Hỏa Tiểu Tà nghiêng đầu nhìn vào trong chăn, lập tức trợn tròn mắt. Eo thon của Tam di thái lộ ra, sợi dây đỏ kia buộc ngay trên eo nàng, để lộ ra một đoạn ngắn bên ngoài.
Hỏa Tiểu Tà hạ quyết tâm, vươn tay sờ thử sợi dây đỏ đó. Chất liệu sợi dây cứng cáp, nếu buộc chặt thì tuyệt đối không thể tháo ra trong chốc lát, chỉ còn cách dùng dao kéo cắt đứt. Nhưng Hỏa Tiểu Tà biết đi đâu tìm dao kéo đây?
Hỏa Tiểu Tà liếc nhìn Thanh Miêu, thầm thở dài một tiếng. Y biết phòng ngủ của phụ nữ, trong ngăn kéo bàn trang điểm chắc chắn có kéo, nhưng Thanh Miêu đang gục bên bàn trang điểm, lại là người luyện võ, chỉ sợ đến gần nàng, hơi làm ra tiếng động lớn một chút là sẽ đánh thức nàng dậy.
Hỏa Tiểu Tà đành phải vén chăn của Tam di thái thêm chút nữa, nhìn dọc theo cánh tay nàng, chỉ thấy dưới lòng bàn tay phải của Tam di thái đang đè lên một dải da gài phi đao, tổng cộng có năm lưỡi phi đao, bốn lưỡi bị ngón tay nàng đè giữ, còn lưỡi ngoài cùng thì lộ ra bên cạnh tay nàng.
Hỏa Tiểu Tà thầm nghĩ: "Ả đàn bà ác độc này, dùng phi đao làm ta bị thương, xem ta dùng phi đao của ngươi cắt đứt sợi dây đỏ của ngươi đây!" Hỏa Tiểu Tà hạ quyết tâm, một tay vươn tới bóp chặt mép dưới dải da, hai ngón tay của tay kia thì bóp chặt chuôi phi đao ngoài cùng nhất, giống như đang móc ví, trong lòng thầm đếm: "Một, hai, ba". Đếm đến ba, cổ tay không động, hai ngón tay phát lực, lực đạo hai tay chống thành một đường thẳng, đốt ngón tay uốn cong thật nhanh, phi đao đã bị Hỏa Tiểu Tà rút ra khỏi bao da một đoạn.
Mọi người có lẽ cảm thấy kỳ lạ, vì sao Hỏa Tiểu Tà chỉ co ngón tay uốn cong để phát lực mà không dùng lực cánh tay để rút thẳng phi đao ra? Điều này lại liên quan đến đạo thuật. Những món đồ kim loại như phi đao khi gài trong dải da, lúc muốn rút ra thì lực ma sát lần đầu tiên là lớn nhất, chỉ cần vượt qua lực ma sát lần đầu đó thì phía sau sẽ dễ làm hơn. Chỉ dùng hai ngón tay uốn cong phát lực, động tác này tinh vi đến mức vai, cánh tay, khuỷu tay đều không hề di chuyển, mới là thượng sách. Nếu vai, cánh tay, khuỷu tay cử động, không chỉ làm lay động chăn, mà còn có thể tạo ra luồng không khí, người da nhạy cảm sẽ bất ngờ tỉnh giấc, như Tam di thái là cao thủ sử dụng phi đao thì càng không thể lơ là.
Hỏa Tiểu Tà chậm rãi rút phi đao ra, lưỡi dao sắc bén vô cùng, dưới ánh sáng mờ nhạt trong chăn, mũi dao vẫn lấp lánh u quang.
Hỏa Tiểu Tà thầm khen: "Đao tốt, đâm vào người, e là có thể xuyên từ trước ngực ra sau lưng." Hỏa Tiểu Tà vừa khen xong, phía Thanh Miêu lại khẽ phát ra vài tiếng "ừm", thân mình động đậy, dường như muốn tỉnh lại.
Hỏa Tiểu Tà hận không thể méo cả miệng. Động tĩnh này của con nhóc, nếu nằm trên giường thì không sợ, nhưng khi gục trên bàn ngủ mà miệng cứ ừ hử như vậy, đó là do ngủ mà máu huyết không lưu thông, chắc chắn sẽ tỉnh lại! Chỉ sợ tỉnh dậy lại là chuyện rắc rối.
Hỏa Tiểu Tà vốn định chui về gầm giường, nhưng thấy sợi dây đỏ ngay trước mắt, đâu nỡ bỏ cuộc! Y thấy giường của Tam di thái khá lớn, thân hình nhỏ nhắn của nàng nằm sát bên ngoài, bên trong ít nhất còn có thể thoải mái nằm thêm một cái rưỡi Hỏa Tiểu Tà nữa, không khỏi đánh liều một phen, chẳng màng sống chết, cả người chui từ dưới gầm giường ra, nhảy một cái là lăn lên giường Tam di thái, rồi đứng dậy trên giường, nhón chân bước qua đầu chân nàng, nằm xuống bên cạnh phía trong của Tam di thái.
Thanh Miêu lại "ừm" mấy tiếng, ngẩng đầu lên. Nàng cũng biết mình vừa ngủ thiếp đi, vội vàng xốc lại tinh thần. Vừa rồi gục xuống ngủ, máu huyết không lưu thông, chân hơi tê, không khỏi đứng dậy. Ngủ một lúc và không ngủ một lúc, khác biệt rất lớn, đặc biệt là người luyện võ, chợp mắt một lát là tinh thần có thể hồi phục hơn phân nửa.
