Kỳ Phát Giết Người

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 37 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
8

❊ ❊ ❊

MẢNH ÁO MẦU TÍM

Nhưng lúc Kỳ Phát trở vào thì tôi không thấy chàng còn cái dáng điệu ngạo nghễ kia nữa. Chàng bơ phờ ngồi xuống ghế, rồi thong thả, thở dài bảo tôi rằng:

- Tôi tức vì Trúc Tâm bắt Hoàn nên khiêu khích anh chàng như vậy mà thôi, kể ra tôi thực không công bình một chút nào!

Tôi nhìn Phát thương hại:

- Vậy anh cũng tin rằng Hoàn là thủ phạm ư?

Kỳ Phát lắc đầu:

- Không đời nào!

- Nhưng anh hẳn đã có chứng cớ?

Kỳ Phát gật đầu:

- Tôi có một chứng cớ chính: Hoàn là con của Cúc! Tôi bao giờ cũng tin chắc một người con của Cúc tất không bao giờ lại làm những việc như vậy!

Tôi buồn rầu, lắc đầu:

- Khốn, nhưng cớ đó chỉ là cớ… tinh thần đối với riêng anh thôi, không thể dùng làm một cớ đưa ra trước pháp luật được!

Kỳ Phát thở dài, gật đầu:

- Quả có thế! Nhưng được cái tôi đã thấy có nhiều manh mối trong vụ này, tôi hy vọng sẽ do đó mà tìm ra được nhiều chứng cớ xác thực!

Tôi hỏi:

- Anh sẽ cố tìm ra hung thủ đã giết ông Ký Hồng?

Kỳ Phát lắc đầu:

- Đó là việc của các nhà chuyên trách. Tôi bây giờ cần nhất chỉ là việc làm sao giãi tỏ được nỗi oan của Hoàn!

Và quả quyết, Phát tiếp:

- Và tôi tin chắc sẽ phải thành công, nếu không thì từ nay, anh sẽ không thấy ai nhắc đến tên Kỳ Phát nữa!

Buổi trưa, Kỳ Phát ngủ thực đẫy giấc rồi dậy tắm rửa thay quần áo. Chàng trinh thám của chúng ta lúc này có vẻ sảng khoái lắm, thổi còi miệng sửa nắn chiếc ca vát trước gương rất cẩn thận như thời phong nhã khi xưa.

Gọi xe lại phòng ngủ mà đêm trước Hoàn đã nghỉ lại, Phát chọn một buồng sang trọng, rồi hẹn ở nhiều ngày, tưởng chừng như là một khách quý, giầu sang ở nơi xa đến thăm Hà Nội. Cho luôn mấy tên bồi một số tiền khá hậu, Kỳ Phát đã làm cho chúng dù đứa lười biếng nhất cũng trở thành nhanh nhẹn và lễ phép vô cùng.

Rồi đó, một cái vẫy tay, một cái hé miệng của Kỳ Phát thẩy đều là những hiệu lệnh mà người ta răm rắp làm theo rất nhanh và cẩn thận. Ngoài ra Kỳ Phát lại còn luôn luôn sai đi sắm thứ này, đi mua món ăn khác, những cái mà bọn bồi đều có thể ăn bớt được rất nhiều, nên chúng lại càng tranh nhau mà chiều chuộng phục dịch chàng.

Nhưng sự thực, vào đây, Kỳ Phát chỉ cố ý tìm thêm mấy chứng cớ mà chàng do lời kể của Trúc Tâm đã thấy hình bóng ở trong tâm trí.

Chàng dần dà hỏi tên bồi hết chuyện này sang chuyện khác, rồi bỗng nhắc lại vụ bắt Hoàn:

- Tôi qua Hà Nội cũng sợ lắm, vì chỗ phồn hoa này những kẻ cường bạo thực không thiếu gì!

Tên bồi lắc đầu gãi tai, thưa:

- Cậu không việc gì mà ngại, không dám nói khoe, chứ cứ nguyên mắt chúng con, ai gian ai ngay, chúng con biết ngay, đứa nào mà lảng vảng định xoay xở cậu thì gọi là cứ chết với chúng con!

Kỳ Phát cười:

- Anh bảo anh sành trông người, thế cái hôm thằng cha giết ông Ký Hồng rồi đến đây ngủ trọ, sao các anh không nhận ngay ra được kẻ sát nhân.

