MỘT NGƯỜI CHA SẮT ĐÁ
Kỳ Phát đọc cả bức thư nhiều lần, rồi lặng lẽ không nói gì cả. Tôi hỏi:
- Bây giờ anh định thế nào?
Kỳ Phát lạnh lẽo trả lời:
- Theo ý tôi thì thiết tưởng cứ như lệ thường giao những thư này cho các nhà chuyên trách đã! Nhưng tôi còn muốn biết ý Hoàn!
Hoàn có vẻ suy nghĩ, một lát nói:
- Thưa anh, như ý em thì thiết tưởng không nên trình bức thư này cho các nhà chuyên trách, vì Nhung sẽ bị nguy mất!
Kỳ Phát mỉm cười mà bảo:
- Cái đó là tùy Hoàn, riêng phần anh thì chỉ biết cố sức tìm ra Nhung mà thôi! Nhưng ngay bây giờ, anh cần phải nói cho em biết rằng vụ này chẳng giống như mọi vụ bắt cóc thường…
Rồi Kỳ Phát quay bảo tôi:
- Chúng ta mải nói chuyện, quên cả đi ăn cơm rồi, vậy thì bây giờ chúng ta hãy đi ăn cho chắc bụng đã, sau tính toán gì hãy hay!
Nhưng bữa cơm sáng nay, Hoàn cố mãi cũng chỉ ăn được mỗi một bát. Nhiều lúc anh chàng nhìn Kỳ Phát như muốn hỏi điều gì, nhưng sau lại thôi.
Ăn xong, Hoàn ngần ngại một lát, sau bảo Kỳ Phát:
- Thưa anh, cho phép em đi đằng này một lát!
Kỳ Phát nhìn Hoàn, rồi mỉm cười, mà bảo:
- Em đi mua vé số phải không?
Thấy Hoàn ngơ ngác không hiểu, Kỳ Phát tiếp:
- Mua vé số để đợi được mấy vạn bạc chuộc Nhung chứ gì!
Rồi nghiêm sắc mặt, Kỳ Phát tiếp:
- Anh nói đùa thế mà thôi, em cứ đi cho được việc. Còn về phần anh thì em cứ yên tâm, anh vẫn đương tìm tòi để biết rõ tung tích của Nhung…
Hoàn đi rồi, Kỳ Phát nhìn tôi mà bảo:
- Hẳn anh chàng “oán” tôi lắm đấy!
Tôi gật đầu:
- Mà oán là phải vì tôi xem như anh không để ý đến chuyện Nhung bị bắt cóc, anh coi thường như một trò đùa vậy!
Kỳ Phát nhìn tôi, nở một nụ cười bí mật, rồi bảo:
- Anh nói đúng, thực là một trò đùa!
Và để tránh những câu hỏi tò mò của tôi, Kỳ Phát tiếp:
- Nhưng hiện thời bây giờ, anh có biết Hoàn đi đâu không?
- Tất là phải đi tìm Nhung!
Kỳ Phát lắc đầu:
- Không, hắn đi tìm… 2 vạn rưỡi bạc! Nhưng đào ở đâu ra bây giờ? Tất phải nằn nì với ông Ký Hồng mà xin số tiền ấy. Tôi rất mừng nhân dịp này mà biết rõ được ông Ký có phải là người không có lương tâm như thiên hạ nói hay không.
Kỳ Phát đoán đúng! Quả nhiên Hoàn muốn “đào” ra được 2 vạn rưỡi bạc trong 24 tiếng đồng hồ chỉ còn có cách nằn nì với ông Ký Hồng mà thôi. Hoàn phải nằn nì, chỉ là vì ông Ký cũng đồng ý kiến với Kỳ Phát, muốn đưa những bức thư “tống tiền” kia trình các nhà chuyên trách.
Ông ung dung bảo:
- Bọn chúng dọa già, dọa non thế mà thôi, chứ hại mạng con Nhung thì chúng được cái gì! Ý của chúng chỉ là “làm tiền” thôi!
Hoàn nói:
- Nhưng con sợ rằng chúng sau 24 giờ không thấy ta làm theo ý muốn chúng, tất nhiên chúng tức giận mà hại mạng Nhung!
Ông Ký lắc đầu:
- Không, chúng còn viết thư cho ta nữa, không chừng lại đòi một số tiền kém hơn trước… Mà trong khi ấy thì các nhà chuyên trách đã có đủ thời giờ khám phá ra sào huyệt chúng rồi!
Hoàn nằn nì:
- Xin ông thương cho, con lo cho Nhung lắm!
Ông Ký cau mặt, bảo:
- Cậu tưởng tôi không lo sao, nhưng tôi “lo một cách bình tĩnh”. Cậu nóng nẩy lắm mà nóng nẩy chỉ vô ích!
Hoàn ngồi yên một lúc rồi nói:
- Hay là cho con vay trước vậy. Hiện nay, con không có 2 vạn rưỡi bạc là không có tiền mặt, chứ chỉ năm hôm, là con có thể có được một cách dễ dàng. Lúc ấy, con sẽ hoàn lại ông.
Ông Ký cười nhạt:
- Vậy ra cậu cho rằng tôi có ý tiếc tiền… Tôi biết cậu có đồn điền ấp trại lớn lắm! Tôi thì không có, nhưng tiền mặt ở trong nhà lúc nào cũng có sẵn, chẳng phải chỉ có chừng vài vạn mà còn nhiều hơn thế nữa.
