MỘT THÁM TỬ ÂN HẬN
TRƯỚC SỰ THÀNH CÔNG
CỦA MÌNH
Chúng tôi yên lặng nhìn nhau có tới ba phút.
Rồi Trúc Tâm bỗng thở dài:
- Tôi thực ân hận quá, nhưng không thể làm sao được! Cái số tiền mất lại đúng 2 vạn rưỡi bạc!
Kỳ Phát bây giờ đã điềm tĩnh lắm rồi, chàng gật gù nhắc lại:
- Ừ, sao lại 2 vạn rưỡi bạc!
Trúc Tâm cũng tiếp:
- Phải, 2 vạn rưỡi bạc, đúng với số tiền mà bọn bắt cóc Nhung đòi chuộc! Tôi đã hỏi kỹ lưỡng hai tên người nhà, chúng đều trả lời: người khách mà ông Ký Hồng tiếp cuối cùng là Hoàn! Tên xe lại nói thêm rằng giữa lúc hai người đương nói chuyện với nhau, nó có việc vào hỏi ông Ký thì thấy lúc ấy cửa tủ sắt mở, ông Ký và Hoàn hình như đương cãi cọ kịch liệt…
Kỳ Phát cười nhạt:
- Vì thế mà anh ngờ cho Hoàn giết ông Ký chứ gì?
Trúc Tâm lắc đầu:
- Anh chắc không lạ gì tính tôi vốn cẩn thận, nhất là việc này lại dây đến Hoàn tức là một người tôi cũng coi như em vậy! Thoạt đầu, tôi nghi cho hoặc tên bếp hoặc tên xe, hoặc cả hai tên thông đồng với nhau để ám hại chủ. Nhưng cuộc thẩm vấn của tôi đã thấy rõ ràng cả hai đứa đều thực, nhất là tên bếp, nếu nó muốn lấy tiền trong két, tất nhiên nó phải hủy ngay cuốn sổ kia đi đã!
Kỳ Phát ngắt lời:
- Anh không cần phải nói nhiều về hai tên người nhà, cứ theo lời anh thuật lại tôi đã biết chúng đều vô tội!
Tôi đỡ lời Kỳ Phát bảo Trúc Tâm rằng:
- Anh Phát muốn anh thuật rõ mọi việc làm cho anh không ngần ngại gì mà bắt ngay Hoàn!
Trúc Tâm nhìn Kỳ Phát, lộ vẻ thương thay cho bạn, một lát một thong thả nói:
- Vâng, để tôi xin kể, và tôi rất tiếc rằng có nhiều chứng cớ rõ ràng quá. Sau khi thấy số tiền mất đúng 2 vạn rưỡi bạc, và biết Hoàn là người cuối cùng đã có chuyện cãi cọ với ông Ký Hồng, lập tức tôi sai người một mặt đến tìm anh và Hoàn, một mặt tôi giục những người lấy dấu tay cho tôi biết kết quả. Cả hai việc không đem lại cho tôi gì, vì xét ra không có một dấu tay nào, - có lẽ thủ phạm đã khôn ngoan dùng bao tay cao su - còn anh và Hoàn cùng đi vắng cả; anh thì vừa đi xong, mà Hoàn thì đi ngay từ buổi sáng, lúc người lại tìm đúng 12 giờ, cũng chưa thấy Hoàn về ngủ. Lập tức tôi đánh điện đi khắp các bóp phụ ở mọi đầu phố, xem có thấy ai hình dáng giống Hoàn không, vì anh hẳn cũng biết như tôi, những kẻ sát nhân thường sau khi thi hành xong thủ đoạn hay đi vơ vẩn lang thang lắm. Tôi lại sực nhớ có kẻ hung phạm sau công việc tàn ác rồi lo sợ quá, phải dùng đến rượu để cho lòng thêm hăng hái, nên thân đi hỏi các hiệu cao lâu, hàng rượu, xem có ai hình dáng giống Hoàn vào không.
Tôi ngắt lời:
- Chắc anh đi mất công vì tôi vốn biết Hoàn không hề bao giờ uống rượu!
Trúc Tâm gật đầu:
- Cũng có lẽ thế thực, mặc dầu, tôi cũng được thấy tung tích của Hoàn…
Kỳ Phát giật mình:
- Anh thấy Hoàn ở hiệu cao lâu nào?
