MỘT KẺ CHUYÊN MÔN
ĂN CẮP CHÌA KHÓA
Suốt cả buổi hôm ấy, Kỳ Phát khóa cửa ngồi trong buồng mà ngắm nghía mảnh áo mầu tím… Nhiều lúc, chàng bỗng đứng dậy, đi đi lại lại trong phòng như có vẻ suy nghĩ điều gì nhiều lắm. Chàng lại rút cuốn sổ con trong túi ra đọc đi đọc lại những điều mình ghi chép, rồi bỗng đập bàn đứng dậy, bảo:
- Phải, chỉ có một người thôi, không còn ai vào đây nữa!
Và chàng mặc áo, đội mũ ra đi. Rẽ qua vào mấy tòa soạn tờ báo hàng ngày, Kỳ Phát thuê đăng mấy dòng ở mục rao vặt, xong đâu đấy thì về dốc Hàng Kèn. Chàng đi qua đi lại mấy lần nhà ông Ký Hồng, rồi mới yên trí đi rẽ về phố Chợ Hôm, vào một hiệu cao lâu khách. Trong khi đợi bếp làm các món ăn, Kỳ Phát giở một tập báo mà chàng vừa mua được ra xem kỹ lưỡng và cẩn thận như một người nhàn rỗi không có việc gì lo nghĩ cả.
Mà có lẽ thực, vì suốt mấy ngày hôm nay, Kỳ Phát không hề ngồi yên được mà đọc báo bao giờ, nhưng bây giờ thì thái độ chàng thản nhiên lắm, chẳng những ngồi đọc các việc lớn xẩy ra trong nước, việc thế giới năm châu, lại đọc cả những truyện dài, truyện dịch - một món mà xưa nay Kỳ Phát không hề có đọc bao giờ!
Chàng mỉm cười và lẩm bẩm:
- Cái truyện trinh thám Tây của anh nào chọn được đây, hay lắm, nhưng chỉ phải cái dịch tồi quá.
Đầu bếp đã bưng các món ăn lên. Tuy ngồi có một mình nhưng Kỳ Phát cũng khề khà, ăn uống rất chậm hệt như có mấy người bạn cố tri vui chuyện vậy.
Ăn xong, nhấm nháp tách cà phê một cách ngon lành, Kỳ Phát liếc nhìn đồng hồ rồi lại giở báo xem mục: cuộc vui buổi tối. Chàng gật gù:
- Phim rạp Majestic hôm nay xem được đây!
Và quả nhiên, lúc ở hiệu cao lâu ra, Kỳ Phát đi về phía nhà chiếu bóng, lấy vé vào xem thực. Nhưng có lẽ chàng chỉ muốn cho chóng hết thời giờ thôi vì ta thấy chàng luôn luôn vén tay áo xem đồng hồ. Chừng gần 11 giờ thì Kỳ Phát bước ra khỏi rạp, đi một mạch về phía nhà ông Ký Hồng.
Đường phố lúc ấy hoàn toàn vắng vẻ. Kỳ Phát yên lòng rút túi ra một chùm chìa khóa rồi thoáng chốc đã mở cửa vào. Mấy phút sau, chàng đã lên trên cầu thang, bật chiếc đèn pin mà soi lỗ khóa buồng ngủ của Ký Hồng. Thực một tên trộm chuyên môn cũng phải ghen với Kỳ Phát vì chàng mở được khóa phòng này cũng không khó khăn gì hơn khóa cổng dưới nhà. Đứng lặng yên một lát để nghe ngóng, không thấy có gì lạ, Kỳ Phát mới bắt đầu lục tìm những ngăn kéo chiếc bàn nhỏ để trong phòng. Có lẽ chàng chủ tâm định tìm một giấy tờ gì, nên mảnh giấy con, quyển sổ nhỏ chàng cũng giở xem kỹ lưỡng.
Nhưng có lẽ cuộc tìm tòi này không có kết quả như ý chàng muốn hay sao, mà ta thấy chàng cau mày lại, lẩm bẩm luôn miệng: Cóc khô! “Cóc khô!” là hai tiếng tả sự bực dọc riêng của chàng trinh thám trẻ tuổi này.