Vừa nói ông vừa đứng dậy, rút chìa khóa mở chiếc két ra: bên trong xếp chặt ních giấy bạc. Ngay lúc này có thằng đầy tớ vào hỏi:
- Thưa ông chiều nay ông có xơi cơm nhà không?
Ông Ký lắc đầu:
- Không, ta đã hẹn đi ăn cơm với ông Tham Cảnh và ông Hai Thi. Anh chốc nhớ gọi tê-lê-phôn nhắc hai ông ấy nhé!
Đợi cho tên người nhà ra rồi, Hoàn mới đột nhiên hỏi:
- Con không hiểu tại sao mà ông không muốn cứu ngay Nhung thoát vòng nguy hiểm.
- Không phải tôi không muốn cứu, nhưng là vì không cần phải cứu ngay bây giờ. Thôi bất tất cậu phải nói nhiều lời…
Giọng nói hai bên đã thấy cao. Lẽ tất nhiên là Hoàn tức lắm. Chàng thực không hiểu sao ở đời lại có những người cha lòng dạ sắt đá đến như vậy. Nếu phải vào địa vị Hoàn thì dù 2 vạn rưỡi chứ 5 vạn rưỡi chàng cũng sẵn sàng phí đi để cứu Nhung. Chàng nhìn thẳng vào mặt ông Ký Hồng mà nói:
- Con thương Nhung lắm.
Ông Ký lạnh lùng trả lời:
- Phải, tôi biết!
Rồi ông tác sác bảo:
- Cậu thương Nhung thì mặc cậu, nhưng cậu muốn lấy tiền ngay bây giờ thì tôi không bằng lòng đưa! Cậu không thể bắt buộc tôi được!
Càng trông thấy cái bộ điệu của Ký Hồng lúc bấy giờ, Hoàn lại càng không thể nào chịu được.
Chàng cũng không nể cái người cha sinh ra người yêu của mình nữa!
Vì thế cho nên những lời qua tiếng lại mỗi lúc càng thêm gắt gao và nặng nề, điểm thêm những tiếng đập chân thình thình và những tiếng đập bàn chan chát!
Và lúc Hoàn ở nhà ông Ký Hồng ra thì đã hơn 5 giờ chiều. Đàn chó ở trong sân thấy người lạ, sủa dữ dội, Hoàn đợi mấy phút không có người ra mắng chó, - chắc thằng bếp hay thằng xe đều có việc đi đâu vắng, - đành phải rút chiếc mùi xoa trắng trong túi ra, vừa đi giật lùi, vừa xua chó ra tới cổng.
Chàng thấy chán nản vô cùng! Chàng thấy đời chẳng tốt đẹp như trước đây chàng vẫn yên trí; có những người mẹ thân mến, sẵn sàng hy sinh như mẹ mình xưa kia, có những người anh đạo đức và khoan hồng như anh Cả! Bây giờ, chàng đã thấy ở đời cũng có những người cha sắt đá, nghĩ đến tiền hơn nghĩ đến con, như ông Ký Hồng…
Hoàn đi lang thang ngoài phố.
Nghĩ quanh quẩn, Hoàn bỗng dưng đâm ra oán cả Kỳ Phát! Hoàn giận sao tài Kỳ Phát không đem ra ứng dụng vào lúc này, hay là Phát cũng dửng dưng đối với việc Nhung! Mà có lẽ thế thực chăng, vì Hoàn còn nhớ tới bộ điệu và lời nói chẳng có vẻ gì là sốt sắng của Kỳ Phát.
Vậy ra người đời lạnh lùng và độc ác đến như thế kia ư?
Không có một người nào biết thương đến Nhung ngoài chàng hay sao?
Đèn điện ngoài phố lúc này đã bật! Hơi thấy đói bụng, Hoàn rẽ vào một hiệu cao lâu bảo làm một món, nhưng ngồi đợi một lát, lo lắng đến tình cảnh cấp bách của mình, mối nguy không thể tránh được của Nhung, Hoàn thành ra bồn chồn, nóng ruột quá, lại đứng dậy ra hàng trả tiền mà đi. Người thu tiền không hiểu sao lại có người khách lạ lùng vào bảo làm, rồi lại trả tiền ăn trước khi món làm xong, và bỏ đi mất!
Nhưng trí óc Hoàn bây giờ hoàn toàn lo về việc Nhung, đâu có để ý đến chuyện nhỏ mọn ấy. Chàng nghĩ mãi, thấy kiếm ra 2 vạn rưỡi bạc trong 24 tiếng đồng hồ không còn cách nào nữa, sau cùng đành phải quyết định sáng sớm hôm sau về đồn điền, và chàng sẽ dùng hết cách để bán đắt rẻ một món gì đấy để lấy tiền…
Nhưng còn Kỳ Phát? Liệu Kỳ Phát có ưng không? Hoàn không dám chắc, khi nhớ đến thái độ gần như lãnh đạm của người anh Cả trước việc của Nhung… Và càng nghĩ đến, Hoàn lại càng thêm giận Phát, rồi Hoàn lẩm bẩm:
- Việc của mình, mình phải lo. Ta đành cứ làm liều, rồi xong việc anh Cả có trách mắng thì mình chịu vậy!
Nghĩ thế, Hoàn không muốn về nhà nữa, vì sợ gặp Kỳ Phát lại hỏi han lôi thôi, thong thả đi tìm một phòng ngủ để thuê!