MỘT LẦN MỪNG… HỤT
Ở nhà vợ chồng ông Thắng ra, Kỳ Phát xoa tay bảo tôi rằng:
- Tôi thực không ngờ rằng một bài bá cáo việc riêng lại giúp ích được nhiều đến như vậy. Tôi đã nhận thấy rõ ràng những đầu mối liên lạc giữa hai vụ… muốn gọi là bị lạc hay bị bắt cóc, tùy ý.
Tôi cũng gật gù bảo:
- Tôi cũng nhận thấy một vài chỗ…
Kỳ Phát mỉm cười, nhìn tôi như có ý ngờ vực cái tài… trinh thám mới nẩy ra của tôi, rồi hỏi lại:
- Cũng có lẽ nào, anh hãy nói cho tôi biết anh nhận thấy những gì?
Như một thí sinh vào vấn đáp đắn đo trước khi trả lời quan trường, tôi nghĩ ngợi một lát rồi bảo:
- Trước hết, tôi nhận thấy rằng hai vụ trẻ con lạc này đều gần nhau không cách mấy ngày!
- Có lý!
- Mà lại cùng 13 tuổi, cùng tên Hoàn, chỉ khác có họ!
- Đúng lắm!
- Mà lại có hai ông già, cũng kỳ dị, cũng thích hỏi tên tuổi như nhau, mà không biết chừng chỉ là một người!
- Tạm được!
Tôi quay lại, bảo Kỳ Phát:
- Phải phê là xin phue, chứ sao lại tạm được?
Kỳ Phát điềm tĩnh và không đùa cợt, bảo tôi:
- Khi nào tôi nói tạm được thì chỉ là mới tạm được mà thôi! Hết rồi chứ, còn gì nữa không?
Tôi nghĩ ngợi một lát rồi nói tiếp:
- Còn hai vụ trộm nữa, hai vụ trộm cùng xẩy ra tại hai nhà vừa mới bị mất con!
- Khá lắm, còn gì nữa không?
Tôi lắc đầu:
- Thế là hết!
Kỳ Phát hỏi:
- Nhưng anh kết luận làm sao chứ?
Thấy tôi lúng túng không trả lời thế nào, Kỳ Phát gật gù bảo tôi rằng:
- Ấy đó về óc trinh thám, anh còn thiếu mất điều ấy, mà tiếc thay lại là điều trọng yếu nhất để đưa người ta tới kết quả. Có thể nói được rằng trong công việc khám phá những sự bí mật có hai phần: một là tìm kiếm cho thực nhiều những điều lạ thường đáng chú ý nhất, giống như một mớ chỉ rối, ta tìm hết tất cả đầu mối để ra một bên. Một phần nữa là phải biết những điều lạ lùng ấy, những đầu mối ấy có liên lạc quanh co với nhau ra làm sao, khi đã biết rõ rồi thì chỉ trong thoáng chốc có thể gỡ xong mớ chỉ, và vụ án không còn gì là bí mật nữa.
Tôi chợt nhớ, bảo:
- À, tôi nghĩ ra rồi, trước đây tôi đã từng lập một giả thuyết mà bây giờ những điều mới nhận xét thấy cũng phù hợp với giả thuyết ấy…
Kỳ Phát cau mày hỏi:
- Trước anh nói thế nào nhỉ?
- Trước tôi đã bảo cần phải biết Hoàn có thực là con của ông Huyện Vinh không…
Chẳng để tôi nói hết lời, Kỳ Phát giậm chân bảo:
- Thôi, im ngay, tôi đã nói cấm anh không được nghĩ tới điều xằng bậy làm hại tới danh dự của Cúc cơ mà…
Thấy tôi toan cãi lại, Kỳ Phát chặn ngay:
- Không, anh bất tất phải nói thêm gì nữa, và chỉ càng làm nổi xung tôi thôi. Hiện giờ, anh chỉ nên biết rằng anh chưa đến độ có thể do những điều đã nhận xét mà luận lý ra được những điều gì!
Tôi nói:
- Thì trong lúc tập sự anh cũng phải để cho tôi lập nhiều giả thuyết, may ra có cái trúng chứ?
