ĐẾN KỲ PHÁT CŨNG
KHÔNG HỌC ĐƯỢC CHỮ NGỜ
Người bước vào là một ông già tuổi ngoại năm mươi ăn vận nam phục rất là chững chạc. Ông già liếc nhìn mọi người thoáng nhanh như chớp, rồi sau khi cúi chào chúng tôi, bảo Kỳ Phát rằng:
- Trước đây mấy năm, tôi đã tình cờ được gặp ông trong một đêm đi xem diễn kịch, nay trông ông vẫn trẻ mạnh như xưa, không thay đổi gì hết!
Kỳ Phát mỉm cười, hỏi lại:
- Vậy ra ông cũng nhớ dai lắm nhỉ?
- Vâng, tôi tuy đã có tuổi nhưng chưa đến nỗi lẫn cẫn. Vả lại, một người nổi danh trinh thám như ông thì ai nhìn qua cũng muốn ghi vào trong tâm khảm ngay!
Kỳ Phát cười:
- Thế mà tôi thì chóng quên quá… Như bây giờ, ông không đeo chiếc kính đen và đi thẳng thắn thì tôi không thể nhận ra được, mặc dầu, tôi vẫn biết ông cũng ở ngay trong khu Tám Mái, Năm Diệm…
Ông già hơi lộ vẻ ngạc nhiên, nhưng trong chốc lát, đã lại điềm tĩnh bảo:
- Ông thực là một người có tài và nếu ông nhiều tuổi, già dặn hơn chút nữa thì có lẽ không một vụ án nào là ông không khám phá ra được!
Kỳ Phát chỉ bức cổ họa treo trên tường, hỏi lại:
- Có lẽ ông tưởng rằng vụ án bức cổ họa này tôi không tìm ra được ư?
Ông già ung dung gật đầu, rồi ngồi xuống ghế:
- Có lẽ, vì nếu ông khám phá ra rồi thì ông còn tìm tôi đến đây để điều đình làm gì cơ chứ?
Kỳ Phát hỏi:
- Ông chắc thế ư?
- Tôi chắc thế vì nhiều lẽ. Cứ xem ngay bài ông đăng báo thì đủ biết. Đó là một việc mua bán, thì mua bán chẳng phải là điều đình ư? Hai nữa tôi e ngần ngại không lại, ông đã hứa tôi tự do đến thì tôi sẽ tự do đi…
Ngừng một lát, lão già mỉm cười tiếp:
- Vì thế mà tôi đã đến. Vả lại báo tin để ông biết trước mà sửa soạn… Tôi đã báo tin cả cho ông Trúc Tâm, một người bạn tốt của ông biết nữa.
Kỳ Phát không giữ được vẻ kinh ngạc:
- Ông báo tin cho Trúc Tâm?
Thấy kẻ địch phải hoảng hốt, lão già mỉm một nụ cười ghê gớm rồi tiếp:
- Xin ông đừng tưởng lầm. Tôi báo cho Trúc Tâm biết, hay nói cho đúng hơn, tôi giả làm một người chỉ điểm cho hắn, báo cho Trúc Tâm biết một tin quan trọng về vụ này, cốt để cho Trúc Tâm đi tìm tòi theo đường ấy. Như vậy, tôi không còn ngại rằng trong khi chúng ta điều đình, có anh chàng khó chịu ấy làm cho câu chuyện thêm khó nói ra…
Và ngừng lại một phút, lão già ghê gớm tiếp:
- Có phải thế không, các ông?
Nhưng Kỳ Phát đã bị thất thế một lần, nhất định làm cho địch thủ phải một phen bối rối. Chàng gật gù uống hết tách cà phê rồi ung dung đứng dậy, đến trước mặt lão già, rồi bỗng cười gằn mà bảo rằng:
- Khá lắm! Ông làm mọi việc đều tính toán chu tất, song có điều cốt yếu nhất ông lại đoán nhầm. Tôi xin nói ngay để ông biết đây không phải là một chuyện điều đình mà là một việc tôi muốn gia ơn cho ông!
