn về, bảo hắn rằng tôi dặn hãy đi ngủ đi và cả anh cũng thế!
Dứt lời, Kỳ Phát quay mặt vào phía tường, không nói thêm một tiếng gì nữa.
Non 3 giờ đêm, Hoàn mới về, sau khi đã cố tìm khắp chỗ để đưa cho Trúc Tâm bức thư của Kỳ Phát. Thấy tôi còn thức mà Kỳ Phát đã ngáy o o, Hoàn có vẻ như không ưng ý, nhưng tôi bảo Hoàn rằng:
- Hoàn không phải lo ngại. Tôi đã từng dự vào nhiều cuộc tra xét của Phát, thường anh ấy vẫn có những cử chỉ kỳ khôi, song ta cứ tin rằng hễ vụ nào có anh mở cuộc điều tra thì bao giờ cũng có kết quả mỹ mãn.
Và tôi khuyên Hoàn nên đi nghỉ vì đã 3 giờ đêm rồi, muốn làm việc gì cũng không được nữa, thà ngủ lấy sức còn hơn!
Hoàn đành phải nghe theo lời, nhưng nằm bên, tôi thấy Hoàn trằn trọc luôn luôn, biết rằng anh chàng cần phải cố gắng lắm mới ngủ yên giấc được.
Sáng hôm sau, lúc tôi thức dậy thì đã hơn 7 giờ, đáng lẽ còn nằm ngủ lại giấc nữa, song nhìn quanh thấy cả Kỳ Phát lẫn Hoàn đều vắng bóng, tôi mới vội vàng đi rửa mặt. Ra đến bàn viết, đã thấy có hai mảnh giấy để lại, một của Kỳ Phát, một của Hoàn. Giấy của Kỳ Phát có viết:
“Trúc Tâm cho người lại tìm, tôi phải đi ngay, bữa cơm sáng đừng chờ!” Cạnh ký tên Kỳ Phát có ghi thêm: “4 giờ rưỡi”.
Giấy của Hoàn viết: “6 giờ, em dậy đã thấy anh Cả đi rồi. Em cũng đi nghe ngóng tin tức. Anh đợi em 11 giờ và cho em đi ăn cơm với!”
Tôi ngồi xuống bàn, định làm việc nhưng trí óc vẩn vơ quá, không sao mà viết được một dòng nào. Người lại buồn ngủ quá, hai mắt cứ nặng trĩu nên tôi đành lại phải lên giường đi ngủ vậy…
… Cho đến lúc Kỳ Phát lay tôi và gọi rầm rĩ:
- Định ngủ lấy chết đấy à, còi 10 giờ từ lúc nẫy kia đấy!
Tôi vươn vai, ngáp dài… Kỳ Phát cười bảo:
- Chẳng cứ nói đêm qua chưa buồn ngủ nữa thôi! Người ta có cái lạ lắm là lúc chưa cần cố gắng làm việc thì lại cứ phí sức vô ích, đến lúc cần phải làm thì lại cứ vươn vai, với ngáp!
Tôi không cãi lại, dậy rửa mặt, uống nước. Người đã thấy bình tĩnh, tôi mới hỏi Kỳ Phát:
- Buổi sáng nay, anh hẳn đi được công việc lắm! Trúc Tâm mờ sáng đã gọi anh có việc gì đấy?
Kỳ Phát cởi bỏ áo ngoài, rồi thong thả bảo:
- Kể ra thì việc cũng không có gì là quan hệ lắm. Trúc Tâm báo cho tôi biết nhà chuyên trách đã tìm thấy chiếc ô tô của bọn gian. Lẽ tất nhiên, bọn gian thì đã tẩu thoát mất rồi. Chiếc xe ấy thấy để ngay sát hè đường, quá chỗ cổng sau vào vườn bách thú chừng 60 thước!