Chàng đành đứng dậy, đi đi lại lại trong phòng mà nghĩ ngợi. Ngọn đèn pin chàng đã tắt từ lâu vì ngoài đường bây giờ đã rộn rịp tiếng người đi lại, có lẽ là những khách đi xem chiếu bóng tan về.
Nhìn quanh phòng một lúc lâu, chàng bỗng lầm bầm:
- Thôi, đích phải ả đây rồi!
Ghé mắt nhìn qua cánh cửa chớp thấy ngoài đường bây giờ đã trở lại vắng vẻ như trước, Kỳ Phát mới lại bật đèn pin lên mà tìm ở trên mặt giường, rồi dưới nệm. Một tiếng kêu khẽ vì sung sướng, Kỳ Phát lật hẳn chiếc nệm dầy lên, rồi rút ra một quyển sổ nhỏ. Ngoài quyển sổ ấy, Kỳ Phát đọc thấy rõ ràng một dòng chữ viết bằng nét đậm: “Mảnh đời phiêu lạc của tôi”…
Trở lại phía bàn, Kỳ Phát dùng một bàn tay che bớt cho ánh sáng khỏi lọt ra ngoài phòng, rồi chăm chú giở đọc cuốn nhật ký của Ký Hồng. Những trang viết ấy có lẽ kể nhiều điều bí ẩn trong đời Ký Hồng lắm nên chốc chốc Kỳ Phát lại phải chép miệng mà lẩm bẩm: “Chà thực không ngờ con người ấy lại gian ác đến thế!”…
Nhưng đọc đến một trang, bỗng Kỳ Phát phải cau mày, rồi bỗng thở mạnh một cái sung sướng mà nói rằng:
- Có thế chứ! Ta đoán quả không sai!
Và những trang dưới, Kỳ Phát chỉ xem qua chứ không đọc kỹ như những trang trên nữa, cuối cùng thì Kỳ Phát gấp cuốn nhật ký lại, bỏ vào túi áo trong… Rút mùi soa trong túi ra, chàng cẩn thận xóa những dấu vết chân tay mình để lại trong phòng rồi cẩn thận đứng nghe ngóng hồi lâu, sau đó mới mở cửa buồng mà lẻn ra ngoài. Mấy phút sau, cánh cửa giậu sắt cũng như cánh cửa phòng ngủ nhà Ký Hồng đã khóa lại như cũ.
Sáng sớm hôm sau, trong phòng cho thuê, Kỳ Phát giở mấy tờ nhật báo, chàng tìm đọc mục rao vặt. Chàng sung sướng đọc lại những dòng mà chàng đã thuê đăng hôm qua: “Trọng thưởng cho ai có thể cho biết tin tức hoặc tung tích một thiếu nữ mặc áo tím đi ở phố C. Hoặc hàng L. Hồi 7, 8 giờ hôm thứ ba vừa qua, cùng mách được mấy điều khả nghi ở phòng ngủ ĐL. Tìm gặp hoặc hỏi ông TT. Ở số… phố…”
Kỳ Phát xoa tay một cách vui vẻ mà lẩm bẩm:
- Bẫy đã mắc rồi, ta chỉ còn việc kiên tâm mà đợi đàn chuột đến!
Thực vậy, suốt ngày hôm ấy, Kỳ Phát không đi đâu cả. Chàng khóa chặt cửa buồng lại, nằm liệt vị ở trên giường nhưng không một phút nào là rời cái lỗ nhỏ ở cánh cửa sổ. Do chỗ thủng ấy, Kỳ Phát có thể kín đáo biết được rõ ràng hết thẩy mọi người ra vào phòng ngủ này.