Lão già kêu, nửa như kinh ngạc, nửa như tức tối:
- Ông làm ơn cho tôi nhưng làm ơn cái gì mới được chứ!
Kỳ Phát thắng thế, ung dung gật đầu, rồi chậm rãi nói tiếp:
- Mọi uẩn khúc trong vụ này, tôi đều biết rõ hết. Tôi biết ông mắc nhiều tội lắm: tội bắt cóc người, tội ám sát đồng lõa và chỉ vài ngày nữa, tội sang đoạt một cái kho tàng mà chính ông không phải là chủ…
Lão già cười nhạt, hỏi lại giọng chế giễu:
- Ông làm như quan tòa buộc tội tôi!
Kỳ Phát nghiêm sắc mặt, gật đầu:
- Thực thế đó, tội ông đã rành rành nhưng ông hãy còn thời giờ để chuộc tội. Nghĩa là tôi muốn gia ơn cho ông như thế này: Nội nhật trong ngày mai, ông phải mang Hoàn lại tận nhà giả. Sau đó thì ông được tự do muốn trốn tránh đi đâu tùy ý vì tôi còn hẹn với Trúc Tâm trong năm ngày mới phải ra làm chứng vụ này. Thì trong thời giờ ấy, ông đã có thể cao chạy xa bay… Còn kết quả ông thắng hay nhà chức trách thắng, điều ấy tôi không lý đến nữa!
Ông già ngẫm nghĩ, lâu lâu mới gật gù nói:
- À, ra thế cơ đấy? Nhưng nếu tôi không chịu mang Hoàn đến trả?
Kỳ Phát quắc mắt nhìn lão già như thách đố, rồi dằn từng tiếng:
- Thì chỉ nội nhật ngày mai ông bị bắt!
Lão già nhăn mặt, nhưng chỉ để cười gằn:
- Ừ, thì ví dụ rằng tôi khờ dại như những kẻ tầm thường, bị bắt một cách dễ dãi như vậy. Nhưng còn Hoàn?
Phát ung dung hút một hơi thuốc lá rồi trả lời:
- Hoàn thì tôi sẽ tìm về trả cho Cúc!
Lão già liếc nhìn Cúc, lúc này đương chăm chú xem cuộc xung đột ghê gớm của hai địch thủ, rồi ung dung nói:
- Xin lỗi bà, vậy bà là thân sinh ra cậu Hoàn mà bây giờ tôi mới được biết. Tôi tin rằng bà sẽ hiểu lời tôi nói hơn là ông Kỳ Phát ương ngạnh này! Ông nói, ông sẽ tìm được cậu Hoàn về nhưng nếu tôi nói cho ông biết rằng: Hoàn hiện nay ở xa đây lắm! Mà Hoàn hiện nằm trong một hốc đá, không ai có thể tìm kiếm được và có lẽ sẽ bị nhịn đói từ ngày mai, nếu mai tôi không đưa thêm vật lực đến, và Hoàn còn phải ở đấy trong hai ngày nữa, theo như lời đề trong bức họa thì tôi mới có thể làm phép mà hô thần giữ của, lấy vàng. Nhưng nếu tôi bị bắt thì Hoàn sẽ phải chết đói ngay…
Kỳ Phát quát:
- Nhưng tôi sẽ tìm đến nơi Hoàn bị giam giữ!