Tôi nói:
- Các nhà chuyên trách tất đã tìm ra chủ chiếc xe ấy và như thế là đã có đường tìm đến bọn hung phạm.
Kỳ Phát bĩu môi, cười nhạt:
- Nghe anh nói thì dễ dàng lắm, nhưng bọn gian đâu có ngây thơ như anh tưởng. Phải, nhà chuyên trách đã tìm ra chủ chiếc xe ấy một cách dễ dàng, đó là trạng sư Hồng, nhà ở con đường 452… Nhưng chính trạng sư đã trình các nhà chuyên trách rằng vào khoảng 8 giờ tối, trạng sư đã bị quân gian lấy mất chiếc ô tô khi vào một nhà ở phố Carreau[1]. Thì ra bọn gian lấy cắp ô tô chủ ý dùng vào việc bắt cóc Nhung, sau khi chúng đã khôn ngoan kẻ lại số xe.
Tôi thất vọng:
- Nếu thế thì việc tìm ra chiếc xe không giúp chúng ta được gì thực! Chỉ làm hại anh bị mất giấc ngủ buổi sáng!
Kỳ Phát lắc đầu:
- Nhưng tôi không tiếc vì đã tìm ra được tờ giấy này!
Kỳ Phát gọi là tờ giấy thì không đúng vì chàng chỉ đưa ra một “mẩu giấy” mầu tím nhạt, chẳng biết xé ở đâu ra, trên chỉ có bốn chữ đánh máy, dòng thứ nhất, chữ “chú”, dòng thứ nhì, hai chữ “đúng 12”, dòng thứ ba một chữ “tiền”…
Tôi lẩm bẩm:
- Nếu tìm ra được nhiều mảnh xé nhỏ của một bức thư, - ta cứ ví dụ đây là một bức thư - thì còn có hy vọng chắp lại để đọc, đằng này có một mẩu giấy không hơn 4 chữ thì còn dùng làm việc gì được!
Kỳ Phát lắc đầu:
- Không, trong những khi chúng ta đương thiếu manh mối thì một điểm rất nhỏ cũng quý vô cùng!
Và sau một lúc như suy nghĩ, bỗng tôi thấy Kỳ Phát lẩm bẩm như tự trả lời mình:
- Thôi, đúng rồi, vì thế nên trong xe không có mùi gì lạ cả!
Tôi ngạc nhiên, hỏi:
- Anh đã luận lý ra điều gì rồi chăng?
Kỳ Phát chưa kịp trả lời thì ngoài cửa có tiếng gõ. Kỳ Phát cười mà bảo tôi rằng:
- Thực là vừa gặp dịp đương lúc tôi không muốn trả lời anh! Thôi, anh hãy ra mở cửa cho Hoàn vào?
Tôi hỏi lại:
- Sao anh biết là Hoàn?
Kỳ Phát cười ngất, vỗ vào vai tôi:
- Thôi, anh này đâm ra lẩn thẩn rồi! Một người chuyên môn trinh thám như tôi mà nghe tiếng giầy của một người ở cùng mình hàng 7, 8 năm giời không nhận ra được thì thà chết đi cho xong!
Một lát sau, Hoàn bước vào, vẻ mặt bơ phờ, cứ nhìn cũng biết anh chàng si tình ấy đã phải suy nghĩ nhiều lắm. Chàng thấy Kỳ Phát lập tức hỏi ngay:
- Thế nào, anh Cả đã tìm ra manh mối gì chưa?
Kỳ Phát vẫn chú ý nhận xét Hoàn, lắc đầu:
- Không có gì quan trọng cả, Trúc Tâm mới thấy chiếc ô tô của quân gian bỏ lại, nhưng đó là chiếc xe chúng đã lấy cắp của trạng sư Hồng!
Tôi để ý đến chỗ Phát không nói tới mẩu giấy mầu tím và cũng không hỏi xem Hoàn có tin tức gì không. Chắc điều thứ hai này Hoàn cũng để ý thấy nên chàng đã toan nói gì, sau lặng lẽ bước tới bàn rửa mặt.