Đến bữa, Kỳ Phát cũng không thiết đi ăn nữa. Chàng sai bồi đi mua mấy thức về, rồi ngồi luôn trên giường mà ăn vì mắt cũng vẫn không bỏ một phút nào mà không nhìn ra chỗ thủng ở cánh cửa. Cho đến lúc lên đèn. Quang cảnh trong khách sạn đã bắt đầu thấy rộn rịp, Kỳ Phát lại càng chú ý rình, giống hệt một nhà thiện xạ đã thoáng thấy mùi gây gây của con thú dữ ở đằng xa…
Mà quả nhiên, gần 8 giờ, Kỳ Phát để ý đến một thằng bé con, tay xách chiếc hộp gỗ, luôn miệng rao “đánh giầy, đánh mũ”, đi lảng vảng qua lại trước lữ điếm ba, bốn lần…
Rồi nhìn trước nhìn sau, có lẽ thấy vắng người nó đi thẳng vào trong khách sạn. Nhưng nó im tiếng không rao lanh lảnh như trước nữa. Nó nhìn quanh khắp lượt như có ý tìm tòi cái gì, sau cùng thì lưỡng lự đứng trước cửa phòng Kỳ Phát.
Lúc này, chàng trinh thám của chúng ta đã đặt mình nhẹ nhàng nằm xuống giường và lim dim mắt như đương ngủ mệt. Cánh cửa phòng dần dần hé mở…
Thằng bé ghé đầu rụt rè nhìn vào, nó se sẽ chào:
- Đánh giầy, mũ không ông?
Không thấy Kỳ Phát trả lời, thằng bé yên dạ nhè nhẹ thò tay vào chỗ ổ khóa rồi khe khẽ rút chiếc chìa khóa ra. Cũng như lúc nẫy, cánh cửa lại chầm chậm đóng lại, không một tiếng động.
Kỳ Phát chống tay ngồi dậy, ghé mắt qua lỗ trống để xem thằng bé làm gì thì thấy nó nhớn nhác nhìn quanh, rồi lại tiến sang buồng bên cạnh. Ba phút sau, Kỳ Phát đã lại thấy nó bỏ vào túi một chiếc chìa khóa cửa.
Kỳ Phát lẩm bẩm:
- Quái lạ!
Trong khi ấy thằng bé đã lại đến trước cửa phòng mà Hoàn đã thuê tối hôm xẩy ra án mạng. Lần này nữa, nó lại se sẽ hé cánh cửa ra… Nhưng có tiếng người hỏi:
- Ai đấy!
Thằng bé giật mình, run run trả lời:
- Tôi đây, ông có đánh giầy mũ không?
Nhưng hình như nó đã trấn tĩnh lại được ngay nên Kỳ Phát đã thấy nó tiếp bằng một giọng vui vẻ:
- Đánh giầy mũ ông nhé, kem phấn của con tốt lắm, thượng hảo hạng!
Rồi chẳng hiểu người trong phòng trả lời làm sao mà thằng bé đẩy cửa vào hẳn, năm phút sau, nó đã lại ra, bỏ vào túi mấy đồng xu nhưng ngoài ra còn thu thu ở trong tay một chiếc… chìa khóa cửa.
Kỳ Phát không lưỡng lự gì nữa. Chàng vùng dậy, xỏ vội đôi giầy, mặc rất nhanh quần áo. Thằng bé đánh giầy mũ lúc này đã ra đến cổng nhưng nó đi chưa được 15 thước thì đã bị Kỳ Phát lặng lẽ theo dõi đằng sau. Như đã làm trọn công việc rồi, thằng bé không bỏ một phút phí ở ngoài đường, rảo bước đi về phía Hàng Lọng, rẽ xuống chợ Cửa Nam rồi vòng về đường Cột Cờ…
Nó có vẻ sung sướng lắm nên thổi sáo luôn mồm. Qua đài Trận vọng Tướng sĩ, chợt linh tính như báo cho biết có người theo, thằng bé chợt quay lại. Chẳng hiểu nó có biết là Kỳ Phát theo dõi hay không, chỉ thấy nó cắm đầu bỏ chạy. Không biết làm thế nào nữa, Kỳ Phát cũng đành rảo cẳng đuổi theo. Mấy phút sau, chàng đã nắm được vai nó kéo lại làm cho thằng bé sợ hãi quá mặt tái xanh không còn hột máu, chắp tay vái lấy vái để kêu van:
- Lạy ông sinh phúc tha cho cháu, bận sau cháu không dám thế nữa!