Tên bồi cũng cười:

- Quả thực chúng con không ngờ! Nhưng cứ thấy bộ dạng anh chàng ấy đến đây thuê buồng, rồi một mình nằm quay ra ngủ ngay thì cũng khả nghi lắm…

Kỳ Phát hỏi:

- Tôi nghe thấy có người nói thủ phạm hiện vẫn chối, mặc dầu bị bắt quả tang chùm chìa khóa ở phòng hắn. Hắn cứ kêu oan, bảo có người thù vất chìa khóa vào buồng!

Tên bồi bĩu môi, bảo:

- Chúng con ở đây nào có biết nó là cha căng chú kiết nào mà thù!

- Nhưng còn những người ngoài vào đây! Tôi còn lạ gì tại các lữ điếm, người ra vào ban tối lũ lượt, khách vào trọ, khách quen của người trọ, những hàng quà bánh mà khách gọi mua, ấy là chưa kể khách đã lấy buồng rồi còn ra vào nhiều lượt mà không ai có quyền hỏi cả! Như thế thì dù có người vào buồng tên sát nhân kia trong lúc hắn ngủ các anh ở đây cũng không thể biết được.

Tên bồi có vẻ nghĩ ngợi, một lát nói rằng:

- Những điều cậu vừa nói rất đúng. Nhưng hôm ấy trời lại hơi mưa, mà không phải tối thứ bẩy, chủ nhật đầu tháng gì nên không có lắm người đi chơi. Con còn nhớ lúc ấy tuy không phải đến lượt con gác đêm nhưng vì anh Ba bận đi gọi một cô trên Hàng Bún nên con ngồi ngoài cửa thay…

Kỳ Phát ngắt lời:

- Gọi là ngồi gác, nhưng hẳn anh cũng lại nằm khểnh trong buồng chứ gì?

Tên bồi cười, trách nịnh:

- Gớm, cậu thì cái gì cũng biết. Lúc ấy khách buồng số 10 vừa cho được điếu Lucky, con bèn nằm khểnh mà hút thuốc, tuy vậy ai ra vào con cũng biết, con chẳng thấy… có một ai vào buồng của tên sát nhân cả.

Kỳ Phát ngắt lời, hỏi lại:

- Tại sao anh đương nói lại vừa dừng lại thế?

Tên bồi trả lời:

- Nguyên lúc con vừa nằm hút thuốc, vừa nhìn ra có thấy một người con gái đi vào… Chị chàng ý hẳn cũng là con nhà tử tế chứ không phải là cánh chơi nên xem chừng còn rụt rè lắm…

Kỳ Phát vội hỏi:

- Người ấy vào buồng hung phạm phải không?

Tên bồi lắc đầu:

- Không, con đã bảo cậu rằng không có ai vào buồng hắn cả mà! Thấy chị chàng, con nghĩ thầm: “Cô ả nào thế này, mà mới mặt thế!” Con liền nhổm dậy, nhìn theo xem thì ra chị chàng vào buồng số 8, buồng lão khách béo! Chẳng rõ thằng cha tậu được ở đâu mà được “món sộp” thế? Con nghĩ bụng để đợi xem, cô ả lúc nào ra về thì theo xem ở đâu để có những khách quý như cậu thì chúng con đi gọi!

Kỳ Phát cười:

- Thế bây giờ anh biết chỗ ở của “em” rồi chứ?

Tên bồi thở dài:

- Nếu thế còn nói chuyện gì nữa, bây giờ con đã tìm cho cậu rồi! Khốn, nằm hút hết điếu thuốc lá mà cũng chẳng thấy chị chàng ra, sau một lát thì anh Ba về, con đi ngủ.

Kỳ Phát ngẫm nghĩ một lát rồi hỏi:

- Cô bé hẳn xinh lắm phải không, anh có thấy rõ mặt chứ?

Tên bồi lắc đầu:

- Không, trời thì tối mà chị chàng lại đi nhanh, con không nom rõ mặt nhưng chắc phải kẻng vì cái “co” người đẹp lắm!

Kỳ Phát như thất vọng, nhưng lại hỏi:

- Thế cô ả mặc áo mầu gì?

Tên bồi tò mò nhìn Kỳ Phát, buồn cười cho cái anh chàng này chưa chi mới nói thế mà đã có vẻ mê tít đi rồi, trả lời:

- Cô bé mặc cái áo mầu tím, trông nổi lắm!

Tên bồi đi rồi, Kỳ Phát lẩm bẩm nhắc lại:

- Cô bé mặc cái áo mầu tím!

Và chàng nhất quyết dò hỏi thêm nữa để cho biết con người này, một mình vào trong một phòng ngủ, có liên can gì đến vụ án mạng của Hoàn không. Mà người đầu tiên chàng hỏi thêm, tất phải là Ba, tên bồi săm giữ việc gác đêm, sau khi lên Hàng Bún về.