Lão già lắc đầu tỏ vẻ thương hại:
- Không đâu, ông Kỳ Phát ạ. Ông còn ít tuổi nên suy tính việc gì cũng nóng nẩy và hăng hái… Ông nên nhớ rằng như tôi mà còn phải tìm kiếm ngọn núi ấy trong suốt năm tháng trời mới thấy…
Ngưng lại một lát, lão già lại tiếp, giọng mới ghê gớm làm sao:
- Tôi xin nói ngay để bà biết rằng tôi chẳng phải là con người độc ác nhưng tôi không bao giờ tha thứ những kẻ ngăn trở công việc của tôi… Tỉ dụ như lão thầy số Tám Mái, hắn thường vẫn lui tới nhà tôi… Một hôm, hắn thấy tôi mua được bức cổ họa thì thích lắm, và vì tôi tin cậy hắn, mới đem chuyện những lời lẽ bí ẩn trong lời đề vịnh mà bàn với hắn. Tôi muốn hắn cộng tác với tôi và lẽ tất nhiên, hắn không bị thiệt. Tôi lại giao cả bức tranh cho hắn mang về thờ phụng cho thêm thiêng liêng… Nhưng không, hắn lại tính cách đoạt lấy một mình! Hắn đã bắt cóc Hoàn ở Tiền Quân Thành! Tôi biết hết cả mọi cách hắn hành động. Tôi buồn cười, thương hại cho hắn khi thấy hắn vớ những chiếc đũa - mà lại lấy đũa bằng kim khí. Ngày xưa làm gì có thứ đũa ấy cơ chứ? Khi thấy tôi bảo cho biết thì hắn lại mò đến nhà này ăn trộm đũa khác, không ngờ bị các ông bắt được… Tôi đã tha thứ cho hắn bao nhiêu việc trước vì tôi nghĩ một kẻ ngu xuẩn như thế thì làm chủ cái kho tàng kia sao được, nhưng lần cuối cùng, khi hắn định khai rõ mọi việc cho các ông nghe… thì hắn phải trả giá!
Quắc mắt nhìn Cúc, lão già tiếp:
- Hắn đã phải chết! Và Hoàn cũng sẽ phải chết nếu vì Hoàn mà có người dám ngăn trở công việc của tôi!
Nghe câu nói ghê gớm, Cúc kêu thét:
- Trời ơi, con tôi!
Và quay về phía Kỳ Phát, Cúc van lơn:
- Phát ơi, anh tính cách nào ổn thỏa hơn, em van anh!
Kỳ Phát tức giận đỏ bừng mặt, nhưng nhìn bộ mặt lo sợ khốn khổ của Cúc, Phát lại dịu đi rồi nén giận mà hỏi lại lão già rằng:
- Thế ý ông định thế nào?
Lão già gật gù:
- Tôi chỉ cần các ông để yên mọi công việc của tôi, sau khi thấy cái kho tàng rồi, tôi hứa sẽ trả lại Hoàn.
- Nhưng nếu trong mấy ngày nữa, ông vẫn không lấy được của?
- Thì Hoàn phải ở với tôi cho đến khi lấy được bằng cách này hay cách khác.
Kỳ Phát ngẫm nghĩ giây lâu rồi lắc đầu, quay bảo Cúc:
- Không thể thế được, thế thì lại có phần nguy hiểm cho Hoàn hơn vì Hoàn có thể là một vật hy sinh tế thần giữ của. Cứ như ý tôi thì ta tin ở tài ta…
Lão già cười nhạt:
- Thế ông nhất quyết không theo lời tôi ư?
- Không, tôi sẽ tìm thấy Hoàn nội nhật ngày mai! Còn ông thì hãy coi chừng, tôi đã hứa thì tôi giữ lời, ông có thể tự do ra khỏi đây ngay! Nhưng sau đó, thì việc ông, ông liệu…
Lão già vẫn ung dung bảo:
- Mặc dầu ông nói thế nhưng tôi quyết ông vẫn sợ tôi… và không chừng ông lo cả cho tính mạng ông nữa…
Kỳ Phát lắc đầu:
- Ông tưởng thế chăng? Ông nhầm lắm… này đây ông xem!
Và Kỳ Phát rút trong túi ra khẩu súng lục:
- Khẩu súng này tôi không hề dùng đến, tỏ ra rằng tôi không có để ý gì đến ông hết.