Kỳ Phát nghiêm sắc mặt, bảo:
- Mày muốn sống phải thú thực.
Thằng bé sếu mếu nói:
- Vâng, lạy ông, ông đừng bỏ tù cháu, tội nghiệp… Cháu trót dại!
- Mày đã ăn cắp được những gì từ trước đến nay, phải nói cho thật!
- Dạ lạy ông, cháu vẫn đi đánh giầy mũ, không dám ăn cắp ăn nẩy gì cả, trưa nay cháu qua nhà kia ở đường Quần Ngựa, vào chào đánh giầy đánh mũ, gặp một cô con gái hỏi cháu vớ vẩn nhiều chuyện, sau cùng cho cháu tiền, và hỏi cháu rằng có biết phòng ngủ ĐL. không? Khi cháu nói có thì cô ấy hẹn rằng nếu tối nay, lại đấy, làm cách nào mà ăn cắp được chìa khóa buồng số 11, hay 12, cháu không nhớ rõ, mang về cho cô ấy thì cô ấy sẽ cho 5 đồng bạc… Cháu ngần ngại nói từ trước đến nay không hề làm như thế bao giờ thì cô ấy bảo cháu đừng sợ, cứ vờ vào chào đánh giầy, đánh mũ rồi nhân lúc bất ý rút lấy chiếc chìa khóa đem về!
Kỳ Phát giục:
- Rồi sao nữa?
Thằng bé sợ hãi, thưa:
- Lạy ông, tha cho cháu, cháu xin kể hết! Sau cháu tham tiền quá, bèn đánh liều làm theo lời dặn của cô ấy, khốn, nhưng cháu khuấy quên, không nhớ buồng số mấy nên phải ăn cắp luôn cả mấy chiếc chìa khóa đem về…
Nói đến đây, thằng bé rút trong túi ra ba chiếc chìa khóa, đưa cho Kỳ Phát mà nói:
- Ông tha cho cháu, đây chìa khóa, cháu xin giả lại ông, thực ngoài ra cháu không hề có dám lấy một thứ gì khác nữa. Ông cứ khám cháu thì biết…
Kỳ Phát có vẻ suy nghĩ, cầm lấy ba chiếc chìa khóa, bỏ túi, rồi nói:
- Được rồi, ta sẽ tha mày, nhưng ngay bây giờ mày phải dẫn ta đến nhà cô ấy đã!
Thằng bé nằn nì nói:
- Lạy ông, tha cho cháu. Cháu sợ lắm, trông cô ấy tuy đẹp nhưng có vẻ dữ lắm. Trước khi cho cháu đi, cô ấy có rút con dao nhọn sáng loáng, chỉ cho cháu xem rồi bảo: Hễ theo lời chị thì bao nhiêu tiền, chị cũng cho nhưng nếu bép xép với ai thì chết đừng có kêu oan!
Kỳ Phát nghiêm sắc mặt, dọa thằng bé:
- Mày phải đưa ta đến ngay, đừng có nói lôi thôi, không có thì ta đưa về bópđồn. Mày không việc gì mà sợ, đã có ta!
Thằng bé không làm sao được đành phải dẫn Kỳ Phát đi về lối Quần Ngựa, nhưng lúc qua chợ Ngọc Hà, nó bước chầm chậm lại, rồi chỉ tay, bảo Kỳ Phát:
- Đây, nhà cô ấy ở đây kia, cái nhà son đỏ ngay bên cạnh hiệu thợ rèn ấy.
Và nhân lúc Kỳ Phát còn đương mải nhìn theo tay trỏ, thằng bé tinh ranh đã ghé răng cắn một cái vào tay Kỳ Phát, làm cho chàng phải rụt tay về, rồi nhanh như cắt, nó chạy bán sống bán chết về con đường ăn thông sang Ô Cầu Giấy.