Kỳ Phát Giết Người

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 25 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
3

❊ ❊ ❊

MỘT VỤ BẮT CÓC

Kỳ Phát có vẻ bằng lòng lắm.

Chàng vui vẻ gật gù rồi nói:

- Phải đó, có như thế thì tôi mới có thể ngồi ở đây lâu được nữa…

Tôi cũng tìm lời để giảng giải:

- Tôi tuy gặp bà lần đầu, nhưng anh Kỳ Phát đã có kể chuyện cho tôi biết nhiều lần. Như vậy hai người đã quen biết từ lâu, vậy thực không có cớ gì mà hai người lại cứ khách sáo coi như lạ lùng lắm vậy…

Rồi không đợi ai nói câu gì, tôi quay lại hỏi luôn Kỳ Phát:

- Sao tôi vẫn thấy anh nói với tôi rằng ngay từ xưa anh vẫn coi cô Cúc - xin lỗi bà - như là em gái anh cơ mà?

Và tôi lập tức quay lại hỏi Cúc - bà Huyện:

- Có phải thế không, thưa bà?

Chẳng hiểu Cúc nhớ nhầm, hay hiểu ý tôi muốn gây giữa hai người không khí thân mật, Cúc gật đầu cười, mà trả lời:

- Vâng, quả có như thế, tôi cũng coi ông Kỳ Phát như anh tôi vậy.

Tôi cười xòa rồi bảo cả hai người:

- Thế thì ông bà chẳng nên khách khí nữa, cứ xưng hô như anh em cho tiện, có thế thì chúng ta mới tiện tiến hành công việc được. Thế nào, việc xẩy ra thế nào, xin “chị” hãy kể cho chúng tôi nghe từ đầu…

Kỳ Phát liếc nhìn tôi, rồi cười, nói:

- Gớm anh cũng khéo dàn xếp lắm!

Và quay lại phía Cúc, Kỳ Phát tiếp:

- Vậy thế nào, “chị” có bằng lòng không?

Cúc như đương nghĩ đến chuyện xa xôi, nghe thấy câu hỏi của Phát, vội quay lại nói:

- Kể ra anh cứ gọi tôi là em như ngày xưa hoặc trống không là Cúc thì hơn!

Tôi ở giữa vui vẻ nói:

- Thôi thế là cuộc “đàm phán” xong rồi, chị hãy bắt đầu kể lại việc đã xẩy ra cho chúng tôi nghe đi!

Cúc gật đầu:

- Vâng, câu chuyện cũng không có gì, nhưng đối với tôi thì quan hệ lắm vì đời tôi bây giờ, hiện chỉ còn có cháu Hoàn là làm cho tôi còn thấy đời vui vui…

Tôi giật mình hỏi:

- Hoàn làm sao hở chị? Chúng tôi thực vô ý quá, suốt từ lúc vào không thấy cháu mà cũng không nghĩ tới!

Cúc rớm nước mắt, nói:

- Cháu nó bị bắt cóc đi rồi!

Tôi vội hỏi:

- Chết chửa, bị bắt tự bao giờ?

Nhưng Kỳ Phát đã điềm tĩnh bảo tôi rằng:

- Chúng ta phải để Cúc thong thả kể lại từ đầu câu chuyện thì mới được, chứ nếu cứ hỏi luôn thì rồi không còn hiểu mạch lạc ra sao nữa đâu.

Và quay lại phía Cúc, Kỳ Phát mở đầu:

- Trước hết Cúc hãy cho chúng tôi biết Cúc về ở Hà Đông tự bao giờ? Và Hoàn cũng theo về đây đi học chứ?

Cúc gật đầu:

- Tôi và cháu về đây ở từ tháng sáu, nhà tôi mất đi, ở nhà ngoài Hà Nội thấy lạnh lẽo lắm nên hai mẹ con mới về đây ở. Về được mấy hôm, muốn cho cháu khỏi dở dang sự học, tôi xin cho cháu vào một trường tư ngay gần đây. Hàng ngày cháu vẫn đi học, không hề có xẩy ra một sự gì cả, vì tuy nó còn non tuổi nhưng đã biết nghĩ, ngoan ngoãn, vâng lời…

Ngừng lại một lát, Cúc lại tiếp:

- Nhưng bỗng trưa ngày hôm kia, giờ học đã tan. Tôi hơi ngạc nhiên, chẳng lẽ nào cháu vốn chăm chỉ mà lại vì không thuộc bài bị phạt ở lại. Dẫu vậy, tôi cũng cho người nhà lại hỏi thì ông giáo nói cháu đã về cùng với các bạn khi tan giờ rồi. Trước tôi còn phỏng đoán rằng có lẽ cháu đi lại nhà một người bạn nào để mượn sách vở gì chăng, song như mọi khi, lúc cần phải đi đâu, cháu vẫn thường dặn tôi trước; sau đợi mãi, không thấy cháu về, cả đến lúc vào học chiều, lại trường hỏi cũng không thấy, tôi mới cuống cuồng cho người đi lùng tìm các nơi…

Ngừng lại như muốn gượng cho dòng nước mắt khỏi trào ra, lát sau, Cúc mới lại tiếp:

- Như vậy chắc là có kẻ nào lừa bắt cóc cháu đi đâu rồi, khốn nạn, không biết đến bao giờ mẹ con mới được gặp nhau, hay là người ta đã mang nó đi tận đâu rồi? Tôi chỉ có một mình nó, bây giờ mà nó mệnh hệ nào thì thực tôi không sao sống được!