Thấy khẩu súng trong tay Kỳ Phát, lão già bỗng sáng hẳn mắt lên, rồi một ý nghĩ thoáng qua, lão nhẩy vọt đến, định giơ tay giật lấy. Xong Kỳ Phát nhanh nhẹn hơn, giơ tay trái đánh mạnh vào tay lão già làm cho lão ôm tay mà xuýt xoa. Kỳ Phát khinh bỉ tiếp:
- Đó, ông thấy chưa, tôi có coi ông ra gì đâu? Ông tưởng có khẩu súng này thì ghê gớm lắm ư, ông ao ước thế thì đây, tôi cho…
Vừa nói, Kỳ Phát vừa vất khẩu súng lục xuống trước mặt lão già… Lão ngơ ngác một phút, rồi nhanh nhẹn cúi xuống nhặt, trong khi Cúc hoảng hốt kêu thét.
Lúc này, lão già đã nhanh nhẹn cầm khẩu súng lục trong tay… Kỳ Phát thì vẫn ung dung như thường… Cúc thì mặt xám không còn hột máu, bước lại cạnh Kỳ Phát. Lão già nghiến răng, chĩa súng bảo Kỳ Phát:
- Bây giờ, tôi ra lệnh cho anh suy nghĩ trong ba phút, anh phải theo lời tôi định và hứa chắc như thế, nếu không thì một phát súng này sẽ cho anh đi theo với lão thầy tướng số…
Kỳ Phát ung dung khoanh tay trước ngực… Chàng không trả lời, chỉ cười ngất, cười không thở được, tựa như buồn cười vì thấy một đứa trẻ bé xíu lại muốn dọa đánh một người lớn vậy! Tôi thì không hiểu linh tính báo cho biết hay sao mà thấy hồi hộp quá. Tôi không sao chịu được khi thấy Kỳ Phát cười lăn lóc bên cạnh Cúc người run bây bẩy, mặt xám nhợt!
Lão già đã tức giận đến cực điểm, lão quát:
- Hãy im ngay, không có ta bắn chết.
Kỳ Phát lại cười to hơn nữa.
- Ta hẹn đến ba, nếu mi còn cười thì chớ trách… Một… hai…
Và đến tiếng thứ ba, thì quả nhiên một tiếng nổ. Mọi việc đã xẩy ra nhanh quá sức… Cùng một lúc đếm tiếng ba, lão già vụt giơ súng lên nhằm bắn. Và cùng một lúc, Cúc nhẩy ra đứng che trước mặt Phát. Tiếng súng vừa nổ thì Cúc cũng vừa ngã xuống! Kỳ Phát lúc này như kẻ mất hồn. Nụ cười của chàng chưa kịp biến hẳn trên môi, nhưng hai mắt đã như tóe máu. Kỳ Phát xông lại phía lão già, nhanh nhẹn, lão bước lùi và nhằm bắn phát súng thứ hai… Nhưng Kỳ Phát cúi xuống kịp, phát súng không trúng và chỉ trong chớp mắt, Kỳ Phát đã ôm lấy ngang lưng lão già quật xuống. Phát súng thứ ba của lão sượt qua vai Phát, một làn máu tóe ra đỏ ối cả chiếc sơ mi… Kỳ Phát thấy máu như con thú dữ, chịt hai tay vào cổ lão già và nghiến răng siết mạnh… Hai phút sau, lão già không cựa quậy nữa, và Kỳ Phát lảo đảo đứng lên…
Nhưng một người vừa bước vào. Người ấy là Trúc Tâm! Thấy quang cảnh ấy, Trúc Tâm như đoán ra, đến bên cạnh lão già, cúi xuống nghe ngực rồi lắc đầu:
- Lão chết thực rồi… Nhưng không sao, anh Kỳ Phát ạ, tôi biết anh giết người là vì tự vệ. Nhưng còn Cúc…
Cúc thì đương thoi thóp trên tay Kỳ Phát… Dòng máu ở ngực Cúc trào ra, hòa lẫn với máu của Phát từ trên vai chảy xuống. Chúng tôi đều yên lặng… Kỳ Phát khe khẽ gọi:
- Cúc! Cúc! Em đã tỉnh chưa?
Dần dần Cúc mở mắt. Và liếc nhìn thấy lão già, Cúc như yên dạ… Cúc yếu ớt giơ tay vuốt ve chỗ Phát bị thương, rồi nho nhỏ nói:
- Thực là lỗi ở em… Anh không làm sao chứ?