Kỳ Phát nhìn theo, mỉm cười, đợi cho Hoàn rửa mặt xong đâu vào đấy rồi, mới đột nhiên hỏi rằng:
- Việc của em suy tính mãi mà cũng không tìm được cách nào để giải quyết cho xong có phải không?
Thực khó mà tả nỗi ngạc nhiên và sợ hãi của Hoàn trong lúc này. Anh chàng ngơ ngác hỏi lại Kỳ Phát rằng:
- Thế nào, anh Cả cũng đã biết chuyện 2 vạn rưỡi bạc rồi ư? Thế mà anh không nói gì cả?
Kỳ Phát kéo Hoàn lại gần mình, sốc lại cho chiếc cổ áo - những cử chỉ săn sóc thân mến của một người cha - dịu dàng bảo Hoàn rằng:
- Câu ấy, đáng lẽ để anh trách em thì mới đúng! Vì anh nào có biết chuyện vạn bạc, nghìn bạc nào đâu!
Tôi ngạc nhiên, hỏi:
- Thế sao anh vừa nói câu kia?
Kỳ Phát cười, trả lời:
- Thì câu ấy cũng chỉ là một câu nói dựa theo lối các thầy tướng số, nghĩa là nói một câu có rất nhiều nghĩa nhưng không rõ ràng, để bất cứ trường hợp nào cũng đúng được.
Và quay lại phía Hoàn, Phát tiếp:
- Nào, bây giờ thì em kể cho anh nghe việc mấy vạn bạc đi!
Hoàn không nói gì, chỉ rút trong túi ra, đưa cho Kỳ Phát một mảnh giấy trên viết bằng chữ mực đen, nhưng viết toàn lối chữ in, có lẽ để đề phòng các nhà chuyên trách so tự dạng… Trong giấy chỉ viết vắn tắt mấy dòng: “Hỡi người thân yêu nhất của cô Nhung, nếu người muốn cho Nhung khỏi phải chết một cách rất là khổ sở, nhục nhã thì nội trong 24 giờ, phải đưa ngay lên trên đê Cổ Ngư 2 vạn rưỡi bạc, chôn giấu dưới gốc cây xoan tây thứ 8, hàng bên phải, kể từ đầu đường Quan Thánh trở đi! Nếu không y hẹn hoặc mưu mô với nhà chuyên trách thì đừng mong gặp mặt Nhung nữa!”
Tôi sau khi đọc xong câu đe dọa cuối cùng tỏ vẻ nghi ngờ nói:
- Nhưng có chắc bọn này đã bắt cóc Nhung không?
Hoàn gật đầu, trả lời:
- Chắc lắm, vì bọn gian có kèm theo cả một bức thư của Nhung!
Vừa nói, Hoàn vừa mở ví lấy ra một mảnh giấy trắng, viết bằng bút chì:
“Hoàn thân yêu của em.
Lúc này, Nhung biết Hoàn hẳn đương lo lắng lắm. Nhưng mình đã bị mắc tay chúng rồi, còn làm sao được nữa. Hoàn hẳn đã đọc bức thư đòi 2 vạn rưỡi bạc kia, vậy Hoàn hãy cố nằn nì với ba Nhung để ông cụ cho tiền chuộc Nhung về, không có thì Nhung chết mất. Hiện thời, chúng nhốt Nhung riêng một gian phòng, đối đãi cơm nước tử tế, nhưng trông chúng đều hung ác lắm, chỉ sợ mình mà không nghe theo lời chúng thì những cách hành động của chúng hẳn phải vô cùng độc ác, dã man! Thôi, Nhung không được phép viết nhiều, một chữ ký tên của người vợ chưa cưới của Hoàn là đủ.
NHUNG”
❀ ❀ ❀
[1] Nay là phố Lý Thường Kiệt.