Kỳ Phát liếc nhìn tôi, rồi sau cùng đành gật đầu bảo:
- Ừ, thì anh muốn ức đoán thế nào thì đoán, có một điều tôi cấm, và không muốn nhắc lại nữa là anh không được nghĩ gì tới những điều phương hại đến Cúc của tôi.
Tôi nghĩ ngợi một lát, rồi muốn nhân dịp này, hỏi xem Kỳ Phát đã tra xét được đến đâu, nên bảo:
- Cứ như ý tôi thì hai vụ trộm này cùng khả nghi lắm! Vì một vụ thì chúng không lấy gì, mà một vụ thì chúng chỉ lấy những vật không đáng kể!
Kỳ Phát gật gù, bảo:
- Nghĩa là kẻ trộm không phải là đứa thông thạo về nghề, vụ thứ nhất, ở nhà Cúc, chúng chưa lấy được gì cả, mà vụ sau, ở nhà ông Thắng, chúng chỉ mới kịp lấy có mấy thứ lặt vặt. Có điều chúng ta chưa được biết rõ là hai vụ trộm nhưng có phải là do một kẻ trộm hay không?
Tôi không nghĩ ngợi, bảo:
- Tất nhiên phải là cùng một thủ phạm, vì cùng xẩy ra ở hai nhà bị lạc con. Theo luận lý, ta có thể đoán rằng việc bắt cóc, với việc ăn trộm, bao giờ cũng đi đôi với nhau, việc nọ cần phải có việc kia…
Kỳ Phát gật đầu:
- Tôi chỉ đồng ý với anh về chỗ hai việc có liên lạc với nhau thôi!
Và một lát sau, Kỳ Phát bỗng bảo tôi:
- Tôi vẫn còn nghi không chừng mà nhà Cúc hôm bị trộm vào, đã bị mất gì rồi mà không biết. Chi bằng, ngay bây giờ, chúng ta hãy vào ngay Hà Đông, hỏi rõ lại một lượt nữa xem sao, nhân tiện để báo tin cho Cúc biết rằng trong công việc tra xét của chúng ta, tuy có thêm nhiều điều rắc rối, nhưng còn có hy vọng tìm ra manh mối hơn lúc đầu nhiều!
Non một giờ sau, chúng tôi đã vào tới Hà Đông.
Kỳ Phát bảo tôi:
- Tôi đoán chắc thủ phạm vẫn để ý đến nhà Cúc, vậy chúng ta chẳng nên đi xe đến thẳng ngay nhà như mọi lần trước.
Tôi gật đầu, đồng ý. Thế là chúng tôi đi bộ đến nhà Cúc, và trong lúc đi đường hết sức để ý xem có ai là người theo dõi mình không. Nhưng không, tôi không thấy có gì lạ cả, mặc dầu đã gần đến nhà Cúc. Tôi đã nghĩ Kỳ Phát thực cẩn thận quá, chỉ thêm mất thời giờ, thì chợt Phát kéo mạnh tay tôi, nép vào một bức tường hiên.
Kỳ Phát bảo nhỏ tôi:
- Chết thực thôi, anh không trông thấy gì à?
Thành ra Kỳ Phát chẳng những nhìn ở chung quanh và đằng sau mình, còn nhìn cả về đằng trước nữa. Lúc ấy, chúng tôi chỉ còn cách nhà Cúc chừng khoảng năm mươi thước. Chúng tôi đều trông thấy rõ ràng có một ông già đeo kính đen, đi lom khom, vận bộ quần áo ta, nhưng lại đi giầy đế cao su, đương lảng vảng ở phía ngoài nhà Cúc, nhòm nhòm nghé nghé như muốn dò xét cái gì! Tôi thúc tay Kỳ Phát bảo:
- Bây giờ tốt hơn hết, chúng ta hãy xông ra nắm lấy lão già kia mà hỏi cho ra!
