Đêm khuya thanh vắng, Hỏa Tiểu Tà nằm rạp dưới gầm giường, nhẫn nại chờ đợi thời cơ. Cậu vừa đói vừa buồn ngủ, không biết tự bao giờ mí mắt đã đánh nhau, mấy lần suýt chút nữa là ngủ thiếp đi. Thế nhưng cứ nghĩ đến nhiệm vụ còn chưa hoàn thành, cậu lại cố xốc lại tinh thần, tiếp tục quan sát, đợi thời cơ Thanh Miêu rời khỏi phòng.
Tam di thái nằm trên giường cũng không dễ dàng chìm vào giấc ngủ ngay. Hôm nay bà ta tâm sự nặng nề, xung quanh lại xảy ra bao nhiêu chuyện, thế nên trằn trọc mất hơn nửa canh giờ mới yên tĩnh lại, chìm vào giấc ngủ sâu.
Hỏa Tiểu Tà nằm dưới gầm giường nghe tiếng ván giường kêu, âm thanh rất rõ ràng, cậu có thể đoán chắc Tam di thái đã ngủ rồi.
Còn cô nha hoàn Thanh Miêu của Tam di thái kia cũng thật cứng đầu, ngồi trong phòng không nhúc nhích, thậm chí chẳng có ý định đứng dậy rời đi. Thực ra sau một đêm vất vả, Thanh Miêu còn mệt mỏi hơn cả Tam di thái, hiện tại chỉ là đang cố gắng gồng mình thức đêm. Thời gian trôi qua lâu, nhìn Tam di thái đang ngủ say, trong viện lại chẳng có dấu hiệu gì bất thường, cơn buồn ngủ bắt đầu bủa vây lấy Thanh Miêu, khiến sự cảnh giác của cô không còn được như lúc đầu. Mí mắt Thanh Miêu ngày càng nặng trĩu, mắt mở hờ khép hờ, chỉ cần lơ đễnh một chút là sẽ ngủ thiếp đi ngay.
Cứ như vậy, Hỏa Tiểu Tà và Thanh Miêu mỗi người một nơi cố gắng chịu đựng, thời gian đã trôi qua hơn một canh giờ.
Hỏa Tiểu Tà khẽ nhích người về phía trước giường, nhìn thấy nửa thân người Thanh Miêu, rồi dần dần thấy cô lắc lư không ngừng. Hỏa Tiểu Tà trái lại thấy phấn chấn hẳn lên, thầm nghĩ: "Con bé này rốt cuộc cũng không chịu nổi nữa, nhìn cái thế này, chỉ cần nhắm mắt lại là sẽ ngủ thiếp đi ngay thôi."
Chứng kiến thân người Thanh Miêu ngày càng nghiêng, đầu dần chìm xuống, cuối cùng gục hẳn xuống bàn, không còn động tĩnh gì nữa.
Hỏa Tiểu Tà thầm nghĩ: "Tốt! Ngủ hay lắm!"
Nhưng dù nghĩ thế, Hỏa Tiểu Tà vẫn không dám bò ra ngoài vì sợ đánh thức Thanh Miêu. Cậu nghĩ mình cần phải có cách nào đó để xác nhận Thanh Miêu đã ngủ say hẳn.
Hỏa Tiểu Tà suy đi tính lại, cuối cùng nảy ra một kế. Dù không biết có hiệu quả hay không nhưng vẫn hơn là không làm gì cả.
Hỏa Tiểu Tà từ trong ngực từ từ lấy ra hộp phấn son mua ở cửa hàng tạp hóa, phấn son này được đựng trong một hộp giấy hình tròn. Hỏa Tiểu Tà vặn mở nắp giấy ra ngửi thử một cái. Mặc dù đây chẳng phải hàng tốt gì, thậm chí cậu còn bị chém giá đau đớn, nhưng đồ càng tầm thường thì mùi càng đậm. Nắp vừa mở ra, một mùi hương nồng nặc sộc thẳng vào mũi, vô cùng đậm đặc.