Nhưng Cúc bỗng như tắc thở không sao nói được nữa! Một dòng máu trào ra miệng Cúc. Hai mắt Cúc đã thấy như đục dần… Cuối cùng thu hết tàn lực, Cúc chỉ còn nắm chặt được tay Phát mà gắng nói được câu cuối cùng:
- Tìm Hoàn… Nuôi Hoàn… Hoàn tức là con Phát… Anh sẽ yêu nó như yêu em!
Phát vuốt mắt cho Cúc. Chúng tôi đều ghê rợn như thấy Phát đã biến thành một tượng thần đau khổ, vì hai mắt Phát như hết tinh thần và da mặt thì xám bệch… Kỳ Phát tiến dần lại phía chúng tôi… Và chàng se sẽ nói:
- Trời ơi, Cúc của tôi!
Nhưng chỉ một phút qua, chúng tôi đã thấy Phát biến đổi. Chàng quay lại phía Cúc, lẩm nhẩm như khấn thầm rồi chậm chạp với tay lấy bức cổ họa…
Tiến đến bên chúng tôi, chàng khe khẽ nói:
- Mọi sự nhờ các anh khu xử ổn thỏa, tôi phải tìm cho được Hoàn nội ngày hôm nay!
Và không đợi chúng tôi nói gì thêm, Kỳ Phát lảo đảo bước ra ngoài…
Tôi và Trúc Tâm chia nhau mọi việc. Trúc Tâm thì lo việc đối với các nhà chức trách, tôi thì lo tính đến việc ma chay cho Cúc vì ông Huyện Vinh, chồng Cúc, không có họ hàng thân thuộc nào cả. Trước tôi cứ tưởng thế nào Kỳ Phát cũng về đưa Cúc ra đến tận chỗ ở cuối cùng, nhưng không, ma chay đã ba hôm mà tôi vẫn không hề thấy bóng Phát hay Hoàn đâu cả… Và đến hôm thứ tư, khi tôi ở nhà in về thì đã thấy có một bức thư của Phát để lại. Tôi xin chép đúng bức thư đó ở đây để thay cho đoạn kết của vụ án ghê gớm, rùng rợn này:
“Chắc anh không thể đoán ra được tôi tìm thấy Hoàn ở đâu! Tôi tìm thấy Hoàn ở một cái hang tại chùa Hương Tích anh ạ! Anh hiểu rồi chứ, Nam thiên đệ nhất động chẳng phải Hương Tích là gì… Còn ngọn núi Điểu Sơn thì tức là núi Sáo… Ngọn núi có đền thờ anh chàng đi đánh bẫy chim sáo mà có dịp, anh tới bến Đục Khê, hỏi những người lái đò ở đây họ sẽ chỉ cho anh thấy ngay…
Hôm nay tôi và Hoàn, sau khi ra thăm mộ Cúc đã lại tìm anh, nhưng không gặp… Chúng tôi lại phải ra tầu ngay nên không kịp đợi… Vả lại, chúng ta có gặp nhau chỉ như càng thấy hiện rõ lại cảnh ghê gớm mà thôi… Trời ơi, tôi đã có tội tình gì! Mà quả thực, tôi không ngờ, tôi có ngờ đâu rằng trước khi Cúc đưa súng cho tôi nàng đã lắp đạn vào súng. Tôi vẫn yên trí rằng đó chỉ là khẩu súng không có gì hết như hôm trước tôi vẫn mang theo… Khi thấy tôi vất súng cho kẻ địch, có lẽ Cúc lo sợ quá, mà không dám nói ra. Và đến khi thấy tôi bị bắn thì Cúc hy sinh mà cứu tôi…
Anh ơi, đời tôi từ nay cũng chỉ còn biết hy sinh mà đền đáp lại tấm tình của Cúc… Cúc nói phải đó, Hoàn sẽ là con tôi… Tôi sẽ yêu Hoàn như yêu Cúc!
Người bạn đau khổ của anh: KỲ PHÁT!”