Kỳ Phát lắc đầu, nhìn tôi, thương hại:
- Anh tưởng dễ dàng như thế thôi ư? Anh nên nhớ rằng kẻ địch của chúng ta cũng ghê gớm lắm, chẳng phải có thể dùng cách dọa nạt mà làm được hắn sờn lòng. Hơn nữa, hiện nay, hắn đương giữ lợi khí trong tay, Hoàn có ở trong tay hắn, như vậy thì thực khó khăn mà làm gì được hắn!
Tôi hỏi lại:
- Thế anh định làm gì bây giờ?
Kỳ Phát nghĩ ngợi một lát, rồi nói rằng:
- Tôi chợt có một ý nghĩ, may ra thì đúng. Bây giờ chúng ta không làm gì hết, chỉ đợi đây chừng nào lão già đi khỏi hãy hay!
Chúng tôi bỗng yên lặng mà để ý nhìn. Trong nhà Cúc, người lão bộc vừa mở cửa đi ra, nhưng vì vội vàng nên không để ý đến lão già kỳ dị kia. Vả lại, lão già cũng đã khôn ngoan rẽ ra phía sau nhà, rồi khoảng mười phút sau, chúng tôi mới lại thấy hắn vòng ra phía trước. Kỳ Phát có vẻ vui mừng lắm, bảo tôi:
- Tôi đoán đúng rồi, anh có hiểu tại sao lão già lại ở phía sau nhà lâu thế không?
- Có lẽ hắn muốn đợi người lão bộc nhà Cúc đi khỏi đã!
Kỳ Phát lắc đầu:
- Nếu thế thì chỉ phải để ba phút thôi!
- Vậy anh đoán thế nào?
- Tôi đoán chắc lão già đương xem xét đường lối để tối nay vào ăn trộm. Trộm vật gì thì tôi chưa hiểu, song tôi đoán lần trước vì một lẽ gì đó hắn chưa lấy được nên lại vào lấy lần nữa!
Tôi vội vàng nói:
- Nếu vậy thì ta phải rình bắt!
Kỳ Phát cười:
- Cái đó đã là lẽ cố nhiên, và chẳng những ta rình bắt lại luôn cả Hoàn nữa.
Tôi ngạc nhiên:
- Anh nói gì, tôi không hiểu?
- Tôi bảo không chừng đêm nay mà mẻ lưới của ta bắt được cả hai con cá: Hoàn và lão già thủ phạm!
- Không có lẽ, vì lão già đã bắt được Hoàn đi rồi - chúng ta không cần biết là vì cớ gì - nay lại mang đến tận đây?
Kỳ Phát gật gù:
- Biết đâu đấy, biết đâu lại chẳng có những lẽ mà ta chưa biết. Hiện giờ có nhiều lý cho tôi đoán được thế, chẳng hạn mấy con chó lai nhà Cúc… thường nhật thì dữ tợn thế, vậy mà hôm bị mất trộm chẳng ăn phải thuốc, bả gì, mà chúng cũng hiền lành như những con miu con… Nghĩa là phải có Hoàn, chủ chúng đi theo, thì việc trộm ra vào mới yên thấm được như vậy.
Ngừng lại một lát, Kỳ Phát tiếp:
- Còn một lẽ nữa mà tôi vẫn chưa tìm được ra nguyên nhân là không hiểu hắn đến để định lấy trộm gì, mà cần phải Hoàn đi chỉ dẫn mới được.
Thở mạnh, Kỳ Phát bảo:
- Thôi rồi đêm nay, chúng ta sẽ biết rõ. Có điều lát nữa tới nhà Cúc, anh chớ nói gì tới chuyện có Hoàn đi theo lão già nhé, vì Cúc mà biết thì rồi luống cuống làm nhiều chuyện lỡ việc của mình mất!
Tôi gật đầu, và cùng nhau đi thẳng lại nhà Cúc vì thấy lão già sau khi xem xét nhà Cúc lại một lượt, đã bỏ đi từ lâu rồi.
Cúc thấy chúng tôi đến mừng rỡ quá, hỏi:
- Thế nào? Các anh hẳn đã tìm ra nhiều manh mối chứ?
