Kỳ Phát Giết Người

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 29 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Bóng Người Áo Tím - 1

❊ ❊ ❊

NHỮNG BÔNG HOA LẠ

Dựa lưng vào sườn đồi, một ngôi nhà hai tầng, kiểu “biệt thự”, dựng ngay giữa một vườn hoa rộng rãi. Đó là nhà của… ông chủ, theo như lời bọn tá điền trại Cúc Lâm nói thế, khi ta hỏi họ. Nhưng sự thực, ông chủ của họ đã mắc bệnh từ trần ngoại mười năm nay, bà chủ sau đó mấy năm hình như cũng đã gặp một tai nạn mà mất đi, nay khu đồn điền này thuộc về người con trai chừng 20 tuổi.

Cứ trông những đồi chè, vườn cà phê bao la man mác, người ta chỉ biết đây là một đồn điền trù phú vào bậc nhất nhì hạt Đoan Hùng, nhưng nếu trông một vườn trồng toàn cúc, cúc đại đóa, cúc kim bàn, cúc bạch phấn hồng… thôi thì đủ thứ, ít nhất người ta cũng phải có cảm tưởng rằng chủ nhân dải đất này chẳng phải là một nhà trọc phú.

Có lẽ cũng vì thế mà có tên là trại Cúc Lâm, một tên xứng đáng với khu vườn rộng rãi bao la, cúc mọc như rừng, nhưng được chăm bón một cách cẩn thận vô cùng tưởng chừng như thứ hoa này là một hình ảnh tôn thờ nào vậy. Song, như ta đã biết, chủ đồn điền này, hiện thời chỉ là một chàng thiếu niên tuổi chừng 20, cái tuổi bồng bột đâu có phải chỉ thích lặng lẽ những vườn hoa cây cảnh.

Thực vậy, Hoàn, tên người chủ đồn điền, mà bọn người làm cũ vẫn thân mật gọi là cậu Hoàn, vốn là một chàng thanh niên năng động, hào phóng, suốt ngày hoặc quần ngựa hoặc đi săn. Chàng tính tình rất là vui vẻ, dễ dãi, những người ăn làm không ai là không kính mến; họ thường bàn riêng với nhau rằng sau này thực cô con gái nào đại phúc mới lấy được người giầu có, đẹp trai và phúc hậu như thế!

Chàng yên lòng đi săn bắn, quần ngựa, không cần phải lý gì đến việc trông đồn điền một chút nào, đó chỉ là vì mọi việc cai quản đều là do một người khác trông nom.

Người ấy, chính tên là gì, bọn tá điền tò mò đến đâu cũng không sao mà tìm biết được. Họ chỉ thấy Hoàn kính cẩn gọi là anh Cả nên cũng theo mà gọi là ông Cả mà thôi. Họ đã đành phải dẹp tính tò mò khi đã cố công dò hỏi người vú già, nguyên chính là vú nuôi Hoàn từ lúc lọt lòng, mà cũng không biết được. Vú già chỉ lắc đầu trả lời:

- Không phải tôi giấu giếm các bác đâu, chính tôi cũng không biết thực. Quả khi còn sinh thời ông chủ trước, tôi không hề thấy ông Cả này đến nhà lần nào… Đến khi ông thất lộc, tôi ốm nghỉ về nhà quê mấy năm, lúc cậu Hoàn gọi ra trông nom thì mới biết bà chủ cũng mất rồi, mà chẳng hiểu từ đâu có ông… anh Cả này về!

Cách đây đã lâu lắm, ông Cả và Hoàn đã về đồn điền trong một buổi sáng mùa thu. Ngay ngày hôm sau, ông xem xét lại sổ sách, giấy má, cắt đặt mọi việc thông thạo vô cùng. Và ông săn sóc nhất đến vườn cúc, mấy năm trước đây chẳng được trông nom như thời còn ông chủ cũ.

Ông vốn là người ít nói, lúc nào cũng như chiều tư lự việc gì, cặp mắt nhìn một cách sâu xa, chìm đắm! Mọi việc ông xử rất nghiêm, nhưng không hề khắc nghiệt, nên những người dưới vừa sợ, vừa yêu.

Mà họ xử cũng không có gì là quá đáng vì chính ngay cậu Hoàn, chủ họ, đối với ông cũng một niềm len lét dù ông chỉ là một anh Cả mà thôi. Họ còn nhớ một lần, chẳng hiểu cậu Hoàn đã trái lời ông, phạm lỗi gì mà ông nghiêm nghị gọi đến trước mặt răn dạy từng lời, trong khi Hoàn sợ hãi cúi đầu như trước một cha già vậy.

Sự thực, ông Cả cũng chưa có gì là già hết. Đoán tuổi cũng gần khó như tìm biết tên ông. Cứ xem cách xử sự chín chắn, lời nói đanh thép của ông thì phải đoán ông tới ngoài 40 tuổi. Cứ nhìn bộ mặt thì chỉ vào khoảng 30, nhưng nếu được chứng kiến lúc ông một tay kìm hai con ngựa kéo xe đương bất kham phải đứng dừng ngay lại, lúc ông thoăn thoắt trèo lên ngọn cây dừa hái một quả mà đến tay chuyên môn trèo giỏi nhất đồn điền phải chịu, thì người ta lại tưởng chừng như ông chưa quá 25 tuổi.