Hỏa Tiểu Tà mới đầu còn thấy mùi cũng được, nhưng ngửi thêm vài cái nữa lại thấy cái hương thơm này có chút buồn nôn. Cậu thầm nghĩ: "Làm ơn làm ơn, con bé này đã ngủ say chưa, tất cả trông cậy vào ngươi đấy."
Hỏa Tiểu Tà cầm hộp phấn son, một bàn tay vươn ra khỏi gầm giường, cẩn thận đặt hộp phấn son đang mở nắp xuống đất, rồi nhẹ nhàng đẩy nó lăn về phía chân Thanh Miêu. Lần lăn này phải cực kỳ cẩn thận, nếu mạnh quá đụng vào mu bàn chân Thanh Miêu thì rất có thể sẽ làm cô tỉnh giấc, còn nếu nhẹ quá, không lăn đến gần được thì e là chẳng có hiệu quả gì.
Hỏa Tiểu Tà biết thuật "lăn vật", công phu này chú trọng lực tay phải vừa vặn, không lớn không nhỏ, không thừa không thiếu, dùng vào lúc này quả nhiên có hiệu quả kỳ diệu. Chỉ thấy hộp phấn son xoay tít, lăn từ từ trên mặt đất tiến về phía mu bàn chân Thanh Miêu. Hỏa Tiểu Tà trong lòng gào thét: "Đi đi! Lăn tiếp đi!" Nhìn hộp phấn son ngày càng chậm lại, sắp sửa dừng hẳn, cậu hận không thể lao ra thổi vài hơi, đành chụm môi thổi lấy hơi không thành tiếng.
Hộp phấn son từ từ dừng lại, lắc lư một chút rồi khẽ kêu "bạch" một tiếng, rơi xuống cạnh chân Thanh Miêu, chỉ còn cách đúng một gang tay.
Hỏa Tiểu Tà nắm chặt hai tay, thầm nghĩ: "Có ngửi thấy không? Có ngửi thấy không?"
Thanh Miêu hơi cử động thân mình, đầu khẽ ngẩng lên, mơ màng hừ nhẹ một tiếng. Hỏa Tiểu Tà dựng cả tóc gáy, không dám thở mạnh một hơi.
Thanh Miêu nghiêng đầu, lại im bặt. Hỏa Tiểu Tà dỏng tai lắng nghe kỹ càng, chỉ nghe thấy tiếng thở trầm đục trong mũi Thanh Miêu, thân người hơi phập phồng theo nhịp thở, đó chính là dấu hiệu đã ngủ say.
Hỏa Tiểu Tà trong lòng mừng thầm, khẽ hừ một tiếng: "Bồ Tát Phật Tổ phù hộ!"
Người làm nghề trộm cắp, việc nhìn mặt bắt hình dong cực kỳ quan trọng, phải biết phán đoán trạng thái hành vi của người khác. Trong đạo tặc gọi đó là "Thức Hành Bát Luân Thường". Tức là: Có phải đang vội đi nhà xí giải quyết chuyện đại tiểu tiện hay không; có phải đang đói lả vội vã muốn ăn cơm hay không; có phải đang mắc bệnh nặng hành động bất tiện hay không; có phải đang gặp việc gấp quýnh quáng không chọn được đường đi hay không; có phải thiếu tay hụt chân, thân mình tàn tật hay không; có phải mệt mỏi buồn ngủ rũ rượi hay không; có phải đã ngủ rất say không dễ tỉnh giấc đột ngột hay không; hay có phải đang dục vọng cao trào không kiềm chế được hay không. Đừng coi thường "Bát Luân Thường" này, phán đoán rõ ràng trạng thái của mục tiêu chính là bí quyết số một để biết khi nào nên ra tay.
Ngoài "Thức Hành" ra thì còn có "Thức Tính", tức là phải phán đoán tính khí, tính cách của đối phương thế nào. Kết hợp "Thức Tính" với "Bát Luân Thường" mà sử dụng sẽ có hiệu quả kỳ diệu. Có những kẻ trộm dám đường hoàng lấy trộm túi đồ ngay bên cạnh bạn, khoảng cách gần trong gang tấc mà bạn vẫn hoàn toàn không hay biết. Đó chính là nhờ phán đoán "Thức Hành", "Thức Tính" chuẩn xác, cộng thêm gan lớn, tâm tỉ mỉ và tay chân nhanh nhẹn, khiến người ta không cách nào phòng bị.
