Ngũ Đại Tặc Vương

Lượt đọc: 404 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương hai trăm mười chín

❊ ❊ ❊

Thời gian cứ thế trôi qua chậm rãi, đã qua một ngày, hai ngày hay mười ngày, Hỏa Tiểu Tà cũng không còn nhớ rõ nữa. Trong hang băng, ngày nào cũng sáng trưng, chẳng phân biệt được đêm ngày.

Mọi người không dám đi đâu cả, chỉ quây quần bên suối nước nóng, gian nan sống qua ngày.

Trong hang băng đâu đâu cũng là băng, chỉ cần gõ một khối xuống là có thể giải khát. Đồ ăn cũng có, là một loại giun màu trắng, to bằng ngón tay, cứ lật lớp băng cạnh suối nước nóng lên là thấy. Giáp Đinh Ất nói đây là băng tàm, có thể ăn được, thế là mọi người đành dùng loại sâu này để lấp đầy bụng. May mà mùi vị băng tàm cũng tạm ổn, không đến nỗi khó nuốt. Phan Tử vốn sợ ăn sâu bọ sẽ buồn nôn, nhưng đói quá rồi thì cũng chẳng quản được nhiều như thế nữa, cứ thế nuốt trọn tất cả. Hắc Phong thì chẳng sao cả, lại còn là kẻ vui vẻ nhất, suốt ngày vô tư lự chạy đi đào sâu bọ ăn, thường xuyên ngậm những con béo mập đến tặng cho Hỏa Tiểu Tà, Giáp Đinh Ất và Phan Tử. Làm chó cũng có cái tốt, không cần phải suy nghĩ nhiều, theo kẻ hèn nhát thì sống hèn nhát, theo nhà phú quý thì sống phú quý, chỉ cần có miếng ăn là được.

Giáp Đinh Ất thân thể tráng kiện, sau khi uống thuốc chữa thương, hồi phục khá tốt, vết thương đã không còn chảy máu, việc khép miệng vết thương cũng rất lý tưởng. Còn cái chân gãy được nẹp bằng thanh đá dài, sau nhiều canh giờ đã có thể vừa nhảy vừa đi chậm rãi.

Phan Tử là người lạc quan, không có nhiều tâm tư như Hỏa Tiểu Tà. Hắn tự nhủ bản thân chắc chắn không nghĩ ra cách gì rồi, trời sập thì có người cao chống đỡ, chỉ cần không còn rơi chông băng, không có nhện, không phun nhiệt địa, tính mạng không lo, cứ thế mà sống tạm thôi. Phan Tử ngày nào cũng cười cười nói nói, ăn no sâu bọ rồi lại dẫn Hắc Phong đi dạo quanh hang, thỉnh thoảng lại nhặt được vài cục băng cục đá kỳ quái mang về. Thật sự có lần hắn gõ từ trong đá ra được một khối hàn băng ngọc trị giá cả ngàn đại dương, Giáp Đinh Ất bảo rằng đây chắc là do suối nước nóng phun trào từ lòng đất mang ra, nếu khắc thành hình thì ở Quảng Đông có thể bán được gần vạn đồng đại dương. Phan Tử vui mừng đến nỗi mông cũng nở hoa, càng tìm kiếm hăng say hơn, nhưng cũng từ đó mà nảy sinh ý định rời khỏi đây, cứ luôn đưa ra mấy ý tưởng tồi để phá giải Nại Hà tường, ví dụ như tè vào Nại Hà tường chẳng hạn.

Hỏa Tiểu Tà không giống Phan Tử, suốt ngày khổ sở suy nghĩ. Nghĩ không thông lại hỏi Giáp Đinh Ất, Giáp Đinh Ất không có cách nào phá giải Nại Hà tường, nên cứ tỉ mỉ giảng giải Âm Dương Ngũ Hành cho Hỏa Tiểu Tà. Đừng nhìn mặt Giáp Đinh Ất lạnh lùng, trong bụng hắn không ít kiến thức, thấu hiểu rất sâu về Âm Dương Ngũ Hành, câu hỏi nào của Hỏa Tiểu Tà hắn cũng có thể suy một ra ba, kiên nhẫn giảng giải, giảng sâu quá còn có chút phong thái của bậc lão học cứu.

Hỏa Tiểu Tà mỗi khi nghĩ ra được cách gì, lại cẩn trọng đi đến bên Nại Hà tường ngắm nghía Liệt Viêm đao. Vị trí của Liệt Viêm đao nằm ngay chính giữa Nại Hà tường, nhìn xuyên qua mặt băng có thể thấy cái hộp nhỏ màu đỏ ấy, ở ngay trong tầm mắt, bày ra trước mặt nhưng lại không cầm được. Hỏa Tiểu Tà không dám chạm vào Nại Hà tường, nhỡ đâu chạm vào, quỷ mới biết sẽ gây ra tai họa gì. Nhưng không chạm thì làm sao? Chẳng lẽ hét lớn một tiếng "Mở cửa" là Nại Hà tường nứt ra được sao? Dùng nước nóng trong suối dội vào? Hỏa Tiểu Tà cũng không dám, Nại Hà tường lớn thế này, một lần lấy được bao nhiêu nước nóng chứ? Huống hồ nước nóng dội lên, liệu có tồi tệ hơn cả việc chạm vào Nại Hà tường không?

Trong khoảng thời gian đó, Hỏa Tiểu Tà còn từng nghĩ đến việc dùng lửa đốt, nhưng ngọn lửa vừa lại gần Nại Hà tường liền nhảy lên dữ dội, ngọn lửa bị Nại Hà tường hút thẳng qua, bất cứ lúc nào cũng có thể tắt ngấm, đó là do nhiệt độ trước Nại Hà tường quá thấp, nó không bỏ sót bất kỳ nhiệt lượng nào. Huống hồ đốt bằng lửa sẽ có hậu quả gì, Hỏa Tiểu Tà cũng không dám thử bừa.

Cho đến một ngày, vết thương trên tay Hỏa Tiểu Tà đóng vảy ngứa ngáy khó chịu, khiến hắn gãi trầy ra, mới chợt nhớ đến một chuyện.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:170
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.