Kỳ Phát hỏi:

- Nhưng Cúc có biết liệu có một kẻ thù nào xưa nay vẫn rắp tâm hại Cúc không?

Cúc lắc đầu:

- Anh nghĩ xem, hiền lành như tôi thì còn làm gì có kẻ thù nữa.

Tôi nhắc:

- Nhưng còn ông Huyện?

Cúc gật đầu:

- Vinh tuy làm quan nhưng người vốn tính nhân từ chắc không gây ra những mối hiềm thù gì sâu độc. Đó là tôi đoán như vậy thôi, chứ còn trong khi làm việc quan dù chân chính công liêm đến bực nào cũng khó mà giữ cho mọi người cùng bằng lòng hết thẩy. Tuy nhiên tôi không hề thấy Vinh kể chuyện gì thù hằn cho tôi biết cả.

Tôi nói:

- Chúng ta cũng nên nghĩ đến chỗ có kẻ biết nhà này nhiều tiền của nên bắt cóc cháu Hoàn đi, cốt để làm một món tiền.

Kỳ Phát lắc đầu:

- Điều ấy, tôi đã nghĩ đến rồi, nhưng không có lẽ, vì nếu Hoàn bị quân gian bắt cóc để đòi tiền chuộc thì chỉ độ hai ngày đã có thư đến nói rõ phải chuộc bao nhiêu…

Tôi cãi:

- Cần gì chúng phải vội như vậy, để dằng dai thì mình lại càng thêm lo sợ chứ sao?

Kỳ Phát bĩu môi, bảo tôi rằng:

- Anh nói thực không suy nghĩ gì cả. Nên hiểu rằng bọn bắt cóc cần phải báo tin cho người nhà biết ngay, sau khi đã giấu được đứa trẻ vào chỗ kín đáo rồi, cốt để cho người nhà không cuống quýt đi báo sở mật thám, tức là một điều trở ngại lớn cho chúng. Anh không thường thấy trong lá thư đầu của kẻ bắt cóc bao giờ cũng nói đến việc: đứa nhỏ hiện đã yên ổn ở một nơi và khỏe mạnh, nhưng nếu không đưa chúng một số tiền bao nhiêu đó và trình báo thì lập tức đứa nhỏ bị giết ngay…

Cúc lo lắng hỏi:

- Vậy anh tin Hoàn bị kẻ thù của chúng tôi bắt đi?

Kỳ Phát lắc đầu:

- Tôi không biết chắc nhưng hiện nay thì chỉ dự đoán được thế!

Cúc ngẫm nghĩ một lát rồi mới nói:

- Nếu vậy thì nguy hiểm lắm, vì nếu bị bắt cóc cốt để đòi tiền chuộc thì khi mình bằng lòng, mọi việc sẽ xong xuôi, nhưng đằng này lại bị kẻ thù bắt đi, tất nhiên thế nào chúng cũng hại con tôi mất…

Rút khăn ra lau nước mắt, Cúc sếu mếu tiếp:

- Trời ơi, nào tôi có làm gì nên tội để đến nỗi con tôi phải thiệt mạng một cách đau đớn như thế này!

Phát xem chừng cũng cảm động lắm. Chàng lúng túng vì biết rằng mình đã nói một câu khờ dại làm cho Cúc lo lắng, mãi mãi mới bảo Cúc rằng:

- Cúc không nên hốt hoảng vội. Đó chỉ là những điều tôi phỏng đoán, biết đâu sự thực chẳng khác xa. Vả lại, dù chúng ta ngờ rằng, Hoàn bị kẻ thù bắt, chúng ta cũng vẫn chưa nghĩ được ra kẻ thù là ai cơ mà… Hơn nữa, theo như chỗ chúng ta biết chắc thì Cúc lại không biết có ai là kẻ thù hết.

Cúc chắp hai tay lại mà năn nỉ:

- Tôi bây giờ ruột gan rối bời bời thực không còn biết xử trí làm sao nữa, vậy trăm việc xin cứ trông cậy ở anh…

Kỳ Phát gật đầu:

- Nếu thế thì được rồi, ngay bây giờ tôi lập tức đi tìm hỏi mấy nơi mà tôi có ý ngờ, khi được tin tức gì tôi sẽ trở lại báo cho Cúc biết ngay để Cúc yên lòng.