Kỳ Phát gật đầu:
- Cũng đã tiến triển hơn trước nhiều. Nhưng còn vài chỗ chưa thấy rõ, chẳng hạn như việc ở đây mất trộm…
Cúc chữa lại:
- Nói là mất nhưng đã mất gì đâu, phải gọi là: bị trộm vào nhà mới đúng!
Kỳ Phát hỏi:
- Nhưng Cúc thực đã xem xét kỹ lưỡng rằng nhà không bị mất một vật gì chứ?
Cúc gật đầu:
- Tôi đã xem đi, xét lại nhiều lần, kể ra trong phòng khách này, những đồ vật quý giá để nhiều nhưng rất ngăn nắp, cho nên chỉ thoáng trông tôi đã có thể biết được chắc chắn rồi.
Ngừng lại một lát, Cúc lại bảo:
- Vả lại, nếu bây giờ muốn soạn lại một lần nữa cũng dễ dàng lắm vì khi tôi dọn vào ở trong này, muốn khi chuyên chở khỏi xẩy ra mất mát, tôi đã bảo người ghi biên mọi đồ vật cẩn thận lắm. Cuốn sổ ấy còn kia, để tôi lấy các anh xem, soát lại một lượt thì biết mất gì hay không ngay!
Vừa nói, Cúc vừa lấy chìa khóa mở tủ cầm đưa cho chúng tôi một cuốn sổ và Cúc lại nói luôn:
- Các anh muốn thực cẩn thận chắc chắn thì soát lại thôi, nhưng tôi tin chắc rằng sẽ phí công vô ích.
Mà Cúc nói đúng thực, tôi và Kỳ Phát kẻ đọc, người soát, mất đến nửa giờ mà từ vật nhỏ đến vật lớn, trong phòng khách không hề thấy mất một vật gì. Kỳ Phát trao trả Cúc quyển sổ, rồi nghĩ ngợi, lâu lâu mới bảo tôi rằng:
- Nếu thế thì lại càng chắc rằng đêm nay kẻ trộm sẽ tới đây!
Cúc ngạc nhiên:
- Trộm nào hử anh?
- Kẻ đã đến lần trước mà chưa kịp lấy vật gì, nay đến lần nữa!
- Nhưng tại sao anh biết hôm nay hắn đến?
Kỳ Phát cười:
- Hiện bây giờ thì Cúc hãy biết thế. Có điều tôi nói để Cúc yên lòng, tôi hy vọng rằng hắn đến, và sẽ do tên trộm này, mà tôi dò ra tung tích hiện thời Hoàn ở đâu!
- Thế thằng cháu bị kẻ trộm bắt cóc à anh?
Kỳ Phát lắc đầu:
- Cũng chưa biết rõ lắm, nhưng ít ra hai việc có liên lạc với nhau. Cúc bây giờ đừng hỏi tôi nhiều quá, vì lúc này, tôi cần phải cho trí óc thảnh thơi, để rồi đêm nay, tôi đối phó với kẻ trộm, nó cũng ghê gớm lắm chứ chẳng phải giống trộm thường…
Cúc sợ hãi, nói:
- Chết chửa, nếu thế thì con tôi…
Kỳ Phát vội nói:
- Không, điều ấy thì Cúc không việc gì phải sợ hãi, tôi xin đoán chắc rằng Hoàn vẫn bình yên vô sự không can ngại gì hết!
Và muốn cho Cúc khỏi lo sợ, Kỳ Phát lại tiếp:
- Mà một khi Hoàn chưa hề gì thì sớm muộn, sao tôi cũng tìm về cho Cúc!
Cúc nghe giọng nói quyết thực của Kỳ Phát như cũng được yên lòng, nên bảo chúng tôi rằng:
- Đêm nay, các anh định ở lại đây rình bắt trộm, vậy để tôi bảo người nhà sửa soạn căn buồng khách ở trên gác để các anh nghỉ ngơi tạm, kẻo mà đêm nay phải thức mà không ngủ trưa thì mệt lắm!