Tên bồi này cũng vui vẻ trả lời hết thẩy mọi câu hỏi của Kỳ Phát vì chúng đều biết càng được việc cho những khách sang như Kỳ Phát thì chúng lại càng được nhiều tiền thưởng. Trước hết Kỳ Phát hỏi hắn về Hoàn, tên bồi này cũng như tên trước nói cứ trông bộ điệu Hoàn “gian” lắm nhất là thường thường thì rất ít khi có chàng trai trẻ đến đây có một mình mà lại chịu thuê phòng… ngủ một mình! Nheo cặp mắt ra dáng tinh ranh, Ba lại tiếp:

- Con nói riêng với cậu thôi nhé! Sự thực, anh chàng ấy chẳng phải đến có một mình đâu, vì lúc đã khuya khuya, con còn thấy có một “tiểu thư” ở buồng hắn ra… Con bé mặc áo mầu tím, len lét che mặt mà ra về, ý chừng cũng chưa thạo nên còn thẹn thùng… Nhưng con không dám nói với ai hết, vì mật thám mà biết thì con lại phải ra làm chứng lôi thôi!

Kỳ Phát không hỏi thêm gì nữa, vì như thế là đối với chàng thừa đủ rõ ràng lắm rồi. Chàng đã biết rõ hôm ông Ký Hồng bị ám sát thì Hoàn đến phòng này ngủ, song, chẳng biết rõ có hẹn nhau trước không, mà Hoàn không ở đây có một mình. Còn một người thứ hai nữa, tức là người con gái áo tím.

Nhưng người ấy là ai, cả hai tên bồi đều không nhận rõ mặt. Kỳ Phát sực nhớ đến “lão khách béo” mà tên bồi thứ nhất nói “cô gái áo tím” đã vào buồng.

Lân la làm quen với người khách béo ấy, chẳng mấy chốc mà Kỳ Phát đã có thể nheo cặp mắt cười mà hỏi rằng:

- Cái nị hôm nọ phát tài nhé, vớ được đâu cô ả hẩu lengđẹp thế?

Lão khách béo cũng cười mà hỏi:

- Cô ả nào cơ chứ, ngộ có biết đâu?

- Lại còn cứ vờ giấu mãi, cái cô mặc áo tím vào buồng nị tối hôm ấy mà, ngộ trông thấy rõ ràng…

Chợt nhớ, lão khách béo cười khà khà mà bảo:

- Tưởng là ai, cái cô ả ấy vào nhầm buồng ngộ đấy! Cô đẹp thực, ngộ tưởng cũng là gái kiếm tiền định giữ lại nhưng không được!

- Thế nị có nhớ mặt không, nếu còn nhớ thì để ngộ chỉ xem có phải cái cô ở đằng này không, phải thì ngộ giới thiệu cho…

Lão khách lắc đầu:

- Ngộ cũng không nhớ được mặt nữa, vì khi cô ấy vào, đứng nhìn ngộ, rồi kéo vạt áo che mặt đi, mà nói rằng vào nhầm buồng… Ngộ cũng nóng nẩy quá, tắt ngay đèn đi, định đóng cửa giữ lại nhưng cô ấy đã đẩy ngộ ngã xuống giường rồi chạy ra.

Rút trong ngăn kéo ra một mảnh áo mầu tím Huế, lão khách béo vừa cười vừa bảo Kỳ Phát:

- Ngộ với tay nắm lại, nhưng chỉ vớ được vạt áo thì cô ả đã giựt mạnh làm cho trong tay ngộ chỉ còn lại mảnh áo này thôi.

Kỳ Phát cầm lấy mảnh áo mầu tím ngắm nghía giây lát rồi nói rằng:

- Nị cho ngộ mượn mảnh áo này, để ngộ giơ cho cô ả ngộ quen xem, nếu thấy cô ả đổi sắc mặt thì biết ngay và lúc ấy ngộ sẽ tìm cách giới thiệu cho nị nhé.

Lão khách béo thích chí cười tít mắt, nắm lấy tay Kỳ Phát, luôn miệng khen cái anh tống kính fẳng dẩu rằng, hẩu lớ, hẩu lớngười bạn Bắc Kỳ tốt lắm, tốt lắm.

” mầu tím nhạt, chẳng biết xé ở đâu ra, trên chỉ có bốn chữ đánh máy, dòng thứ nhất, chữ “chú”, dòng thứ nhì, hai chữ “đúng 12”, dòng thứ ba một chữ “tiền”… Tôi lẩm bẩm: - Nếu tìm ra được nhiều mảnh xé nhỏ của một bức thư, - ta cứ ví dụ đây
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.