Nói tới đây, Kỳ Phát đứng dậy, sau khi hỏi han qua loa về cách ăn vận của Hoàn hôm mất tích để ghi chép vào một cuốn sổ và giữ lấy một chiếc ảnh.

Cúc nửa như hy vọng, nửa như lo lắng, tiễn chúng tôi ra cửa còn hỏi Kỳ Phát rằng:

- Thế nào, cứ như việc này thì anh có hy vọng gì tìm thấy thằng cháu không?

Kỳ Phát chỉ trả lời một cách mơ hồ:

- Vâng tôi đã nói rằng sẽ hết sức tra xét việc này, vậy Cúc cứ yên lòng…

Tôi cũng nói:

- Chị hẳn cũng chẳng lạ gì tài của anh Phát, một khi anh đã nói thế nghĩa là gần như chắc chắn thành công rồi còn gì nữa!

Bỗng Kỳ Phát sực nhớ, hỏi Cúc:

- Suýt nữa quên không hỏi Cúc, trước hôm Hoàn mất tích, Cúc có biết có ai là người lạ mặt đến chơi đây, hoặc hỏi han gì Hoàn không?

Cúc vội vàng nói:

- Nếu anh không hỏi đến thì tôi cũng không nhớ nữa… A, bây giờ tôi mới nhận ra có một sự, không chừng mà có liên can tới việc Hoàn bị mất tích thực… Trước hai hôm xẩy ra việc bắt cóc, Hoàn có về kể chuyện với tôi rằng khi vừa tan học ra Hoàn có gặp một ông già đeo kính đen, gọi Hoàn lại hỏi có phải tên là Hoàn không, sau đó lại hỏi bao nhiêu tuổi…

Cúc ngừng lại một lát rồi nói tiếp:

- Mà cái ông già ấy mới thực là quái lạ, hỏi tuổi xong lại hỏi cả ngày sinh tháng đẻ nữa.

Kỳ Phát hai mắt quắc sáng khi nghe lời Cúc nói. Tôi biết ngay rằng tất nhiên việc xẩy ra này phải có liên can mật thiết với vụ Hoàn bị bắt cóc mà không biết chừng nhờ đó Kỳ Phát sẽ tìm ra manh mối.

Ngẫm nghĩ một lúc lâu, Kỳ Phát lẩm bẩm gật gù, rồi bỗng hỏi lại Cúc:

- Thế Hoàn có nói rõ rằng ông già ấy hỏi đi hỏi lại nhiều lần về cái ngày sinh tháng đẻ của Hoàn không?

Cúc gật đầu:

- Hình như Hoàn nói rằng ông cụ ấy có hỏi cẩn thận rằng có chắc ngày sinh kia khai thực đúng không. Lẽ tất nhiên là Hoàn trả lời không biết, lúc ấy ông già kia mới chịu đi.

Kỳ Phát xoa tay mà nói rằng:

- Thế Hoàn không tả hình dạng ông già cho Cúc nghe à?

Cúc lắc đầu:

- Không, cháu nó chỉ nói ông già ấy đi gù gù như còng lưng và đeo kính đen thôi…

Và Cúc tiếp:

- Vả lại tôi cũng không để ý gì, chỉ cẩn thận dặn cháu từ nay có ai người lạ hỏi thì chỉ được nói qua loa rồi đi ngay chứ không được đứng lâu. Thế anh nhận ra rằng thủ phạm chính là ông già ấy à?

Kỳ Phát lắc đầu:

- Có đâu mà chóng được thế, có điều ông già kỳ lạ này tất nhiên cũng phải có liên lạc đến vụ việc. Nhưng ngay bây giờ tôi có thể cam đoan với Cúc rằng chắc chắn hiện thời Hoàn chưa nguy hiểm gì đến tính mệnh đâu, và may ra thì chỉ vài ba hôm, tôi sẽ có thể đưa Hoàn về đây trả Cúc được!

Cúc sung sướng quá, nhưng lại nghi ngờ hỏi rằng:

- Anh có nói thực không, tôi sợ anh thấy tôi cuống quýt thì nói vậy cho tôi yên lòng thôi, vì lúc nẫy anh chẳng nói rằng chưa hiểu rõ việc này đấy ư?

Kỳ Phát gật đầu, rồi nghiêm giọng bảo:

- Vâng lúc nẫy thì tôi nói với Cúc như vậy, nhưng bây giờ, bây giờ thì khác hẳn rồi, bây giờ tôi đã có ông cụ già và… những ngày sinh tháng đẻ!

” mầu tím nhạt, chẳng biết xé ở đâu ra, trên chỉ có bốn chữ đánh máy, dòng thứ nhất, chữ “chú”, dòng thứ nhì, hai chữ “đúng 12”, dòng thứ ba một chữ “tiền”… Tôi lẩm bẩm: - Nếu tìm ra được nhiều mảnh xé nhỏ của một bức thư, - ta cứ ví dụ đây
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.