Thanh Miêu đứng dậy, nhìn Tam di thái trên giường vẫn ngủ rất say, Thanh Miêu cũng an tâm, cử động cổ chân, rồi cúi đầu xuống. Thanh Miêu "ư" một tiếng, nhìn thấy bên chân bày một hộp phấn son không nắp, cúi người định nhặt lên. Tay vừa cầm lấy hộp phấn, nàng cau mày, liếc nhanh nhìn về phía gầm giường, không thấy gầm giường có gì bất thường mới đứng thẳng dậy. May mà lúc này y đã nằm bên cạnh Tam di thái, nếu còn trốn dưới gầm giường thì tiêu đời rồi!
Thanh Miêu cầm hộp phấn son trên tay ngửi ngửi, nói nhỏ: "Mùi hương tục tĩu quá! Lại còn nồng nặc thế này? Đây là đồ của ai? Sao lại ở đây?"
Thanh Miêu dùng ngón tay quẹt quẹt phấn son trong hộp, lại nói nhỏ: "Vẫn còn chưa dùng này! Không lẽ là của Thanh Liễu? Không đâu, Thanh Liễu cũng không dùng loại phấn son tục tĩu thế này."
Hỏa Tiểu Tà đắp một tấm chăn mỏng khác, chỉ lộ ra nửa khuôn mặt, ánh mắt nhìn qua đỉnh đầu Tam di thái, xuyên qua màn trướng trên giường, có thể thấy Thanh Miêu đang cầm cái gì đó săm soi. Hỏa Tiểu Tà đoán ngay chắc chắn Thanh Miêu đã phát hiện hộp phấn son trên đất, trong lòng thầm kêu: "Nhìn cái rắm! Là gia gia mua tặng cho ngươi đấy! Ngươi cứ cất đi là được! Nhìn cái gì mà nhìn! Chết tiệt thật!"
Thanh Miêu nhìn thêm vài lần, đột nhiên mặt giãn ra, cười nói: "Chắc chắn là Vương Hề Hề tỷ tỷ mua tặng cho phụ nữ trong Hí Xuân Viện rồi, chỉ có họ mới thích loại phấn son mùi thơm nồng nặc thế này, chắc là lúc đi vội vàng nên đánh rơi ở đây."
Thanh Miêu đặt hộp phấn son sang một bên bàn trang điểm, tìm một cái nắp nhỏ đậy lại, duỗi chân tay, trông như đã hết buồn ngủ.
Hỏa Tiểu Tà thầm nghĩ: "Xong rồi, con nhóc này chốc lát nữa sẽ không ngủ đâu."
Hỏa Tiểu Tà nghiêng mặt nhìn Tam di thái, Tam di thái dường như đang mơ giấc mộng đẹp nào đó, khóe miệng khẽ nhếch lên, trên mặt lộ ra vẻ tươi cười. Hỏa Tiểu Tà thầm mắng: "Chắc chắn lại đang xuân mộng gì rồi, mơ thấy gã đàn ông thần bí kia đến tư tình, ghê tởm không chứ!"
Hỏa Tiểu Tà trong lòng mắng vậy, nhưng thân mình lại liên tục di chuyển, dần dần chui vào trong chăn của Tam di thái. Thân thể kiều diễm trưởng thành hoàn mỹ của Tam di thái ở ngay cạnh mặt Hỏa Tiểu Tà, mùi hương phụ nữ nồng đượm trong chăn xộc thẳng vào mũi Hỏa Tiểu Tà, khiến trong lòng y không hiểu sao lại ngứa ngáy vô cùng khó chịu.
Hỏa Tiểu Tà thầm mắng chính mình một câu: "Thằng ranh con, ngươi còn muốn sờ thử một cái hay sao? Thật không tiền đồ, chẳng qua cũng chỉ là một người phụ nữ thôi mà?" Hỏa Tiểu Tà mắng xong, cái sự xuân tình trong lòng tan biến hết, trong đầu chỉ còn lại sợi dây đỏ.
Hỏa Tiểu Tà cuộn người nằm bên cạnh Tam di thái, đầu ở ngay eo nàng. Có ánh sáng le lói xuyên qua mép chăn, ánh sáng này đối với Hỏa Tiểu Tà đã là đủ, sợi dây đỏ kia ngay dưới mí mắt y. Hỏa Tiểu Tà hạ quyết tâm, mặc kệ phía sau ra sao, chỉ cần Thanh Miêu không lại đây vén chăn Tam di thái, y không lấy được sợi dây đỏ thì dù có đánh chết cũng không ra.
Hỏa Tiểu Tà đưa hai tay lên, một tay túm lấy đoạn dây đỏ nối với mặt giường, để lộ ra một đoạn cỡ hạt đậu xanh giữa các ngón tay, tay kia dùng mũi phi đao cắt tỉa cẩn thận trên đó. Đừng thấy nhỏ, cắt đứt được là được. Dù sao kích thước trên sợi dây đỏ có hạn, phía trên còn treo chiếc chuông nhỏ, không được lơ là dù chỉ một chút, đây là công việc tinh vi đòi hỏi thủ pháp khéo léo, hơi vội vàng một chút là không được.
Hỏa Tiểu Tà vùi mình trong chăn, không dám thở mạnh, sợ hơi nóng mình thở ra phun lên người Tam di thái, chỉ có thể hít thở mỏng manh như tơ.
Nói nhanh không nhanh, nói chậm không chậm, đoạn dây đỏ cỡ hạt đậu xanh kia đã bị Hỏa Tiểu Tà cắt đứt. Hỏa Tiểu Tà buông tay, sợi dây đỏ đã tách rời khỏi eo Tam di thái, một đầu treo trên eo, một đầu nằm trên mặt giường.
Việc Hỏa Tiểu Tà cần làm bây giờ, là đợi Tam di thái xoay người.