Ngũ Đại Tặc Vương

Lượt đọc: 358 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương hai trăm ba mươi sáu

❊ ❊ ❊

Hỏa Tiểu Tà, Phan Tử nghe theo lời Đạo Thác, ôn tập đạo thuật trong Tịnh Hỏa Cốc, trong lúc đó cũng đi khắp nơi dạo chơi, tìm kiếm lối ra thích hợp, thoáng chớp mắt đã qua hơn mười ngày.

Một ngày nọ, Hỏa Tiểu Tà và Phan Tử đang đi dưới chân một vách đá, hai người nghĩ tới việc sắp được ra khỏi cốc, Phan Tử chí đắc ý mãn, mồm mép bô bô, nói đủ thứ chuyện trên đời, nào là ra cốc phải tìm các cô nàng tiểu thư, nào là phải trộm cho những kẻ hắn ngứa mắt khuynh gia bại sản.

Hai kẻ này ở trong cốc đã ba năm, sớm đã trở thành những thanh niên cao lớn vạm vỡ, vóc dáng cao hơn nửa cái đầu so với lúc mới vào cốc, khí huyết phương cương, tràn trề sinh lực không chỗ phát tiết.

Phan Tử vẫn giữ dáng vẻ khỉ gió như ngày nào, ba năm nay chịu bao nhiêu khổ ải, cái thói láu lỉnh của hắn chẳng hề sửa đổi, thậm chí còn tệ hơn xưa. Đạo thuật luyện tâm là luyện tâm, chứ đâu có dạy người ta bỏ thói xấu để làm thánh hiền quân tử, cho nên có thói xấu gì thì vẫn y nguyên thói đó.

Hỏa Tiểu Tà lại càng như vậy, hắn từ nhỏ hành sự đã tà môn, do bị giáo hóa nên mới thu liễm đôi chút, ba năm nay vứt bỏ hết những xiềng xích trói buộc mình, lại chẳng còn gánh nặng ân oán gì, mọi việc đều hành động theo bản năng, Phan Tử nói gì hắn cũng phụ họa theo, tuy không nhiều lời như Phan Tử, nhưng chuyện mặn chuyện nhạt đều không từ chối.

Hai người vừa đi vừa cười đùa, chẳng hề vội vã việc có tìm được lối ra hay không, nói chuyện vui vẻ rồi đùa nghịch với nhau, cả hai thi triển thủ đoạn, rượt đuổi lẫn nhau. Phan Tử ở phía sau Hỏa Tiểu Tà liên tục dùng "Tề Chưởng Pháo" bắn hắn, những viên đá dày đặc như mưa rào, không ngừng bay tới phía Hỏa Tiểu Tà. Hỏa Tiểu Tà căn bản không cần ngoái đầu, chỉ cần dựng tai nghe, liếc mắt nhìn thoáng qua, mỗi khi đá bay tới đều có thể nghiêng người tránh né. Hai người vừa cười vừa mắng, như hai con báo săn, phi thân lao vút đi trong Tịnh Hỏa Cốc, bỏ mặc Hắc Phong đang sủa ăng ẳng lại phía sau thật xa.

Hai người chạy một hồi, cuối cùng cũng thấm mệt, ngồi trên một tảng đá lớn nghỉ ngơi, dựa lưng vào nhau nhai cỏ hút lấy vị ngọt, trời cao đất rộng, tiền đồ vô hạn, quả thực khiến người ta miên man suy nghĩ.

Hỏa Tiểu Tà chợt nghe tiếng động khe khẽ, cảm thấy không ổn, vội ngồi thẳng người dậy, nhìn về phía xa, túm lấy Phan Tử, hạ giọng nói: "Hình như đằng kia có người!"

Phan Tử vội vàng nhìn theo, cố gắng quan sát hồi lâu rồi nói: "Không có mà! Chắc huynh nhìn nhầm rồi."

Hỏa Tiểu Tà nói: "Không nhầm đâu, là một người, thân pháp rất giỏi, thoáng cái đã qua rồi."

Phan Tử kinh ngạc: "Đạo đại gia lại tới sao?"

Hỏa Tiểu Tà nói: "Chắc chắn không phải! Đứng dậy, chúng ta qua xem sao!"

Hỏa Tiểu Tà, Phan Tử từ trên tảng đá nhảy xuống, đi về một phía, nhưng vừa mới đi được vài bước, chợt nghe một tiếng gọi lạnh băng: "Hỏa Tiểu Tà!"

Hỏa Tiểu Tà, Phan Tử lập tức đứng khựng lại, nhìn nhau một cái, toàn thân cảnh giác, Phan Tử đã chộp lấy một nắm đá lớn từ dưới đất, sẵn sàng ném đi bất cứ lúc nào.

Từ sau một tảng đá lớn, một người nhảy ra, y phục đen tuyền, ánh mắt u u ám ám nhìn Hỏa Tiểu Tà.

Hỏa Tiểu Tà vừa thấy người tới, trong lòng đập thình thịch, không kìm được mà kêu lên: "Thủy Yêu Nhi!"

[Dịch từ bản hv] ChuongId:170
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.