Kỳ Phát gật đầu:
- Như thế thì hay lắm, luôn thể, tôi nói luôn để Cúc biết rằng, buổi cơm chiều nay đừng bầy vẽ gì cả, vì không chừng mà tôi ngủ một mạch đến năm, sáu giờ mới dậy… Vả lại, cũng đừng làm gì cho người ngoài, cả bọn tôi tớ nữa, biết rằng có chúng tôi nghỉ lại đêm nay!
Cúc mỉm cười, gật đầu:
- Tôi đã được đãi cơm anh mấy bữa, biết tính anh rồi, ăn không cần nhiều món, nhưng phải thực vừa miệng anh mới được!
Tôi nghe nói chợt nghĩ bụng: “Thế thì Cúc làm vợ Phát hẳn là Phát phải vừa lòng”. Nhưng tôi không dám nói ra, vì biết chỉ làm cho Phát buồn lòng.
Mà có lẽ Kỳ Phát cũng cùng một ý nghĩ như tôi, nên chỉ mỉm cười, rồi kéo tay tôi lên gác.
Chúng tôi không hẹn mà ngủ một giấc dài cho đến sáu giờ. Khi tôi chợt tỉnh dậy thì cũng thấy Phát cựa mình. Ngay lúc này thấp thoáng người lão bộc ngó vào trong cửa rồi đi ra. Kỳ Phát gọi lại, hỏi:
- Có việc gì đấy, bác?
- Thưa không, bà con bảo lên xem các ông đã dậy chưa, để mời các ông xuống xơi cơm!
Tôi cười bảo Phát:
- Chúng mình không ngờ ngủ tận bây giờ mới dậy, hẳn là cơm canh đã nguội!
Kỳ Phát thúc khuỷu tay vào cạnh sườn tôi mà bảo rằng:
- Anh làm như đến đây để ăn cơm khách chứ không có việc gì khác nữa!
Tôi cười:
- Ừ, thế thì tôi xuống ăn cơm, còn anh cứ nằm nguyên đây mà làm công việc của anh!
Kỳ Phát cười, không nói gì, ra bàn rửa mặt. Một lát sau, chúng tôi đã ngồi vào bàn ăn, chẳng nói thì cũng biết bữa cơm hôm nay ngon lành lắm, vì chính Cúc thân hành vào bếp. Kỳ Phát nhiều lúc dừng hẳn bát lại và nhìn Cúc, như quên ăn, làm cho Cúc phải cười, và giục:
- Kìa, anh Phát, ăn đi chứ? Tôi hôm nay cố làm mấy món ngon để anh ăn cho có sức mà bắt trộm!
Kỳ Phát nghiêm sắc mặt, chầm chậm bảo:
- Cứ như những lúc này thì tôi tưởng dù thủ phạm có ba đầu sáu tay đi nữa, tôi cũng quyết bắt cho kỳ được!
Cúc chợt nhớ, bảo:
- À, chốc nữa, ăn xong, tôi phải nhắc anh Phát cái này mới được!
Kỳ Phát hỏi cái gì, nhưng Cúc nhất định không nói, tới khi ăn tráng miệng xong, Cúc mới rút ngăn kéo lấy ra một chiếc hộp, đẩy đến trước mặt Phát mà bảo:
- Đây, tôi nhắc anh chính là cái này!
Kỳ Phát chưa cầm lấy hộp vội, rồi sau một phút ngẫm nghĩ, cười mà bảo Cúc:
- Tôi đoán ra rồi, nhưng thứ đồ chơi nguy hiểm này, tôi không thích dùng một chút nào cả!
Tôi cầm lấy hộp mở xem, thì quả nhiên là khẩu súng lục, để cạnh mấy hộp đạn, Kỳ Phát đỡ lấy xem, rồi gật gù bảo:
- Thứ súng Saint-Etienne này tốt đây, dùng nhanh lắm, vì không cần tháo cran d’arrêtchốt an toàn trước khi bắn, nên tiện hơn các kiểu khác!
Tôi hỏi:
- Thế nhỡ nguy hiểm như lúc bỏ túi mà chạm làm cho cò nổ thì sao?