Ông chính vào hạng người già sớm, nhưng chỉ đến một hạn tuổi thôi, rồi từ tinh thần đến sức lực đều như dừng hẳn lại, không thấy già thêm hơn nữa.

Ngoài thú chăm vườn hoa, ông cũng ưa săn bắn nữa, nhưng hình như ông thích do thể thao hơn là do cầm thú. Mặc dầu ông có tài bắn ít người sánh kịp nhưng thực ít khi người ta thấy ông giơ súng mổ cò, bao giờ cũng nhường cho Hoàn hay những người bạn trẻ quanh vùng hạ sát.

Nhưng mấy buổi hôm nay, người hơi mệt nên không thấy ông ra thăm vườn. Thay cho ông, người ta thấy Do đi xem xét mọi nơi, trước hết đi thăm những nương chè đương hái ở xa, sau mới về vườn cúc.

Công việc của Do trong đồn điền không có gì là nhất định. Khi thì Do là người thư ký trông coi về thư từ sổ sách, lúc Do lại là một người tài xế đánh xe hơi cho ông Cả hoặc Hoàn đi Phú Thọ, hay về Hà Nội.

Có điều, Do cũng như Hoàn, vô cùng kính trọng ông Cả, còn chính Do cũng được Hoàn đối đãi thân mật như một người bạn vậy.

Lúc này, Do vừa ở đồi chè về.

Chàng có lẽ theo lời dặn của ông Cả, trước hết hãy đi quanh trại một lần, sau mới len vào trong những khóm cúc. Đằng đông, mặt trời mới mọc, hồng thắm nhưng không chói chang. Trên nhiều bông cúc đại đóa hãy còn đọng giọt sương đêm…

Nhưng bỗng Do dừng bước, ngạc nhiên. Chàng chăm chú nhìn lên trên ngọn một cây trầu thẳng tắp và cao vọi.

Chợt Do thấy phía sau có người bảo:

- Lạ quá nhỉ, cao thế kia, ai trèo lên được.

Do giật mình quay lại:

- Chết chửa, ông…

Ông Cả mỉm cười, vỗ vai Do:

- Anh chắc cũng không ngờ rằng đôi chân luôn mấy năm quen qua rừng, leo đồi nay vẫn còn những bước nhẹ nhàng, không một tiếng động, dù đi trên đường đá sỏi, như của thời xưa…

Giơ một bàn tay lên che bớt ánh nắng sớm, ông Cả tiếp:

- Chưa kể ngọn cây cao chót vót kia, trèo lên rất khó, nguyên một điều từ sáng sớm nay, cổng trại vẫn khóa chặt mà có người vào được, cũng đã là một sự kỳ!

Mà kỳ lạ thực, vì gài trên ngọn cây trầu, cả hai người rõ ràng trông thấy một bó hoa nhỏ mầu tím, còn tươi nguyên, cũng buộc bằng một chiếc băng lụa mầu tím. Ông Cả có vẻ nghĩ ngợi, đi quanh co trong vườn mấy bước rồi bỗng hỏi Do:

- Sáng nay, anh dậy lúc mấy giờ?

- Thưa ông, vào khoảng 4 giờ hơn một chút.

Nhưng bỗng Do sực nhớ:

- Ngày thường, tôi cứ đồng hồ đánh 4 rưỡi rồi mới dậy, nhưng hôm nay tôi nhớ đã sực thức vì nghe thấy tiếng con Lutô và con Môdor cắn ran…

Ông Cả giơ tay lên, bóp trán rồi buồn nản nói rằng:

- Tinh thần tôi khéo mà hỏng mất rồi… Mọi khi có thế đâu, lần này mới hơi khó ở có vài hôm mà đã ngủ li bì, cả hai con chó cùng cắn mà tôi không biết gì cả.

Rồi ông hỏi lại:

- Nhưng ngay lúc ấy anh có để ý xem xét luôn chứ?

Do cúi đầu:

- Tôi đã hơi cẩu thả một chút vì lúc ấy đương ngái ngủ… Thấy chó sủa, tôi chỉ mở cửa sổ mà nhìn khắp vườn thôi.

- Anh không thấy gì lạ cả ư?

Do lắc đầu:

- Thưa ông, không! Sau thoáng trông thấy phía xa có mấy đứa trẻ con đi, tôi đoán chắc chúng đã tinh nghịch ném chó nhà, nên chó mới cắn như vậy!

Ông Cả gật gù:

- Để ta thử tìm xem thì biết ngay!