Có người sẽ hỏi, sao làm nghề trộm cắp lại giống đạo làm quan trong xã hội phong kiến thế? Đều là phải phân biệt hành vi, tính cách, nhìn mặt bắt hình dong, nhìn từ chỗ nhỏ, ra tay từ chỗ lớn, nắm bắt xu thế, tiến thoái có chừng mực. Thực ra câu hỏi này rất đúng trọng tâm. Quyền lực, tiền bạc đều là vật ngoài thân, vốn chẳng phải của mình mà bạn cứ nhất định muốn chiếm làm của riêng, thì đều là đạo lý của kẻ "trộm". Thực ra, vạn sự vạn vật trong đất trời đều ẩn chứa quy luật "đạo" (trộm), cho nên cổ ngữ có câu: Trời đất, là kẻ trộm của vạn vật. Vạn vật, là kẻ trộm của con người. Con người, là kẻ trộm của vạn vật. Ba sự trộm này nếu thuận, Tam Tài sẽ yên ổn. Cho nên mới nói: "Ăn đúng thời, trăm xương cốt yên nghỉ. Động đúng cơ, vạn vật đều an." Người đời biết cái thần của nó mà cho là thần, chứ không biết cái "phi thần" mới là nguyên do tạo nên sự thần kỳ. Nhật nguyệt đều có số, lớn nhỏ đều có định. Thánh công sinh ra ở đó, thần minh xuất hiện ở đó. Cái cơ đạo tặc ấy, thiên hạ không ai thấy được, cũng không ai biết được. Quân tử đạt được thì kiên định trong cảnh nghèo, tiểu nhân đạt được thì xem nhẹ cả tính mạng.
Hỏa Tiểu Tà phán đoán Thanh Miêu đã ngủ say, chỉ cần không có tiếng động bên ngoài quấy nhiễu thì cô ta sẽ không tỉnh lại trong chốc lát, liền chậm rãi bò ra khỏi gầm giường.
Hỏa Tiểu Tà thò đầu nhìn lên giường, Tam di thái đang nằm nghiêng quay lưng về phía cậu, trên người đắp một chiếc chăn mỏng, làm nổi bật đường cong thân hình lả lướt. Một đoạn bờ vai thơm lộ ra ngoài mép chăn, làn da trắng tuyết như mỡ đông, thật sự vô cùng gợi cảm. Hỏa Tiểu Tà căn bản không màng đến việc thưởng thức xuân sắc này, chỉ lo vì không nhìn thấy mặt chính diện của Tam di thái nên không biết bà ta đã ngủ say chưa.
Hỏa Tiểu Tà quay đầu nhìn Thanh Miêu, thấy cô ta hoàn toàn không có dấu hiệu tỉnh lại, liền cắn răng, một tay túm lấy góc chăn phần thân trên của Tam di thái, cúi đầu xuống dưới mép giường, kéo nhẹ một cái rồi vội vàng trốn về dưới gầm giường.
Tam di thái hơi cử động một chút, nhưng không tỉnh giấc.
Hỏa Tiểu Tà trốn dưới gầm giường, nghe tiếng ván giường khẽ kêu lên, trái tim đập liên hồi không thôi, cậu đành mím chặt môi, cố gắng hít thở thật dài và khẽ để không phát ra tiếng động.
Hỏa Tiểu Tà lại bò ra khỏi gầm giường, Tam di thái đã từ nằm nghiêng chuyển sang nằm ngửa, hai mắt nhắm tự nhiên, đôi môi đỏ mọng khẽ hé, hơi thở bình ổn, lồng ngực phập phồng theo nhịp, nhìn là biết đang ngủ rất ngon.
Hỏa Tiểu Tà nhìn Thanh Miêu một cái, rồi luồn hai tay vào trong chăn, dùng lực từ bên trong, từng chút một vén chăn của Tam di thái lên. Vén chăn kiểu này sẽ tránh được gió lùa.