Kỳ Phát lắc đầu:
- Không cần hãm mà vẫn chắc chắn thế mới tiện chứ. Họ làm khéo lắm, chạm thường không bao giờ nổ, chỉ trừ khi chính tay mình chú ý bấm cò thì mới đủ sức nổ đạn thôi!
Cúc cười:
- Trước tôi cũng thấy nói thế. Nghe anh Phát, đủ biết anh cũng đã từng chơi súng lục!
Kỳ Phát cười, lắc đầu:
- Chơi thì chưa chơi, song cũng đã từng tập bắn qua! Nguyên trước tôi có biết mấy vị sĩ quan người Pháp, họ hay tập bắn, nên tôi cũng được theo tập và biết qua loa.
Cúc gật gù:
- Tôi biết tính anh, cái gì mà anh nói không biết tức là hơi biết tí chút, cái gì mà anh nói đã biết qua loa nghĩa là thông thạo lắm!
Kỳ Phát cười:
- Nghĩa là bắt buộc phải biết, vì rằng một người muốn theo nghề trinh thám thì không được phép nói không biết một thứ gì hết!
Cúc ngẫm nghĩ giây lát, rồi nói tiếp:
- Thế thì tôi thực không hiểu tại sao nhất định anh không dùng súng trong những trường hợp nguy hiểm này!
Kỳ Phát cười:
- Đã chắc gì là nguy hiểm, vả lại cứ như thủ phạm vụ này thì tôi biết chẳng phải là những kẻ chuyên môn! Chúng tất chẳng mong hại tính mệnh mình làm gì mà cần sẵn sàng chống cự…
Cúc lắc đầu:
- Nhưng lúc chúng cần thoát thân tất chúng phải liều hại mình!
Phát cười:
- Thì chắc đâu chúng đã hại nổi!
Cúc nhìn thẳng vào mặt Kỳ Phát mà bảo:
- Tôi nói câu này thì Phát chớ cho là một lời nói đùa mới được. Nếu Phát không ưng dùng súng này để phòng khi nguy hiểm thì Cúc không dám nhờ Phát tra xét vụ này đâu!
Phát cũng nhìn Cúc mà hỏi lại:
- Tại sao thế nhỉ?
Cúc ngần ngại nhìn tôi, sau cùng quả quyết nói:
- Vì tôi không muốn cho Kỳ Phát chết!
Kỳ Phát gật gù:
- Phát có phải chết vì cứu con Cúc thì Phát cũng vui lòng!
Cúc nghẹn ngào không biết nói thế nào, chỉ rưng rưng nước mắt, mãi mới nói được một câu, đầy ý trách oán:
- Phát nhất định không muốn hiểu Cúc hay sao? Nếu thế thì thôi cũng được!
Kỳ Phát vội vàng nói:
- Cúc tha lỗi cho Phát nhé! Phát vờ đùa thế mà thôi, chứ hiểu Cúc lắm. Phát sẽ dùng khẩu súng lục này để phòng thân và giúp được việc cho Cúc!
Vừa nói, Kỳ Phát vừa rút lấy khẩu súng lục, bỏ vào túi quần, kèm theo cả một hộp đạn nữa.
Cúc chỉ nốt hộp đạn còn lại trên bàn, bảo:
- Phát cầm nốt cả chargeurhộp đạn kia, phòng khi dùng đến!
Kỳ Phát cười:
- Bắt một vụ trộm nhỏ, có bẩy viên đạn chưa thừa đủ hay sao, Cúc bây giờ đã thực cẩn thận quá rồi!
Và Kỳ Phát đứng dậy nói tiếp:
- Thôi bây giờ thì mọi việc xong xuôi cả rồi, Cúc hãy đi nghỉ. Tất cả bọn người nhà cũng vậy, Cúc đừng nói gì cả, để cho chúng tôi tiện hành động.
Cúc ngần ngại:
- Nếu các anh cần người giúp việc kín đáo thì tôi có thể nhận được và tôi chắc cũng có can đảm…
Kỳ Phát lắc đầu:
- Hai chúng tôi là thừa đủ rồi, bây giờ Cúc cứ đi nghỉ, chừng nào mọi việc xong xuôi, chúng tôi sẽ gọi!