Trúc Tâm lắc đầu:
- Không, tôi chỉ dò được một hiệu cao lâu Hoàn vào, bảo làm món ăn, nhưng rồi không đợi làm xong, trả tiền bỏ đi… như một người điên, hay một người đương bối rối vì đã nhúng tay vào máu người cũng thế!
Kỳ Phát lạnh lùng nói:
- Anh cứ kể nốt, bất tất phải chốc chốc lại buộc tội như thế!
Trúc Tâm gật đầu tiếp:
- Nửa giờ sau, tôi được tin báo Hoàn đã thuê một buồng ở phòng ngủ phố Cửa Đông. Không chậm trễ một phút nào, tôi lập tức cùng hai người giúp việc đến ngay. Hỏi lại bồi, nhận đích hình dáng của Hoàn, tôi gõ cửa phòng… Gọi mãi đến mười phút, sau nóng ruột quá, tôi đập cửa thình thình mới thấy Hoàn lên tiếng và ra mở.
Kỳ Phát ngắt lời, hỏi:
- Vậy ra Hoàn đã ngủ rồi!
Trúc Tâm gật đầu:
- Mà ngủ mệt là đằng khác nữa, nên mãi đến lúc tôi đập cửa, Hoàn mới sực thức, ra vặn khóa mở cửa… Anh nên để ý điều này: chìa khóa Hoàn vẫn cắm nguyên ở cửa khi đi ngủ… Hoàn thấy tôi lộ vẻ sợ hãi lắm nhưng còn vờ hỏi: “Ông có tin tức gì của Nhung rồi chăng?” Tôi đáp: “Không, nhưng tôi có tin của ông Ký Hồng, ông vừa bị người ám sát!” Câu này làm cho Hoàn choáng váng, miệng hỏi: “Thế Nhung có việc gì không?” Chân thì bước ra nhưng hai người phụ việc của tôi đã giữ Hoàn lại. Và hai anh có đoán được tôi đã tìm thấy ở trong phòng Hoàn vật gì không?
Kỳ Phát mỉm cười một cách khinh khi, trả lời:
- Hẳn anh đã tìm thấy con dao vấy máu giống y như ở trong các tiểu thuyết trinh thám vậy?
Trúc Tâm lắc đầu:
- Anh đã quên rằng con dao nhọn còn cắm ngập vào vết thương ư? Nhưng tôi tìm được một vật cũng quan hệ chẳng kém gì con dao: tôi đã tìm thấy chùm chìa khóa của ông Ký Hồng dưới nệm của Hoàn!
Tôi ngắt lời:
- Nhỡ có kẻ thù Hoàn vất chìa khóa vào định buộc tội cho Hoàn thì sao?
Trúc Tâm gật đầu:
- Chính Hoàn cũng kêu lên như vậy, khốn nhưng, như tôi đã nhắc các anh chú ý từ trước: lúc Hoàn ngủ thì cửa phòng khóa mà chìa khóa lại cắm nguyên ở bên trong, nghĩa là không có kẻ nào ở ngoài vào được… Thấy tôi vặn lý ấy, Hoàn lại vờ suy nghĩ rồi bỗng nói với tôi rằng: “Trong lúc Hoàn vừa đặt mình, mơ màng sắp ngủ thì nghe có tiếng gõ cửa. Hoàn ra mở nhưng lúc ấy hình như choáng váng tê mê không nhớ thêm gì nữa!” Thực có kẻ nào đã vào chăng? Hay là Hoàn mê ngủ? Hay là chỉ một chuyện bịa đặt để toan chối lỗi nhưng không đứng vững và không có đầu cuối gì cả. Có điều rõ ràng là chiếc khóa kia còn cắm nguyên ở ổ khóa mà trong phòng chỉ có một mình Hoàn, nghĩa là ngoài Hoàn ra, không có ai vào trong phòng cả. Vì nếu vào, thì khi họ ra, ai khóa cửa lại ở phía bên trong cho họ? Nếu là Hoàn, thì Hoàn phải biết người ấy là ai?
Tôi ngắt lời:
- Nhưng Hoàn bảo rằng choáng váng tê mê không biết gì cơ mà?
Trúc Tâm cười nhạt:
- Không biết là ai nhưng lại biết khóa cửa lại rồi đi ngủ, nói thế thì vô lý không sao mà tin được!
Kỳ Phát gật gù nhưng vẫn không bỏ giọng chế nhạo:
- Trúc Tâm, anh luận lý khá quá!