Rồi ông cùng Do đi vòng quanh khắp vườn, để ý xem xét trên mặt cỏ, trên đường sỏi, rất là cẩn thận. Sau đó, ông lại ra phía cổng, bảo Do đưa cho mình chiếc chìa khóa, thử vặn đi, vặn lại mấy lần, rồi se sẽ lắc đầu. Sau cùng ông ra khỏi vườn, đi vòng quanh mấy lượt, trong khi Do đi bên, lo lắng, đón đợi từng nét thay đổi trên bộ mặt trầm ngâm…

Bỗng ông chỉ tay xuống đất, bảo Do:

- Anh có thấy gì không?

Do ngồi thụp xuống đất, theo tay chỉ của ông Cả, xem xét kỹ lưỡng bốn lốt tròn tròn, nho nhỏ của một con gì, hãy còn in rõ trên mặt đất cát. Rồi Do lại rút chiếc kính hiển vi ở trong túi ra, định soi kỹ lại, nhưng ông Cả đã mỉm cười, kéo Do đứng dậy mà bảo:

- Thôi bất tất phải dùng những dụng cụ chuyên môn ấy làm gì, vô ích. Anh hãy theo ta ra quá phía này!

Thế là cả hai người cùng chầm chậm dò theo vết chân kia, cho tới một chỗ cách chừng 50 thước thì lạ thay, những vết chỉ còn lại ba, và cứ cách một quãng ngăn ngắn mới lại có một chỗ đủ bốn… Hai người đi tất cả chừng hơn 100 thước thì đành phải quay về vì ở đây, đất đã rắn, không còn thấy dấu vết gì nữa.

Ông Cả bỗng hỏi:

- Anh nhận thấy những gì lạ?

- Thưa ông có những vết chân nhưng tôi không sao đoán ra được vật gì, có lẽ là giống cầy, hoẵng chăng?

Ông Cả cười, lắc đầu:

- Cầy, hoẵng gì mà lại có vết chân như thế?

Do gật đầu, tiếp:

- Vâng tôi cũng ngờ lắm, vì tại sao đoạn sau, chúng ta chỉ thấy có ba vết chân thôi.

Ông Cả gật gù bảo:

- Phải nói rằng có từng quãng ba vết chân, lại tới quãng ngắn bốn vết mới đúng… Nhưng anh còn quên một điều là tới quãng sau này, ngay gần vết chân vật, còn vết chân người nữa!

Do sực nhớ:

- Vâng, tôi cũng trông thấy nhưng cũng không để ý, đó hình như là vết chân đi giầy đế cao su đúc!

Ông Cả gật đầu:

- Anh nói đúng. Tiếc thay, vết giầy không được rõ lắm nên ta khó mà luận lý biết thêm được gì nữa… Có điều cứ như những vết chân kia, anh có thể biết được là vật gì không?

Thấy Do nghĩ ngợi, không trả lời được, ông Cả cười bảo:

- Thì anh hãy cứ tìm xem giống vật nào có thể… đi ba chân được hay… ba tay thì cũng thế!

Do vụt nghĩ ra:

- Thôi, đích là giống khỉ rồi, vì chỗ có vết chân giầy cao su là chỗ khỉ có người dắt, người đi nhanh, kéo khỉ theo, con vật nhiều lúc phải bám một tay lên giữ dây xích chỉ chạy bằng… ba tay thôi!

Ông Cả gật đầu:

- Mà từ chỗ ta chỉ thấy có toàn bốn vết chân, lại không thấy vết giầy nữa, tức là lúc người dắt đã tháo khỉ ra rồi, để mặc cho khỉ chạy đi còn mình thì đứng lại đợi!

Do vui vẻ nói:

- Ông đã luận lý ra thế thì không còn điều gì bí mật nữa; ta có thể đoán biết rằng người kia đã buộc sẵn bó hoa vào cổ khỉ, để cho nó vào trại ta, leo lên ngọn trầu và dắt bó hoa lên đấy! Vì thế cho nên khi thấy chó cắn dữ tôi nhìn xuống không thấy có người, và ngọn trầu cao thế cũng có kẻ trèo lên đến tận nơi được.

Hai người vừa nói chuyện vừa quay về… Đến trước cổng trại, ông Cả dừng bước, đứng ngắm nghía những bông hoa lạ trên ngọn cây cao, rồi chau mày, lẩm bẩm:

- Lạ thực…

Do vừa ngạc nhiên, vừa kinh sợ, hỏi lại:

- Ông bảo gì cơ?

Ông Cả hơi gắt:

- Thế anh không thấy rằng tự nhiên có kẻ công phu dắt bó hoa lên ngọn cây trong vườn ta, tất không phải cốt để tặng anh, hay tặng tôi, mà chính là vì có một cớ gì bí mật khác!

” mầu tím nhạt, chẳng biết xé ở đâu ra, trên chỉ có bốn chữ đánh máy, dòng thứ nhất, chữ “chú”, dòng thứ nhì, hai chữ “đúng 12”, dòng thứ ba một chữ “tiền”… Tôi lẩm bẩm: - Nếu tìm ra được nhiều mảnh xé nhỏ của một bức thư, - ta cứ ví dụ đây
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.