Và Kỳ Phát lại nói thêm:
- Cúc đừng cố thức đợi nhé, vì không rõ được bao giờ trộm đến. Vậy tốt hơn hết, Cúc cứ ngủ cho yên giấc, để lấy sức, vì không chừng ngày mai đây, chúng tôi còn cần Cúc đi đằng này rất sớm!
Chờ cho Cúc lên gác rồi, Phát mới cười mà bảo tôi rằng:
- Tôi phải nói thế để cho Cúc yên trí đi ngủ, vì sự thực, thức chờ cũng chỉ làm rối việc của chúng ta mà thôi!
Tôi cũng nói:
- Ý định rình bắt của anh đêm nay thế nào, hãy nói cho tôi biết rõ ràng kẻo tôi không hiểu rõ thì nhỡ việc chăng?
Kỳ Phát lắc đầu:
- Lần này thì anh không lo chi cả, vì không có gì rắc rối. Đêm nay, chúng ta chỉ việc bình tĩnh mà chờ!
Tôi hỏi:
- Nhưng bắt thủ phạm bằng cách nào?
Kỳ Phát lắc đầu:
- Cái đó thì không cần lắm. Tôi chỉ cần biết rõ thủ phạm vào đây, cốt ý muốn ăn trộm thứ gì, mà vì cớ làm sao, việc bắt cóc lại cứ phải kèm theo một vụ trộm?
Ngừng lại một lát, Phát tiếp:
- Tôi không muốn Cúc cùng thức với chúng ta chính là vì Cúc không đủ bình tĩnh mà đợi xem cách hành động của thủ phạm. Nhỡ mà theo lời tôi đoán, chính Hoàn có đi theo vào đây thì Cúc tất nhiên cuống quýt không thể nào bình tĩnh mà đợi được. Nói tóm lại, nếu có Hoàn theo, thì tất nhiên ta phải làm hết cách mà giữ Hoàn lại đừng cho thủ phạm mang đi, còn việc bắt thủ phạm thì nếu ta biết rõ mục đích hành động của hắn, sẽ cũng không khó khăn gì nữa!
Bỏ hộp đạn lên trên bàn, Kỳ Phát cười mà nói:
- Tôi cầm súng cho Cúc yên lòng đó thôi, chứ ý tôi rất ghét dùng thứ khí giới này!
Tôi hỏi:
- Bây giờ còn sớm, lát nữa chúng ta ra ngoài sân sau mà rình chứ?
Kỳ Phát lắc đầu:
- Không, chúng ta vẫn cứ ngồi yên đây, không đi đâu cả. Mà tôi cần anh phải nhớ rằng dù có thấy gì lạ, anh cũng cứ ngồi thực yên, đừng động đậy gì cả, vì như lúc nẫy đã nói tôi muốn biết rõ mục đích của thủ phạm!
Tôi gật đầu, sau đó, chúng tôi đồng ý hút hết điếu thuốc lá rồi bắt đầu cái công việc tuy không có gì mà rất khó khăn, là ngồi yên, nghe nhau thở, nghe những tiếng muỗi bay, tiếng mối đớp mồi, mà không hề được động đậy mảy may…
Thời giờ hình như qua rất chậm. Trong nhà bây giờ đã ngủ yên cả, cánh cửa buồng Cúc ở trên gác cũng đã thấy đóng lại rồi!
Chỗ lưng tôi dựa vào ghế đã thấy nóng hổi. Ngồi đã lâu trong tối, bây giờ nhìn quen tôi đã nhận thấy lờ mờ bóng Phát ngồi yên, dựa đầu vào tường, hai mắt lim dim như ngủ… Nhưng không hiểu vì sao mà tôi vẫn như thấy Phát không một phút nào bỏ nhìn tôi, bỏ nhìn khắp gian buồng, bỏ nhìn ra ngoài bóng tối mờ từ sân vào đến bếp.