Không lạ gì giọng Kỳ Phát, Trúc Tâm hơi cau mặt, rồi bảo:
- Anh Kỳ Phát ạ, nhưng cũng chưa hết chứng cớ đâu, tôi còn đo giầy, so với vết ở lối cầu thang thì đúng là vết giầy của Hoàn!
Kỳ Phát vẫn điềm nhiên hỏi:
- Anh hẳn còn thêm chứng cớ nữa?
Trúc Tâm gật đầu:
- Anh đoán đúng: sực nhớ đến việc kẻ gian dặn chôn tiền ở đê Cổ Ngư, tôi lập tức cho người đi tìm đúng chỗ, thì quả nhiên thấy đúng 2 vạn rưỡi bạc mà ông Ký Hồng đã mất!
Kỳ Phát mỉm cười:
- Tôi như anh thì tôi đã cho người nấp bốn ngả rình xem, may ra có bắt được cả bọn hung phạm đã bắt cóc Nhung không.
Trúc Tâm nói:
- Có, tôi đã làm đúng như lời anh vừa nói, tiếc thay, tôi không thấy được kẻ nào khả nghi cả. Tôi chắc chúng cũng vẫn cho người dò xét, khi thấy việc tống tiền đã đến tai nhà chuyên trách thì chúng không dám màng tới chỗ để tiền nữa!
Kỳ Phát vươn vai, ra dáng mỏi mệt, rồi ngáp dài mà hỏi Trúc Tâm rằng:
- Bây giờ tôi muốn anh kết luận!
Trúc Tâm nói:
- Tôi kết luận rằng chính Hoàn đã giết ông Ký Hồng. Chắc hẳn sau khi nhận được thư tống tiền, dọa nạt, Hoàn thương Nhung quá, lo sợ không biết tìm cách nào để đào ra được 2 vạn rưỡi bạc. Túng thì phải tính, một khi người ta đã mù mắt vì ái tình thì không nghĩ gì nữa. Vả lại chính Hoàn cũng đã phải nổi giận vì ông Ký keo kiệt không muốn bỏ tiền ra chuộc con… Không kể chùm chìa khóa là tang chứng làm cho Hoàn không thể chối cãi được, cứ nguyên một chỗ tủ két thiếu đúng 2 vạn rưỡi bạc, đủ rõ kẻ ám hại ông Ký chính là Hoàn, vì nếu là kẻ khác tham tiền thì hẳn khi chúng đã mở được két, phải lấy một số tiền hơn thế nữa, khi tủ của ông Ký Hồng đầy lèn những bạc. Nhưng đối với Hoàn thì không, Hoàn chỉ cần đúng số tiền ấy để cứu Nhung, Hoàn đâu có phải là kẻ giết người vì tham tiền của!
Kỳ Phát gật gù:
- Tôi chịu anh đấy!
Trúc Tâm có vẻ đắc thắng, nói:
- Đó, anh coi, sự thực đã hiển nhiên như vậy nên tôi dù thương Hoàn như thế nào cũng không thể làm trái với bổn phận được! Thực trong cuộc thành công này, tôi lấy làm ân hận vô cùng!
Kỳ Phát lạnh lùng lắc đầu:
- Không, anh hiểu nhầm câu tôi nói! Ý tôi muốn bảo rằng tôi thực chịu không hiểu tại sao mà anh ngang bướng thế, nhất định bắt Hoàn phải là thủ phạm, cố sức luận lý một cách… vô lý vô cùng!
Trúc Tâm ngạc nhiên, hỏi lại:
- Anh nói sao, tôi không hiểu!
Kỳ Phát điềm tĩnh trả lời:
- Tôi nói rằng mặc dầu những bằng cớ của anh, tôi vẫn bảo rằng Hoàn vô tội!
- Anh căn cứ vào đâu mà quả quyết như vậy?
Kỳ Phát gật đầu:
- Anh cứ yên tâm, rồi tôi sẽ có những bằng cớ! Thôi, bây giờ thì anh về nghỉ trưa và cứ yên lòng mà ngủ, chớ có ân hận gì cả, vì Hoàn sẽ không bao giờ vì anh mà phải tù tội!
Trúc Tâm lắc đầu:
- Tôi đánh cuộc với anh…
Kỳ Phát cả cười:
- Càng hay lắm, vì tôi cũng đương định bảo anh! Vậy hễ bao giờ mà Hoàn rõ ràng vô tội được ra thì anh phải đãi chúng tôi một bữa tiệc mừng đấy nhé!
Vừa nói, Kỳ Phát vừa đẩy Trúc Tâm ra ngoài rồi đóng cửa lại.