Thời giờ vẫn qua, tôi đã phải giở mình mấy lần vì tê mỏi quá, nhưng trái lại, Kỳ Phát vẫn thấy ngồi yên, xong đầu hắn ngoẹo về phía ngoài, có lẽ đã ngủ thiếp đi chăng… Tôi định se sẽ gọi Phát, thì bỗng thấy Phát vẫn cứ ngồi yên, chỉ giơ một tay lên ra hiệu vẫy tôi bảo đừng động đậy. Thì ra Phát đương chăm chú nhìn ra phía ngoài. Tôi cũng nghển cổ nhìn ra, nhưng không trông rõ thấy gì cả.
Một tiếng động làm cho tôi giật mình và chú ý đến một bóng đen đứng nép vào góc tường từ trước mà tôi lúc trước không phân biệt được trong xó tối. Bóng đen ấy chỉ tay ra hiệu về phía bếp, làm cho tôi đoán chắc trong đó hẳn còn một người thứ hai nữa. Tôi liếc nhìn thấy Kỳ Phát vẫn ngồi yên. Song hai chân Phát luôn luôn khe khẽ nhấc lên, dận xuống, làm cho tôi có cái cảm giác xem một con mèo rún chân, sửa soạn vồ một con chuột nhắt.
Một tiếng xì xào nho nhỏ ở phía ngoài:
- Lấy được chưa?
- Xong rồi!
Tiếng thứ hai rõ là tiếng trẻ con. Tôi sung sướng quá vì đoán chắc đó là Hoàn, đúng với lời Kỳ Phát nói từ trước. Nhưng tôi vẫn không trông thấy cái bóng thứ hai đâu cả, có lẽ lấp vào phía sau tường bếp. Tiếp đó, tôi nghe thấy rõ tiếng dặn của người đứng nép ở sân:
- Đứng đợi đấy nhé, ta vào trong này một tí.
Nhanh như cắt, tôi thấy Kỳ Phát thoắt đứng dậy, nép vào sau chiếc tủ đứng. Tôi biết ý Phát muốn cho kẻ vào không trông thấy nên cũng vội vàng ngồi thụp xuống, nấp sau lưng một chiếc ghế bành. Cả bóng ở ngoài đã vào gần tới cửa. Nhưng hắn bỗng đứng lại, như sực quên điều gì và gọi:
- Hoàn ơi!
Tiếng gọi tuy cố hết sức nhỏ nhưng cũng đủ làm cho chúng tôi giật mình, mặc dầu chúng tôi đã đoán trước từ chiều sẽ gặp Hoàn đêm nay. Nhưng tiếp ngay tiếng gọi đó, tôi và Kỳ Phát lại nghe thấy tiếp một tiếng gọi lớn, như một tiếng kêu thét:
- Hoàn, con ơi!
Đó là tiếng Cúc giật giọng, gọi ở trên gác, không nhớ gì đến lời của Kỳ Phát dặn nữa. Nhưng việc đã xẩy ra, Kỳ Phát đành phải hành động. Chàng vụt đứng dậy, bảo tôi:
- Ra nhanh! Tôi đuổi thủ phạm, anh giữ Hoàn!
Một vòng khóa mở, chúng tôi đã chạy ùa ra sân. Tôi thoáng thấy Kỳ Phát vụt đuổi theo bóng đen, nhưng có lẽ chậm mất rồi. Công việc của tôi dễ dàng hơn, vì trong lúc Phát vừa chạy vượt qua, thì cái bóng nhỏ hốt hoảng chạy lộn trở vào. Tôi lập tức chặn lại, nhưng thằng bé nhanh nhẹn hơn, cúi luồn xuống, làm cho tôi túm hụt.
Thằng bé vụt chạy ra, nhưng vừa lúc gặp Kỳ Phát chạy vào, nên bị Phát ôm choàng chặt lấy. Và Kỳ Phát lớn tiếng quát:
- Kìa, Hoàn, điên hay sao đấy? Nhà đấy mà!
Lúc này, Cúc hốt hoảng đã xuống vừa kịp. Và cũng cùng một lúc, tôi bấm đèn lên. Chúng tôi ngẩn người nhìn nhau: Đó là một thằng bé con cũng trạc tuổi Hoàn, nhưng không phải là Hoàn con của Cúc.